Đêm Kinh Thành, Hôn Nhân Chấn Động

Chương 51: Đợi tôi trở về



Không ngờ tới.

Lúc này, đại boss đang ngồi yên trên chiếc xe thương vụ trở về thành phố J. Người đi cùng ngoài tài xế và Đàm Trác, còn có thư ký Hứa.

Khi thư ký Hứa nghe điện thoại, vô tình bật loa ngoài, giọng nói lập tức truyền vào tai vị đại boss đang nhắm mắt phía sau.

Vừa định tắt đi, lại bị Đàm Trác lắc đầu ra hiệu cứ tiếp tục nghe.

Khi Tiểu Diệp đại phu hỏi về hành trình của Mạnh tổng, một bàn tay lớn vừa vặn đưa tới, lấy mất chiếc điện thoại.

Trời ơi!

Hai mươi lăm năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên thư ký Hứa trải qua cảm giác nghẹt thở như vậy!

Người đàn ông lên tiếng, giọng trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi.

Diệp Lam nghe ra, cảm giác áy náy trong lòng lại dâng lên.

Đã “xã tử” mấy lần rồi, cũng chẳng thiếu lần này.

“Em nghe nói tối qua chi nhánh hải ngoại của Tập đoàn Trung Kinh xảy ra sự cố, vì em mà làm chậm trễ việc xử lý của Mạnh tổng… em … muốn nói lời xin lỗi.”

Cô ấp úng nói xong, hy vọng có thể tìm được cho mình một cái cớ hợp lý.

Nhưng lại không biết mình đã lỡ tiết lộ thông tin.

Chỉ nghe thấy người đàn ông bên kia khẽ cười.

Nếu ở trước mặt, nhất định sẽ thấy trong đôi mắt đen kia lóe lên ý cười đắc ý.

“Diệp đại phu, công việc của tập đoàn liên quan đến bí mật, xin hỏi em nghe được từ đâu?”

“……”

Thật muốn tự tát mình một cái, một câu nói lại hại chết bạn thân.

Với thủ đoạn của Mạnh Quân Đình, muốn tra ra bạn thân cô tiết lộ tin tức chẳng khó chút nào.

Phải làm sao đây!

Quả nhiên không thể đấu trí với đại boss, phút trước còn bình yên, phút sau đã rơi vào bẫy.

Trong đầu xoay chuyển liên tục, tìm cách cứu bạn thân.

Còn chưa nghĩ ra lý do, đã nghe giọng khàn khàn của người đàn ông vang lên, từng chữ xuyên thẳng vào tai:

“Má còn đau không?”

“…”

Cô vô thức đưa tay sờ mặt. Đã bôi thuốc, lực tay của bà Ân không mạnh, gần như đã khỏi hẳn.

Chỉ là hơi mất mặt, lần đầu bị đánh lại bị đại boss nhìn thấy.

“Không đau nữa, cảm ơn.”

Im lặng vài giây, bên kia truyền đến giọng thư ký Đàm xin chỉ thị công việc. Biết người đàn ông đang bận, cô không muốn làm phiền thêm, vừa định kết thúc cuộc gọi thì nghe thấy giọng trầm thấp lướt qua tai:

“Cảm ơn cái gì? Ở nhà cho tốt, đợi tôi trở về.”



Thời gian trôi qua, giữa tháng Tám.

Bệnh viện Trung y tiếp tục đợt khảo hạch thứ hai.

Lần này là khám mạch trực tiếp và kê đơn.

So với bài thi viết lần trước, đây mới là thế mạnh của Diệp Lam.

Khu bệnh phòng có mười bệnh nhân, trong một ngày phải lần lượt bắt mạch chẩn đoán. Ghi chép mạch tượng, phương án điều trị, cùng đơn thuốc Đông y đều phải nhập và gửi lên bằng máy tính bảng.

Cơ hội chỉ có một lần, sau khi nộp không được chỉnh sửa.

Mười bệnh nhân, bệnh tình khác nhau, đều là ca khó được chuyển từ bệnh viện Trung y thành phố J.

Nghe nói đã được các danh y Trung y điều trị suốt mấy tháng, chỉ cần đối chiếu là biết kết quả có chính xác hay không.

Buổi sáng, Diệp Lam đã xem xong toàn bộ mười bệnh nhân. Buổi chiều, cô tự nhốt mình trong phòng làm việc, suy nghĩ từng chút một.

Thiết bị liên lạc bị thu lại, những chỗ không hiểu không thể tra cứu, hoàn toàn dựa vào nền tảng chuyên môn của bản thân.

Năm giờ chiều, Diệp Lam nộp bài. Vừa bước ra khỏi phòng, đã đối diện với ánh mắt đầy mong chờ của mọi người trong khoa.

Không biết từ khi nào, kỳ khảo hạch của Bệnh viện Trung y đã trở thành một cuộc đấu ngầm.

Ở vòng trước, Diệp Lam giành hạng nhất, khiến nhiều khoa phòng ghen tị. Có người âm thầm chờ xem cô có thể thuận buồm xuôi gió đến đâu, cũng có người mong cô sớm ngã khỏi “thần đàn”.

Mỗi người một tâm tư, chỉ có bộ phận kiểm tra thu phí là thật lòng mong cô tốt.

Đối diện ánh mắt chờ đợi ấy, Diệp Lam nhún vai cười.

Biểu cảm thoải mái, như tiêm cho chủ nhiệm Ngụy một liều thuốc an thần.



nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Ngoài miệng vẫn cứng rắn nhận xét:

“Gan cũng lớn đấy!”



Diệp Lam không hề biết, chỉ một giờ sau khi cô nộp bài, phía thành phố J đã dậy sóng.

