Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 277: Hiến tế Isshiki



Gió đêm thổi rít qua thung lũng hẻo lánh ở phương Nam Hỏa Quốc. Naruto, Hashirama, Madara, Dante, Vergil đều có mặt. Kế hoạch đã tiến đến những bước cuối cùng. Và đến lúc này Naruto muốn hiến tế Isshiki để lấy một quả Thần Thụ

Một vòng phong ấn phức tạp được Naruto và Vergil dựng lên, khóa chặt một bóng người bị phong ấn. Đó chính là Isshiki Ōtsutsuki, kẻ từng bị Vergil nhẹ nhóm đánh bại và phong ấn trong không gian hỗn loạn.

“Các ngươi… dám biến ta thành tế phẩm ư…?” – Isshiki rít lên, giọng vang vọng cả thung lũng.

Naruto nhìn hắn, giọng lạnh tanh:
“Đúng. Chính ngươi sẽ mở ra con đường tiếp theo cho chúng ta.”

ẦM!!!

Naruto kết ấn. Mặt đất nứt ra, Thập Vĩ khổng lồ trồi lên từ vực sâu, gầm rống rung chuyển cả không gian. Hơi thở của nó đủ khiến núi đá đổ sụp, bầu trời vần vũ mây đen.

Naruto hạ tay, ra lệnh:
“Biến hóa… Thần Thụ!”

Thập Vĩ gầm vang, cơ thể nó xoắn lại, vặn vẹo, rồi từ từ hóa thành thân cây khổng lồ. Rễ cây cắm xuống sâu vào lòng đất, cành nhánh vươn lên trời cao. Trong chốc lát, cả thung lũng sáng rực bởi luồng sinh khí khủng khiếp.

Nhưng—

Ngay lúc này, tất cả chững lại.

Madara cau mày:
“Muốn Thần Thụ ra trái… cần một nghi lễ hiến tế. Nhưng… cụ thể thì thế nào?”

Mọi người đều hơi ngơ ngác, dường như không biết phải làm gì.

Naruto vuốt cằm nói:
“Được rồi. Hay là thử cách này.”

Cậu ngẩng đầu, giọng vang dội khắp thung lũng:
“Lục Đạo Tiên Nhân! Xin người hiện thân!”

ẦMMMM!!!

Không gian xoắn lại. Một luồng sáng trắng bạc giáng xuống giữa lòng thung lũng. Bóng dáng quen thuộc dần hiện ra – một lão nhân râu tóc bạc trắng, đôi mắt Rinnegan hiền hòa nhưng sâu thẳm vô cùng:

Hagoromo Ōtsutsuki – Lục Đạo Tiên Nhân.

Không khí như ngưng đọng. Hashirama cúi đầu kính cẩn. Madara dù kiêu ngạo cũng hơi nheo mắt, còn Dante và Vergil khẽ nhướng mày.

Hagoromo nhìn Naruto, ánh mắt chậm rãi nhưng sáng ngời:
“Naruto… Kế hoạch có vẻ đã gần như hoàn thành sao?”

Naruto gật đầu:
“Phải. Tuy nhiên chúng con vẫn chưa biết làm thế nào để hiến tế Isshiki để Thần thụ cho ra quả.”

Hagoromo nhắm mắt, trầm ngâm rất lâu. Làn sương trắng bạc quanh ảo ảnh ông khẽ lay động. Cuối cùng, ông mở lời:

“Chính ta… cũng không rõ nghi thức hiến tế phải tiến hành thế nào. Kiến thức đó không thuộc về ta… mà thuộc về một người khác.”

Ánh mắt già nua hướng lên bầu trời đầy sao.
“Muốn biết chân tướng, chúng ta phải hỏi trực tiếp… mẹ ta – Ōtsutsuki Kaguya.”

Naruto gật đầu, không chút do dự:
“Được. Vậy thì chúng ta đi ngay.”

ẦM!

Chỉ trong nháy mắt, Naruto kết ấn, Phi Lôi Thần Thuật kích hoạt. Một tia sáng vàng lóe lên, nuốt trọn cả nhóm năm người – Naruto, Hashirama, Madara, Dante và Vergil.

