Anh ta chơi thật.
Tên điên này, thực sự đã chuyển đến sống đối diện nhà tôi.
Tôi chán nản tựa lưng vào cửa, cảm thấy tương lai mù mịt.
Tối đến, tôi tắm rửa cho Khương T.ử Mặc xong, nhét thằng bé vào trong chăn.
Thằng nhóc vẫn ôm khư khư con robot biến hình, khuôn mặt mãn nguyện.
Tôi chọc chọc vào má nó, bực bội hỏi: “Khương T.ử Mặc, hôm nay con quên mất chuyện gì rồi phải không?”
Khương T.ử Mặc chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt ngây thơ: “Quên chuyện gì ạ?”
“Quên mẹ con là ai rồi!” Tôi hận sắt không thành thép véo mũi thằng bé, “Một con robot biến hình mà đã mua chuộc được con sao? Con còn nhớ mình mang họ gì không?”
“Con họ Khương mà.” Khương T.ử Mặc lý lẽ hùng hồn, “Mẹ ơi, chú đó… à không, người ba đó, ông ấy có đúng là ba con không?”
Tim tôi thắt lại.
Câu hỏi này, tôi đã lẩn tránh suốt năm năm.
Tôi luôn nói với thằng bé rằng ba nó đã đi làm ở một nơi rất xa, đợi nó lớn lên ba sẽ về.
Tôi im lặng một lát, xoa đầu con, khẽ nói: “Mặc Mặc, ngày mai mẹ đưa con rời khỏi đây, chúng ta đi đến một nơi không ai tìm thấy chúng ta, được không?”
Nụ cười trên mặt Khương T.ử Mặc vụt tắt, thằng bé ôm con robot, nhỏ giọng nói: “Nhưng… con thích ở đây. Ở đây có Hoắc Dư An để chơi cùng, còn có… còn có ba nữa.”
Tim tôi như bị kim châm.
Tôi luôn tưởng rằng, mình đã cho con toàn bộ tình yêu thương, con sẽ không cần một người đóng vai người cha nữa.
Nhưng tôi quên mất, con cũng chỉ là một cậu bé bình thường, con cũng sẽ ghen tị với những đứa trẻ khác vì được ba đưa đón, có ba chơi cùng.
“Mẹ,” Khương T.ử Mặc nắm lấy tay tôi, dè dặt hỏi, “Chúng ta không đi có được không? Con thấy ba là người rất tốt, ba còn mua đồ chơi cho con, nói sau này ngày nào cũng mua cho con.”
Tôi nhìn ánh mắt đầy mong đợi của con trai, nhất thời không biết phải nói gì.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Tôi giật mình, giờ này rồi, ai đến vậy?
Tôi bước ra cửa, nhìn qua lỗ mắt mèo, tim suýt nữa nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hoắc Vân Đình!
Anh đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu đen, cổ áo hơi mở, để lộ vòm n.g.ự.c rắn chắc. Tóc ướt sũng, rõ ràng là vừa tắm xong.
Trên tay anh còn bưng một đĩa trái cây đã gọt sẵn.
C.h.ế.t tiệt, anh ta muốn làm gì? Nửa đêm nửa hôm, ăn mặc thế này đến gõ cửa nhà một người phụ nữ độc thân, đây là trần trụi dùng mỹ nam kế!
Tôi quyết định giả c.h.ế.t.
Thế nhưng, chuông cửa vẫn vang lên không ngừng nghỉ.
“Khương Thời Vũ, mở cửa.” Giọng anh xuyên qua cánh cửa truyền đến, mang theo một tia ra lệnh không cho phép phản bác, “Anh biết em ở trong đó.”
Tôi c.ắ.n răng, nhất quyết không mở.
“Không mở nữa là anh hét lên đấy.”
“Hét cái gì?” Tôi không tin anh dám làm bừa.
“Anh sẽ hét là – Mẹ tụi nhỏ ơi, mau mở cửa, anh quên mang chìa khóa rồi!”
Tôi: “…”
Anh giỏi lắm!
