Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 310: Ôn chuyện với Kakashi



Kakashi vẫn chưa hoàn hồn khỏi cú sốc vừa rồi, đôi mắt ẩn sau chiếc mặt nạ khẽ run lên. Ông bước tới, hai tay run run đặt lên vai Minato, nhìn người thầy mà mình từng mất đi hơn mười năm trời.

“Nhìn ngài thế này… có vẻ như ở dị giới, ngài đang sống rất tốt.”

Minato mỉm cười, ánh mắt ấm áp:

“Cũng tạm gọi là vậy. Thật ra thì, ở nơi đó, ta lại được sống cùng Naruto và những người bạn cũ thêm một lần nữa. Có lẽ... Thần đạo cũng thương ta.”

Kakashi bật cười nhẹ, trong giọng cười lẫn nỗi nghẹn ngào. Ông khẽ lắc đầu, rồi quay sang nhìn Naruto — người thanh niên đứng lặng ở phía sau nhưng toát ra khí chất khiến cả căn phòng dường như sáng hơn.

Kakashi nhìn kỹ rồi bật thốt:

“Thật khó tin... Naruto của thế giới này vốn đã mạnh, nhưng em thì... đúng là phiên bản của sensei hồi trẻ.
Ngay cả ánh mắt cũng giống hệt.”

Naruto khẽ cười, tay khoanh lại trước ngực, giọng mang chút trêu chọc:

“Vậy là... em được khen là đẹp trai à, Kakashi-sensei?”

Kakashi bật cười, nhún vai:

“Xem ra Đệ Thất bên thế giới ta vẫn còn kém một bậc so với em rồi. Ít nhất là về khí chất.”

Naruto nghe thế thì cười lớn, ánh mắt đầy ý cười:

“Không đâu, thật ra ngay cả thầy ở thế giới này cũng hơi ‘kém’ một chút so với Kakashi-sensei ở thế giới của em đấy.”

Câu nói khiến Kakashi dị giới ngẩn người, hơi nhướng mày sau lớp mặt nạ:

“Ồ? Em vẫn gọi ta là ‘sensei’? Nghĩa là ở thế giới đó... giữa ta và em, mối quan hệ vẫn thân thiết sao?”

Naruto gật đầu:

“Dĩ nhiên rồi. Ở thế giới đó, thầy vẫn là người đã dạy dỗ và chỉ dẫn em rất nhiều. À, nhưng mà nói đúng ra thì... phiên bản của thầy bên đó vẫn mạnh hơn thầy ở đây một chút.”

Kakashi nhướng mày, giọng mang chút tự hào pha nghi ngờ:

“Ồ, sao lại thế? Vì ta mất đi Sharingan à?”

Naruto bật cười, khoát tay:

“Không phải vì mạnh yếu đâu ạ. Mà vì... Kakashi-sensei bên thế giới em đã lấy vợ và có con rồi.”

Khoảnh khắc ấy, Kakashi dị giới há hốc mồm, suýt đánh rơi cả tách trà trên bàn. Ông lắp bắp, giọng nghẹn lại như không tin vào tai mình:

“C... cái gì cơ!? Ta… cưới vợ!? Có... có con rồi á!?”

Hinata che miệng cười khẽ, còn Minato thì cười sảng khoái, vỗ vai Kakashi:

“Đúng thế đấy, Kakashi. Nếu cậu muốn biết người mà Kakashi bên thế giới kia cưới là ai, ta có thể nói luôn.”

Kakashi nhăn mặt, giơ tay như đầu hàng:

“Thôi nào, sensei… em không chắc mình đã sẵn sàng nghe đâu. Nhưng mà... được rồi, cứ nói đi.”

Minato nhìn sang Naruto, ra hiệu cho cậu nói tiếp. Naruto cười nửa miệng, nhún vai:

“Kakashi ở thế giới em cưới Rin và Mei Terumi.”

