“Đừng có chạy loạn khắp nơi, đừng có va chạm người khác.”
Nghe thấy Lâm Thượng thư nói như vậy, Lâm Mặc bỗng chốc trở nên hoạt bát hẳn lên.
“Cha yên tâm, con sao có thể va chạm người khác được chứ, con chính là không thể ổn trọng hơn được nữa rồi.”
Lâm Thượng thư:
...
Ngươi đối với bản thân thực sự là khá tự tin đấy.
Cơm ăn được một nửa quả nhiên có người bắt đầu biểu diễn tiết mục rồi, đầu tiên là nhạc khí và vũ đạo do cung đình giáo phường ty biểu diễn, sau đó liền có các vị công t.ử tiểu thư các nhà lên biểu diễn.
Các vị tiểu thư cầm kỳ thi họa món nào cũng biết, chỉ có điều những khúc nhạc này nghe làm Lâm Mặc có chút muốn buồn ngủ, đều quá bình lặng rồi.
【 Tiểu Bạch, bị bọn họ đàn thế này ta buồn ngủ là thế nào nhỉ, không có loại khúc nhạc nào tiết tấu mạnh mẽ có sức xung kích hơn sao? 】
Mọi người nghe thấy lời này đã bắt đầu xoa tay chỉnh đốn rồi, tuyệt đối không thể để tiểu tổ tông này coi thường, lát nữa liền cho nàng một cái có sức xung kích.
Cô nương biểu diễn tiết mục tiếp theo biểu diễn khúc nhạc quả thực khá có sức xung kích, nhưng Lâm Mặc vẫn thấy sức chưa đủ.
【 Không tệ không tệ, nhưng chính là sát khí chưa biểu diễn ra được. 】
Mọi người:
...
Ngươi còn bắt đầu đ-ánh giá lên rồi cơ đấy.
Nhưng khúc nhạc này quả thực là chiến khúc, cô nương này cũng quả thực chưa tấu ra được sát khí.
Những vị cô nương ở trong kinh thành này chưa từng thấy sự tàn khốc của chiến tranh, đàn không ra được sát khí cũng rất bình thường.
Nhưng mọi người còn khá kinh ngạc, hóa ra tiểu tổ tông này cũng không phải như trong ấn tượng của bọn họ là không có văn hóa như vậy nha, vẫn có điểm đáng khen đấy.
Có lẽ là do ấn tượng tiên nhập vi chủ ảnh hưởng, Lâm Mặc mỗi ngày đều ăn uống chơi bời, cho nên ấn tượng của mọi người đối với nàng cũng là ăn uống chơi bời, còn có dùng loạn thành ngữ, làm mọi người thực sự tưởng trình độ văn hóa của nàng không cao.
Thực tế văn hóa của nàng vẫn có thể đấy, hiện đại cổ đại đều hiểu biết rất nhiều, chính là lười động não cái gì cũng dùng loạn, dù sao ở đây mười mấy năm cũng mỗi ngày chịu sự hun đúc của phụ mẫu huynh tỷ.
Tuy chữ viết không đẹp bằng bọn họ cũng không có tài hoa bằng bọn họ, nhưng vẫn có thể đ-ánh giá một hai.
【 Ta muốn để Quý ca của ta lên biểu diễn kiếm vũ một chút, chính là cái hôm qua nhảy cho tỷ tỷ ta xem ấy, hôm qua ta đều chưa xem đủ, Quý ca người này tuy khá hố, nhưng võ nghệ quả thực không tồi. 】
Quý ca?
Mọi người đưa mắt nhìn về phía Quý Khiêm Hoa.
Bọn họ vẫn là lần đầu tiên nghe thấy có người lấy họ làm từ lặp.
Bị mọi người lén lút nhìn Quý Khiêm Hoa:
...
Muốn ta thỏa mãn nguyện vọng của ngươi thì gọi Quý ca rồi đấy, bình thường chính là cái tên hố hàng đáng ghét đúng không.
Quý Khiêm Hoa nhìn thoáng qua Lâm Mặc đang hứng thú bừng bừng, trong lòng đột nhiên có một ý nghĩ.
Bảo hắn biểu diễn kiếm vũ là có thể, nhưng hắn muốn bắt tiểu ma đầu này cũng lên cùng chơi luôn.
Lâm Mặc thấy ánh mắt Quý Khiêm Hoa nhìn nàng đột nhiên trong lòng có loại dự cảm không lành lắm rồi.
【 Tiểu Bạch, ngươi xem ánh mắt Quý hố hố nhìn ta có phải có chút không đúng lắm không, ta luôn cảm giác trong lòng huynh ấy đang nảy ra ý xấu gì đó, ta cảm giác huynh ấy muốn nhào tới c.ắ.n ta một cái. 】
Bạch Hiểu đang chìm đắm trong việc ăn uống không thể tự dứt ra được, cơm canh hôm nay rất hợp khẩu vị của hắn, hắn bận rộn trong lúc ngẩng đầu nhìn một cái rồi nói:
【 Huynh ấy có thể nảy ra ý xấu gì chứ, yên tâm yên tâm có ta đây mà, huynh ấy không c.ắ.n được ngươi đâu. 】
Lâm Mặc khẳng định gật gật đầu, 【 Đó là đương nhiên. 】
Quý Khiêm Hoa:
...
