Đi Làm Cùng Hệ Thống Hóng Hớt, Cả Triều Đình Sợ Tôi Mở Miệng

Chương 187



 

“Thật ra cái bánh này so với cái mà Thái sư mang tới thì hương vị vẫn kém một chút, hai người kia ăn vui vẻ như vậy hài lòng như vậy là vì đây là do chính tay bọn họ làm ra.”

 

Những người này tranh cướp thành thế này thì có chút quá khiến người ta cạn lời rồi.

 

Ngay lúc những người này đang tranh giành lẫn nhau, Thái t.ử không biết từ lúc nào đã lén lút lẻn ra phía sau, trộm mất miếng bánh duy nhất còn sót lại.

 

Nhìn thấy cảnh này Lâm Thích:

 

......

 

Trời đất ơi!

 

Hiện tại triều đình Đại Ung bọn họ toàn là hạng người gì thế này nha!

 

Thái t.ử trộm được bánh sau đó vô cùng vui vẻ cầm bánh đi tìm phụ hoàng nhà mình.

 

“Phụ hoàng, đây là bánh con trộm về cho người đây!

 

Đây là do tiểu Lâm đại nhân và tiểu Bạch công t.ử tự tay làm đấy, là con từ miệng của mấy vị đại nhân cố sống cố ch-ết cướp về đấy!”

 

Hoàng đế và Hoàng hậu đang chuẩn bị đi ngủ:

 

......

 

Hoàng hậu dùng tay che mặt mình lại vô cùng cạn lời nói:

 

“Hắn thế mà lại đi trộm bánh, bình thường ngài không biết dạy dỗ hắn sao, hắn dù gì cũng là đường đường Thái t.ử!”

 

Một nước Thái t.ử thế mà lại đi trộm bánh, còn là từ miệng người khác cướp về, chuyện này nói ra thật sự khiến người ta cười ch-ết mất!

 

Tuyên Đức Đế ngượng ngùng cười cười:

 

“Thái t.ử cũng là con người không phải sao, con trai chúng ta hiếu thảo như vậy nàng nên vui mới phải.”

 

“Hơn nữa đây không phải là cái bánh bình thường, đây là do Lâm nha đầu làm đấy, nàng đã từng ăn đồ do nha đầu đó làm chưa, cái này thật hiếm có nha!”

 

Nhị hoàng t.ử và Tam hoàng t.ử cũng lon ton đi theo sau m-ông đại ca nhà mình tới, hai người đôi mắt đều sáng lấp lánh nhìn miếng bánh lớn kia.

 

Cuối cùng, miếng bánh này bị năm người bọn họ chia nhau ăn sạch, còn đừng nói buổi tối ăn chút đồ ăn đêm hương vị đúng là không tệ, đặc biệt là sau khi biết đây là đồ cướp được thì hương vị lại càng thơm hơn.

 

Chương 156 Thừa tướng đại nhân, trẫm thấy khanh nên đi thỉnh giáo Lâm Thượng thư một chút

 

Sáng sớm ngày thứ hai, Thái sư đi ra gian phòng phía sau xem thử, nhìn bãi chiến trường lộn xộn này, ông bất lực thở dài một tiếng.

 

Ông cũng là lão thần của hai triều đại rồi, ông cũng thực sự không hiểu nổi tại sao các đại thần trong triều hiện tại đều biến thành như thế này, từng người một đều không biết xấu hổ đến cực điểm.

 

Lâm Mặc và Bạch Hiểu hai người buổi sáng đã bắt đầu hâm nóng bánh, Lâm Mặc trong miệng còn lẩm bẩm nói:

 

“Cái bánh này bên trên có nấm, nấm sau khi nguội sẽ có độc tính, cho nên nhất định phải làm nóng lại một lần.”

 

Bạch Hiểu ngồi xổm bên cạnh liên tục gật đầu, nhưng đôi mắt chưa bao giờ rời khỏi cái chảo kia.

 

Cũng may hôm qua những người đó ăn bánh là ăn lúc còn nóng, nếu không thì, ước chừng thực sự sẽ xảy ra chuyện.

 

Lâm Mặc hôm nay vẫn khá lanh lợi, hiếm có được một ngày không phạm ngốc.

 

Ở hành cung cũng cần lên triều, Lâm Mặc còn đặc biệt nhiệt tình hâm nóng cho cha già và anh trai nhà mình mỗi người hai cái bánh.

 

“Mau nếm thử tay nghề của ta đi, ta dám đảm bảo cái này vô cùng ngon!”

 

Lâm Mặc vỗ ng-ực mình nói vô cùng tự tin, cái này là thứ hiếm hoi nàng làm ra mà có thể ăn được.

 

Nhìn cái bánh được chiên lại lần thứ hai đen sì sì này, Lâm Thượng thư và Lâm Thích trong lòng là từ chối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng nhìn ánh mắt mong chờ này của Lâm Mặc, những lời từ chối bên miệng thế nào cũng không nói ra được.

 

Cũng là tấm lòng hiếm có của nha đầu này, ăn một chút cũng không ch-ết người được, dù sao hôm qua những người khác cũng đã ăn rồi.