Câu nói vừa dứt, Kakashi dị giới khựng lại như bị đóng băng tại chỗ. Cả thân người cứng đờ, đôi mắt mở to, ánh nhìn trống rỗng trong vài giây. Rồi ông chớp mắt liên tục, gần như không tin nổi:

“...Rin? Không thể nào… Rin đã...”

Minato mỉm cười, giọng nhẹ mà chậm rãi, như thể kể lại một điều kỳ diệu:

“Ở thế giới đó, mọi thứ diễn ra khác đi. Vì một số nguyên nhân, Rin đã được cứu sống, và sau này đã cưới Kakashi.”

Hinata nhẹ giọng chen vào, nụ cười dịu dàng:

“Hai người họ hạnh phúc lắm. Có một cô con gái rất đáng yêu.”

Kakashi dị giới ngồi phịch xuống ghế, một tay chống trán, giọng run run bật cười:

“Rin… và cả Mei nữa sao…Hai người phụ nữ mạnh mẽ nhất thế giới này mà lại… cưới ta ở thế giới khác? Đúng là một... dị giới điên rồ thật rồi.”

Minato và Hinata cùng cười, còn Naruto thì chỉ khoanh tay, nghiêng đầu trêu:

“Ít nhất thầy ở thế giới em cũng đã bớt cô đơn hơn rồi, phải không?”

Kakashi ngẩng đầu, nhìn sang cả ba người, đôi mắt sau lớp mặt nạ khẽ nheo lại, và sau cùng, ông cười — một nụ cười nhẹ nhưng thật lòng, xen chút ấm áp hiếm thấy:

“Nếu thật là như vậy… Thì ta mừng cho ‘ta’ ở thế giới đó. Em đúng là khiến ta không biết nên ganh tị hay nên tự hào nữa, Naruto.”

Không khí trong phòng lúc này vẫn còn vương chút tiếng cười, nhưng Naruto khẽ khoát tay, nét mặt dần nghiêm lại:

“Thôi được rồi, em nghĩ chúng ta đang đi hơi xa chủ đề chính rồi. Mục đích lần này chúng em đến đây không phải để nói chuyện đời tư của sensei… mà là để giải cứu Đệ Thất.”

Nụ cười trên môi Kakashi dần tắt, ông dựa lưng vào ghế, ánh mắt trở nên sâu thẳm:

“Giải cứu Naruto… phải không?”

Naruto gật đầu:

“Đúng vậy. Boruto đã đến tìm em để cầu cứu. Chính vì thế em sẽ cần mọi thông tin có thể về tình hình hiện tại của thế giới này — đặc biệt là những gì liên quan đến kẻ tự xưng Jigen.”

Kakashi trầm ngâm một lúc lâu, đôi mắt hằn lên những vệt mệt mỏi. Ông lấy ra một tập hồ sơ mỏng, đặt lên bàn, rồi khẽ lắc đầu:

“Thực ra... ngay cả ta cũng không nắm rõ toàn bộ tình hình. Người duy nhất đem được tin tức về là Uchiha Sasuke — nhưng cậu ta đã bị thương rất nặng. Tình trạng chakra của Sasuke kiệt quệ, hiện đang hôn mê sâu trong bệnh viện Konoha. Bác sĩ nói, cậu ta đã hôn mê nhiều tuần rồi, chưa có dấu hiệu tỉnh lại.”

Nghe đến đó, Naruto khẽ nhíu mày, trầm ngâm. Trong ánh mắt cậu lóe lên chút xót xa:

“Vậy ra... Sasuke bên thế giới này cũng đã chiến đấu hết sức rồi.”

Hinata đặt nhẹ tay lên vai chồng, giọng dịu dàng:

“Naruto-kun, chúng ta nên đến bệnh viện xem tình hình của anh ấy. Có thể chúng ta sẽ giúp được gì đó.”

Naruto gật đầu, rồi quay sang Kakashi, giọng dứt khoát:

“Em xin phép đến đó ngay.”

Kakashi chỉ mỉm cười nhẹ, không chút do dự:

“Đương nhiên rồi. Cứ nói là do ta ra lệnh, sẽ không ai làm khó hai người.”

