Satarakura, Wendinu, Furabeejo – vẫn chưa bị đánh gục.
Chúng loạng choạng đứng dậy, ánh mắt đầy hận thù.
Satarakura vung quả cầu năng lượng, cười điên dại:
“Hehehe! Ba chúng ta chưa xong đâu! Lần này, cả thế giới này sẽ nổ tung cùng ta!”
Wendinu nâng kiếm, nụ cười kiêu ngạo:
“Bọn ninja này… sẽ tan thành tro bụi.”
Furabeejo vỗ cánh, giọng chanh chua chói tai:
“Ta sẽ chích cho mấy đứa một liều đau đến chết!”
Ba tà thần lao tới.
Yousuke hét lớn:
“Bọn ngươi sẽ trả giá!”
Cả nhóm đồng thanh:
“Hurricanger & Gouraiger – Phong Lôi Nhất Thể!”
Cơn cuồng phong chakra bùng nổ
Gió nổi lên, đất rung chuyển, sấm chớp lóe sáng. Yousuke kết ấn, chakra gió bốc quanh người.
“Fūton – Kamaitachi no Jutsu! (Phong Độn: Thần Lãng Chi Thuật!)”
Lưỡi gió sắc bén lao đi, chém nát hàng loạt quả cầu năng lượng của Satarakura, phản xạ thành hàng chục vụ nổ nhỏ.
Luồng gió đâm thẳng vào Wendinu, xé rách một bên áo giáp.
Nanami cũng kết ấn, giọng vang mạnh mẽ:
“Suiton – Suiryūdan no Jutsu! (Thủy Độn: Thủy Long Đạn Chi Thuật!)”
Từ mặt đất, rồng nước xanh ngắt lao ra, quấn lấy Furabeejo, cuộn tròn như xoáy nước, nhấn cô ả xuống mặt đường.
Nước xoay vòng, tạo âm thanh như biển gầm.
Kouta nhân cơ hội:
“Doton – Doryūdan! (Thổ Độn: Thổ Long Đạn!)”
Từ mặt đất, hàng loạt cột đất khổng lồ vươn lên, đập thẳng vào Satarakura, nhấn hắn xuống như bị núi nghiền nát.
Ikkou lúc này ánh điện lam bao quanh người:
“Raiton – Chidori Nagashi!”
Điện sét phóng toả xung quanh, đánh trúng Wendinu đang cố đứng dậy, khiến cô ta hét lên đau đớn, toàn thân rung bần bật.
Isshu tự tạo cho mình một bộ giáo bằng Lôi Độn:
“Raiton no Yoroi! (Lôi Giáp Thuật!)”
Cơ thể anh phủ kín sấm sét, ánh vàng lam chớp liên hồi. Anh lao như tia chớp, tung cú đấm vào Furabeejo vừa thoát khỏi vòng nước
BÙM!!!
Cả không trung rực sáng, đôi cánh cô ả cháy đen, cơ thể văng xa.
Cả ba tà thần bị thổi văng, áo giáp cháy sém, làn da loang lổ vết bỏng.
Khoảnh khắc điên loạn – Satarakura phản bội
Satarakura khập khiễng đứng dậy, mặt nạ hề nứt toác, tiếng cười vang lên chói tai:
“Hehehe… kết thúc rồi! Các ngươi tưởng dễ thắng ta sao!? Nếu ta phải chết… thì ta kéo hết chúng nó chết cùng!!!”
Hắn quay phắt lại, cắm tay xuyên qua ngực Furabeejo và Wendinu. Hai cô ả thét lên thảm thiết khi ánh sáng sinh lực bị hút khỏi cơ thể, tan vào tay hắn.
Cơ thể Satarakura phình to, năng lượng đen phun ra, tạo thành luồng lốc xoáy quỷ dị. Hắn gào lớn, giọng vang vọng cả thành phố:
“Nhẫn Pháp Vũ Trụ – Majin Absorption!!!”
Một cổng năng lượng đen mở ra, hút lấy tàn hồn của Gashadokuro và Kyuemon. Cơn lốc năng lượng bao trùm, mặt đất rung chuyển, không khí rít lên từng đợt.
Thân hình hắn biến dạng:
– Cánh ong của Furabeejo mọc từ lưng.
– Mái tóc trắng dài như Wendinu.
– Một tay xương khổng lồ của Gashadokuro.
– Áo choàng đỏ tía loang lổ, gương mặt hề nhăn nhúm ác quỷ.
“HAHAHAHA!!! TA LÀ SATARAKURA MAJIN FORM!!!”
Mặt đất nứt toác, nhà cao tầng sụp đổ. Ánh đen bao trùm cả thành phố.
