“Thế nên mỗi khi Lâm Mặc nói điều gì không đúng về tiên hoàng, trong lòng ông thực sự vô cùng vui sướng, nếu có thể đứng trước mặt mọi người mà mắng ra thì ông còn vui sướng hơn nữa.”
Lúc bãi triều, Lâm Mặc kéo tay áo cha nhà mình làm nũng đòi tiền đi chơi.
“Cha ~, con thực sự không còn bạc nữa rồi, hôm nay con còn hẹn bạn đi chơi nữa, con không thể cứ ăn chực uống chực của người ta mãi được.”
Thời gian trước nàng mua một bộ trang sức cho nương thân, đã tiêu sạch toàn bộ số tiền kiếm được thời gian qua cùng với tiền tiêu vặt của mình, thế nên hiện giờ nàng thực sự là một kẻ nghèo kiết xác.
Lâm Thượng thư dùng ngón tay dí trán nàng cạn lời nói:
“Hôm qua mới cho tiền hôm nay lại đòi, con và Tiểu Bạch chẳng phải thường xuyên ra ngoài kiếm tiền sao, tiền đâu rồi.”
Lâm Mặc cười hì hì:
“Chẳng phải là mua quà cho nương rồi sao, con còn đặt một cái nghiên mực cho cha nữa, có điều phải một thời gian nữa mới lấy được.”
Về chuyện mua quà cho người nhà, Lâm Mặc thực sự rất hào phóng.
Lâm Thượng thư thở dài một tiếng lắc đầu lấy từ trong tay áo ra một cái túi tiền, “Đừng có đi chơi bời linh tinh bên ngoài, về nhà sớm mà ăn cơm.”
Chương 210 Con gái ta không phiền đại nhân phải bận tâm
Lâm Mặc sau khi lấy được tiền thì vui vẻ ôm lấy cánh tay cha nhà mình lắc lắc, đang định đi thì vừa quay người lại đã thấy Nghiêm đại nhân cổ hủ.
Nhìn Nghiêm đại nhân đang nhìn mình với vẻ mặt nghiêm nghị, Lâm Mặc lùi lại hai bước trốn ra sau lưng cha nhà mình.
Nàng hiếu kỳ hỏi Bạch Hiểu:
【 Vị Thứ sử Mật Châu này sao lại dùng ánh mắt đó nhìn ta, ta hình như chưa từng đắc tội ông ta mà. 】
Bạch Hiểu cũng rất không hiểu, 【 Tớ cũng không biết nữa, sắc mặt người này trông đáng sợ quá đi mất. 】
Lâm Thượng thư kéo Lâm Mặc ra sau lưng che chở, nhìn sắc mặt Nghiêm đại nhân, biểu cảm của ông lập tức trở nên nghiêm túc, “Không biết Nghiêm đại nhân có chuyện gì.”
Người này lại lên cơn gì lại có bệnh gì, không dưng lại đi dọa đứa trẻ.
Nghiêm đại nhân nhìn Lâm Mặc sau lưng ông, trực tiếp nói:
“Ở Mật Châu tôi đã nghe danh Tiểu Lâm đại nhân rồi, Lâm Thượng thư cũng nên quản giáo Tiểu Lâm đại nhân cho tốt, đôi khi quá mức nuông chiều con cái cũng sẽ hại đứa trẻ.”
Lâm Mặc:
……
Người này có bệnh à, cha ta chiều ta thì liên quan gì đến ông.
【 Tiểu Bạch, người này không có vấn đề gì chứ, ông ta đây có phải là lấy oán trả ơn không, hôm qua nếu không có ta đi dâng tấu chương, ông ta nghĩ ông ta có thể được nghỉ ngơi thoải mái một đêm như vậy sao. 】
【 Ông ta vậy mà lại đi mách lẻo với cha ta, cha ta chiều ta thì đã làm sao, ông ta không có cha mình sao!
Cha ông ta không chiều ông ta thì ông ta quay sang trách cha ta chiều ta à. 】
Bạch Hiểu:
【 …
Ừm, có lẽ vị đại nhân này thấy cậu quá thiếu quy củ chăng, ông ta nổi tiếng là cổ hủ, còn cổ hủ hơn cả Lưu Hàn lâm nhà hàng xóm các cậu nữa, nhưng lời này nói ra quả thực nghe khá khó lọt tai, có điều lúc ông ta còn trẻ cha ông ta quả thực cũng không mấy chiều chuộng ông ta, cha ông ta chiều em trai ông ta hơn. 】
【 Tớ thấy ông ta đang ghen tị với cậu đó, đừng quan tâm đến ông ta, ghen tị làm con người ta trở nên xấu xí, ông ta sẽ ngày càng xấu xí hơn cho xem. 】
Lâm Thượng thư vốn đang đầy bụng lửa giận thì tâm trạng bỗng chốc bình lặng hẳn, hai cái tên nhóc ranh này căn bản là không nắm bắt được trọng điểm, nhưng như vậy cũng tốt, cuộc sống đơn giản nhẹ nhàng cũng tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghiêm đại nhân nghe thấy những lời này thì mặt tức đến đỏ bừng, ai ghen tị với nàng chứ, ông ta thèm vào quan tâm mấy chuyện chiều chuộng này nọ.
