Tiêu Vũ dặn dò một câu, rồi chậm rãi nói thêm: "Sau này có chuyện gì nguy hiểm thì đừng làm, bản vương sẽ giúp nàng, Tống gia bên kia bản vương cũng sẽ giúp nàng xử lý ổn thỏa, nàng cứ an tâm dưỡng thai, chú ý giữ gìn sức khỏe."
Nói đến đây, hắn ta đột nhiên phản ứng lại: "Liễu Diên Nhi, chẳng lẽ ngay từ đầu nàng đã tính kế bản vương? Nàng mang thai con của bản vương, vậy thì bản vương ắt hẳn sẽ cam tâm tình nguyện giúp nành đối phó với Tống gia..."
Ta không phủ nhận, quả thật đây chính là tính toán của ta. Ta không trả lời hắn, mà lại hỏi một câu: "Vương gia không lo lắng cái thai này của ta là con của hoàng thượng sao?"
Tiêu Vũ cười khẩy: "Hắn ta không thể có con nối dõi."
Quả nhiên, ta đã không ngửi nhầm cái mùi hương đó. Khi thị tẩm, ta đã ngửi thấy trên người hoàng thượng có mùi hương nhàn nhạt của cây đình dương.
Đây là một loại dược liệu dùng để tránh thai ở Xuân Cảnh Lâu, vì ta thường xuyên chơi đùa ở nhà bếp hậu viện, nên mỗi ngày đều ngửi thấy. Loại dược liệu này còn được dùng trong các món ăn thuốc, tuy rằng có tác dụng tránh thai, nhưng cũng giúp cường thân kiện thể.
Cũng chính vì ngửi thấy mùi hương của cây đình dương, ta mới nảy ra ý định tạm thời tính kế Tiêu Vũ. Ta nhất định phải mang thai một đứa con, mới có thể mượn đao g.i.ế.c người, báo thù Tống gia.
Thai của ta còn chưa vững, đã có kẻ không cam lòng ra tay, đầu tiên là có một tiểu cung nữ vô cớ xông vào ta, tiếp đó là sỏi trên đường đá cuội trước cửa cung ta bị đổi thành sỏi cuội trơn nhẵn, còn có kẻ bỏ thêm hồng hoa vào thuốc an thai của ta...
Những chuyện này ta đều đã chuẩn bị trước, nên đương nhiên có thể tránh được, nhưng ta vẫn giả vờ uống phải chén thuốc an thai có thêm hồng hoa.
Cả cung trở nên hỗn loạn, hoàng thượng tức giận đến mức đập cả cái chặn giấy trên bàn. May mắn thay, có thái y kịp thời ra tay, ta mới giữ được cái thai này.
Mọi người đều biết, kẻ ra tay chính là Tống Chỉ Hân, nhưng chẳng ai có thể làm gì nàng ta, bởi vì sau lưng nàng ta là Tống Thái Phó.
Hoàng thượng không thể ra tay với Tống Diên Xương, nhưng hắn có thể ra tay với người trong cung. Hắn bắt đầu điều tra triệt để hậu cung, từ Vị Ương Cung lôi ra rất nhiều tai mắt mà Tống Diên Xương sắp xếp trong cung, trực tiếp đánh c.h.ế.t trước mặt mọi người, coi như một lời cảnh cáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Nhưng sau khi cảnh cáo không được mấy ngày, cung ta lại tìm thấy một con rối viết tên ta, bụng con rối cắm đầy những chiếc kim chi chít.
Đây là yếm thắng chi thuật, là một loại tà thuật mà đế vương ghét nhất, hơn nữa còn nhằm thẳng vào long thai.
Hoàng thượng vô cùng tức giận, nhưng lần này hắn không hề nói gì, sau đó phong tỏa mọi tin tức, nghiêm cấm lan truyền ra ngoài.
Con rối đó do chính tay ta đốt. Ta có chút tiếc, làm con rối này ta đã tốn không ít công sức. Tiêu Vũ biết chuyện này, hắn ta sai tiểu thái giám mang đến cho ta một câu: "Giúp nàng lấy chút lãi trước."
Đêm hôm sau, thị vệ trong cung khi tuần tra, nhìn thấy một bóng đen từ Vị Ương Cung lao ra.
Các thị vệ vội vàng đuổi theo, nhưng không đuổi kịp. Sợ rằng đám trộm kia dùng kế điệu hổ ly sơn, chúng bao vây Vị Ương Cung, rồi bắt đầu lục soát Vị Ương Cung, kết quả trong tẩm cung của Tống Chỉ Hân tìm ra một chiếc quần lót của nam nhân...
Tống Chỉ Hân ra sức kêu oan, nhưng hoàng thượng giận dữ, căn bản không thèm nghe lời giải thích của nàng, trực tiếp đày nàng vào lãnh cung.
Trong lòng ta hiểu rõ, đây chính là kiệt tác của Tiêu Vũ. Năm xưa, đại phu nhân dùng chiêu này để vu oan cho mẫu thân ta, đây chính là lấy gậy ông đập lưng ông.
Sau khi Tống Chỉ Hân bị tống vào lãnh cung, đại phu nhân quả nhiên sốt ruột, bảo phụ thân ta tìm cách cứu vãn.
Lúc này, tác dụng của đứa con trai mới kia mới bắt đầu phát huy. Hắn ta ở Tống phủ một khóc hai nháo ba treo cổ, nếu phụ thân ta dám cầu xin, hắn ta liền c.h.ế.t cho phụ thân ta xem.
Vì chuyện này mà đại phu nhân và đứa con trai mới lại xảy ra đủ loại mâu thuẫn, Tống phủ cũng gà bay chó sủa, không một ngày yên ổn.
Chuyện này xuất hiện chuyển biến là vào một ngày đứa con trai mới ra ngoài chơi, trên đường trở về thì bị thích khách ám sát.