Đích Nữ Xuyên Sách: Hệ Thống Ép Ta Gia Đấu Vả Mặt

Chương 15



"Vương... vương gia?" Kiều Nhiễm Nhiễm giật mình, theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ hắn để giữ thăng bằng. Hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của hắn truyền sang, xua tan đi cái lạnh thấu xương của nước hồ.

"Ngươi làm rất tốt." Trần Diễn thấp giọng nói, thanh âm trầm ấm mang theo một tia sủng ái mà chính hắn cũng không nhận ra. Ánh mắt hắn nhìn nàng không còn sự phòng bị hay sát ý như trong sương phòng, mà thay vào đó là sự tò mò mãnh liệt và tính chiếm hữu bùng phát. Một nữ t.ử dám một mình chống lại gia tộc, đoạt lại tài sản, lại có kỳ tài cải t.ử hoàn sinh như vậy, sao hắn có thể buông tay?

Cao Lan Nguyệt chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi tột độ. Nếu Kiều Nhiễm Nhiễm thực sự rời đi cùng Nhiếp Chính Vương, lại mang theo toàn bộ khế ước hồi môn, Kiều gia sẽ hoàn toàn sụp đổ! Bà ta không còn giữ được vỏ bọc hiền thục nữa, vội vàng lao ra cản đường.

"Vương gia! Xin ngài dừng bước!" Cao Lan Nguyệt quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy bám víu vào cọng rơm cuối cùng. "Nhiễm Nhiễm là nữ nhi chưa xuất giá của Kiều gia, ngài mang con bé đi như vậy... danh tiết của con bé sẽ bị hủy hoại! Hơn nữa, nó còn đang cầm toàn bộ khế ước tài sản của gia tộc, ngài dung túng cho nó làm càn, chẳng lẽ không sợ hoàng thượng trách tội sao?"

Lời đe dọa ngu ngốc của Cao Lan Nguyệt khiến khóe môi Trần Diễn nhếch lên một nụ cười khinh bỉ cực độ.

Từ trong vòng tay của Trần Diễn, Kiều Nhiễm Nhiễm thò nửa khuôn mặt ra khỏi chiếc áo choàng lông cáo, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống mụ kế mẫu đang quỳ rạp dưới đất. Nàng giơ xấp khế ước lên, giọng nói trong trẻo nhưng từng chữ như nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim kẻ thù:

"Kiều phu nhân, trí nhớ của bà dường như có vấn đề. Tại chính sảnh vừa nãy, trước mặt bao nhiêu vị phu nhân ở đây, ta đã tuyên bố ân đoạn nghĩa tuyệt với Kiều gia. Khế ước này là hồi môn của mẫu thân ta, ta dùng mạng sống để đòi lại, là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Từ nay về sau, Kiều Nhiễm Nhiễm ta sống hay c.h.ế.t, vinh hay nhục, tuyệt đối không liên quan đến cái gia tộc dơ bẩn của các người!"

Nàng ngừng một nhịp, ánh mắt sắc như d.a.o găm găm thẳng vào đồng t.ử đang co rút của Cao Lan Nguyệt: "Còn về việc bà hạ Hương Tình Dược hãm hại ta và vương gia, nợ m.á.u này, ta nhất định sẽ từ từ tính toán với bà."

Trần Diễn ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi đao quét qua toàn bộ đám người Kiều gia. Uy áp của bậc đế vương bộc phát, khiến không khí xung quanh như đông đặc lại.

"Nàng ấy nói chưa đủ rõ sao?" Giọng Trần Diễn vang lên, đanh thép và tàn nhẫn. "Kiều Nhiễm Nhiễm từ nay là người của Nhiếp Chính Vương phủ. Kẻ nào dám động đến một sợi tóc của nàng, hay dám buông lời đàm tiếu về chuyện hôm nay, bổn vương sẽ băm vây kẻ đó cho ch.ó ăn. Hay là Kiều phu nhân muốn bổn vương mang ba vạn quân Hắc Giáp đến 'nói chuyện quy củ' với Kiều gia ngay bây giờ?"