Yousuke nói vào bộ đàm:
“Oboro-san, triệu hồi các cỗ máy Phong Thần!”
Từ căn cứ, Oboro-san hét qua bộ đàm:
“Yousuke! Dữ liệu hợp thể đang hoàn tất! Kích hoạt Katakuriball!!!”
Từ bầu trời, một quả cầu năng lượng xoay tròn – Katakuriball – bay vút tới, để lại vệt sáng cầu vồng giữa không trung.
Cả sáu Shinobi Machines đồng loạt đổi hướng, bay xoay quanh quả cầu, để chakra hợp nhất thành một chuỗi năng lượng duy nhất.
Ánh sáng trắng rực rỡ bùng lên, phủ kín bầu trời. Cả thành phố như được thắp sáng trong lốc xoáy chakra.
Bầu trời nứt ra, gió lốc cuộn quanh. Trong ánh sáng sét lam và luồng chakra xanh ngọc, Tenkuu Senpuujin xuất hiện – chiến thần khổng lồ xuất hiện.
Khí thế của nó khiến cả mặt đất rung chuyển, sấm sét nổ liên hoàn.
Bên trong khoang lái, sáu chiến binh đồng loạt đặt tay lên bảng điều khiển chakra, hô vang:
“Tenkuu Senpuujin, Sanjou!!!”
(Thiên Không Toàn Phong Thần – xuất hiện!!!)
Ngay sau đó, Akaninger hô lớn:
“Ha-Oh Shuriken Gattai – Ha-Oh Shurikenjin!!!”
Từ bầu trời, sáu mecha của Ninninger lao đến hợp thể: ShurikenJin, BisonKing, PaonMaru, UFOmaru, SurferMaru, Dinomaru.
Ánh vàng xoáy quanh, khung hình rung lên dữ dội.
Hai chiến thần – Tenkuu Senpuujin và Ha-Oh Shurikenjin – giáp vai nhau, khí chakra đỏ lam hòa quyện, sẵn sàng nghênh chiến.
Satarakura Majin Form gầm lên, tung quả cầu năng lượng đen khổng lồ. Hai mecha lăn tránh, gió và lửa cuộn thành cơn bão phản công.
“HAHAHAHA!!! CÁC NGƯƠI CHỈ LÀ ĐỒ CHƠI TRONG BÀN TAY TA!!!”
Hắn vung tay, quả cầu năng lượng khổng lồ đen tím hình mặt cười bay ra, đập trúng Tenkuu Senpuujin, khiến mecha nghiêng ngả.
ẦM!!!
Hệ thống điều khiển chập điện, khói bốc lên từ khớp vai.
Yousuke hét:
“Không ổn rồi! Hệ thống năng lượng giảm 60%! Nanami, ổn chứ!?”
Giọng Nanami từ cabin vọng lại:
“Thủy hệ thống đang sôi lên! Cánh quạt không phản hồi!”
Ngay sau đó, một cú đá khổng lồ của Satarakura giáng xuống, đập trúng Ha-Oh Shurikenjin.
ẦMMM!!!
Cả thân mecha rung lắc, các linh kiện cơ khí nổ tung từng đợt, lửa bốc ra từ khuỷu tay và lưng.
Akaninger nghiến răng:
“Không thể nào! Ha-Oh Shurikenjin mất cân bằng chakra! Hệ thống Ha-Oh Core sắp nổ!”
Star Ninger gào lên qua bộ đàm:
“Partner! Hệ thống kiểm soát bị phá hủy rồi, tôi không giữ nổi nữa!!”
Hai mecha khổng lồ ngã quỵ xuống giữa biển lửa, khói đen bốc cao. Bên trong, các chiến binh Sentai choáng váng, tia lửa điện tóe sáng trong buồng lái. Trên bầu trời, Satarakura Majin Form giang tay, cười vang đầy đắc ý:
“Hahahaha! Tất cả các ngươi đều chỉ là lũ hề! Chuẩn bị mà tan biến dưới Nhẫn pháp vũ trụ của ta!”
Khí đen tập trung trên tay hắn, tạo thành quả cầu năng lượng khổng lồ bằng nửa bầu trời. Ánh sáng tím đen phản chiếu lên hai mecha đang hấp hối.
Mọi người nhắm mắt, tiếng báo động trong buồng lái vang lên liên tục. Hai đội Sentai đều biết:
Đây là hết rồi.
Ngay khi Satarakura giơ tay, định thả đòn kết liễu — bầu trời bất ngờ tách đôi.
Một luồng sáng xanh lam rực rỡ xé toạc mây đen, kèm theo tiếng ngân trầm của chakra cộng hưởng.