Trong một khoảnh khắc, cảnh vật mờ đi. Khi ánh sáng trở lại, tất cả đã đứng trong một đại điện tối mờ, lạnh lẽo và xa lạ – Đại Điện Phong Ấn trên Mặt Trăng.



Nơi đây phủ một màu trắng bạc, vách tường khắc đầy ký hiệu cổ xưa. Ở trung tâm điện, một khối ấn cực đại bằng xương và chakra đan xen, tựa như đóa hoa khổng lồ đang giam giữ một thân hình tuyệt mỹ.

Ōtsutsuki Kaguya.

Nữ thần với mái tóc dài trắng bạc buông xuống, thân thể bị xiềng xích chakra trói chặt, đôi mắt Byakugan nhắm hờ… nhưng lúc này, nàng đã tỉnh lại.

Không khí như đông cứng.

Đôi môi đỏ son khẽ hé, giọng nói mơ hồ nhưng quyến rũ, vang vọng khắp đại điện:

“…Các ngươi đến rồi.”

Ánh mắt nàng mở ra, sâu thẳm và khủng khiếp, đảo qua từng người. Khi dừng lại ở Naruto và Madara, đôi mắt lóe lên ánh sáng kỳ dị:

“Các ngươi… đều mang trong mình sức mạnh của Thập Vĩ.”

Naruto và Madara không đáp, chỉ lặng lẽ đứng thẳng. Dante thì nhếch môi, thì thầm với Vergil:

“Ồ, nhìn như nữ hoàng địa ngục vậy.”

Vergil im lặng, ánh mắt không rời khỏi Kaguya.

Kaguya khẽ nghiêng đầu, giọng nàng chậm rãi như mũi dao cắt xuyên không khí:

“Các ngươi muốn biết… về nghi thức hiến tế linh hồn Ōtsutsuki, đúng không?”

Không khí trong đại điện lạnh buốt, ánh sáng trăng bạc rọi xuống dáng hình bị phong ấn của Ōtsutsuki Kaguya. Đôi mắt Byakugan sáng lấp lánh, giọng nàng vang vọng, vừa dịu dàng, vừa hiểm độc.

“Nghi thức hiến tế của tộc Ōtsutsuki… bản chất của nó là trao linh hồn. Khi một Ōtsutsuki bị dâng hiến cho Thần Thụ, toàn bộ chakra, huyết mạch, ý chí và cả bản ngã sẽ bị cây hút cạn. Đổi lại, Thần Thụ sẽ sinh ra Quả Thần Thụ – trái cây chứa toàn bộ tích lũy sinh mạng, thời gian và quyền năng của tế phẩm.”

Nàng ngừng lại, ánh mắt đảo qua Naruto, Madara, Vergil và Dante:
“Cái giá phải trả… là sự diệt vong tuyệt đối. Không còn luân hồi, không còn linh hồn để đầu thai. Kẻ bị hiến tế sẽ biến mất khỏi mọi dòng chảy thời gian.”

Hashirama khẽ rùng mình:
“Vậy… Isshiki thật sự sẽ không còn gì sót lại?”

Kaguya nhếch môi, nở nụ cười kỳ quái:
“Không… đó là điều các ngươi lầm tưởng.”

Nàng tiếp tục nói:
“Mỗi tộc nhân Ōtsutsuki, trước khi chết, đều để lại một dấu ấn cuối cùng lên kẻ đã hạ sát mình. Thứ đó gọi là Ấn Karma.”

Naruto nhíu mày:
“Ấn Karma…?”

Kaguya gật đầu:
“Ấn Karma là con đường hồi sinh của Ōtsutsuki. Khi một Ōtsutsuki bị giết, hắn có thể khắc Karma lên kẻ giết mình hoặc một vật chủ phù hợp. Ấn này như một hạt giống – nó sẽ dần dần sao chép toàn bộ dữ liệu linh hồn, ký ức và sức mạnh của Ōtsutsuki vào thân xác vật chủ. Khi quá trình hoàn tất…”

Madara nheo mắt, lạnh lùng tiếp lời:
“…vật chủ sẽ biến thành Ōtsutsuki mới.”