Tôi mạnh tay kéo cửa ra, trừng mắt nhìn anh: “Hoắc Vân Đình, rốt cuộc anh muốn làm gì!”
Anh đưa đĩa trái cây tới, cười như con mèo ăn vụng thành công:
“Mang cho con ít trái cây. Tiện thể, bàn với em về vấn đề quyền nuôi con.”
02
“Quyền nuôi con?”
Nghe ba chữ này, mọi lông tơ trên người tôi đều dựng đứng cả lên.
“Hoắc Vân Đình, anh nằm mơ đi! Con trai là của tôi, không liên quan nửa xu đến anh!” Tôi giật lấy đĩa trái cây, định đóng cửa lại.
Anh lại dùng chân chặn khe cửa, sức lực lớn đến kinh ngạc.
“Không liên quan đến anh?” Anh nhướng mày, ánh mắt vượt qua tôi, nhìn Khương T.ử Mặc đang thò chiếc đầu nhỏ ra phía sau tôi, “Mặc Mặc, con ra đây.”
Khương T.ử Mặc đi chân trần, lạch bạch chạy ra cửa, ngước mặt lên nhìn anh: “Ba ơi, ba tìm con ạ?”
Hoắc Vân Đình cúi xuống, móc từ túi áo ngủ ra hai tấm vé, quơ quơ trước mặt thằng bé: “Ngày mai có phim hoạt hình mới chiếu ‘Tiểu anh hùng vũ trụ’, phòng VIP, con có muốn đi xem không?”
Mắt Khương T.ử Mặc lập tức sáng rực lên, gật đầu như gà mổ thóc: “Muốn! Con muốn xem!”
“Vậy ngày mai đi xem cùng ba, được không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Dạ được!”
“Hoắc Vân Đình!” Tôi tức đến muốn đ.á.n.h người, “Anh đang mua chuộc con trai tôi!”
“Đây gọi là tình cảm cha con thiên bẩm, giao tiếp bình thường.” Anh tỏ vẻ hiển nhiên, thậm chí còn mỉm cười với tôi, “Không giống ai đó, chỉ biết dùng trò bỏ nhà đi bụi để giải quyết vấn đề.”
Tôi bị anh nghẹn đến mức không nói được câu nào.
Anh đứng thẳng người dậy, ánh mắt lại rơi trên người tôi, giọng điệu không cho phép từ chối: “Ngày mai mười giờ sáng, anh đến đón hai mẹ con. Xem phim xong, chúng ta lại bàn chuyện quyền nuôi con.”
Nói xong, anh cũng không đợi tôi trả lời, quay người trở về căn hộ đối diện.
Tôi nhìn cánh cửa nhà anh đóng lại, rồi nhìn đĩa trái cây trong tay và thằng con trai đang vô cùng phấn khích bên cạnh, cảm giác mình như một tên lính thua trận.
Sáng sớm hôm sau, tôi vẫn đang đ.á.n.h cờ với Chu Công thì bị một tràng chuông cửa reo réo rắt đ.á.n.h thức.
Tôi mang theo cái tổ chim trên đầu, mắt nhắm mắt mở đi mở cửa, vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức mũi.
Hoắc Vân Đình đứng ngoài cửa, tay xách mấy hộp đồ ăn đóng gói tinh xảo.
Hôm nay anh mặc đồ thể thao, áo thun trắng kết hợp quần dài xám nhạt, trông trẻ hơn mấy tuổi so với lúc mặc vest ngày hôm qua, giống hệt một anh chàng hàng xóm.
Nếu như bỏ qua khí chất cường thế toát ra từ anh.
“Chào buổi sáng.” Anh giơ đồ ăn sáng trong tay lên, “Mua cho hai mẹ con đấy.”
Tôi đứng chắn ở cửa, không có ý định cho anh vào: “Không cần đâu, chúng tôi tự làm được.”
“Thế à?” Anh lướt mắt qua tôi, nhìn vào trong nhà, “Em chắc là em biết làm chứ?”
