Tôi có cảm giác mình giống như một con ếch đang bị nấu trong nước ấm, dần dần chìm đắm vào cạm bẫy dịu dàng mà anh dệt nên, trong vô thức.
Hôm nay, Hoắc Vân Đình nhận được một lời mời tham gia câu lạc bộ cưỡi ngựa riêng.
“Em muốn đi không?” Anh hỏi tôi.
“Tôi không biết cưỡi ngựa.” Tôi lắc đầu.
“Anh dạy em.”
Thế là, sáng sớm cuối tuần, gia đình bốn người chúng tôi xuất hiện tại câu lạc bộ cưỡi ngựa tư nhân ở vùng ngoại ô.
Môi trường ở câu lạc bộ vô cùng tĩnh lặng, cỏ xanh mướt trải dài.
Hai đứa trẻ lần đầu tiên được thấy ngựa thật, phấn khích vô cùng, chạy vòng quanh một chú ngựa con hiền lành, vuốt ve mãi không thôi.
Hoắc Vân Đình thay một bộ đồ cưỡi ngựa đầy nam tính, cả người trông oai phong lẫm liệt, vô cùng rắn rỏi.
Anh dắt một con ngựa giống thuần chủng toàn thân trắng muốt, phi thân nhảy lên yên ngựa, động tác dứt khoát gọn gàng, đẹp trai không góc c.h.ế.t.
“Lên đây.” Anh đưa tay về phía tôi.
Tôi hơi do dự, nhưng rồi vẫn đưa tay cho anh.
Cánh tay anh dùng sức, kéo tuột tôi lên lưng ngựa, để tôi ngồi phía trước anh.
Cả người tôi lọt thỏm vào trong vòng tay anh, lưng dán sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực ấy.
“Sợ không?” Anh ghìm dây cương, khẽ hỏi bên tai tôi.
“Hơi… hơi sợ.” Tôi căng thẳng nắm c.h.ặ.t lấy yên ngựa.
“Đừng sợ, nắm c.h.ặ.t lấy anh.” Anh nắm lấy tay tôi, đặt dây cương vào tay tôi, rồi dùng bàn tay to lớn của mình bao bọc lấy tay tôi, “Anh đưa em đi.”
Anh điều khiển con ngựa, bắt đầu thả chậm bước chân đi bộ trên bãi cỏ.
Ánh nắng chan hòa, gió nhẹ hiu hiu.
Tôi tựa vào n.g.ự.c anh, cảm nhận được nhịp chuyển động đều đặn của ngựa cùng nhịp đập vững vàng từ trái tim anh, tâm trạng căng thẳng cũng dần thả lỏng.
“Cảm giác thế nào?”
“Cũng không tệ.”
“Thích không?”
“Vâng.”
“Sau này mỗi tuần anh đều dẫn em tới.”
Tôi không trả lời, chỉ nhẹ nhàng ngả đầu lên bờ vai anh.
Ngay khi bầu không khí đang vô cùng ấm áp và hòa hợp, thì một giọng nói chẳng hề đúng lúc chút nào bỗng cất lên.
“Chà, đây không phải Hoắc tổng sao? Thật là nhã hứng nha!”
Tôi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một người đàn ông trung niên ăn mặc lố lăng, đeo sợi dây chuyền vàng lớn, đang ôm eo một cô nàng ăn mặc lòe loẹt, bước về phía chúng tôi.
Là Trương Khải Niên, một gã trọc phú phất lên nhờ bất động sản, từng có hiềm khích với Hoắc Vân Đình trên thương trường.
Lông mày Hoắc Vân Đình khẽ nhíu lại một cái rất khó để nhận ra, nhưng rồi ngay lập tức khôi phục vẻ tĩnh lặng.
“Trương tổng.” Anh nhàn nhạt chào.
Ánh mắt Trương Khải Niên tùy tiện đ.á.n.h giá tôi một lượt, vẻ khiếm nhã và tham lam trong mắt hắn khiến tôi vô cùng khó chịu.
“Vị này chính là Hoắc phu nhân trong truyền thuyết đó sao? Quả đúng là trăm nghe không bằng một thấy!” Hắn ta cười mờ ám đầy tà dâm, “Hoắc tổng thật tốt số, kim ốc tàng kiều, giấu được một mỹ nhân tuyệt sắc thế này.”
“Trương tổng, phiền ông ăn nói tôn trọng một chút.” Giọng Hoắc Vân Đình trở nên lạnh ngắt.