“Tiểu Lâm đại nhân tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, có những chuyện cũng cần phải hiểu đôi chút rồi, quy củ không thể phá, hy vọng Tiểu Lâm đại nhân sau này hành vi làm việc phải có khuôn phép.”
Cái tính nóng nảy của Lâm Mặc lập tức không chịu nổi nữa, nàng trực tiếp từ sau lưng cha mình xông ra, “Ông có bệnh à!
Ông đừng có cậy mình lớn tuổi mà ở trước mặt tôi nói ba cái điều vớ vẩn.”
“Cha tôi còn không quản tôi thì ông lấy tư cách gì mà quản tôi, quy củ, quy củ là cái gì, quy củ là luật pháp quốc gia, tôi có g-iết người phạm pháp không, tôi nói người này đúng là kỳ lạ thật đấy, hôm qua nếu không có tôi giúp ông dâng tấu chương ông nghĩ hôm nay ông còn có thể đứng đây thoải mái thế này không.”
“Nể tình ông là một quan tốt tôi mới giúp ông một tay, ông đừng có mà được nước lấn tới!”
Lâm Mặc xả ra một tràng khiến Nghiêm đại nhân này bị mắng đến ngây người, chức quan ông ta không nhỏ, vợ con ở nhà cũng kính sợ ông ta, Hoàng thượng hiện nay cũng không phải là người hay mắng mỏ, ngôn từ mắng c.h.ử.i giữa các đồng liêu cũng không bao giờ trắng trợn như vậy, thế nên đây là lần đầu tiên ông ta bị mắng như thế này.
Nhìn Lâm Mặc đang nghênh cổ chống nạnh trước mặt, ông ta dùng ngón tay chỉ vào nàng mặt tức đến đỏ bừng ngón tay run rẩy, “Ngươi, thật là không thể lý giải nổi!”
Lâm Thượng thư thấy ông ta dùng ngón tay chỉ vào con gái mình, trực tiếp vung tay một cái gạt phắt ngón tay ông ta xuống.
“Nghiêm đại nhân quản chuyện hơi bị rộng quá rồi đấy, Mặc nhi nhà ta dẫu ham chơi, nhưng cũng không đến mức nghiêm trọng như Nghiêm đại nhân nói, chuyện quy củ này có thể lớn cũng có thể nhỏ, Nghiêm đại nhân thích đem mọi chuyện đóng khung vào quy củ không có nghĩa là nhà khác cũng phải như vậy.”
“Con gái của chính ta thì chính ta dạy bảo, không phiền đại nhân phải bận tâm.”
Nói xong Lâm Thượng thư xoa xoa đầu Lâm Mặc, như đang an ủi nàng.
“Chẳng phải đã hẹn đi chơi với người khác sao, mau đi đi kẻo người ta chờ lâu, lời của người này hôm nay con không cần bận tâm, cứ coi như gió thoảng bên tai đi.”
Lâm Mặc gật gật đầu, lúc đi còn lườm Nghiêm đại nhân một cái.
Bạch Hiểu:
【 Hừ!
Lão cổ hủ!
Cổ hủ như vậy hèn chi vợ con đều không thích ông, cái ngày ông đi người nhà ông còn đốt cả pháo nữa kìa, đáng đời! 】
Lâm Mặc:
【 Hế!
Ông ta đáng ghét đến mức đó sao!
Đến cả vợ con cũng không thích ông ta. 】
Bạch Hiểu:
【 Chứ còn gì nữa, vừa cổ hủ vừa dễ mềm lòng, người chịu uỷ khuất toàn là người nhà mình, ra ngoài thì làm người tốt bao la, người nhà mình thì quy củ đủ điều, cái hạng đàn ông như thế này tớ khinh! 】
Hai người vừa đi vừa nói, trực tiếp làm cho các quan lại đi ngang qua đều nghe thấy hết.
Nghiêm đại nhân mắt trợn trắng một cái trực tiếp ngất xỉu, Lâm Thượng thư bị ông ta làm cho giật mình.
“Ngươi làm gì vậy!
Ta còn chưa có động tay với ngươi đâu đấy!
Là ngươi bắt nạt con gái ta trước, không ngờ ngươi lại dám dùng thủ đoạn như vậy để hãm hại ta!”
Triệu thái y vội vàng chạy tới:
……