Ta rảnh đâu mà c.ắ.n nàng!
Cái tiểu hệ thống này sao nói lung tung thế chứ.
“Hoàng thượng, thần cũng muốn biểu diễn cho mọi người xem một chút, sớm đã nghe nói tiểu Lâm đại nhân thân thủ linh hoạt, còn nhiều lần cứu giá (lúc thích khách tới thì đỡ đao cho người khác), hay là cũng mời nàng lên đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người Lâm gia nghe thấy lời này hít ngược một hơi khí lạnh, tiểu lão đệ à!
Rốt cuộc là ai cho ngươi dũng khí thế mà dám để nó lên cùng biểu diễn với ngươi, ngươi đây là tự đem cái đầu mình buộc vào thắt lưng quần rồi đấy!
Lâm phu nhân nhỏ giọng nói với Lâm Thượng thư:
“Ông bảo đứa trẻ này có phải não có vấn đề gì không.”
Lâm Thượng thư khóe miệng giật giật, đã hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào rồi.
Lâm Mặc:
【 Ta đã bảo người này đang nảy ra ý định không tốt mà!
Nhưng ta không sợ!
Chẳng phải là biểu diễn một tiết mục sao! 】
【 Huynh ấy biểu diễn kiếm vũ, ta cũng biểu diễn vũ đạo, ai mà không biết chứ! 】
Bạch Hiểu:
【 Ngươi biết khiêu vũ sao?
Theo ta được biết ngươi hình như căn bản không biết khiêu vũ mà. 】
Lâm Mặc:
【 Chưa ăn thịt lợn chẳng lẽ chưa thấy lợn chạy sao, chẳng phải là vặn vẹo tới vặn vẹo lui sao, ai có thể biết vặn vẹo hơn ta được chứ! 】
Bạch Hiểu đột nhiên liền nghĩ tới hôm đó trên phố nàng né tránh cái vẻ linh hoạt của Thanh nhi kia, quả thực là rất biết vặn vẹo.
Hai người bước lên đài xong, Quý Khiêm Hoa nho nhã lễ độ, Lâm Mặc hếch cằm vẻ mặt tự tin.
Nhìn Quý Khiêm Hoa ra dáng con người, Lâm Mặc ở trong lòng xì một tiếng, 【 Người này sao lắm diễn thế, khóe miệng còn mang theo một tia mỉm cười, cái này là muốn làm gì!
Muốn câu dẫn những cô nương khác sao!
Không tuân nam đức! 】
Quý Khiêm Hoa nghe thấy lời này nụ cười trên mặt bỗng chốc biến mất, còn lén lút nhìn Lâm Nhiên một cái.
Người phía dưới nhìn thực sự rất muốn cười, bấy lâu nay bọn họ cũng hiểu nam đức là ý gì rồi, không tuân nam đức ý bọn họ hiểu là nam nhân trêu hoa ghẹo nguyệt.
Hoàng thượng mỉm cười nói:
“Có thể bắt đầu rồi.”
Quý Khiêm Hoa cầm một thanh kiếm múa đến hổ hổ sinh phong, thân hình cao lớn động tác lưu loát, Lâm Mặc lặng lẽ ghi nhớ động tác của hắn.
【 Chờ đấy, xem lát nữa ta làm sao phục khắc động tác của huynh ấy ra!
Trí nhớ của ta cái đó là nhất lưu đấy! 】
Bạch Hiểu ở phía dưới:
【...
Ngươi hay là đừng có tự gia tăng độ khó cho mình nữa, ngoan ngoãn nhảy điệu múa rắn của ngươi đi. 】
Múa rắn???
Ngoại trừ Hoa Khổng Tước và Bốn Mỹ Nhân, những người khác đều không hiểu Lâm Mặc múa rắn là ý gì, nhưng nghe ngữ khí của Bạch Hiểu, nàng nhảy cái điệu múa rắn này chắc khá lợi hại.
Lâm Mặc:
【 Ta không!
Ta chính là phải đem huynh ấy đè xuống! 】
Bạch Hiểu:
【 Vậy được rồi ngươi cố lên. 】
Rất nhanh Quý Khiêm Hoa liền biểu diễn xong rồi, lúc hắn kết thúc đã nhận được một tràng tiếng vỗ tay rầm rộ, kiếm vũ của hắn tính thưởng thức mười phần, cộng thêm hắn lớn lên lại đẹp mắt, cho nên hiệu quả này rất cừ.
Tiếp theo là Lâm Mặc rồi, chỉ thấy nàng cầm thanh kiếm gỗ phục khắc một đối một kiếm vũ của Quý Khiêm Hoa.