“Ây da, Hoắc tổng đừng giận mà!” Trương Khải Niên xua xua tay, “Tôi là người ăn nói thẳng thắn, không có ý gì đâu. Chỉ là tôi thấy Hoắc phu nhân xinh đẹp nhường này, suốt ngày ở lì trong nhà thì uổng phí quá. Gần đây tôi mới mở một công ty điện ảnh, đang thiếu một nữ chính, không biết Hoắc phu nhân có hứng thú tham gia đóng phim chơi chơi không?”
Lời này của hắn, ý tứ đã quá rõ ràng rồi.
Là muốn dùng tiền đập tôi, bảo tôi đi l.à.m t.ì.n.h nhân của hắn.
Tôi tức giận đến mức trắng bệch mặt mũi, vừa định c.h.ử.i thẳng mặt thì Hoắc Vân Đình đột ngột mỉm cười.
Anh xuống ngựa, bước đến trước mặt Trương Khải Niên, nhìn hắn từ trên cao xuống.
“Trương tổng, ông nói xong chưa?”
“Nói… nói xong rồi.” Trương Khải Niên bị khí thế của anh áp đảo, hơi ấp úng.
“Nói xong rồi, thì đến lượt tôi.”
Hoắc Vân Đình vừa dứt lời, chẳng hề có dấu hiệu báo trước, anh vung thẳng một cú đ.ấ.m!
Tiếng va chạm vang lên “bốp” một tiếng khô khốc!
Thân hình to béo của Trương Khải Niên giống như một bao cát, bị đ.á.n.h bay văng ra xa, ngã bịch xuống đất.
Cả trường đua bỗng chốc lặng ngắt như tờ!
Mọi người đều sững sờ trước màn này!
Cô ả đi cùng Trương Khải Niên phát ra tiếng hét ch.ói tai.
“A! G.i.ế.c người rồi!”
“Câm miệng!” Hoắc Vân Đình liếc cô ta bằng ánh mắt buốt giá.
Ánh mắt ấy giống như một con d.a.o tẩm băng, dọa người phụ nữ kia ngay lập tức im bặt.
Hoắc Vân Đình bước đến trước Trương Khải Niên, một chân đạp thẳng lên n.g.ự.c hắn, từ từ cúi xuống.
“Người của tôi mà ông cũng dám để bụng suy nghĩ?”
Giọng anh rất nhẹ, nhưng lại cuộn trào luồng sát khí khiến người ta phải khiếp đảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ông có tin, tôi có thể khiến ông biến mất khỏi Dung Thành ngay ngày mai không?”
Trương Khải Niên ôm mặt, đau đớn gào khóc t.h.ả.m thiết, ngay cả lời nói cũng chẳng thể thốt nên lời.
“Hoắc… Hoắc tổng… tôi sai rồi… tôi không bao giờ dám nữa…” Hắn kinh hoàng cầu xin.
Hoắc Vân Đình hừ lạnh một tiếng, buông chân ra, lấy khăn tay từ trong túi chậm rãi lau tay, sau đó ném thẳng chiếc khăn lên mặt Trương Khải Niên.
“Cút.”
Anh chỉ nói đúng một chữ.
Trương Khải Niên bò lết chạy trối c.h.ế.t, ngay cả người phụ nữ đi cùng đã sợ đến ngây dại kia hắn cũng chẳng thèm ngó ngàng.
Giải quyết xong mọi chuyện, Hoắc Vân Đình quay người lại, bước về phía tôi.
Sự tàn nhẫn và sát khí trên gương mặt anh chớp mắt đã tan biến không còn dấu vết, thay vào đó là sự lo lắng và đau lòng tột độ.
“Làm em sợ sao?” Anh đỡ tôi từ trên lưng ngựa xuống, ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.
Tôi lắc đầu, nép vào n.g.ự.c anh, lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết.
“Hoắc Vân Đình.”
“Ừ?”
“Lúc nãy anh… ngầu lắm.”
Anh khựng lại, ngay sau đó khẽ bật cười, ôm tôi c.h.ặ.t thêm một chút.
“Sau này, ai dám bắt nạt em, anh sẽ bắt kẻ đó biến mất khỏi thế giới này.”
Lời nói của anh, kiêu ngạo, ngang tàng, nhưng lại khiến trái tim tôi ngọt ngào muốn tan chảy.
Đột nhiên tôi nhận ra, chuyện tôi dị ứng với tiền, có lẽ chỉ là một cái cớ.
Cái tôi thực sự e ngại, là phải sống dựa dẫm vào người khác, đ.á.n.h mất chính mình.