Câu nói cuối cùng như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai. Cao Lan Nguyệt ngã bệt xuống đất, toàn thân mềm nhũn, tuyệt vọng há miệng nhưng không thể thốt ra được một âm thanh nào. Đám đông khách khứa cũng sợ hãi quỳ rạp xuống, không ai dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào vị Diễn Vương đang bừng bừng sát khí. Bọn họ hiểu rõ, Kiều gia đã triệt để đắc tội với Diêm Vương sống, sự sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trần Diễn không thèm liếc nhìn bọn họ thêm một lần nào. Hắn ôm c.h.ặ.t Kiều Nhiễm Nhiễm, bước những sải chân dài vững chãi ra khỏi hoa viên, đi thẳng về phía cổng lớn Kiều phủ. Chiếc xe ngựa bằng gỗ lim đen tuyền được khảm nạm ngọc thạch của Nhiếp Chính Vương đã chờ sẵn ở đó.

Khi được Trần Diễn nhẹ nhàng đặt ngồi xuống lớp đệm lông chồn êm ái bên trong xe ngựa, Kiều Nhiễm Nhiễm mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Không gian bên trong xe vô cùng xa hoa, ấm áp, hoàn toàn cách biệt với sự lạnh lẽo, giả tạo của cái gia tộc mà nàng vừa vứt bỏ.

Trần Diễn ngồi đối diện nàng, rót một chén trà gừng nóng hổi đẩy đến trước mặt nàng. Hắn khoanh tay, đôi mắt sâu thẳm mang theo ý cười nhạt nhìn chằm chằm vào dung nhan kiều diễm đang đỏ bừng lên vì hơi ấm.

"Bổn vương thực sự rất tò mò." Trần Diễn nhấp một ngụm trà, giọng điệu thong thả nhưng sắc bén. "Một đích nữ bị nhốt trong hậu viện như ngươi, rốt cuộc học được y thuật cải t.ử hoàn sinh kia từ đâu? Lại làm cách nào giải được loại tình d.ư.ợ.c cường liệt nhất của hoàng cung? Kiều Nhiễm Nhiễm, ngươi rốt cuộc là ai?"

Kiều Nhiễm Nhiễm cầm lấy chén trà, hơi nóng bốc lên làm mờ đi đôi mắt giảo hoạt của nàng. Nàng đã thành công hoàn thành t.ử cục đầu tiên, lấy lại được tài sản, cắt đứt quan hệ với gia đình độc hại, thu phục được nữ chính nguyên tác, và quan trọng nhất là mượn được cái ô che mưa che nắng lớn nhất thiên hạ này.

Nàng khẽ chớp mắt, khóe môi nở một nụ cười rực rỡ, mềm mại nhưng đầy tự tin, nhướng mày đáp trả vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã:

"Đó là bí mật của riêng ta. Vương gia... ngài có muốn dùng cả đời này để tìm hiểu không?"

Một lời trêu chọc đầy to gan, nhưng lại đ.á.n.h trúng vào chỗ mềm mại nhất trong trái tim băng giá của Trần Diễn. Hắn nhìn nàng, nụ cười trên môi ngày càng sâu hơn, ánh mắt tràn ngập sự dung túng và sủng ái tuyệt đối.

"Được." Trần Diễn chậm rãi gật đầu, đưa tay vén lọn tóc ướt dính trên trán nàng. "Bổn vương có rất nhiều thời gian. Chúng ta từ từ tính."

Bánh xe ngựa bắt đầu lăn tròn, bỏ lại phía sau là cánh cổng Kiều phủ đang chìm trong sự hoảng loạn và sụp đổ. Một cơn gió mới thổi qua kinh thành, mang theo khởi đầu cho một truyền kỳ về vị đích nữ xuyên sách dùng trí tuệ và sự quyết đoán để nắm giữ vận mệnh, sóng bước cùng Nhiếp Chính Vương đứng trên đỉnh cao quyền lực.

Cuộc đời mới của Kiều Nhiễm Nhiễm, giờ phút này, mới thực sự bắt đầu. Dưới bầu trời bao la của Đại Ngụy, không còn kẻ nào có thể chà đạp hay giam cầm nàng thêm một lần nào nữa.