Từ trong ánh sáng ấy, một thanh kiếm năng lượng khổng lồ màu lam ngọc rạch ngang bầu trời, chém thẳng xuống.
XOẸT!!
Đường kiếm chém phăng cánh tay phải của Satarakura Majin Form, tia sáng xanh lam quét qua, khiến hắn rú lên kinh hoàng.
“GAAAAAHHH!!! CÁI GÌ— AI DÁM—!!??”
Tất cả chiến binh trong hai mecha mở mắt, kinh ngạc.
Giữa không trung, bao phủ bởi hào quang lam ngọc, hiện ra một chiến thần khổng lồ màu xanh đậm, giáp trụ chakra óng ánh như tinh thể, hai cánh lam rộng mở như chim phượng hoàng. Trên trán giáp, một viên kim cương ngũ giác trong suốt tỏa sáng rực rỡ, phản chiếu ánh mặt trăng.
Người đó không ai khác chính là Uchiha Madara.
Hắn trầm giọng, ánh nhìn quét qua hai mecha:
“Các ngươi đã làm tốt. Giờ… hãy quan sát cho kỹ. Ta sẽ dạy các ngươi – thế nào mới gọi là chiến đấu.”
Tiếng “Vù—!” vang lên.
Susanoo rút ra thanh kiếm năng lượng chakra, lưỡi dài hàng trăm mét, ánh sáng xanh lam rực rỡ.
Một nhát chém đơn giản – mà chấn động như sét đánh!
ẦMMMM!!!
Đường kiếm cắt thẳng qua ngực Satarakura, khiến hắn rú lên đau đớn, toàn thân nứt rạn. Chỉ một chiêu, năng lượng tà ác bị cắt đôi.
Madara xoay người, một tay tung Susanoo Fūton Slash – gió lam xoáy như bão, cắt vụn những mảnh năng lượng đen.
Rồi ngay lập tức, hắn nâng tay còn lại, tạo Chidori Lam Ngọc to như mặt trời nhỏ, ghim thẳng vào ngực Satarakura.
BÙM!!!
Tia sét xuyên qua cơ thể tên tà thần, cháy rực một mảng lớn, khiến hắn gào rống thảm thiết.
“Không thể nào…! Một mình ngươi… sao lại có sức mạnh như thế!?” – Satarakura gào lên, thân hình nghiêng ngả.
Madara nhìn hắn, giọng lạnh tanh:
“Ngươi to xác, nhưng chẳng khác gì đứa trẻ chơi kiếm gỗ.”
Hắn vung tay, Susanoo đấm một cú trực diện. Cú đấm ấy khiến Satarakura bay ngược, cắm đầu xuống đất, tạo hố sâu khổng lồ. Khói và năng lượng đen trào ra như núi lửa phun.
Từ trong Tenkuu Senpuujin, Yousuke tận dụng cơ hội hét vang với mọi người:
“Satarakura sơ hở kìa! Dùng tất sát kỹ!”
Cả hai mecha lập tức kích hoạt toàn bộ năng lượng còn lại.
Tenkuu Senpuujin giơ Hayate Maru, gió và sấm hội tụ.
“Ultima Storm!!!”
Ha-Oh Shurikenjin giơ Ha-Oh Blade, ánh lửa đỏ rực.
“Ha-Oh Giri!!!”
Luồng năng lượng hợp thể xuyên thẳng qua ngực Satarakura Majin Form. Ánh sáng đỏ lam bùng nổ, xé tan mây đen. Cơ thể tên tà thần nổ tung thành từng mảnh, tia sáng trắng cuốn phăng toàn bộ tà khí.
Satarakura thét lên tiếng cuối cùng:
“KHÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔ!!!”
Rồi biến mất trong luồng sáng lam rực rỡ.
—----------------------------------
Ba đội Sentai – Kakuranger, Hurricanger, Ninninger – đứng thành hàng dài trước Uchiha Madara, người đang khoanh tay, ánh mắt nghiêm nghị nhưng ẩn chứa nét mãn nguyện.
Gió thổi nhẹ qua, áo choàng đen của hắn tung bay. Madara gật đầu, giọng trầm vang:
“Hừm… Không tệ. Ba đội các ngươi – Kakuranger, Hurricanger, Ninninger – đã tiến bộ rõ rệt. Dù còn vụng về, nhưng ít nhất cũng biết cách đánh cho đàng hoàng rồi.”
Nghe vậy, cả ba đội mừng rỡ. Akaninger nhảy cẫng lên:
“YESSS!!! Madara-sensei khen rồi!! Bọn mình làm được rồi!!”