Kaguya cười khẽ:
“Đúng. Đó là sự bất tử thật sự của tộc ta.”

Vergil nhíu mày:
“Vậy nghĩa là… Isshiki, dù bị hiến tế, vẫn có thể quay lại… nếu hắn kịp gieo hạt Karma?”

“Phải.” – Kaguya khẳng định – “Nếu Isshiki đã kịp để lại Karma trước khi linh hồn hắn bị hút cạn, thì bất kỳ lúc nào, một kẻ nào đó trong các ngươi cũng có thể trở thành… chiếc vỏ cho hắn tái sinh.”

Cả đại điện chìm trong im lặng căng thẳng.

Dante nhếch môi, rít qua kẽ răng:
“Chà… nghe giống một trò quỷ ám kinh tởm.”

Naruto cau mày, ánh mắt lóe sáng:
“Bà Kaguya, ấn Karma hoạt động thế nào?”

Kaguya nhắm mắt, giọng nàng như tiếng chuông tang lễ:
“Một khi Karma khắc lên cơ thể, nó sẽ tồn tại như một ấn chú. Ban đầu, nó cho vật chủ sức mạnh khủng khiếp – năng lực Ōtsutsuki, hấp thụ ninjutsu, thậm chí biến đổi thể chất. Nhưng càng dùng, càng chiến đấu… Ấn Karma càng nảy mầm sâu hơn. Cho đến khi đạt đến ‘100% đồng hóa’, vật chủ sẽ bị xóa sạch… và Ōtsutsuki sẽ tái sinh trong thân xác đó.”

Ánh mắt nàng mở ra:
“Các ngươi nghĩ Isshiki đã bị nuốt chửng… nhưng nếu hắn kịp gieo Karma, thì hắn vẫn chưa biến mất. Và một ngày nào đó… hắn sẽ trở lại, bằng chính cơ thể của một trong các ngươi.”

Mọi người đều trầm tư suy nghĩ. Hashirama hỏi:

“Kaguya tiền bối, có cách nào đề phòng hoặc tiêu hủy ấn Karma không?”

Kaguya chậm rãi gật đầu:
“Có hai cách”

Nàng đưa ánh mắt Byakugan quét qua từng người, rồi bắt đầu:

“Thứ nhất — dùng phân thân.”

“Trong khoảnh khắc Ōtsutsuki định khắc Ấn Karma, hãy chủ động để hắn gieo ấn lên một Ảnh Phân Thân. Phân thân đó phải đủ ổn định để và lượng chakra phải tương ứng với bản thể. Khi phân thân tan biến, Karma lập tức mất gốc, vô dụng. Đây là cách an toàn nhất, miễn là phân thân được tạo đủ chuẩn xác và tiêu hủy đúng lúc.”

Ngừng lại một chút, nàng nói tiếp

“Thứ hai — tiêu diệt vật chứa.”

“Nếu Ấn Karma đã khắc thành công vào một cơ thể, thì chỉ còn một lựa chọn: tiêu diệt hoàn toàn vật chủ trước khi quá trình đồng hóa đạt tới 100%. Hủy diệt thể xác, linh hồn, không để lại bất kỳ mảnh dữ liệu nào cho Ōtsutsuki phục hồi. Tàn nhẫn, nhưng triệt để.”

Cả căn điện lặng đi.
Hashirama cau mày: “Nghĩa là… nếu một người bạn, một đồng minh nào đó bị gieo ấn… chúng ta phải sẵn sàng giết họ?”

Kaguya cười nhạt, nhưng không phủ nhận:
“Đúng. Nếu không, họ sẽ trở thành vỏ bọc cho Ōtsutsuki tái sinh. Các ngươi dám mạo hiểm thế giới này chỉ để níu giữ một sinh mạng sao?”

Naruto nắm chặt tay, ánh mắt lóe sáng. Cậu không đáp, nhưng rõ ràng trong lòng đang nặng trĩu.