Trong văn phòng một viện nghiên cứu Trung y, hàng chục nghiên cứu viên đang nghiêm túc chấm bài.

Đột nhiên, tiếng ghế gỗ kéo trên sàn phá vỡ sự yên tĩnh.

Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!

Một người bật dậy đầy phấn khích.

Người này vốn luôn tự nhận mình điềm tĩnh, hiếm khi kích động như vậy.

Mọi người còn chưa kịp hỏi, đã thấy bóng người kia biến mất khỏi cửa.

Ba phút sau, cửa văn phòng của lão tiên sinh họ Khúc bị gõ mở.

“Khúc lão, ngài xem phương án điều trị này, nếu không có gì ngoài ý muốn, vấn đề khiến chúng ta đau đầu suốt hai tháng qua có thể giải quyết rồi…”



Chiều thứ Bảy, Diệp Lam lái xe đến biệt thự Đàn Viên đúng giờ.

Hôm nay là buổi dạy trực tuyến đầu tiên cho Mạnh Hoài Lạc.

Tuần trước vì cậu bé tham gia hoạt động ngoại khóa nên đã hủy buổi học.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Linh Đang quá nhiệt tình, gặp Diệp Lam là đòi vuốt ve, đòi ôm, bám dính không rời.

Không biết giống ai nữa!

Thím Phương bước ra đón, cũng hơi ngạc nhiên.

Nghĩ lại, có những duyên phận rất khó nói. Con chó cũng thích cô gái này, thì ánh mắt của tiên sinh chắc chắn không sai.

Bước vào phòng khách, xung quanh yên tĩnh lạ thường.

Trước khi đến, cô đã hỏi bạn thân, đại boss vẫn chưa trở về.

Có lẽ vẫn còn ở thành phố J.

Thay giày đi vào, thấy còn mười phút nữa mới đến giờ học, cô hỏi thím Phương sẽ học ở đâu.

Thím Phương đề nghị lên thư phòng tầng hai.

Diệp Lam chần chừ, cảm thấy không ổn.

Thư phòng tầng hai chỉ có một, là không gian làm việc riêng tư của đại boss. Chủ nhân không có ở nhà, sao có thể để người ngoài vào?

Thím Phương đưa ra lý do:

“Chỉ có máy tính của tiên sinh mới kết nối được với nhà cũ ở thành phố J.”

Được rồi.

Lên tầng hai, bước vào thư phòng, một mùi hương gỗ đàn quen thuộc mà xa lạ ập tới.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Thím Phương đưa cô vào, đưa cho một tờ hướng dẫn kết nối mạng rồi xuống lầu dọn dẹp.

Chỉ còn lại một mình Diệp Lam trong không gian rộng lớn, cảm giác như đang bị ai đó giám sát, không dám nhìn đông nhìn tây.

Cô bước đến trước chiếc ghế da thật phía sau bàn làm việc lớn, nhẹ nhàng kéo ra rồi ngồi xuống. Vòng eo và hông lập tức được lớp da cao cấp ôm trọn, thoải mái đến mức chỉ muốn thốt lên thành tiếng.

Không trách được vì sao đại boss có thể ngồi ở đây suốt đêm làm việc mà không biết mệt.

Chợt giật mình nhớ ra việc chính, cô nhanh chóng mở máy tính.

Đang loay hoay tìm cách đăng nhập thì màn hình sáng lên, hình nền lập tức thu hút ánh nhìn.

Một cảm giác quen thuộc ập đến.

Trước một căn biệt thự, một dáng người nhỏ nhắn ngồi quay lưng lại. Bím tóc xinh xắn buông trên vai, chiếc váy eo thắt hình cánh bướm màu vàng khẽ lay động theo gió.

Khung cảnh này rất quen, nhưng nhất thời không nhớ ra ở đâu.

Dường như có tia linh cảm lóe lên, nhưng lại không thể nắm bắt.

Đúng lúc đó, điện thoại vang lên, Mạnh Hoài Lạc đã không chờ nổi nữa.

Kết nối mạng, đăng nhập một mạch hoàn tất, cuối cùng cũng gặp mặt cậu bé.

Sau vài câu chào hỏi, hai người nhanh chóng bước vào bài học.

Thời gian chăm chú trôi qua rất nhanh. Đến khi người giúp việc của Mạnh Hoài Lạc vào nhắc cậu phải đi học bơi, nhìn lại mới phát hiện đã trôi qua chín mươi phút, buổi học kết thúc mỹ mãn.

Tiểu Diệp đại phu hóa thân thành cô giáo, dạy học mà vui như chơi, bước đầu đã có hiệu quả.

Đến cả học sinh cũng có chút lưu luyến không rời.

Mang theo cảm giác thành tựu, cô tạm biệt cậu bé rồi tắt video.

Hình ảnh biến mất, cô vừa định tắt máy tính thì cửa sổ trò chuyện bật ra.

Vài dòng chữ hiện lên.

Đây là một phần mềm nhắn tin đặc biệt, có thể cài đặt thời gian để tự động hiển thị tin nhắn.

Điều kiện tiên quyết là hai bên phải là người quen thân thiết mới có thể ghép cặp riêng.

Vì tò mò, không biết đại boss thân mật với ai như vậy, ánh mắt cô lướt qua mấy dòng chữ, khẽ sững lại.

【Giấy chứng nhận ly hôn em đã nhận được rồi. Nói là sẽ hủy đi, nhưng em lại không nỡ. Ba năm hôn nhân cuối cùng chỉ còn lại một cuốn sổ, luôn cảm thấy không đáng.】

【Quân Đình, anh thật sự tuyệt tình đến vậy sao?】

【Nếu em nói em hối hận, anh có quay đầu không?】