Đi tới sau án thư ngồi xuống, đưa tay day mi tâm, giọng nói tràn đầy mệt mỏi.
“Bắc cảnh… xảy ra chuyện rồi.”
“Nhung Địch tập kết trọng binh, bất ngờ đ.á.n.h úp ba trấn biên quan.”
“Thủ tướng tuẫn quốc.”
“Bách tính…”
“Thương vong t.h.ả.m trọng.”
Tim ta chợt trầm xuống!
Biên quan khai chiến!
Thảo nào lại gấp gáp như vậy!
“Bệ hạ nổi trận lôi đình.”
Giọng Tần Tranh lạnh như băng.
“Đã hạ chỉ phong Tĩnh Viễn hầu làm chủ soái, lập tức điểm binh xuất chinh.”
“Lương thảo, quân giới, điều phối hậu phương…”
“Mọi việc chồng chất.”
Hắn mệt mỏi khép mắt lại.
“Năm mới này…”
“E rằng không thể yên ổn mà qua rồi.”
16
“…”
Nhìn vẻ mệt mỏi nặng nề giữa hàng mày của hắn, trong lòng ta dâng lên một trận đau xót mãnh liệt.
Chút tâm tư ám muội ban nãy sớm đã bị quốc sự nặng nề này cuốn sạch không còn dấu vết.
Ta lặng lẽ bước tới bên lò than nhỏ, nhóm lại than lửa, đặt lên một ấm nước nóng.
Rồi lại lấy ra trà lá hắn thường dùng, chuẩn bị pha một chén trà nóng mới.
“Đại nhân,” ta khẽ hỏi, “ngài… có muốn ăn chút gì không? Ta đi làm món thanh đạm một chút…”
“Không cần.”
Tần Tranh mở mắt, ánh nhìn dừng trên người ta, mang theo chút dịu lại khó nhận ra.
“Nàng ở đây là được.”
Hắn tựa vào lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần, không nói thêm gì nữa.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Thư phòng rất yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng than cháy lách tách và tiếng nước trong ấm dần sôi ùng ục.
Ta lặng lẽ ngồi bên lò than, nhìn gương mặt mệt mỏi của hắn lúc ngủ yên — hoặc có lẽ chỉ đang giả vờ chợp mắt — lòng ngổn ngang trăm mối.
Hắn là Thủ Phụ quyền khuynh triều dã, gánh trên vai giang sơn xã tắc.
Còn ta…
Ta chỉ là một nữ sử trong phủ hắn, hiểu sơ chút d.ư.ợ.c tính mà thôi.
Những lời còn dang dở tối qua, khoảnh khắc dịu dàng ấy…
Trước quốc sự nặng nề này, lại nhỏ bé đến vậy, lạc lõng đến vậy.
Có lẽ…
Đó chỉ là rung động nhất thời của hắn?
Hay chỉ là ảo giác dưới pháo hoa đêm giao thừa?
Nước đã sôi.
Ta cẩn thận pha trà, đặt bên tay hắn.
Tần Tranh mở mắt, nâng chén trà uống một ngụm.
Làn hơi nóng mờ ảo che đi nét lạnh lùng nơi chân mày hắn.
“Thanh Tuệ.”
Hắn bỗng gọi tên ta.
Giọng hơi khàn nhưng vô cùng rõ ràng.
“Có.”
Tim ta khẽ run lên.
Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt trầm tĩnh nhìn ta, mang theo vẻ trịnh trọng như đã hạ quyết tâm.
“Đợi chiến sự Bắc cảnh kết thúc,”
Hắn chậm rãi nói từng chữ rõ ràng:
“Ta sẽ cưới nàng.”
Ầm —!
Không có những phép tắc giả dối của Thẩm phủ.
Không có phu quân cần phải dè dặt hầu hạ.
Không có những mối quan hệ phải khéo léo ứng đối.
Chỉ có ta và Tiểu Đào, đối diện bốn bức tường trống trải.
“Ta…”
Ta đột ngột ngẩng đầu, khó tin nhìn hắn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cưới… cưới ta?
Hắn… hắn đang nói gì vậy?
Trong mắt Tần Tranh không hề có ý đùa cợt.
Chỉ có sự nghiêm túc trầm tĩnh và chắc chắn không thể nghi ngờ.
“Không phải nạp thiếp.”
Hắn bổ sung.
Ánh mắt nóng rực.
“Là cưới làm chính thê.”
“Tam môi lục sính, quang minh chính đại.”
“Làm chính thê duy nhất của ta, Tần Tranh.”
Cú sốc quá lớn khiến đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng, căn bản không thể suy nghĩ!
Tim đập dữ dội như muốn nổ tung!
Là cuồng hỉ?
Là hoảng loạn?
Hay là không dám tin?
Vô số cảm xúc trong nháy mắt nhấn chìm ta!
“Vì… vì sao?”
Ta gần như theo bản năng bật hỏi.
Giọng run rẩy không thành tiếng.
Tần Tranh đứng dậy, vòng qua án thư, đi tới trước mặt ta.
Bóng dáng cao lớn của hắn mang theo áp lực vô hình, nhưng lại kỳ lạ khiến ta thấy an lòng.
Hắn nâng tay.
Không phải nắm cổ tay ta nữa.
Mà là nhẹ nhàng, trân trọng nâng gương mặt ta lên.
Đầu ngón tay hắn hơi lạnh, nhưng lòng bàn tay lại nóng bỏng.
“Bởi vì…”
Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn chăm chú vào ta, như muốn hút cả linh hồn ta vào trong.
“Trong kinh thành rộng lớn này…”
“Trong triều đình lạnh lẽo này…”
“Giữa gánh nặng nặng nề này…”
“Chỉ khi nhìn nàng, giống như cỏ dại vùng vẫy vươn lên giữa bùn lầy…”
“Giống như bàn thạch sừng sững giữa phong ba…”
“Tim ta mới cảm thấy mình còn sống.”
“Còn có hơi ấm.”
Ngón tay cái hắn dịu dàng lướt qua khóe mắt ta.
“Bởi vì chỉ có nàng, Diệp Thanh Tuệ…”
“Khiến ta muốn buông bỏ mọi tính toán và phòng bị…”
“Chỉ muốn bảo vệ nàng…”
“Nhìn nàng…”
“Tuế tuế thanh tuệ, niên niên bình an.”
Ngoài cửa sổ, trời dần sáng.
Tia nắng đầu tiên của năm mới xuyên qua song cửa, dịu dàng rơi vào phòng.
Chiếu sáng gương mặt góc cạnh của hắn.
Cũng chiếu sáng tình ý sâu như biển trong mắt hắn — không còn che giấu chút nào.
Ta nhìn hắn.
Nhìn người đàn ông đứng trên đỉnh cao quyền lực, nhưng trước mặt ta lại tháo bỏ toàn bộ giáp trụ.
Nước mắt cuối cùng cũng trào ra dữ dội.
Không còn là tủi thân.
Không còn là chua xót.
Mà là hạnh phúc nóng bỏng chưa từng có — được trân trọng, được thấu hiểu.
Ta kiễng chân lên.
Dùng hết sức lực toàn thân, lần đầu tiên chủ động ôm c.h.ặ.t lấy hắn.
“Được.”
Ta vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của hắn, nghe nhịp tim mạnh mẽ ổn định nơi đó.
Mang theo nước mắt.
Cũng mang theo nụ cười.
Rõ ràng đáp lại:
“Ta chờ chàng.”
-HẾT-