Đi Làm Cùng Hệ Thống Hóng Hớt, Cả Triều Đình Sợ Tôi Mở Miệng

Chương 283



 

【 Chúng ta đi tìm đồ ăn thôi, Lão Thái sư trông giống con dê núi quá, mình muốn ăn đùi dê nướng rồi. 】

 

Thái sư:

 

!!!

 

Ngươi muốn nướng đùi lão phu!

 

Bạch Hiểu:

 

【 Đúng là rất giống con dê già, tiếc là đùi Thái sư không nướng được. 】

 

Lâm Mặc thất vọng thở dài trong lòng:

 

【 Mình thấy Trần tướng quân trông giống gấu đen ghê, mình vẫn chưa được ăn tay gấu bao giờ. 】

 

Trần tướng quân sờ sờ tay mình, cái tay này không ăn được đâu nhé!

 

Lúc tan triều, mọi người không hẹn mà gặp cùng xoa xoa lỗ tai mình.

 

Thật là khổ sở quá mà, vị tiểu tổ tông này biến cả triều đường thành hội nghị muông thú luôn rồi.

 

Nói chung cả cái triều đình này chẳng có ai là người cả, ngoại trừ lão cha của nàng.

 

Nhưng ước chừng cũng vì nàng và lão cha trông giống nhau nên nàng không nói, dù sao vị tiểu tổ tông này cực kỳ tự luyến, đối với khuôn mặt mà lão cha ban cho, nàng thật sự là hài lòng vô cùng.

 

Sau khi tan triều, Lâm Mặc không dừng lại một giây nào, lao thẳng đến đại bếp, sau khi lấp đầy bụng mới thoải mái thở hắt ra một hơi.

 

Bạch Hiểu tay vẫn cầm một cái bánh nướng gặm không ngừng:

 

“Có đi hóng chuyện (ăn dưa) không?

 

Phía vườn hoa đằng kia có một quả dưa to đấy."

 

Lâm Mặc quẹt miệng:

 

“Đi, sao lại không đi!"

 

Lúc này, ở phía vườn hoa đang có hai cô nương sắp đ-ánh nh-au đến nơi, các cô nương bên cạnh hoặc là đang khuyên can, hoặc là đang đứng xem kịch.

 

“Con mụ không biết xấu hổ này, uổng cho ngươi là tiểu thư nhà quan lại, thế mà lại dám xông vào lòng vị hôn phu của ta giữa thanh thiên bạch nhật, ngươi có còn biết liêm sỉ là gì không!"

 

Lâm Mặc vừa đến nơi đã nghe thấy câu này.

 

【 Oa!

 

Là cốt truyện tình tay ba mà mình thích nhất đây mà! 】

 

Tiếng lòng của Lâm Mặc truyền đến khiến mọi người im lặng trong một giây, ngay cả hai cô nương đang cãi nhau sắc mặt cũng trở nên kỳ quặc.

 

Không phải chứ, sao vị tiểu tổ tông này lại tới đây!

 

Chẳng phải mỗi ngày nàng đều chơi đùa với con rắn của nàng sao.

 

Lâm Nhiên nhìn Lâm Mặc đang đầy vẻ phấn khích thì lại thở phào nhẹ nhõm.

 

Mặc Nhi đến thì sẽ biết được đầu đuôi câu chuyện ngay, hiện giờ hiện trường thật sự rất hỗn loạn.

 

Ngươi cũng chẳng biết ai đúng ai sai, chủ yếu là ở kinh thành này chuyện ai cướp vị hôn phu của ai thật sự có thể coi là chuyện thường ngày.

 

Ai mà chẳng muốn trèo lên cao, có những kẻ không từ thủ đoạn, nhưng người ta cũng là đang tranh thủ cho bản thân mình, tuy nhiên có những kẻ không từ thủ đoạn mà lại làm hại người khác thì hơi không nên.

 

Bạch Hiểu vừa gặm bánh vừa nói trong lòng:

 

【 Cái cô nương mặc váy xanh rơi vào lòng vị hôn phu của cái cô nương mặc váy hồng bên cạnh kìa, hơn nữa lại đúng lúc bị cô nương váy hồng nhìn thấy. 】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lâm Mặc:

 

【 Thế rồi sao, rốt cuộc là lỗi của ai. 】

 

Bạch Hiểu:

 

【 Cái cô nương váy xanh đó và cái gã đàn ông kia đều không có lỗi, vốn dĩ là một sự cố thôi, ai mà chẳng có lúc đi đứng trẹo chân, nhưng cô nương váy hồng kia muốn hủy bỏ hôn ước, nên mới làm ầm ĩ chuyện này lên. 】

 

Sắc mặt cô nương váy hồng biến đổi, cô ta quả thực rất không hài lòng với vị hôn phu này, nhưng trong nhà lại muốn cô ta gả qua đó.

 

Chuyện hôm nay là do tình cờ va phải, cô ta tưởng là cơ hội trời cho, quan trọng nhất là Lâm Mặc hai ngày nay cứ lượn lờ ở bên ngoài, cơ bản là không tới cái vườn hoa này.