Vừa nói xong, cậu ta đột nhiên hoa mắt, lảo đảo – rồi bịch! Ngã thẳng xuống đất, mông tiếp xúc mặt đất. Khuôn mặt đỏ bừng, rồi… chuyển sang trắng bệch.
Mọi người hoảng hốt:
“Takaharu!? Cậu sao thế!?”
Madara khẽ nhếch môi cười khẩy, giọng châm chọc:
“Hừ, trong lúc chiến đấu, các ngươi dùng quá nhiều chakra. Bây giờ cơ thể yếu như gà bệnh là đúng rồi.”
Cả ba đội đồng loạt “Ehhh!!??” trong tuyệt vọng.
Kasumi xoa trán:
“Sensei… vậy chúng con phải làm sao ạ?”
Madara khoanh tay, bình thản:
“Cần phải luyện lại khả năng điều khiển chakra. Sức mạnh mà không kiểm soát được – chỉ là trò ồn ào vô nghĩa.”
Câu nói ấy vang vọng, khiến cả ba đội đứng nghiêm trang, cúi đầu. Yousuke và Sasuke đồng thanh:
“Xin Madara-sensei chỉ dạy thêm!”
Madara khẽ nhắm mắt, gật đầu:
“Tốt. Vậy thì... giờ học tiếp theo bắt đầu.”
Ngay khi lời nói dứt – ánh sáng trắng bao trùm toàn bộ không gian. Mọi thứ tan dần như sương khói.
Một thời gian sau…
Thành phố lại một lần nữa bị tấn công. Lũ quái vật mới xuất hiện, gieo rắc hỗn loạn. Tiếng báo động vang vọng khắp đường phố.
Người dân hô hoán:
“Gọi Sentai đi! Gọi Ninninger!”
Trong làn khói mịt mù, sáu bóng người xuất hiện. Nhạc biến hình vang lên.
🎵 “Nin! Nin! Nin Nin Nin Nin!” 🎵
Đội Ninninger lại đứng giữa quảng trường, ánh sáng shuriken chiếu rực bầu trời. Họ đồng loạt hô vang:
“Những shinobi không ẩn mình – Shuriken Sentai Ninninger!”
Khói nổ tung sau lưng họ vẫn nổ tung như thường lệ.
Nhưng… chưa dừng lại ở đó. Âm thanh kim loại vang lên phía sau. Khói mờ dần tan — và một giọng trầm, uy nghi vang vọng:
“Bóng ma của tộc Uchiha…”
Một bóng người cao lớn bước ra, bộ Sentai suit màu đỏ rực, ngực in gia huy tộc Uchiha – quạt đỏ trắng lừng lẫy.
Áo choàng đen phấp phới phía sau, đôi mắt Sharingan lóe sáng dưới tấm visor màu đen.
“— Uchiha Madara!”
Cả nhóm còn đang phấn khích thì… một cơn gió xoáy màu xanh lam bất ngờ mở ra giữa không trung, tạo thành cánh cổng không gian hình xoắn ốc tỏa sáng như sóng chakra.
Không khí chấn động, bụi cuộn lên, đất rung nhẹ.
Từ bên trong, hai giọng thiếu niên vang ra rõ ràng:
Giọng nữ (hơi cáu kỉnh):
“Nii-san! Em đã nói bao nhiêu lần rồi, anh không cần đi cùng em! Em chỉ muốn đi tìm Sensei thôi mà!”
Giọng nam (điềm đạm, nhẹ nhàng):
“Cha và Hashirama tiền bối đã dặn, anh phải tháp tùng em bằng được, em trốn cũng vô ích, Tsumiki.”
Ánh sáng xanh lam nhạt rực lên – rồi hai thân hình bước ra từ cổng không gian.
Người con trai – dáng cao, khuôn mặt trắng trẻo, tuấn tú, ánh nhìn bình thản mà sâu thẳm. Mái tóc vàng kim bồng bềnh trong gió, áo choàng trắng viền lam thêu hình gia huy tộc Namikaze.
Người con gái đi cạnh – nét đẹp tươi sáng, hoạt bát, mái tóc nâu vàng xõa dài, ánh mắt đỏ rực ba tomoe xoay tròn.
Cả hai vừa xuất hiện, chakra tỏa ra nhẹ như gió, nhưng mang uy lực áp đảo.
Khỏi cần nói cũng biết — đó chính là Namikaze Io và Namikaze Tsumiki
Câu chuyện phải quay trở lại nhiều ngày trước, tại Nhẫn giới
Sau khi Madara-sensei “bỏ trốn” khỏi làng, để lại thông báo mơ hồ rằng “đi du lịch các dị giới cho biết mùi gió mới”, Tsumiki, học trò cưng của Madara, đập bàn tức tối:
“Sensei bỏ đi mà không nói gì!? Không thể chấp nhận được! Mình phải đi tìm ông ấy ngay!”
