"Còn thời gian lãng phí ở đây, chi bằng nhanh chóng tìm người!"
Bùi Phượng Chi nhìn Diệp Ninh Uyển thật sâu, rất lâu không nói gì.
Lúc này, điện thoại của Diệp Ninh Uyển đột nhiên đổ chuông.
"Mami."
Diệp Ninh Uyển nghe máy, đầu dây bên kia là giọng nói mềm mại của Tiểu Tinh, nhưng lại mang theo tiếng khóc nghẹn ngào.
Cậu bé nói với Diệp Ninh Uyển:
"Mami ơi, con mơ thấy Dực Dực bị bắt cóc, anh ấy bị nhốt trong một căn phòng rất nhỏ."
"Cửa sổ phòng đó bị vỡ, gió thổi vù vù, ánh nắng chiếu xiên vào, nhưng không chiếu được nhiều, trong phòng rất tối, người Dực Dực chảy máu, rất nhiều máu."
Bùi Phượng Chi đã ra lệnh cho Gấu Xám ở đầu dây bên kia bộ đàm:
"Đến phía tây bắc của khu ký túc xá, khoảng tầng ba tầng bốn, xem phòng nào có cửa sổ bị vỡ!"
Không đến mấy giây, Gấu Xám đã đưa ra đáp án.
Tầng 4, phòng thứ ba từ trái sang phải, hẳn là phòng 4131.
...
Bùi Phượng Chi đạp cửa phòng 4131, liền nhìn thấy ánh sáng xiên xiên chiếu vào từ cửa sổ nhỏ hẹp, gió trong phòng rất lớn, Dực Dực bị trói chặt vào chiếc ghế ở giữa, trên người gắn bom, cậu bé đã rất yếu ớt.
Bùi Phượng Chi bước nhanh vào phòng, ngồi xổm xuống, đặt ngón tay lên cổ nhỏ gầy của Dực Dực.
Cảm nhận được mạch đập yếu ớt, Bùi Phượng Chi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn Diệp Ninh Uyển với ánh mắt trấn an.
"Vẫn còn sống."
Nói xong, Bùi Phượng Chi ngồi xổm xuống bắt đầu tháo bom.
Còn Diệp Ninh Uyển thì bắt đầu kiểm tra Diệp Cảnh Dực.
Chân cậu bé bị thương, m.á.u chảy không ngừng, Bùi Minh Hàm chỉ băng bó qua loa cho cậu bé, bây giờ vết thương hơi viêm, cần phải khâu và cầm máu.