Đi Làm Cùng Hệ Thống Hóng Hớt, Cả Triều Đình Sợ Tôi Mở Miệng

Chương 267



 

(Tín Vương, Trấn Nam Vương:

 

...

 

Chuyện của chúng ta thì không phải là chuyện lớn sao!)

 

Lúc này quản gia Trấn Nam Vương phủ nhìn đống tiền lớn được gửi tới mà ngơ ngác.

 

“Làm phiền quản gia hỗ trợ nhận lấy, đây là Vương phi chúng ta sai người gửi tới.”

 

Thị nữ thân cận của Tín Vương phi quả thật là mặt mày rạng rỡ, thời gian này việc làm ăn thoại bản có thể nói là mỗi ngày thu vào cả đống tiền, không chỉ đàn ông thích xem mà phụ nữ cũng thích xem.

 

Quản gia hắc hắc cười không biết có nên nhận không, cuối cùng chỉ đành lôi Quý Khiêm Hoa ra.

 

“Thế t.ử, những thứ này đều là Tín Vương phủ sai người gửi tới, chúng ta có nên nhận không ạ.”

 

Quý Khiêm Hoa tay cầm chính là cuốn thoại bản của phụ vương nhà mình, hắn nhìn thùng bạc trắng này, xua tay nói:

 

“Nhận đi nhận đi, đây đều là tiền bán thân của phụ vương, có điều phụ vương quả thật là rất đáng giá.”

 

Quản gia:

 

???

 

Tiền bán thân gì!

 

Vương gia sau khi trở về đi bán thân rồi sao!

 

Tay quản gia đều run lên, tuy rằng Trấn Nam Vương phủ không giàu có gì cho lắm nhưng cũng không đến mức nghèo tới mức để Vương gia đi bán thân chứ!

 

Ông không muốn nhận số tiền này, nhưng số tiền này Thế t.ử nói là tiền bán thân của Vương gia, nếu không nhận thì Vương gia chẳng phải là làm không công sao.

 

Cuối cùng quản gia run rẩy nhận lấy, ông còn mặt đầy đau khổ nói:

 

“Xin Thế t.ử cứ yên tâm, số tiền này tôi nhất định sẽ sử dụng thật tốt, tuyệt đối không lãng phí một phân một hào, tuyệt đối không phụ lòng Vương gia.”

 

Quý Khiêm Hoa gật đầu có chút không hiểu tại sao quản gia lại tỏ ra đau khổ như vậy, có tiền vào túi không phải là chuyện tốt sao.

 

Thật không hiểu suy nghĩ của lão quản gia, thôi kệ ông ấy muốn nghĩ sao thì nghĩ.

 

Tín Vương sau khi trở về liền đi tìm Vương phi nhà mình, Tín Vương phi đang bình thản uống trà.

 

“Có gì đâu chứ, chẳng qua chỉ là viết một cuốn thoại bản thôi mà, Trấn Nam Vương chắc hẳn đã quen rồi, bao nhiêu năm nay thoại bản lấy huynh ấy làm nguyên mẫu không nói một trăm cuốn thì cũng có vài chục cuốn rồi, hơn nữa ta cũng đâu có viết không đâu, tiền cũng đã gửi qua rồi, còn chia cho huynh ấy phần lớn đó.”

 

Tín Vương:

 

“Đây có phải là vấn đề tiền bạc đâu, Trấn Nam Vương bao nhiêu năm nay ở ngoài chiến trường g-iết địch, chút tiền này sao có thể so được với tôn nghiêm của huynh ấy!”

 

Lúc này tại Trấn Nam Vương phủ, Trấn Nam Vương nhìn thấy thùng bạc trắng này, sự tức giận trong lòng lập tức tan biến.

 

“Tốt tốt, xem ra đệ nương vẫn là người thành thật.”

 

Tôn nghiêm gì chứ, so với bạc thì đều là hư ảo, huống hồ đây cũng không phải là chuyện gì quá to tát, hiện tại phủ bọn họ chính là lúc cần tiền, hơn nữa con trai còn phải cưới vợ nữa, chẳng qua chỉ là bị lấy làm nguyên mẫu viết thoại bản thôi sao, trước kia đâu phải là chưa từng bị viết.

 

Hơn nữa những người trước đây chưa bao giờ gửi bạc tới, đệ nương nhân phẩm không tệ, Tín Vương thật đúng là có phúc khí.

 

Lão quản gia lau nước mắt đau khổ nói:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vương gia tuy phủ chúng ta không giàu có gì, nhưng cũng không đến mức nghèo tới mức đó mà để ngài đi bán thân nha!”