Madara cười lạnh:
“Hừ. Nếu Isshiki gieo ấn lên ta, hắn sẽ phải hối hận. Ta sẽ nghiền nát hắn trong chính cơ thể này.”

Kaguya khẽ khép mắt, nói câu cuối cùng như nguyền rủa:
“Hãy nhớ kỹ. Karma chính là con đường bất tử của Ōtsutsuki. Một khi gieo mầm, nó không bao giờ ngừng lại… trừ khi các ngươi triệt để hủy diệt nó.”

Naruto cúi đầu thật thấp trước mặt Kaguya rồi nói:

“Cảm ơn Kaguya tiền bối đã cảnh báo về Karma. Nhưng ta cần biết cặn kẽ… phương thức hiến tế Ōtsutsuki cho Thần Thụ. Xin hãy chỉ dẫn rõ từng bước.”

Đôi mắt Byakugan của Kaguya mở to, trong thoáng chốc lóe lên ánh sáng huyền bí. Nàng khẽ gật đầu, rồi cất giọng:

“Được. Ta sẽ dạy. Các ngươi nghe kỹ.”

Nàng ngẩng mặt, mái tóc trắng xõa dài rũ xuống, giọng vang vọng:

“Bước một: Phải trói buộc linh hồn Ōtsutsuki bằng ấn đạo Hồn Trói (Konpaku Fūin). Không có ấn này, Thần Thụ chỉ hút chakra, nhưng không nuốt được linh hồn.”

“Bước hai: Đưa tế phẩm vào gốc Thần Thụ. Các rễ sẽ đâm xuyên, rút sạch chakra và huyết mạch. Đây là lúc phải canh chuẩn thời khắc – nếu tế phẩm vùng thoát, nghi thức sẽ thất bại và Thần Thụ điên loạn.”

“Bước ba: Kích hoạt Ấn Luân Hồi (Rinnein). Ấn này dẫn linh hồn vào mạch căn nguyên, khiến toàn bộ tồn tại của Ōtsutsuki hòa nhập vào Thần Thụ.”

“Sau ba bước này, chờ một thời gian ngắn, Thần Thụ sẽ cho ra quả.”

Nàng hạ giọng, ánh mắt xoáy sâu:
“Các ngươi phải nhớ: trong suốt quá trình, không được để gián đoạn. Một khe hở nhỏ cũng đủ khiến linh hồn thoát ra và gieo Karma trước khi bị nuốt cạn. Đó chính là rủi ro chí tử.”

Naruto và Madara đứng cạnh nhau, ánh mắt đồng loạt nghiêm lại. Cả hai gật đầu, ghi nhớ từng lời, từng bước như khắc sâu vào tim.

Naruto chắp tay cúi thấp:
“Cảm ơn người, Kaguya tiền bối. Nhờ vậy… chúng ta mới có thể tiến xa hơn.”

Bên cạnh, Hagoromo – Lục Đạo Tiên Nhân – cũng hiện thân lần cuối. Ông nhìn Naruto, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa hiền hòa:

“Naruto, hãy nhớ, sức mạnh không phải để hủy diệt, mà để bảo vệ. Một khi bước vào con đường này, gánh nặng sẽ không chỉ đè lên vai con, mà cả những người con yêu thương.”

Naruto gật mạnh, mỉm cười dứt khoát:
“Con hiểu, thưa Lục Đạo Tiên Nhân.”

Cả nhóm cúi đầu chào từ biệt Kaguya và Hagoromo. Kaguya khẽ nhắm mắt, nụ cười thoáng ẩn hiện, còn Hagoromo tan vào ánh sáng trắng.

Naruto giơ tay, kết ấn. Không gian xoắn lại, phủ sáng cả đại điện.

“Hiraishin no Jutsu!” (Phi Lôi Thần Thuật)

ẦM!

Chỉ trong chớp mắt, ánh sáng cuốn lấy toàn bộ nhóm – Naruto, Hashirama, Madara, Dante và Vergil – đưa họ rời khỏi Mặt Trăng, trở về thẳng Nhẫn Giới.