Đích Nữ Tuyệt Tình: Ôm Của Hồi Môn Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Chương 1



Lạnh.

Cái lạnh thấu xương ngấm vào từng thớ thịt, len lỏi qua lớp y phục mỏng manh đã rách nát. Đi kèm với cái lạnh là cảm giác nghẹt thở tột cùng, giống như có một bàn tay vô hình đang bóp c.h.ặ.t lấy cổ họng, ép cạn chút không khí cuối cùng trong buồng phổi.

"Khục... khụ khụ..."

Lâm Ý Vãn đau đớn cuộn tròn người trên đống rơm rạ ẩm mốc bốc mùi ngai ngái. Lồng n.g.ự.c nàng phập phồng kịch liệt, từng tiếng rít lên khô khốc như tiếng bễ lò rèn cạn gió. Căn bệnh hen suyễn đang vào kỳ phát tác dữ dội nhất, kết hợp với cơn đau quặn thắt từ lục phủ ngũ tạng do trúng kịch độc, tạo thành một bản án t.ử hình tàn khốc đang đếm ngược.

Nàng mở bừng mắt. Trong bóng tối âm u của sài phòng, đôi mắt ấy không còn vẻ cam chịu, yếu đuối thường ngày, mà lóe lên những tia nhìn sắc lạnh, bén nhọn như d.a.o cạo.

Nàng không phải là Lâm Ý Vãn yếu đuối của Đại Càn Vương Triều. Nàng là Lâm Ý Vãn, một nữ cường nhân đi lên từ hai bàn tay trắng, người từng giẫm đạp lên vô số âm mưu thương trường ở thế kỷ hai mươi mốt để bước lên đỉnh cao quyền lực. Chỉ một vụ t.a.i n.ạ.n máy bay nổ tung, nàng đã bị cuốn vào vòng xoáy không gian, nhập vào thân xác của vị đích nữ xui xẻo cùng tên này.

Ký ức của nguyên chủ ồ ạt tràn vào đại não, mang theo cả sự uất ức, oán hận ngập trời khiến thái dương nàng giật nảy.

Đích nữ Lâm phủ, mẹ đẻ mất sớm, để lại cho nàng một khối tài sản khổng lồ gọi là "của hồi môn". Khối tài sản ấy bao gồm năm mươi mẫu điền trang phì nhiêu màu mỡ ở ngoại ô, mười gian cửa hiệu buôn bán sầm uất nhất trên con phố Chu Tước, cùng vô số rương vàng bạc châu báu, khế đất, đồ cổ có giá trị liên thành. Đó là tấm bùa hộ mệnh, cũng là con d.a.o giấu trong bóng tối chĩa thẳng vào lưng nàng.

Kế phu nhân Đàm Thu Nguyệt bề ngoài luôn tỏ ra từ bi, xót thương đích nữ, nhưng sau lưng lại lén lút hạ độc mạn tính vào bát t.h.u.ố.c trị hen suyễn của nàng suốt nhiều năm ròng. Đứa em gái cùng cha khác mẹ Lâm Ý Nhu, kẻ luôn mở miệng gọi "tỷ tỷ tốt", lại chính là con rắn độc đã dùng vẻ ngoài yếu đuối, mong manh để dụ dỗ vị hôn phu của nàng - Tống Hoài Thanh.

Đêm qua, nguyên chủ đã tình cờ nghe được mưu kế thâm độc của bọn chúng. Tống Hoài Thanh và Lâm Ý Nhu đã dan díu với nhau từ lâu, nhưng Tống gia lại không muốn bỏ qua khối của hồi môn kếch xù của nàng. Bọn chúng liền bày mưu tính kế, mượn cớ nàng phạm lỗi tày đình, giam nàng vào sài phòng, bỏ đói bỏ khát, cắt đứt t.h.u.ố.c thang để ép nàng điểm chỉ vào Khế Ước Của Hồi Môn. Chờ khi lấy được giấy tờ, bọn chúng sẽ ném nàng vào một am ni cô hẻo lánh trên núi hoang, để mặc nàng tự sinh tự diệt.

