“Lúc này, thanh âm của những người đang bàn bạc đại sự đều hạ thấp xuống hơn ba phần, bởi vì bọn họ cũng hiếu kỳ vô cùng!”
Bọn họ cũng từng nghe nói Nhị hoàng t.ử Tây Khương đã bị g-iết, sao bây giờ lại thành bị giam cầm rồi?
Bạch Hiểu đầy ý vị thâm trường mà nói:
【 Đây chính là một loại thủ đoạn đó, Nhị hoàng t.ử không phải đã ngủ với hết đám nữ nhân trong hậu cung sao, ít nhiều gì vẫn có một số người có tình cảm với hắn, thế là liền tìm cho hắn một thế thân có diện mạo cực kỳ giống.
Đại hoàng t.ử cũng không ngờ tới chính lão nương nhà mình lại phản bội hắn đâu. 】
【 Sau khi Đại hoàng t.ử đăng cơ, mẹ hắn trở thành Thái hậu, vị Nhị hoàng t.ử kia hiện tại đang bị giam giữ trong địa cung của Thái hậu, tặc tặc tặc, mỗi ngày trôi qua chẳng khác gì nam sủng. 】
Chương 169 Lâm Mặc cư nhiên cùng Thái sư là đồng bối!
Lời của Bạch Hiểu thật sự làm kinh động tất cả mọi người, bọn họ thật sự không ngờ tới Tây Khương lại chơi lớn như vậy!
Vị Thái hậu kia rốt cuộc là tình sâu nghĩa nặng đến nhường nào với tên hoàng t.ử đó chứ, bà ta không sợ để người này sống lại sẽ tạo thành uy h.i.ế.p đối với vương vị của con trai mình sao?
Tuyên Đức Đế đều hoài nghi não bộ của vị Thái hậu kia có vấn đề rồi, một nam nhân so với con trai ruột mà bà ta cư nhiên lại chọn nam nhân.
Càng không ngờ tới còn vì nam nhân đó mà lừa gạt con trai mình, làm cái trò gì vậy không biết!
Lâm Mặc cũng không biết nên nói gì cho phải, 【 Đây rốt cuộc là loại yêu đương não tàn gì vậy, vạn nhất vị Nhị hoàng t.ử kia nằm gai nếm mật, ngóc đầu trở lại thì sao?
Vị Thái hậu yêu mê lộ kia không chỉ di truyền khuyết điểm của mình cho con trai, mà còn chôn xuống một mầm họa lớn như vậy cho con mình, bà ta làm sao mà sống sót được trong hậu cung vậy? 】
Đây chính là một cực phẩm yêu đương não tàn mà, nếu thật sự để Nhị hoàng t.ử quay lại, thì mẫu t.ử hai người bọn họ tuyệt đối không có đường sống.
Bạch Hiểu:
【 Ai mà biết được, chắc là bà ta rất hài lòng với sự hầu hạ của Nhị hoàng t.ử đi, Nhị hoàng t.ử kia hiện tại sắp bị giày vò đến phát điên rồi, ở trong địa cung không thấy ánh mặt trời, lại còn phải mỗi ngày hầu hạ lão nữ nhân, cái này thật sự còn chẳng bằng ch-ết đi cho xong. 】
Lâm Mặc cùng với tất cả mọi người có mặt tại đó:
...
Đúng thật, như vậy thà g-iết người ta đi còn hơn.
Đột nhiên cảm thấy toàn quân Tây Khương hình như đều có chút không bình thường là thế nào nhỉ.
Chuyện mượn binh tạm thời gác lại, Tuyên Đức Đế không nguyện ý nhúng tay vào chiến tranh của bọn họ, nhưng nguyện ý phái người đi khuyên nhủ, cũng có thể nói là đi cảnh cáo.
Hai người các ngươi đ-ánh nh-au là chuyện của các ngươi, nhưng tuyệt đối không được xâm phạm đến phía bên này của chúng ta, bằng không chúng ta sẽ không khách khí.
Sứ giả Tây Nhung tuy rằng có chút thất vọng, nhưng dù sao chuyến này cũng không phải đi không công, để đại quốc đi khuyên bảo, vạn nhất có hiệu quả thì sao.
Hơn nữa cho dù không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật, hắn không tin vị Tây Khương Vương mới nhậm chức kia dám không để Đại Ung vào trong mắt.
Thời tiết ngày càng nóng nực, mọi người đều không mấy muốn ra khỏi cửa, ngay cả Lâm Mặc ngày ngày lăn lộn bên ngoài cũng co rúc ở trong nhà, ôm tảng băng không ngừng gào khóc.
“Nóng quá nóng quá nóng quá đi mất!
Tại sao thời tiết này lại nóng đến thế này!"
Bạch Hiểu biến thân thể mình nhỏ lại, ngâm mình trong ly nước lạnh, vẻ mặt đầy sảng khoái.
“Lúc này cái lợi của việc thân thể có thể biến lớn biến nhỏ mới được thể hiện ra này, hay là ngươi tự mình làm chút kem mà ăn đi, làm chút đ-á bào cũng được."