 

Chỉ là ai mà ngờ được hôm nay nàng lại tới chứ!

 

Lâm Mặc trong lòng “chậc chậc" hai tiếng, chê bai nói:

 

【 Thế thì cô nương váy hồng này cũng quá thiếu đạo đức rồi, làm bại hoại danh tiếng của cả hai người bọn họ, còn cô ta thì lại sạch sẽ, muốn hủy hôn thì cứ hủy hôn đi, dùng chút thủ đoạn cũng được nhưng thủ đoạn này cũng hèn hạ quá, ọe! 】

 

Những người khác cũng lần lượt tránh xa cô nương váy hồng này, cô nương váy xanh kia thì thở phào một hơi.

 

Cô ấy vốn không quen biết vị hôn phu của cô ta, cô ấy là đầu năm nay mới theo phụ thân tới kinh thành, lần này đi theo cũng là tình cờ, có thể nói cô ấy vẫn chưa hoàn toàn hòa nhập vào vòng tròn xã hội ở kinh thành này.

 

Cô ấy rỗi hơi lắm chắc mà không màng danh tiếng của mình đi dan díu với vị hôn phu của kẻ khác, cô ấy chưa bao giờ nghĩ đến chuyện gả vào hào môn đại hộ, có thể sống một cuộc đời bình an là tốt lắm rồi, hôm nay thật sự là trên đường đi bị trẹo chân nên xảy ra sự cố, đúng lúc vô tình va phải người ta thôi.

 

Bạch Hiểu đột nhiên thần thần bí bí nói với Lâm Mặc:

 

【 Bà có biết cô nương váy hồng này thích ai không?

 

Cô ta thích Thái t.ử!

 

Cô ta là em họ của Thái t.ử phi!

 

Thái t.ử phi vừa mới m.a.n.g t.h.a.i không lâu, người nhà đã đưa cô ta vào cung để bầu bạn với Thái t.ử phi, cô ta liền ngày ngày nhảy múa trong vườn hoa ở Đông cung, muốn quyến rũ Thái t.ử, kết quả là vì nhảy múa quá độ mà lại không chăm thay giặt, cái chân đó... bị hôi chân (nấm chân) rồi.

 

Lúc ở riêng với Thái t.ử phi, Thái t.ử phi ngửi thấy mùi nên đã khéo léo đuổi cô ta ra ngoài. 】

 

【 Còn khéo léo nhắc nhở người nhà cô ta hãy tìm người xem bệnh cho cô ta thật kỹ, nếu người nhà cô ta hiểu sai ý, cứ tưởng Thái t.ử phi đang thúc giục bọn họ tìm nhà chồng cho cô ta, thế là chẳng phải lập tức tìm cho cô ta một mối hôn sự để đính hôn sao. 】

 

Chương 239 Tôi là kẻ rẻ rúng lắm sao

 

Lời của Bạch Hiểu khiến sắc mặt mọi người đều trở nên kỳ quặc, đặc biệt là vị công t.ử đã đính hôn với cô ta.

 

Hắn ta là loại người hèn kém đến thế sao, tùy tiện tìm đại một người để đính hôn mà cũng trúng ngay hắn.

 

Hắn cũng không muốn có một người vợ bị hôi chân đâu nhé!

 

Cô nương váy hồng này tên là Tiêu Tình Nhã, gia thế cũng khá, vả lại từ sau khi có một người chị họ làm Thái t.ử phi, cô ta lại càng hất mặt lên tận trời.

 

Cô ta tự thấy mình xinh đẹp hơn chị họ, lúc trước nếu không phải Thái t.ử nhìn thấy chị họ trước, cô ta cảm thấy mình cũng sẽ có cơ hội, cho nên bao nhiêu năm nay tuy bề ngoài tỏ ra rất tôn kính Thái t.ử phi nhưng trong lòng vẫn không phục.

 

Lâm Mặc nhìn Tiêu Tình Nhã một chút, rồi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, 【 Cái thứ hôi chân này hình như là lây lan được đúng không, và cái thứ này hình như còn lây sang cả tay nữa phải không? 】

 

Bạch Hiểu:

 

【 Đúng vậy, hơn nữa nhiễm bệnh rất nhanh, chỉ cần là giày tất cô ta đã dùng qua mà người khác chạm vào là có khả năng bị lây nhiễm. 】

 

Nghe thấy lời này, mọi người không hẹn mà cùng lùi lại mấy bước, vẻ mặt cũng trở nên kinh hoàng.

 

Đặc biệt là vị công t.ử đã đính hôn với cô ta, sau khi về nhà hắn nhất định phải nói với người trong nhà hủy bỏ mối hôn sự này, dù có phải hủy hoại danh tiếng của mình cũng không tiếc.

 

Cái bệnh hôi chân này thế mà lại lây lan được!

 

Hơn nữa cô nương này cũng quá không yêu sạch sẽ rồi, không biết chăm thay giày tất hay sao, lại để vướng phải cái bệnh như thế.