Rời khỏi thư phòng, bước trên hành lang, ánh nắng mùa đông xuyên qua song cửa rơi lên người, ấm áp vô cùng.
Trong lòng ta cũng tràn đầy ấm áp và sức mạnh.
Tần Tranh hắn…
Luôn ở lúc ta cần nhất mà cho ta sự chống đỡ mạnh mẽ nhất, trải đường mở lối cho ta.
Phần tình nghĩa này đã sớm vượt quá quan hệ thuê mướn đơn thuần.
Đêm ba mươi.
Giao thừa.
Trong phủ bày tiệc tất niên vô cùng phong phú.
Tần Tranh mở mấy bàn trong đại sảnh, mời các quản sự và hạ nhân đắc lực trong phủ cùng dự tiệc.
Ta với thân phận “dược thiện nương t.ử” cũng được sắp xếp ngồi ở một bàn phía dưới.
Không khí trong tiệc hiếm khi náo nhiệt đến vậy.
Tần Tranh tuy vẫn ít lời như cũ, nhưng thần sắc ôn hòa hơn ngày thường rất nhiều.
Hắn thậm chí còn phá lệ sai Tần Phong mang tới cho mỗi bàn một vò ngự t.ửu do Hoàng thượng ban thưởng.
Ba tuần rượu qua đi, năm vị món ăn đã đủ.
Bên ngoài bắt đầu vang lên tiếng pháo lác đác.
Tần Tranh đứng dậy, nâng chén rượu lên.
Trong đại sảnh lập tức yên tĩnh.
“Lại thêm một năm.”
Giọng hắn không lớn, nhưng rõ ràng truyền tới tai từng người.
“Chư vị vất vả rồi.”
“Chén rượu này kính sự chăm chỉ của chư vị suốt một năm qua, cũng kính…”
“Tân niên an khang.”
Mọi người đồng loạt đứng dậy, nâng chén uống cạn.
Sau khi đặt chén xuống, ánh mắt Tần Tranh dường như dừng lại phía ta trong thoáng chốc rồi nhanh ch.óng dời đi.
“Mọi người giải tán đi.”
“Việc thức đêm đón giao thừa tùy ý.”
Nói xong, hắn rời tiệc trước, quay về thư phòng.
Lúc này đám quản sự và hạ nhân mới thật sự thả lỏng, nâng chén mời rượu lẫn nhau, nói lời cát tường, không khí càng thêm náo nhiệt.
Ta không có tâm trạng xã giao.
Trong lòng vẫn nhớ tới Tần Tranh.
Chứng phong hàn của hắn mới đỡ đôi chút, vừa rồi lại uống thêm ít rượu.
Ta đứng dậy, tới tiểu trù phòng nấu một nồi canh giải rượu dưỡng vị rồi bưng tới thư phòng.
Trong thư phòng chỉ thắp một ngọn đèn, ánh sáng hơi tối.
Tần Tranh không ngồi sau án thư mà đứng cạnh cửa sổ, chắp tay nhìn bầu trời đêm đen kịt bên ngoài.
Phía xa, pháo hoa rực rỡ liên tục nở tung, chiếu sáng nửa gương mặt lạnh lùng của hắn.
Giữa khung cảnh vui vẻ khắp phủ, bóng lưng ấy lại lộ ra vài phần cô quạnh.
“Đại nhân?”
Ta khẽ gọi.
Hắn quay người lại.
Thấy là ta, dường như cũng không bất ngờ.
“Sao không đi đón giao thừa?”
Hắn hỏi.
“Ta mang tới cho ngài chút canh giải rượu.”
Ta đặt nồi canh xuống bàn.
“Chứng phong hàn của ngài vừa mới đỡ, không nên uống nhiều.”
Tần Tranh bước tới, không nhìn nồi canh mà nhìn thẳng vào ta.
Ánh pháo hoa ngoài cửa sổ lúc sáng lúc tắt, phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.
“Diệp Thanh Tuệ.”
Hắn đột nhiên mở miệng.
Giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ nghiêm túc khác hẳn ngày thường.
“Phủ này… quá tĩnh mịch.”
Ta khẽ sững người.
“Trước kia luôn cảm thấy một mình thanh tịnh cũng tốt.”
Hắn tự giễu khẽ cong môi, ánh mắt nhìn về phía màn pháo hoa vừa nở tung ngoài cửa sổ.
“Hiện giờ lại cảm thấy… có chút lạnh lẽo.”
Tim ta bất giác hụt mất một nhịp.