Lâm Mặc nghe thấy lời hắn liền ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc:
“Nếu ta mà biết làm thì còn đợi đến bây giờ sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ riêng việc đục băng thôi cũng đủ làm tay ta nát bấy rồi, hơn nữa bên ngoài có bán Tô Sơn mà, còn có đủ loại nước giải khát thanh mát, việc gì phải tự mình động tay."
Kỳ thật thời cổ đại thật sự không nghèo nàn như tưởng tượng hiện nay, nói không thuận tiện như hiện đại đi, nhưng cũng có rất nhiều thứ, thậm chí hoa dạng có khi còn nhiều hơn bây giờ.
Chưa nói đến những loại nước ngọt kia, đó đơn giản chính là tình yêu đích thực của Lâm Mặc trong mùa hè, vừa ngon vừa giải khát, quan trọng nhất là còn thuần tự nhiên!
Còn có Tô Sơn kia, có chút giống đ-á bào hiện đại, nhưng hương vị thì khác biệt, tuy nhiên cũng rất ngon.
【 Tiểu Bạch à, có thể nói hai cái dưa (tin đồn) ra đây nghe chút không, những ngày này đơn giản là quá vô vị rồi. 】
Lúc trước còn có thể ra phố ăn dưa, hiện tại người ta đều không ra khỏi cửa, vả lại thời tiết nóng lên, những kẻ phạm sự cũng ít đi, chủ yếu là đều nóng đến lười cử động rồi.
Bạch Hiểu nghiêm túc tìm kiếm một phen, thật sự không có cái dưa nào đặc biệt kích thích, mấy cái dưa nhỏ kia đều đại đồng tiểu dị, nghe cũng chẳng còn gì thú vị.
Mãi cho đến ngày thứ hai lúc lên triều sớm, tinh thần của cả hai người đều không được tốt lắm.
“Chúc mừng chúc mừng nha, Thái sư cuối cùng cũng đã hoàn thành được một tâm nguyện lớn trong lòng, lại có được một hiền tế tốt nha!"
“An Mịch tiểu t.ử này thật sự không tệ."
Lâm Mặc đứng ở bên cạnh nghe những lời này mà mặt đầy mờ mịt.
【 Đây là có chuyện gì vậy, sao mọi người đều đang chúc mừng Thái sư thế? 】
Bạch Hiểu:
【 Ngươi không biết sao, ngày mai Thái sư sẽ gả con gái rồi, ta còn tưởng ngươi đã biết rồi chứ. 】
Lâm Mặc:
!!!
Chuyện lớn như vậy sao ngươi không nói cho ta biết, ai bảo ta đã biết rồi, ta mỗi ngày nghẹn ở trong nhà thì làm sao mà biết được cái gì!
【 Không đúng nha, Thái sư không phải nói chờ An Mịch thi đỗ mới cân nhắc chuyện hôn sự của bọn họ sao, sao lại thành thân nhanh như vậy. 】
Bạch Hiểu cũng nhịn không được mà thóa mạ Lâm Mặc, 【 Người ta chỉ là cố ý nói như vậy thôi, có mỗi ngươi là tưởng thật, người ta chỉ muốn khảo nghiệm tiểu lưỡng khẩu một chút mà thôi, hiện tại khảo nghiệm ra nhân phẩm rồi thì dứt khoát đồng ý luôn chứ sao, dù sao sớm muộn gì cũng có thể thi đỗ. 】
【 Ngày mai hình như ngươi cũng phải đi tham dự đó, ngày mai mặc đẹp một chút nhé. 】
Lâm Mặc không biết chuyện này thật sự khiến mọi người rất ngạc nhiên.
Toàn kinh thành cư nhiên còn có chuyện mà vị tiểu ma vương này không biết, xem ra đoạn thời gian này tiểu ma vương không hay đi ăn dưa rồi.
Đối với hỷ sự như vậy, mọi người kỳ thật cũng rất vui vẻ, sáng sớm ngày thứ hai Lâm Mặc liền bị tỷ tỷ nhà mình lôi dậy, nói là đi thêm trang (tặng quà cưới) cho tân nương t.ử.
“Muội cũng phải đi sao?
Muội và nàng ấy căn bản không thân mà, không phải phải là loại quan hệ khuê mật tỷ muội thì mới đi thêm trang sao?"
Lâm Mặc đối với những chuyện này thật sự là chẳng hiểu biết gì.
Lâm Nhiên vừa giúp muội muội trang điểm vừa nói:
“Cũng không hoàn toàn là như vậy, hơn nữa quan hệ giữa nhà chúng ta và Thái sư phủ cũng không tệ, lắt léo một hồi còn có thể lòi ra một mối quan hệ thân thích đó, chẳng qua là quan hệ huyết thống này hơi xa một chút thôi.
Tính theo bối phận, muội còn là cô cô của Thái sư đại tiểu thư đấy."
Những đại gia tộc trong kinh thành này ít nhiều đều có chút quan hệ huyết thống, có lẽ có một số quan hệ hơi xa.