“Chương 310 Thời thơ ấu:
Lâm Mặc nhi, con ị lên bàn hả?”
Lâm Thích và Lâm Nhiên tuổi còn nhỏ cho nên đều ở hai viện cạnh nhau, nghe thấy tiếng khóc xé lòng từ trong viện của cha nương truyền ra, hai anh em lẳng lặng dùng chăn trùm kín đầu mình.
Lâm Nhiên:
“Muội muội lại làm cha nương giận rồi, lúc nhỏ em cũng thế sao?"
Lâm Thích và Quý Khiêm Hoa ở chung một viện, hiện tại hai người đang lúc tình anh em thắm thiết, thậm chí còn nằm chung một giường nữa.
Quý Khiêm Hoa tò mò nhìn ra bên ngoài, có chút lo lắng hỏi:
“Đệ chuyển tới đây cũng lâu rồi, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng khóc, đây là tiếng khóc từ đâu truyền đến vậy?"
Lâm Thích trùm chăn kín đầu, thản nhiên như đã quen:
“Chắc chắn lại là tiểu muội nhà đệ làm cha nương giận rồi, quen là tốt thôi."
Cũng không biết một đứa nhỏ còn chưa đầy một tuổi sao lại có cái năng lực như vậy, ngày nào cũng khiến cha nương tức giận đến mức nhảy dựng lên.
Quý Khiêm Hoa im lặng vài giây rồi nói:
“Đệ nhớ Mặc nhi muội muội vẫn chưa đầy một tuổi đúng không?"
Lâm Thích:
“Chưa đầy một tuổi thì đã sao, người nghịch ngợm còn phân tuổi tác à."
Quý Khiêm Hoa:
...
Quả thực.
Cuối cùng Lâm Mặc là mang theo nước mắt mà ngủ thiếp đi, nằm bò trên bụng lão cha nhà mình, nước mắt còn vương trên lông mi, cái miệng còn trễ xuống trông thật đáng thương.
Lâm thượng thư nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Lâm Mặc, nhỏ giọng nói:
“Nàng bảo cái đứa nhỏ này rốt cuộc là giống ai nhỉ, hai ta đâu có cái tính nết này đâu."
Lâm phu nhân ngáp một cái, mệt mỏi nói:
“Dù sao cũng không giống thiếp, thiếp thấy khá giống chàng đấy."
Lâm thượng thư:
...
Sao lại giống ta được, lúc nhỏ ta đâu có như vậy.
Dù sao hiện tại ông cũng biết rồi, chỉ cần là chỗ nào không tốt trên người nha đầu kia thì đều là giống ông hết.
Trải qua một đêm như vậy, Lâm Mặc cũng dần dần “học được" nói chuyện.
“Quý Quý ca, ăn", Lâm Mặc nắm một vốc thứ gì đó vàng khè định nhét vào miệng Quý Khiêm Hoa.
Quý Khiêm Hoa sợ đến mức biểu cảm đều vặn vẹo, cậu vừa nhìn thấy cái đứa nhỏ này móc từ sau m-ông ra một cái thứ như vậy.
Lâm Mặc không hiểu tại sao cậu lại tránh né, đây là kẹo mà ca ca đặc biệt mang về cho cô khi đi học bên ngoài, tuy rằng hơi dính nhưng thật sự rất ngon, vừa thơm vừa ngọt.
Nếu không phải nể mặt cậu ở đây chơi với cô cả ngày, cô mới không nỡ đem kẹo cho cậu ăn đâu.
Mỗi ngày cô chỉ được ăn ba viên, vả lại cái túi này cũng sắp hết rồi.
“Ăn!"
Không ăn phải không, cô còn nhất định bắt cậu ăn đấy!
Quý Khiêm Hoa bị Lâm Mặc đè bệt m-ông xuống đất, cố sức nhét thứ trong tay mình vào miệng cậu.
Lâm Nhiên vừa tới liền nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này, cô bé trố mắt ngoác mồm vội vàng đi tìm Lâm phu nhân.
Đến khi Lâm phu nhân vội vàng chạy tới, Quý Khiêm Hoa đang ngồi dưới đất mặt đầy thứ màu vàng dính dính, Lâm Mặc cũng chẳng khá hơn là bao, hai đứa ngồi thành một hàng còn nhét thứ màu vàng đó vào miệng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hai đứa đang làm gì ở đây thế này!"
Thứ này là có thể ăn được sao!
Quý Khiêm Hoa lúc trước đúng là có vùng vẫy không muốn ăn, nhưng sau khi nếm được mùi vị thì cậu phát hiện ra mình đã nghĩ sai rồi.
Cậu cũng nhìn thấy cái túi nhỏ Lâm Mặc treo ở phía sau, chuyện này không phải như cậu nghĩ.
Lâm phu nhân lao tới bế hai đứa lên, lúc này đã không còn màng tới bẩn hay không nữa.
Quý Khiêm Hoa nhìn dáng vẻ này của bà cũng biết bà đã nghĩ sai rồi, cho nên vội vàng giải thích:
“Bá mẫu, con và muội muội đang ăn kẹo, chỉ là kẹo này bị chảy ra thôi."
Ăn kẹo?
Kẹo gì mà lại như thế này?
Lâm Mặc lại móc từ phía sau ra một viên kẹo, viên kẹo này chảy ra trông còn kinh tởm hơn.
Vốn dĩ kẹo này đã dính dính rồi, giờ lại cứ bị cô mang theo bên người, trực tiếp dùng nhiệt độ c-ơ th-ể làm kẹo chảy ra, lấy ra chẳng phải là một đống dính dớp sao.
“Nương, tỷ tỷ, ăn!"
Hai mẹ con Lâm gia nhìn viên kẹo khiến người ta không biết đặt mồm vào đâu này, biểu cảm trên mặt vô cùng phức tạp.
Họ thật sự không ăn nổi, nhưng nhìn dáng vẻ Lâm Mặc mở to đôi mắt nhìn họ, họ cũng thật sự không nỡ từ chối.
Sau đó, Lâm phu nhân liền nói như thế này:
“Nương không thích ăn loại kẹo này, con cất đi để dành cho cha con, cha con thích ăn cái này nhất."
Lúc này, Lâm thượng thư đang xử lý công vụ bỗng cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Lâm Mặc nghi ngờ nhìn nương thân nhà mình một cái, nương thân rõ ràng là thích ăn đồ ngọt nhất, các loại bánh ngọt đủ kiểu đơn giản là mê không chịu nổi.
Cha cũng thích ăn ngọt, nhưng toàn là lén lút ăn, chắc là cảm thấy ăn đồ ngọt làm tổn hại uy nghiêm của mình chăng.
Có thể nói cả nhà này đều thích ăn ngọt.
Nhưng đã nương nói để dành cho cha ăn, vậy thì cứ để dành vậy.
Sự hiểu lầm này rốt cuộc cũng được giải quyết, nhưng chuyện này đúng là làm Lâm phu nhân sợ hãi không hề nhẹ.
Chuyện như thế này chỉ nên xảy ra một lần thôi, tuyệt đối đừng có lần thứ hai, bà không chịu nổi sự kích thích như vậy.
Tối hôm đó, Lâm thượng thư trở về nhìn đống thứ màu vàng bầy nhầy trên bàn không ra hình thù gì mà rơi vào trầm tư.
“Lâm Mặc nhi!
Con ị lên bàn hả?"
Lâm Mặc đang lăn lộn trên giường:
???
Con ị lúc nào chứ, hôm nay con đã đi đại tiện rồi mà.
Lâm phu nhân tắm xong đi tới, vừa lau tóc vừa buồn cười nói:
“Chàng nghĩ gì thế, đây là kẹo mà con gái dành cho chàng đấy."
Nghe nói đây là kẹo, Lâm thượng thư rõ ràng là thở phào một cái thật mạnh, không phải ị lên bàn là được rồi.
Tuy nhiên trong lòng ông lại có một tia an ủi, cái tên hỗn chương nhỏ này cũng biết chuyện rồi nha, cư nhiên còn biết để dành đồ ăn cho ông nữa.
Mặc dù cái hình thù này có chút khó coi, nhưng dù sao đi nữa cũng là tâm ý của con gái út nha.
Sau một hồi đấu tranh tâm lý kỹ lưỡng, Lâm thượng thư nín thở nhắm mắt nhét viên kẹo vào miệng.
Tuy rằng cái hình thù này không được đẹp cho lắm nhưng mùi vị vẫn rất khá.
Lâm phu nhân cười mới vui vẻ làm sao, ngày nào cũng “hố" trượng phu như thế này cũng rất thú vị, trước đây sao mình không phát hiện ra chuyện này lại vui đến thế nhỉ.
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày, Lâm Mặc chẳng mấy chốc đã đến tuổi thôi nôi.