Vị tổng tài trẻ tuổi, từng câu từng chữ đều đanh thép, như búa nặng nện xuống lòng mỗi người có mặt.
Vài vị lãnh đạo bệnh viện mặt mày tái mét, mồ hôi lạnh túa ra, xem như đã được tận mắt chứng kiến tác phong của Mạnh Quân Đình.
Cũng có người đưa ánh mắt về phía Diệp Lam.
Cô gái nhỏ ăn mặc giản dị, gương mặt mộc không trang điểm. Lần này có thể đi cùng Mạnh tổng, lại luôn ở bên cạnh, còn xuất hiện với tư cách người liên quan của Bệnh viện Trung y—liệu có liên quan gì đến chuyện này không?
nội dung bảo vệ
nội dung bảo vệ
Từ đây, cuộc chỉnh đốn quy mô lớn tại Bệnh viện Trung y chính thức nổ phát súng đầu tiên.
Theo lời Đàm Trác, viện trưởng đương nhiệm của Bệnh viện Trung y bị đình chỉ công tác và ngừng lương, chờ sắp xếp tiếp theo. Về nguyên nhân, ông ta tự biết rõ trong lòng.
Chỉ riêng quyết định với viện trưởng Lý thôi cũng đủ khiến một sự thật bị lãng quên từ lâu bỗng trở nên rõ ràng—
Bệnh viện Trung y “họ Mạnh”!
Giọng Đàm Trác vẫn bình thản như nước, tiếp tục tuyên bố: Phó viện trưởng Ngưu cùng một số người liên quan bị sa thải, chờ đợi họ sẽ là sự xét xử của pháp luật.
Phó viện trưởng Ngưu bật dậy, vẻ mặt không thể tin nổi, đập bàn phản kháng:
“Dựa vào cái gì chứ! Mạnh tổng, tôi – họ Ngưu – từ khi tốt nghiệp Học viện Y đã vào làm ở Bệnh viện Trung y, bao năm nay luôn tận tâm tận lực. Nay Bệnh viện Trung y sa sút, đại thế đã qua, tôi cũng tự biết năng lực có hạn, không thể phối hợp tốt với viện trưởng Lý, bị sa thải tôi không oán thán.
Nhưng tại sao còn phải bị điều tra?
Cái ‘nồi đen’ của Bệnh viện Trung y này, chẳng lẽ lại đổ hết lên đầu mấy người chúng tôi sao?!”
Quả đúng là người làm hành chính lâu năm, lời nói kín kẽ không kẽ hở.
Mọi ánh mắt đều hướng về Mạnh Quân Đình.
Anh thong thả dựa lưng vào ghế, chân phải gác lên chân trái, tay phải đeo đồng hồ đắt tiền kẹp điếu thuốc chưa châm. Đôi mắt sâu lắng như đầm nước, không lộ cảm xúc, khóe môi kéo thẳng, có chút khác thường.
Theo bên cạnh Mạnh tổng nhiều năm, Đàm Trác hiểu rõ—lúc này, vị này đã thực sự nổi giận.
nội dung bảo vệ
nội dung bảo vệ
Vậy tiền đã đi đâu?
Chính sách thanh toán được ban hành từ đầu năm nhưng lại không hề được thực hiện. Đây không còn là thử thách giới hạn của tôi, Mạnh Quân Đình, mà đã chạm đến pháp luật.
Khoản bồi thường 300 triệu này—ai sẽ là người chịu trách nhiệm?”
Ngón tay đang gõ bàn phím của Diệp Lam bỗng dừng lại. Cô liếc nhìn người bên cạnh, nhanh chóng thu lại ánh mắt.
Có những chuyện lần đầu nghe, khó tránh khỏi chấn động.
Nhưng hiện tại thân phận của cô đặc biệt, không được để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Chỉ cần sơ hở, sẽ bị kẻ có ý đồ lợi dụng.
Cô cúi mắt, mím môi, trong lòng vừa khâm phục thư ký Đàm, vừa tự nhủ phải học hỏi anh.
Bên cạnh, Mạnh Quân Đình nhấp một ngụm trà đã nguội. Tiếng chén sứ chạm mặt bàn gỗ vang lên, giọng anh càng lạnh hơn:
“Thiên hạ ai cũng có thể làm ăn lỗ vốn, nhưng riêng tôi, Mạnh Quân Đình, không làm kẻ chịu thiệt. Ai nghi ngờ quyết định của tôi cũng không sao. Các người làm gì, tự mình rõ nhất. Nếu không thẹn với lòng, thì đừng sợ bị điều tra. Nếu sau này chứng minh vô tội, tôi sẽ đích thân mời các người quay lại, trả lại nguyên vị trí!”
Dứt lời, anh không giải thích thêm.
Phó viện trưởng Ngưu và những người kia mặt xám như tro tàn, biết rõ đã đến đường cùng.
Bình thường có gan lớn đến đâu, nhưng đối đầu với nhà họ Mạnh—chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Làm không khéo, không chỉ thân bại danh liệt mà còn tan xương nát thịt.
Nhà họ Mạnh ở thành phố J đã im lặng tại thành phố H quá lâu, khiến đám người này nuôi lớn lòng tham.
Đã đến lúc phải thanh toán.