Naruto khẽ cúi đầu cảm ơn, rồi quay ra cửa, gọi lớn:

“Boruto! Vào đây một chút.”

Một lát sau, Boruto mở cửa bước vào, nghiêng đầu thắc mắc:

“Cha gọi con à?”

Naruto mỉm cười:

“Trước khi rời văn phòng Hokage, gọi hai anh chị con vào đây chào hỏi chút đi. Dù sao, cũng phải cho chúng chào hỏi thầy Kakashi một tiếng.”

Kakashi hơi nhướn mày:

“Chào hỏi? Đừng nói là em còn mang theo... cả ‘gia đình nhỏ’ của mình đến đây đấy nhé?”

Boruto bật cười, chạy ra ngoài. Một lúc sau, cậu quay lại, kéo theo Io và Tsumiki.

Vừa vào phòng, hai đứa nhỏ đã đồng thanh:

“Cháu chào ông bác Kakashi!”

Kakashi đang nhấp một ngụm trà, suýt sặc, đôi mắt mở to nhìn hai đứa trẻ trước mặt. Một bé trai tóc vàng, khuôn mặt thanh tú, khí chất nho nhã; và một cô gái tóc nâu, ánh mắt sắc sảo, phong thái mạnh mẽ như gió sa mạc.

Ông nhìn một hồi lâu rồi bật ra tiếng thở khẽ:

“Khoan đã… Bé trai này… Nếu ta đoán không nhầm…Là con trai của Naruto và Ino à? Còn cô bé này... chắc chắn là phiên bản nhỏ của Temari rồi. Không cần nói, cũng đoán được — đây là con gái của Naruto và Temari, đúng chứ?”

Naruto gãi đầu, cười đắc ý, chẳng hề giấu vẻ tự hào:

“Chuẩn không cần chỉnh, sensei. Thầy đúng là con mắt tinh xảo.”

Kakashi nhìn Naruto một lát, thở dài cảm thán:

“Xem ra ở dị giới... em thật sự là người diễm phúc tràn đầy đấy, Naruto.”

Minato, từ đầu vẫn im lặng quan sát, khẽ cười, xen vào:

“Diễm phúc hay nghiệp chướng thì còn tùy góc nhìn thôi. Cậu không biết Naruto quản bốn bà vợ mà như đánh boss mỗi ngày đâu.”

Hinata khẽ ho một tiếng, ánh mắt dịu dàng nhưng đủ khiến Naruto im bặt. Io thì giả vờ nghiêm túc, đẩy kính:

“Con xin xác nhận lời ông nội là đúng ạ.”

Tsumiki chống nạnh, phụ họa:

“Cha ở nhà chỉ nghe mẹ mắng thôi, chứ chẳng thấy cha oai phong gì đâu.”

Cả phòng bật cười. Ngay cả Kakashi cũng không nhịn được, mắt cong lên sau chiếc mặt nạ.

Sau khi tiếng cười lắng xuống, Minato quay sang Naruto, giọng đã trở lại nghiêm túc:

“Naruto, con và Hinata đến bệnh viện đi, xem tình hình của Sasuke thế nào. Còn ta… sẽ ở lại đây, đi dạo một vòng và ôn chuyện với Kakashi một chút.”

Naruto gật đầu, mỉm cười:

“Vâng, cha. Nhưng nhớ cải trang lại trước khi ra ngoài, kẻo đi được mười bước là có người nhận ra đấy.”

Minato bật cười, giơ tay vuốt tóc:

“Yên tâm, cha vẫn còn biết chừng mực.”

Kakashi nhún vai, cười nhạt:

“Hy vọng vậy, sensei. Nếu không, tôi sẽ phải viết báo cáo: ‘Minato Namikaze sống lại và đi dạo khắp làng’ mất thôi.”

Naruto chỉ biết cười trừ, khoát tay chào:

“Vậy bọn con đi trước. Hẹn gặp lại ở cửa sau bệnh viện Konoha.”

Ba người — Naruto, Hinata, Boruto — rời khỏi văn phòng.