Hắn… hắn đang nói…
“Đại nhân…”
Ta hé môi nhưng lại chẳng biết nên nói gì.
Tần Tranh thu hồi ánh mắt, lần nữa nhìn về phía ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ánh mắt ấy không còn lạnh lùng dò xét như thường ngày nữa.
Mà tựa như mặt hồ sâu lặng, rõ ràng phản chiếu bóng dáng của ta bên trong, mang theo sự chăm chú không thể nhầm lẫn.
“Sau mùa xuân, chuyện của Từ Ấu Đường sẽ rất bận.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn đột nhiên đổi đề tài, nhưng giọng nói vẫn nghiêm túc như cũ.
“Việc trong phủ nếu không lo xuể thì có thể buông bớt.”
“Nhưng…”
“Hằng ngày việc điều dưỡng d.ư.ợ.c thiện vẫn cần cô tự tay lo liệu.”
Hắn khẽ dừng lại rồi bổ sung:
“Quen rồi.”
Quen rồi…
Quen điều gì chứ?
Quen sự tồn tại của ta?
Hay quen sự chăm sóc của ta?
Một luồng nóng bừng lập tức trào lên gò má.
Ta cúi đầu che giấu sự hoảng loạn của mình.
“Vâng. Ta hiểu.”
“Còn nữa…”
Giọng Tần Tranh dường như đã gần hơn.
Ta ngẩng đầu lên mới phát hiện hắn đã đứng trước mặt ta, chỉ cách một bước.
Bóng dáng cao lớn của hắn phủ xuống, mang theo mùi rượu nhàn nhạt cùng hương tùng bách thanh lãnh khiến đầu óc ta có chút choáng váng.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gấm nhỏ dẹt, đưa tới trước mặt ta.
“Cho cô.”
“Quà năm mới.”
Ta sững người.
Nhận lấy chiếc hộp, cảm giác ôn nhuận nơi đầu ngón tay.
Mở hộp ra.
Bên trong lặng lẽ nằm một cây trâm ngọc.
Thân trâm làm bằng bạch ngọc ôn nhuận, còn phần đầu trâm lại vô cùng đặc biệt — được chạm thành một chùm bông lúa nhỏ tròn đầy, sống động như thật!
Lá dùng thanh ngọc, hạt dùng bạch ngọc, óng ánh sinh huy.
Bông lúa…
Thanh Tuệ…
Tên của ta.
Một cảm giác chua xót khó tả cùng ấm áp mãnh liệt dâng lên nơi sống mũi, hốc mắt lập tức nóng lên.
Đây không chỉ là một cây trâm ngọc.
Mà là sự công nhận chân thành và đặc biệt nhất của hắn dành cho con người “Diệp Thanh Tuệ” này!
“Đại nhân… thứ này quá quý giá rồi…”
Giọng ta nghẹn lại.
“Không quý.”
Tần Tranh nhìn vành mắt phiếm đỏ của ta, ánh mắt dường như dịu dàng hơn vài phần.
“Nó rất hợp với cô.”
Hắn đưa tay cầm lấy cây trâm ngọc kia.
Đầu ngón tay hơi lạnh vô tình lướt qua vành tai ta.
Toàn thân ta cứng đờ, ngay cả động cũng không dám động.
Động tác của hắn có phần vụng về nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng, chậm rãi cài cây trâm bông lúa lên b.úi tóc của ta.
“Năm mới rồi, Diệp Thanh Tuệ.”
Giọng nói trầm thấp vang bên tai, mang theo sự dịu dàng kỳ lạ.
“Chúc cô năm sau, như bông lúa mới này…”
“Năm năm no đủ.”
Ngoài cửa sổ, một màn pháo hoa khổng lồ lại lần nữa nổ tung giữa trời đêm, ánh sáng rực rỡ tràn ngập khắp nơi.
Khoảnh khắc ấy, cả thư phòng đều được chiếu sáng.
Cũng soi rõ trong đôi mắt sâu thẳm gần trong gang tấc của hắn…
Bóng dáng ta với cây trâm bông lúa cài trên tóc.
15
Thời gian dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy.
Hắn đứng gần ta đến vậy.
Gần tới mức ta có thể nhìn rõ nơi sâu trong đáy mắt hắn — thứ tình ý không còn che giấu nữa, như ánh sao lập lòe cháy.
Không còn là uy nghiêm của Thủ Phụ đại nhân.
Không còn là ánh mắt dò xét của chủ nhân với người làm.
Mà là ánh mắt của một nam nhân nhìn nữ nhân khiến hắn động lòng.