Trong bầu không khí tĩnh lặng, ngoài tiếng gõ bàn phím của cô gái, chỉ còn tiếng thở dài và những tiếng nức nở khe khẽ.
Sau đó, sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng mở cửa.
Vài người đàn ông mặc đồng phục cơ quan chấp pháp bước vào.
Xác minh thân phận, còng tay—tất cả diễn ra liền mạch.
Khi phòng riêng lần nữa yên tĩnh, ngoài hai người do Mạnh Quân Đình mang theo, chỉ còn lại sáu người lãnh đạo của Bệnh viện Trung y.
Trong đó, viện trưởng Lý đã bị cách chức, chờ tập đoàn sắp xếp xe đưa về nhà.
Chủ nhiệm Ngụy thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trắng như bánh bao, lúc này cũng đầy mồ hôi.
Dù bản thân trong sạch, nhưng ai biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì.
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
Những người còn lại đều làm hậu cần, không liên quan đến lợi nhuận, bình thường kín tiếng, ngược lại giữ được danh tiếng.
Không lâu sau, có người đến đón viện trưởng Lý.
Trước khi rời đi, ông già run rẩy quay lại, cúi người thật sâu trước Mạnh Quân Đình.
Cảnh tượng này khiến Diệp Lam lúc đó vô cùng chấn động và khó hiểu.
Sau này mới biết—cuộc thanh trừng lần này chẳng khác nào cứu ông khỏi biển lửa.
Quay lại hiện tại, bốn người còn lại lần lượt tự giới thiệu—đều thuộc bộ phận hậu cần.
Mạnh Quân Đình đã có sẵn hồ sơ của họ. Phần lớn chuyên môn không phù hợp, làm hậu cần nhiều năm cũng có phần lãng phí tài năng.
Sau mười phút suy nghĩ, anh cũng lên tiếng, giọng mang tính công vụ hơn:
“Hiện tại ban lãnh đạo Bệnh viện Trung y còn trống, bộ phận nhân sự của tập đoàn cần thời gian tuyển dụng hoặc điều chuyển. Các vị có thể mạnh dạn hơn, có ý tưởng gì thì viết ra đưa cho Diệp Lam, cô ấy sẽ chuyển lên văn phòng tổng giám đốc.
Về đi suy nghĩ kỹ, tôi chờ kết quả của các vị.”
Một bữa cơm mà chẳng khác nào “Hồng Môn yến”—bề ngoài bình thường, thực chất giấu dao trong đó. Khiến người ta vừa run sợ, lại vừa sảng khoái.
Phong cách của Mạnh Quân Đình trước nay luôn dứt khoát, không dây dưa.
…
Rời khách sạn, lúc đại boss đang nghe điện thoại, Đàm Trác đi xử lý công việc, Diệp Lam rảnh rỗi bị chủ nhiệm Ngụy kéo sang một bên.
Khuôn mặt tròn trịa áp sát lại, đôi mắt đảo liên tục, chưa kịp mở miệng thì vẻ tò mò đã lộ rõ.
Diệp Lam lùi lại một bước, nói trước:
“Tôi hoàn toàn không biết gì đâu, đừng hòng moi được thông tin gì từ tôi.”
Giọng điệu kiên định, ánh mắt kiên quyết.
Nhưng thực ra, chủ nhiệm Ngụy quan tâm chuyện khác:
“Tôi chỉ muốn biết sao cô lại ở bên cạnh Mạnh tổng, còn đảm nhiệm vai trò quan trọng như vậy?”
Vai trò quan trọng?
Các vị chủ nhiệm có việc đều phải thông qua cô mới liên hệ được với tổng tài—đúng là quan trọng thật.
Sự thật thì không thể nói, cô bèn bịa đại:
“Tôi… bị bắt trúng thôi.”
Chủ nhiệm Ngụy ban đầu còn nghi ngờ, nhưng nghĩ lại cũng thấy có khả năng. Diệp Lam đứng đầu kỳ khảo hạch, tiền đồ rộng mở, dùng người như vậy là hợp lý.
Không lâu sau, họ theo kịp đoàn lãnh đạo quay về khách sạn.
Chuyện của Bệnh viện Trung y chỉ qua một đêm đã lan truyền khắp nơi.
Sáng hôm sau, ánh mắt mọi người nhìn Diệp Lam trở nên phức tạp.
Thật sự rất không quen.
Ngày hôm sau không thấy đại boss, buổi sáng tham gia hoạt động tập thể, chiều ba giờ lên đường trở về.
nội dung bảo vệ
nội dung bảo vệ
Bên ngoài không ai gọi được, cô yên tâm dùng phần mềm đặc biệt trò chuyện với bạn thân.
Bạn thân tổng kết:
“Vậy là từ hôm nay, tạm thời cậu thuộc về văn phòng tổng giám đốc tập đoàn?”
Diệp Lam sững người.
Câu hỏi này… cô chưa từng nghĩ tới.
Bệnh viện Trung y giải tán, vị trí của cô chắc chắn không còn ở đó nữa. Vậy sẽ đi đâu?
Đi hỏi đại boss?
Cô lắc đầu—môi vừa mới hết sưng.
Lỡ anh nhân cơ hội lại gây chuyện thì sao?
Vậy chỉ còn cách đi hỏi thư ký Đàm.