Cô lén đến chỗ Naruto Hokage, đòi mượn “mảnh vỡ Yamato” — mảnh vỡ từ thanh kiếm của Vergil tiền bối, dùng để mở cổng xuyên thế giới.
Naruto thở dài, cố trấn an:
“Nghe này, Tsumiki… con đừng liều lĩnh. Madara có thể đang ở nơi rất xa, chính ta cũng không biết hắn ta ở đâu.”
Nhưng sau ba ngày ba đêm bị Tsumiki bám theo không buông, Naruto đành bó tay, miễn cưỡng đồng ý:
“Được rồi! Nhưng Io phải đi cùng con, để canh chừng! Không được gây chuyện đấy nhé!”
Tsumiki phồng má, lẩm bẩm:
“Hmph… miễn là được gặp lại sensei.”
Quay trở lại hiện tại…
Cổng không gian khép lại phía sau, đội Ninninger nhìn hai người mới đến, ngạc nhiên không nói nên lời.
Akaninger gãi đầu:
“Ờ… Họ là ai thế? Có vẻ… cũng shinobi đó nha.”
Nhưng trước khi ai kịp nói thêm, Tsumiki đã đứng chết trân tại chỗ, hai mắt đỏ rực mở to:
“... Sensei…?”
Cô bé đưa tay chỉ thẳng về phía trước — nơi Uchiha Madara, trong Sentai suit đỏ rực, đang đứng tạo dáng giữa đường.
Mắt cô run run, miệng lắp bắp:
“Không thể nào… Madara-sensei… người… người đang… mặc cái thứ quái quỷ gì thế!?”
Cả đội Ninninger đồng loạt nhìn Madara, chờ phản ứng.
Madara – chiến thần từng làm rung chuyển lịch sử ninja – đứng yên vài giây, mạch gân trên trán nổi lên.
Sắc mặt hắn đen thui.
Ánh mắt hắn đảo nhanh: nhìn Tsumiki – nhìn cả đội – rồi nhìn lại chính mình trong bộ suit đỏ chói có… đai lưng gắn shuriken và logo Uchiha phát sáng.
Hắn hít một hơi dài, gằn giọng:
“… Hừm.”
Một tiếng “Hừm” trầm trầm, nhưng cũng là tất cả những gì Madara Uchiha còn có thể nói trong hoàn cảnh này.
Không giải thích.
Không thanh minh.
Không chối cãi.
Chỉ một tia sáng lóe lên, rồi hắn biến mất.
“SENSEI!!! ĐỪNG CÓ CHẠY!!!”
Tsumiki hét lớn, giọng pha lẫn tức giận, xấu hổ và lo lắng. Cô sử dụng Thuấn Thân Chi Thuật, lao vút theo luồng khói lam, bóng áo choàng nâu nhỏ bé biến mất giữa không trung.
Phía sau, Io chỉ thở dài, tay xoa trán, khuôn mặt điềm đạm mà bất lực:
“Haizz… lại thế nữa rồi…”
Nói rồi, cậu đẩy nhẹ kính, rồi cũng phi thân biến mất trong luồng sáng vàng, đuổi theo hai người kia.
Gió thổi qua.
Chỉ còn đội Ninninger đứng im lặng….
Bầy quái vật vốn định tấn công cũng… đứng trơ như tượng, ánh mắt ngơ ngác như vừa xem xong một vở hài kịch mà chưa hiểu nội dung.
Akaninger ngồi dậy, bụi bám đầy mặt, lắp bắp:
“Ơ… cái gì vừa xảy ra thế nhỉ…?”
Kasumi khẽ đẩy kính, thở dài:
“Chắc là sensei ngại bị học trò thấy mặc đồ Sentai.”
Star Ninger thì gãi đầu:
“Vậy thì… còn đánh nhau nữa không?”
Akaninger liền nói:
“Đánh đấm gì nữa… MAU ĐUỔI THEO!!!”
Cả đội Nininger vội vã bừng tỉnh, liền rối rít đuổi theo. Chỉ để lại đám quái ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.
Hình ảnh cuối cùng mà mọi người nhìn thấy, là Madara bị Tsumiki dí theo giữa những tòa nhà, còn Io thì ở đằng sau, vừa đuổi vừa thở dài:
“Phiền phức thật…”
Phía sau, là sáu shinobi với đủ màu sắc cuống quít đuổi theo.
(HẾT)