Diên Nhi

Chương 9



Ta khẽ cười: "Lần này ta đấu với Tống Chỉ Hân, người ngoài đều thấy hoàng thượng sủng ái ta, thăng vị cho ta, ban thưởng cho ta, còn cho ta thị tẩm, ai nấy đều nghĩ rằng ta mới là người được lợi nhất. Nhưng rõ ràng, người được lợi nhất trong chuyện này là Thục Phi. Thục Phi mới là người được hưởng lợi lớn nhất, nàng ta có được quyền cai quản lục cung, còn ta chỉ là cái bia mà hoàng thượng dựng lên, một cái bia để giúp Thục Phi đỡ đạn mà thôi. Cho nên, hoàng thượng bất nhân, ta cũng bất nghĩa..."

 

Tiêu Vũ cười lớn: "Ngươi quả nhiên thông minh, nhưng dù vậy, bản vương dựa vào đâu mà phải sinh con với ngươi?"

 

"Bởi vì, ngài muốn làm hoàng thượng!"

 

Ta nhìn Tiêu Vũ, nghiêm túc nói. Tiêu Vũ hơi nheo mắt, hắn không hề phản bác, chỉ im lặng nhìn ta.

 

“Ngài có lòng mưu phản, chẳng lẽ còn không có gan cùng ta trải qua một đêm xuân tình, hay là ngài không đủ sức?"

 

Ta nhìn xuống phía dưới của Tiêu Vũ, trong mắt mang theo vẻ chế nhạo. Kế khích tướng này thật thô thiển, nhưng lại vô cùng hiệu quả, Tiêu Vũ trực tiếp đè ta xuống giường, hắn trở mình đè ta xuống dưới.

 

Ta vòng tay ôm lấy Tiêu Vũ, trực tiếp hôn lên môi hắn. Ta có thể cảm nhận rõ ràng cơ bắp hắn cứng đờ trong chốc lát, yết hầu hắn lên xuống liên tục, thậm chí có thể nghe thấy tiếng hắn nuốt nước bọt.

 

Ta biết rằng, hương mê tình mà ta đã chuẩn bị trước đó đã phát huy tác dụng. Tiêu Vũ mạnh mẽ bế bổng ta lên, một màn ân ái triền miên diễn ra trong màn trướng.

 

Đêm đó, dưới sự cố ý dẫn dắt của ta, Tiêu Vũ đã đòi hỏi ta rất nhiều lần, ta có dự cảm rằng lần này có thể trúng đích ngay từ lần đầu.

 

Chốn thâm cung luôn biến động khôn lường, ngay sáng hôm sau, đã có tin tức truyền đến, hôm nay tại triều đình, Thái Phó đại nhân Tống Diên Xương đã hết lòng ủng hộ việc điều động và thay đổi quan viên của hoàng thượng, khiến hoàng thượng vô cùng vui mừng.

 

Sau đó, buổi trưa, hoàng thượng liền ban một đạo chỉ dụ đến Vị Ương Cung, nói rằng sắp đến Trung Thu rồi, tiệc Trung Thu trong cung cần hoàng hậu chủ trì, liền sớm giải lệnh cấm túc, quyền cai quản lục cung cũng một lần nữa trở về tay Tống Chỉ Hân.

 

Chỉ dụ này vừa ban ra, mọi người đều hiểu rõ, chỉ cần Tống Thái Phó còn ở triều đình, thì Tống Chỉ Hân này làm hoàng hậu sẽ vững như bàn thạch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Buổi chiều hôm đó, Tống Chỉ Hân cho người triệu kiến ta. Mọi người xung quanh đều tò mò quan sát, chỉ muốn xem hai ta sẽ đấu đá với nhau như thế nào.

 

Đương nhiên, phần lớn đều không đánh giá cao ta, dù sao ta thân phận thấp kém, không có tư cách đấu với Tống Chỉ Hân.

 

Nhưng không ngờ, lần này Tống Chỉ Hân gặp ta không hề nổi giận, trái lại còn nở nụ cười đắc ý: "Mấy ngày không gặp, Liễu Tiệp Dư trông thật rạng rỡ, xem ra chuyện trúng độc hôm đó không hề ảnh hưởng đến sức khỏe của Liễu Tiệp Dư, vậy bản cung yên tâm rồi."

 

Lời nói nghe như quan tâm đến ta, nhưng rõ ràng là đang nhắc nhở ta, nàng ta vẫn chưa quên chuyện hạ độc hôm đó.

 

Ta khẽ cúi người hành lễ, rồi đáp: "Làm phiền nương nương lo lắng, thật là tội của thiếp."

 

Tống Chỉ Hân cười nhạt: "Liễu Tiệp Dư, ngươi tốn công tốn sức như vậy, bày ra một ván cờ lớn như vậy, cuối cùng bản cung vẫn bình an vô sự, có phải ngươi rất tức giận không?"

 

Trong lời nói tràn đầy vẻ đắc ý.

 

"Phụ thân của bản cung là Thái Phó đại nhân, người đứng dưới một người trên vạn người, là người đứng đầu văn thần trong triều, là cánh tay đắc lực của hoàng thượng. Có ông ấy ở đây một ngày, bản cung sẽ vững như bàn thạch, chút thông minh nhỏ nhoi của ngươi thật sự không đáng nhắc đến. Ngươi muốn chơi, bản cung sẽ chơi với ngươi, bản cung chơi đến mức khiến ngươi kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay..."

 

Ta nhìn Tống Chỉ Hân, thản nhiên hỏi: "Nương nương có thể đảm bảo Thái Phó đại nhân sẽ luôn ủng hộ ngài sao?"

 

Tống Chỉ Hân nghe ta nói vậy thì khịt mũi coi thường, ta cũng không muốn đôi co làm gì, bởi vì tiếp theo đây, chính là thời khắc ra tay với Tống gia.

 

Tính ngày, Tiêu Vũ chắc cũng đã hành động rồi. Quả nhiên, đến ngày thứ ba, trong cung bắt đầu rộ lên tin đồn, rằng Thái Phó Tống Diên Xương có một đứa con riêng tìm đến tận cửa.

 

Tin tức này lan truyền với tốc độ chóng mặt, chưa đầy một ngày đã truyền khắp kinh thành, ngay cả hoàng thượng bên kia cũng sai người đi dò la tin tức.

 

Ta đã yêu cầu Tiêu Vũ đáp ứng ta hai điều, một là chuyện mượn giống, hai là màn kịch con riêng nhận phụ thân này.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com