 

Trấn Nam Vương:

 

???

 

Cái gì cơ?

 

Quý Khiêm Hoa thầm lặng ngước nhìn trời, quản gia này hiểu sai rồi nha, nhưng chuyện này không liên quan tới hắn, cái bán thân này không phải cái bán thân kia, hắn không nói sai, chỉ là quản gia hiểu sai mà thôi.

 

Chương 225 Nhóm hai người đái dầm

 

Trấn Nam Vương càng nghe càng thấy không đúng, tiền bán thân gì, ông đường đường là Vương gia sao có thể đi bán thân.

 

Nhìn sắc mặt của lão quản gia, ông trực tiếp xắn tay áo lên:

 

“Tiền bán thân phải không, tên tiểu t.ử thối xem ta xử lý ngươi thế nào!”

 

Không lâu sau từ Trấn Nam Vương phủ truyền ra một trận kêu thét t.h.ả.m thiết, Lâm Mặc khi mang đồ ăn tới đúng lúc bắt gặp cảnh này.

 

【 Ha ha ha ha, tên này có phải bị đ-ánh rồi không!

 

Nghe cái giọng này thật là êm tai làm sao, đây đơn giản là giống như tiên nhạc trên trời vậy nha! 】

 

Mặt Lâm Mặc lộ rõ vẻ vui mừng, Quý Khiêm Hoa bị đ-ánh ước chừng đối với nàng là chuyện vui nhất rồi.

 

Bạch Hiểu ở bên cạnh cũng là một vẻ mặt xem kịch hay:

 

【 Chứ còn gì nữa, Tín Vương phi đem phần lớn số tiền kiếm được từ thoại bản gửi tới Trấn Nam Vương phủ, Quý Khiêm Hoa lỡ mồm nói đây là tiền bán thân của cha hắn, hắn không bị đ-ánh thì ai bị đ-ánh. 】

 

Lâm Mặc đường hoàng bước vào viện, Quý Khiêm Hoa vừa né tránh vừa giải thích, nhìn thấy Lâm Mặc tay cầm hộp thức ăn, hắn dường như nhìn thấy cứu tinh.

 

“Mặc nhi, mau cứu ca ca với nha, chỉ cần muội cứu huynh sau này muội làm gì huynh cũng đồng ý hết!”

 

Lâm Mặc hừ một tiếng quay đầu đi, tên này miệng lưỡi trơn tru, lời nói ra căn bản không thể tin được.

 

Ngoại trừ ở trước mặt tỷ tỷ tên này có chút đứng đắn còn ở trước mặt người khác thì chính là một tên lưu manh vô lại.

 

Bạch Hiểu mở hộp thức ăn lấy điểm tâm ra, 【 Chúng ta vừa ăn vừa xem đi, thể chất của Trấn Nam Vương đúng là không tệ, xem kìa đ-ánh Quý Khiêm Hoa thành ra thế kia. 】

 

Hai người cứ thế ngồi xổm ở cửa ăn, lão quản gia bên cạnh:

 

...

 

Đây dường như là Lâm phu nhân bảo tiểu thư mang tới cho chúng tôi mà, tiểu thư cứ thế mà ăn luôn sao?

 

Quý Khiêm Hoa bị Trấn Nam Vương đ-á một cái vào m-ông, nhìn hai người đang xem kịch bên cạnh, hắn tức tối nói:

 

“Lâm Mặc nhi, muội tốt xấu gì cũng là lớn lên trên lưng huynh, muội quên mất hồi nhỏ là ai làm ngựa cho muội cưỡi là ai để muội ngồi trên cổ sao, huynh tuy không phải ca ca ruột của muội nhưng cũng hơn cả ca ca ruột rồi, muội cứ thế thấy ch-ết mà không cứu sao!”

 

Trấn Nam Vương một cú đ-á quét tới:

 

“Trước mặt ta mà ngươi còn dám đe dọa Mặc nhi muội muội của ngươi, ta thấy thật sự là đ-ánh ngươi hơi nhẹ rồi!”

 

Lâm Mặc bên cạnh xem mà vui lắm, nàng còn không ngừng cổ vũ và tiếp thêm sức mạnh.

 

Lần này hai cha con giao lưu tình cảm cực kỳ đầy đủ, có điều sau khi hai cha con này giao lưu tình cảm xong, Lâm Mặc và Bạch Hiểu nhìn hộp thức ăn mà không biết phải làm sao.