Tôi nhìn theo ánh mắt anh, chỉ thấy trong bếp là một đống lộn xộn, bát đũa dùng tối qua vẫn ngâm trong bồn rửa, trên bàn bếp vẫn còn tàn cuộc chưa kịp dọn.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Đáng ghét, tối qua bị anh chọc tức đến mất ngủ, sáng dậy muộn, chưa kịp dọn dẹp gì cả.
“Mẹ ơi, con đói.” Khương T.ử Mặc dụi mắt từ trong phòng bước ra, nhìn thấy Hoắc Vân Đình, mắt thằng bé sáng rỡ, “Ba ơi, ba đến rồi!”
Hoắc Vân Đình cười xoa đầu thằng bé, sau đó đường hoàng lách qua tôi, bước vào nhà.
“Ba mua bánh bao tiểu long và há cảo tôm mà con thích ăn nhất đây.” Anh bày từng món đồ ăn sáng lên bàn ăn, thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả bát đũa trẻ em.
Tôi nhìn anh thành thạo rót sữa cho Khương T.ử Mặc, gắp bánh bao cho thằng bé, dịu dàng dặn dò “cẩn thận nóng nhé”, khung cảnh ấy hài hòa đến mức cứ như họ đã sống thế này nhiều năm rồi.
Còn tôi, như một người ngoài thừa thãi.
“Còn đứng đó làm gì? Qua ăn sáng đi.” Hoắc Vân Đình ngẩng lên nhìn tôi.
Tôi lề mề bước qua, kéo ghế ngồi xuống.
Thành thật mà nói, tôi cũng đói rồi.
Quán điểm tâm sáng Hoắc Vân Đình mua là một tiệm lâu đời nổi tiếng nhất thành phố, hồi tôi còn làm ở công ty anh, thỉnh thoảng anh có mời cả phòng ăn, đắt c.h.ế.t đi được nhưng hương vị thì đúng là miễn chê.
Tôi gắp một viên há cảo tôm nhét vào miệng, hương vị quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng.
Thật sự rất ngon.
“Ngon không?” Hoắc Vân Đình hỏi.
Miệng tôi nhét đầy thức ăn, chỉ biết ậm ừ gật đầu.
“Ngon thì ăn nhiều một chút.” Anh gắp cho tôi một cái bánh bao tiểu long, “Nhìn em gầy kìa, gió thổi cái là bay. Người không biết còn tưởng con trai anh ngày nào cũng ngược đãi em đấy.”
Tôi suýt thì bị viên há cảo trong miệng làm cho nghẹn c.h.ế.t.
Cái tên này sao nói chuyện gợi đòn thế!
Ăn sáng xong, Hoắc Vân Đình rất tự nhiên bắt đầu thu dọn bát đũa.
Tôi vội đứng lên: “Để tôi làm cho.”
“Không cần.” Anh ấn tôi ngồi lại ghế, “Một người dị ứng với tiền như em, lỡ làm vỡ bát của anh, không đền nổi thì sao?”
Tôi: “…”
Được, anh giỏi, anh có tiền, anh ngon!
Tôi trơ mắt nhìn anh bước vào bếp nhà tôi, thành thạo rửa bát, lau bàn, thậm chí còn tiện tay đổ luôn rác.
Cả quá trình trôi chảy như nước chảy mây trôi.
Tôi ngồi cạnh bàn ăn, nhìn bóng lưng bận rộn của anh, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Người đàn ông này là người cầm lái của tập đoàn tài chính hàng đầu trong nước, là khách quen trên trang bìa các tạp chí kinh tế, là quý ông độc thân đắt giá mà vô số phụ nữ mơ ước.
Hiện giờ, anh ta lại đang ở trong căn hộ nhỏ của tôi, rửa bát đổ rác cho tôi.
Cảnh tượng này quá ma huyễn, tôi có chút không hiểu nổi.
“Hoắc Vân Đình,” tôi nhịn không được lên tiếng, “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Anh lau khô tay, quay người lại, dựa vào khung cửa bếp nhìn tôi, ánh mắt thâm thúy.
“Anh muốn làm gì, chẳng lẽ em không biết sao?”