Nguyên chủ vì quá sốc, cơn hen suyễn bộc phát cộng với độc tính tích tụ lâu ngày đã khiến nàng trút hơi thở cuối cùng trong cô độc và tuyệt vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Đúng là một đám cặn bã đội lốt người." Lâm Ý Vãn nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo mang theo sát khí nồng đậm.

Đã chiếm lấy thân xác này, nàng tuyệt đối sẽ không để bọn chúng sống yên ổn. Nợ m.á.u, phải trả bằng m.á.u. Tài sản của nàng, dẫu có là một đồng xu mẻ, bọn chúng cũng đừng hòng chạm tay vào!

"Két..."

Tiếng bản lề cửa gỗ rỉ sét rít lên ch.ói tai, phá vỡ sự tĩnh lặng của sài phòng. Một luồng ánh sáng hắt vào, kéo theo hai cái bóng dài đổ trên nền đất bẩn thỉu.

Lâm Ý Vãn khép hờ mắt, nhịp thở tiếp tục giữ ở mức yếu ớt, thoi thóp.

Bước vào sài phòng là một thiếu nữ xấp xỉ mười bảy tuổi, khoác trên mình bộ y phục lụa tơ tằm màu hồng phấn được thêu hoa văn mai lan trúc cúc tinh xảo. Khuôn mặt ả ta thanh tú, đôi mắt ngập nước trông vô cùng đáng thương, nhưng khóe môi lại không giấu nổi nụ cười đắc ý. Đó chính là nhị tiểu thư Lâm phủ - Lâm Ý Nhu.

Đi ngay phía sau ả là một phụ nhân trạc gần bốn mươi, b.úi tóc cao, cài trâm vàng nạm ngọc rực rỡ, khoác áo choàng lông cáo đỏ rực. Ánh mắt mụ ta sắc lẻm, mang theo sự tàn nhẫn và tham lam không che giấu. Kế phu nhân Đàm Thu Nguyệt.

Hai kẻ đầu sỏ đã tự mình mò đến.

"Tỷ tỷ, tỷ cố chấp như vậy để làm gì cơ chứ?" Giọng Lâm Ý Nhu mềm mỏng, ngọt ngào như rót mật vào tai, nhưng lại mang theo nọc độc c.h.ế.t người. Ả bước tới gần đống rơm, lấy khăn lụa che ngang mũi để giấu đi sự ghê tởm. "Chỉ cần tỷ điểm chỉ vào tờ khế ước này, phụ thân nhất định sẽ mủi lòng mà cho gọi đại phu đến khám bệnh cho tỷ. Tỷ nhìn xem, sắc mặt tỷ đã nhợt nhạt đến mức này rồi, cớ sao phải ôm khư khư những vật ngoài thân đó mà chịu khổ?"

"Nhu nhi, con phí lời với cái thứ nghiệt chủng này làm gì!" Đàm Thu Nguyệt bước lên phía trước, hừ lạnh một tiếng. Mụ ta móc từ trong tay áo ra một xấp giấy tờ dày cộm, chính là Khế Ước Của Hồi Môn đã được soạn sẵn, cùng một hộp chu sa đỏ ch.ót.

Đàm Thu Nguyệt dùng mũi giày thêu hoa hung hăng đá vào người Lâm Ý Vãn, giọng điệu cay nghiệt: "Lâm Ý Vãn, mở mắt ra cho ta! Ngươi đừng tưởng giả c.h.ế.t thì có thể thoát. Tống thế t.ử đã sớm chán ghét bộ dạng bệnh tật, bẩn thỉu này của ngươi rồi. Ngài ấy và Nhu nhi mới là châu liên bích hợp, trời sinh một cặp. Ngươi thức thời thì mau ngoan ngoãn giao nộp của hồi môn, coi như làm chút cống hiến cuối cùng cho Lâm phủ. Bằng không, hôm nay sài phòng này chính là mồ chôn của ngươi!"