Cậu bé cùng anh trai Diệp Cảnh Dực lén lút trốn ra ngoài, anh trai muốn tìm đối thủ tối qua, còn cậu bé thì muốn biết mẹ làm việc ở đâu.
Nếu mẹ biết hai anh em trốn ra ngoài, mẹ nhất định sẽ nổi giận!
Bùi Phượng Chi khom lưng, mỉm cười hỏi:
"Vì sao không thể? Cháu không phải muốn tìm mẹ sao?"
Nhìn cậu nhóc trước mặt trông thì ngây thơ đáng yêu, nhưng đôi mắt cứ đảo liên tục, không biết trong lòng đang có bao nhiêu quỷ kế.
Không hiểu sao, Bùi Phượng Chi lại cảm thấy cậu nhóc này rất giống một người.
Anh không nhịn được tự giễu trong lòng, đúng là mình bị điên rồi, sao nhìn cái gì cũng nghĩ đến cô nàng lừa đảo đó.
Tiểu Tinh Tinh do dự hồi lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra một cái cớ:
"Vì... mẹ nói, cháu không thể tùy tiện nói cho người lạ số điện thoại của mẹ, ba sẽ giận."
Nói đến đây, bụng Tiểu Tinh Tinh kêu ục ục.
Tiếng bụng đói của Tiểu Tinh Tinh vang vọng khắp hành lang trống trải.
Không khí có chút ngưng trệ.
Tiểu Tinh Tinh đỏ mặt, vội vàng che bụng nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên.
Bùi Phượng Chi nhất thời không để ý đến những gì Tiểu Tinh Tinh nói, chỉ cảm thấy cậu bé vô cùng đáng yêu, đôi mắt phượng híp lại cười, không nhịn được đưa tay nhéo nhéo má Tiểu Tinh Tinh, nhỏ giọng nói: