Đi Làm Cùng Hệ Thống Hóng Hớt, Cả Triều Đình Sợ Tôi Mở Miệng

Chương 398



 

“Thế nên phần lớn các đạo diễn thích quay là lịch sử giai đoạn sau của Đại Ung triều, giai đoạn từ cường thịnh chuyển sang suy yếu.”

 

Hiện tại cư dân mạng vẫn còn hoài niệm về Đại Ung cường đại, rất nhiều người đều tiếc nuối triều đại này là tự mình chơi hỏng chính mình, mỗi một vị quốc quân của triều đại này hình như đều không mấy thích làm hoàng đế.

 

Triều đại này kéo dài hơn 600 năm, mỗi một vị hoàng đế tuy đều làm rất tốt nhưng bọn họ hình như thực sự không thích làm hoàng đế.

 

Vị hoàng đế cuối cùng chẳng có d.ụ.c vọng gì với cuộc sống, cũng không có con cái, sau khi lớn tuổi đã trực tiếp truyền ngôi cho một tông thất t.ử đệ, sau đó bản thân dẫn theo hoàng hậu và phi t.ử không biết đã đi ngao du tới tận đâu rồi.

 

Đây cũng là lý do tại sao quốc quân của một số triều đại sau này tự xưng là hậu duệ của Đại Ung, bọn họ đều nói mình là hậu nhân của vị hoàng đế cuối cùng của Đại Ung.

 

Lâm Mặc quay về tra cứu đoạn lịch sử này mà không biết phải nói gì.

 

Đầu tiên là nàng không ngờ sức ảnh hưởng của mình lại lớn đến thế, hơn nữa Đại Ung thế mà lại thống trị hơn 600 năm.

 

Nhưng điều khiến nàng buồn nhất là nàng thế mà lại ch-ết trước cha nương mình, cha nương chắc hẳn phải đau lòng lắm.

 

Tối hôm đó, trên bàn cơm Lâm Mặc luôn dùng một ánh mắt rất kỳ lạ nhìn cha mẹ nhà mình.

 

Lâm Hoán nhìn ánh mắt của nàng trực tiếp tát một phát vào đầu nàng:

 

“Mắt con bị chuột rút à."

 

Cái con bé này đây là ánh mắt gì vậy.

 

Tô Vị Thấm gắp cho trượng phu một đũa thức ăn:

 

“Ông đừng có quản nó, nó ngày nào chẳng lên cơn."

 

Bốn người Lâm Thích, Hoa Dao và Lâm Nhiên, Quý Khiêm Hoa đều đã quen với việc này rồi.

 

“Cha mẹ, mọi người đã từng học lịch sử chưa", Lâm Mặc rất tò mò không biết cha mẹ mình có biết lịch sử của thế giới này không.

 

Lâm Hoán:

 

“Chưa từng để ý qua, ta mỗi ngày đều bận rộn công việc làm gì có thời gian để ý tới lịch sử."

 

Bạch Hiểu lén nhìn Lâm Mặc một cái, Lâm Mặc lắc đầu với hắn, 【Không biết thì thôi, không biết cũng tốt, ta cảm thấy môn lịch sử của ta có thể thi rất tốt rất tốt!】

 

Bạch Hiểu:

 

【Ta cũng cảm thấy môn lịch sử của ta có thể thi rất tốt, môn văn ta cảm thấy ta cũng tạm được, chỉ có cái môn toán kia là ta hoàn toàn không hiểu gì hết.】

 

Lâm Mặc:

 

【Đừng có nhắc tới môn toán với ta, ta khó khăn lắm mới đầu t.h.a.i lại lần nữa không cần đi học, kết quả lại bắt ta quay về thi toán, ta sắp tức ch-ết rồi đây!】

 

Vì tức giận, Lâm Mặc nhét đầy cơm vào mồm mình, chẳng mấy chốc đã nhét tới mức trợn trắng cả mắt, Lâm Hoán sợ hãi trực tiếp cạy miệng nàng ra, Tô Vị Thấm trực tiếp ra tay móc.

 

Đám người Lâm Thích cũng bị dọa cho khiếp vía, Quý Khiêm Hoa vỗ một phát lên lưng Lâm Mặc, Lâm Mặc cuối cùng cũng nôn hết cơm trong miệng ra được.

 

“Con làm cái gì vậy!

 

Ăn cơm mà còn muốn liều mạng à!

 

Có tin là ta đ-ánh con không", Lâm Hoán sợ hãi tới mức tay vẫn còn đang run rẩy.

 

Ông tới đây sau đó cũng học được không ít kiến thức, ăn đồ bị nghẹn ch-ết thiếu gì chứ, ông không muốn cái tiểu hỗn đản nhà mình ăn đồ mà bị nghẹn ch-ết đâu.

 

Lâm Mặc nấc một cái ủy khuất nói:

 

“Con đâu có cố ý đâu mà, ngày mai phải họp phụ huynh rồi, ai trong mọi người đi vậy."

 

Mọi người Lâm gia nhìn nhau, lần lượt chỉ về phía đối phương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thực ra thành tích của hai cái tiểu hỗn đản này cũng khá tốt, chính là quá nghịch ngợm, mỗi lần họp phụ huynh giáo viên đều sẽ nhấn mạnh chuyện này.

 

Chương 336 Thời hiện đại:

 

Họp phụ huynh Lâm Mặc được người ta tỏ tình

 

Để đi họp phụ huynh, gia đình Lâm gia buổi tối còn đặc biệt mở một cuộc họp.

 

Lâm Hoán:

 

“Ngày mai công ty ta có cuộc họp thực sự không thể dời thời gian được, mọi người ai có rảnh thì đi đi."

 

Tô Vị Thấm:

 

“Ngày mai tôi phải đi dạy học trò, đã hứa rồi cũng không tiện thoái thác, anh chị dâu chị rể xem ai rảnh thì đi đi."

 

Lâm Mặc oán hận nhìn hai người này, đừng tưởng nàng không biết là bọn họ đang tìm cớ.

 

Lâm Thích vừa định mở miệng, Lâm Mặc trực tiếp xoay người một cái bịt miệng hắn lại:

 

“Anh, anh không cần nói nữa ngày mai anh đi đi, chúng ta dù sao cũng là anh em ruột, anh không thể không đi họp phụ huynh cho em được."

 

Lâm Thích dùng sức giãy giụa, Lâm Mặc càng bịt c.h.ặ.t hơn, Hoa Dao ở bên cạnh khóe miệng co giật vô ngữ nói:

 

“Buông tay đi, anh con sắp bị con bịt ch-ết rồi kìa."

 

Lâm Mặc vội vàng buông tay ra, mặt Lâm Thích đã nghẹn tới đỏ bừng.

 

Không phải là hắn giãy không ra, dù sao hắn cũng là từ nhỏ tập võ tuy nói không bằng những đại tướng quân kia nhưng cũng coi như là được.

 

Nếu dùng sức giãy ra thì hắn sợ làm thương cái tiểu hỗn đản này.

 

“Được được được ngày mai ta đi, con tốt nhất nên cầu nguyện ngày mai giáo viên không mách tội con với ta, bằng không về xem ta thu xếp con thế nào", Lâm Thích vốn đã ngứa tay lắm rồi.

 

Tới thế giới này, việc quản giáo hai cái tiểu hỗn đản trong nhà đột nhiên rơi xuống đầu hắn.

 

Phụ thân cần làm quen với công việc của thế giới bên này, mẫu thân cũng có sự nghiệp riêng, muội muội thì ngày ngày cùng Quý Khiêm Hoa đi dạo chỗ này chỗ kia, còn đi du lịch cái gì nữa chứ, chỉ có hắn là bị bỏ lại ở nhà quản lý cuộc sống của hai cái tiểu hỗn đản này.

 

Hắn một đại nam nhân bây giờ bị ép phải ở lại nhà quản con, thật đúng là không biết phải nói gì luôn.

 

Cũng may là thành tích của hai cái tiểu hỗn đản này khá tốt, bằng không hắn nhất định phải nhốt hai người này lại bắt bọn họ học tập mới được.

 

Bạch Hiểu giơ hai tay lên:

 

“Còn có con nữa, đừng quên bên phía con cũng cần một vị phụ huynh."

 

Ánh mắt của mọi người đều hướng về phía vợ chồng Lâm Nhiên, Lâm Nhiên ngửa mặt nhìn trời, Quý Khiêm Hoa nhìn trái nhìn phải một脸 vẻ mặt nghi hoặc chỉ về phía mình:

 

“Cho nên nàng là muốn ta đi?"

 

Hắn vẫn chưa từng đi họp phụ huynh bao giờ, có điều phụ vương hắn thì đã từng đi, lúc hắn ở bên ngoài gây họa thì phụ vương thường xuyên bị gọi tới.

 

Kiểu họp phụ huynh này chắc cũng mang ý nghĩa đó nhỉ, trẻ con ở trường gây họa cho nên gọi phụ huynh tới.

 

Chuyện đã giải quyết xong nhân tuyển cũng đã chọn xong, Lâm Thích thở phào nhẹ nhõm:

 

“Được rồi nếu không có việc gì nữa thì nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai mọi người nhớ gọi hai đứa nó dậy, bữa sáng thì mua bên ngoài vậy."

 

Lúc mới xuyên không tới trong nhà thực ra có bảo mẫu, dù sao cũng không biết vì sao mà thông tin của bọn họ ở thế giới này đều có đủ.

 

Bao gồm cả quỹ đạo trưởng thành những chuyện đã trải qua, tất cả đều có thể tra cứu được.

 

Cái này ước chừng là do cái chủ hệ thống gì đó làm ra đi, bởi vì ngươi không thể để thế giới này đột nhiên xuất hiện mấy con người được.