Còn Hoắc Vân Đình, anh đã dùng cách của riêng mình để nói cho tôi biết, điều anh mang đến không phải là gông cùm, mà là đôi cánh.
Anh không muốn nhốt tôi lại, anh muốn cho tôi một khoảng trời rộng lớn hơn, để tôi có thể bay lượn mà chẳng cần e dè bất cứ điều gì.
Bởi vì, anh sẽ luôn là hậu phương vững chắc nhất của tôi.
“Hoắc Vân Đình,” tôi ngẩng đầu lên, nhìn anh, nghiêm túc hỏi: “Lần trước anh bảo, chiếc nhẫn kim cương hồng đó, vẫn còn chứ?”
Ánh mắt anh lấp lánh sự mừng rỡ điên cuồng.
“Vẫn còn!” Anh ngay lập tức rút từ trong túi áo ra chiếc hộp nhung, quỳ một chân xuống, mở ra trước mặt tôi.
“Khương Thời Vũ, gả cho anh nhé.”
Lần này, tôi không còn từ chối nữa.
Tôi đưa tay ra, mỉm cười đáp:
“Đồng ý.”
08
Ngày hôm sau sau khi tôi đồng ý lời cầu hôn, Hoắc Vân Đình đã lấy khí thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai, lừa tôi đến cục dân chính.
Cầm cuốn sổ đỏ ch.ót trên tay, tôi vẫn còn hơi ngơ ngẩn.
Thế này là… kết hôn rồi sao?
Tôi, Khương Thời Vũ, một người phụ nữ từng dị ứng với hôn nhân, cứ thế trở thành phụ nữ có chồng rồi?
“Hoắc phu nhân,” Hoắc Vân Đình ôm tôi từ phía sau, đặt cằm lên vai tôi, thì thầm bên tai tôi, “Sau này xin chỉ giáo nhiều hơn.”
Hơi thở ấm nóng phả vào tai, tôi cảm giác cả người mình sắp bốc cháy đến nơi.
“Anh… anh đừng gọi sến súa như vậy!” Tôi nhỏ giọng kháng nghị.
“Không gọi là Hoắc phu nhân, thì gọi là gì?” Anh cười xấu xa c.ắ.n nhẹ vào tai tôi, “Bà xã?”
Tôi: “…”
Tôi hoàn toàn hết cách nói lại.
Nhận giấy chứng nhận xong, việc đầu tiên Hoắc Vân Đình làm là đưa tôi về nhà cũ họ Hoắc.
“Phải… phải gặp phụ huynh sao?” Tôi lập tức căng thẳng.
Tuy rằng trước đó trong bữa tiệc anh đã nói tôi là người vợ anh cưới hỏi đàng hoàng, nhưng đó là ở trước mặt người ngoài.
Thực sự phải đối mặt với người nhà của anh, tôi vẫn chột dạ vô cùng.
Dù sao thì, tôi không chỉ chưa chồng mà chửa, lại còn ôm con bỏ trốn suốt năm năm.
Gia đình hào môn nào lại chấp nhận một cô con dâu như vậy chứ?
“Đừng sợ.” Anh nhìn ra sự lo lắng của tôi, nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, “Có anh ở đây rồi.”
Nhà cũ của họ Hoắc nằm ở lưng chừng núi, là một đình viện mang phong cách kiến trúc Trung Hoa cổ kính.
Đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, trông còn bề thế hơn cả khu biệt thự của Hoắc Vân Đình.
Xe dừng ở cửa, chú Lý đã dẫn theo một đám người làm đứng đợi sẵn ở đó.
“Cậu chủ, mợ chủ, mừng hai người về nhà.”
Tôi theo Hoắc Vân Đình bước vào đại sảnh, một cụ ông tóc hoa râm, tinh thần minh mẫn, mặc một bộ đồ Đường trang, đang ngồi trên chiếc ghế thái sư ở vị trí chủ tọa uống trà.
Ông ấy chắc hẳn là ông nội của Hoắc Vân Đình, trụ cột vững chắc của tập đoàn Hoắc thị, Hoắc lão gia t.ử.
Tim tôi giật thót, căng thẳng đến toát cả mồ hôi tay.
“Ông nội, cháu về rồi.” Hoắc Vân Đình bước tới, cung kính nói.
Ông cụ Hoắc đặt tách trà xuống, nhấc mí mắt lên, nhàn nhạt quét mắt nhìn anh một cái, rồi ánh mắt dừng lại trên người tôi.