 

Dưới ánh mắt mong chờ của Lâm Mặc, hai người với vẻ mặt như đi vào cõi ch-ết mà ăn bánh.

 

Yô, hương vị này thế mà lại thực sự khá tốt nha, xem ra những lời người khác nói hôm qua không sai nha, trình độ nấu nướng của nha đầu này tiến bộ thật sự nhanh.

 

Hôm nay trên triều đình xử lý chính là chuyện của Lương Châu, Lâm Mặc và Bạch Hiểu hai người toàn bộ quá trình đều không “online".

 

Dùng lời của bọn họ mà nói, bọn họ đã làm xong phần việc mình có thể làm rồi, bây giờ phần việc này nên để cho những người khác làm.

 

Lâm Mặc cứ nhìn chằm chằm vào sau gáy của Thừa tướng phía trước mà ngẩn người, Thừa tướng chỉ cảm thấy sau gáy mình lành lạnh, trong lòng đột nhiên có một dự cảm không tốt lắm.

 

Lâm Mặc:

 

【 Hi, tiểu Bạch, ngươi xem mảng tóc sau gáy của Thừa tướng này biến đi đâu rồi!

 

Sao lại khuyết mất một lỗ thế kia, ông ấy không lẽ bị hói từng mảng đấy chứ! 】

 

Tóc sau gáy của Thừa tướng khá ít, có lẽ cũng là vì xử lý quá nhiều việc chăng, nguyên nhân do dùng não nhiều nên mới dẫn đến tóc càng ngày càng ít.

 

Trước đây tóc cho dù có ít đi chăng nữa thì cũng không đến mức không che được sau gáy nha, hôm nay cái sau gáy này sao lại hói một mảng thế kia.

 

Các quan viên phía sau lần lượt thầm lặng vươn đầu ra nhìn, hi!

 

Thật sự là hói một mảng rồi.

 

Bạch Hiểu nghiêng đầu nhỏ ra nhìn nhìn:

 

【 Ngươi nói cái đó à, bị chính ông ấy nhổ đấy, ông ấy có một thói quen, chính là lúc suy nghĩ sự việc thì thích nhổ tóc của mình, vốn dĩ tóc đã ít rồi càng nhổ càng ít đi. 】

 

【 Tóc phía trước không thể nhổ quá nhiều nếu không sẽ ảnh hưởng đến hình tượng, cho nên ông ấy bắt đầu nhổ tóc sau gáy, trước đây ông ấy đều nhớ dùng những mảng tóc khác vắt qua để che đi mảng hói này, hôm nay dường như là quên mất rồi thì phải. 】

 

Đột nhiên bị vạch trần khuyết điểm Thừa tướng:

 

......

 

Sao lại nói đến ta rồi!

 

Hai người các ngươi không còn ai khác để nói nữa sao!

 

Tuyên Đức Đế hơi vươn đầu nhìn nhìn, chậc, đúng là thật nha, tóc của Thừa tướng sao lại ít thế này, sao trước đây ông không phát hiện ra nhỉ.

 

Lâm Mặc nghe lời Bạch Hiểu nói mà đều thấy sau gáy mình đau nhức.

 

【 Vậy thì Thừa tướng này đối với chính mình cũng quá nhẫn tâm rồi, tóc sau gáy mà nhổ thì đau biết bao nhiêu nha, ông ấy nên học hỏi ta nhiều vào, nếu có chuyện phiền lòng thì phải chuyển dịch sự chú ý đi chứ, hà tất gì cứ phải nhổ tóc của mình chứ. 】

 

Bạch Hiểu:

 

【 Chứ còn gì nữa, rõ ràng lúc trẻ cũng là một mỹ nam t.ử, bây giờ lại tự giày vò mình thành thế này, Thừa tướng phu nhân dung mạo vẫn như xưa, Thừa tướng thật sự không sợ mình “sắc suy nhi ái trì" (nhan sắc tàn phai thì tình yêu cũng phai nhạt) nha, trong hậu trạch còn có một nhị di thái đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi kìa. 】

 

Lời của Bạch Hiểu giống như một mũi kiếm sắc bén đ-âm thẳng vào tim Thừa tướng, cũng thành công khơi dậy cảm giác khủng hoảng của Thừa tướng.

 

Tiểu hệ thống này nói dường như cũng có chút đạo lý là thế nào nhỉ!

 

Phu nhân hiện tại dung mạo vẫn như xưa, ông bây giờ lại biến thành thế này, nhị di thái có thể ngày ngày ở trong hậu trạch chung sống với phu nhân đấy!

 

Nhị di thái lớn lên cũng rất xinh đẹp, ông bây giờ dáng vẻ này chắc chắn là không so được với nhị di thái rồi, vạn nhất phu nhân thực sự thay lòng đổi dạ thì phải làm sao bây giờ!

 

Trong đầu Thừa tướng đột nhiên hiện ra một khung cảnh, phu nhân viết một bức thư hòa ly đưa cho ông, sau đó liền muốn cùng nhị di thái cao chạy xa bay.