Diệp Thanh Tuệ

Chương 3



Sáng ngày thứ năm, ta và Tiểu Đào đã đến chợ từ sớm, chờ vị quản gia kia.

 

Nhưng đợi đến lúc mặt trời lên cao, chợ gần tan mà vẫn chẳng thấy người đâu.

 

Tiểu Đào sốt ruột:

 

“Nương t.ử, chẳng lẽ ông ta đùa chúng ta sao? Chỗ vải vóc chỉ thêu này tốn không ít bạc đâu!”

 

Trong lòng ta cũng thấp thỏm bất an, nhưng vẫn an ủi nàng:

 

“Đợi thêm chút nữa, có lẽ bị chuyện gì giữ chân.”

 

Lại chờ thêm gần một canh giờ, mặt trời phơi đến choáng váng đầu óc.

 

Cuối cùng cũng thấy người quản gia ấy, đang dìu theo một lão phu nhân y phục quý giá, thong thả bước tới.

 

Ta thở phào nhẹ nhõm, vội cầm bọc túi tiến lên:

 

“Quản gia lão gia, túi ngài muốn đã thêu xong rồi, xin ngài xem qua.”

 

Quản gia liếc ta một cái, không nhận đồ, trái lại khom người với lão phu nhân bên cạnh:

 

“Lão phu nhân, người xem, chính là nhà này.”

 

Lão phu nhân tóc bạc đầy đầu, khí độ ung dung quý phái, nhưng ánh mắt nhìn ta lại mang theo vẻ dò xét từ trên cao nhìn xuống.

 

Lão phu nhân khẽ nâng cằm, ra hiệu một cái.

 

Lúc này quản gia mới nhận lấy túi vải, mở ra xem.

 

Chỉ liếc mắt một cái, ông ta đã nhíu c.h.ặ.t mày, giọng đột nhiên cao v.út:

 

“Ngươi thêu cái thứ gì thế này? Lan thảo xiêu xiêu vẹo vẹo, đường kim cũng thô kệch! Ngay cả nha hoàn hạng ba trong phủ ta thêu còn đẹp hơn! Thứ rách nát thế này mà cũng dám nhận tiền đặt cọc? Thiếu tiền đến phát điên rồi sao?”

 

Giọng ông ta vừa lớn vừa ch.ói tai, lập tức thu hút không ít người quay sang nhìn.

 

Những ánh mắt chỉ trỏ đồng loạt đổ dồn lên người ta.

 

Đầu óc ta “ong” một tiếng.

 

Nhành lan kia rõ ràng được thêu rất đẹp!

 

Ta cố nén lửa giận:

 

“Quản gia lão gia, lời này của ngài không đúng rồi. Ban đầu ngài đã xem mẫu, cũng chính miệng gật đầu. Mười chiếc túi này, ta thức liền mấy đêm mới làm xong, vải vóc chỉ thêu đều dùng loại tốt theo lời ngài dặn, đường kim còn tinh tế hơn cả mẫu ban đầu! Ngài không thể mở miệng vu oan như vậy!”

 

“Vu oan?”

 

Quản gia cười lạnh một tiếng, ném chiếc túi xuống đất:

 

“Mọi người mau xem đi! Loại rác rưởi thế này mà cũng dám nói là tốt? Ta thấy ngươi đúng là phường l.ừ.a đ.ả.o! Cầm tiền đặt cọc rồi muốn qua loa cho xong! Mau mau trả gấp đôi tiền cọc cho lão phu nhân nhà ta! Nếu không, kéo ngươi đi gặp quan!”

 

Tiếng bàn tán xung quanh càng lúc càng lớn.

 

“Trông cũng hiền lành đấy, ai ngờ lại làm chuyện này.”

 

“Chậc, phía tây thành vốn loạn, l.ừ.a đ.ả.o nhiều lắm…”

 

“Đắc tội người nhà giàu, chắc chẳng có kết cục tốt đâu…”

 

Tiểu Đào tức đến run người, định lao lên cãi lý, nhưng bị ta kéo c.h.ặ.t lại.

 

Ta nhìn chiếc túi bị giẫm đầy dấu chân dưới đất.

 

Đó là mồ hôi công sức và hy vọng của chúng ta suốt mấy ngày.

 

Rồi lại nhìn vẻ mặt không chút kiêng dè của tên quản gia trước mắt, cùng lão phu nhân bên cạnh hắn — sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt thờ ơ.

 

Trong khoảnh khắc ấy, ta hiểu ra.

 

Nào có chuyện lão phu nhân thích kiểu thanh nhã gì chứ?

 

Tất cả chỉ là cái cớ.

 

Đây rõ ràng là thủ đoạn của Thẩm Hoài Cẩn!

 

Hắn không tìm được cách khác ép ta cúi đầu, liền dùng thủ đoạn hạ tiện này, muốn triệt đường sống của ta, khiến ta không còn kế sinh nhai!

 

Còn vị “lão phu nhân” kia… e rằng chính là vị quận chúa phủ An Bình vương mà hắn mới bám víu được.

 

Một cỗ phẫn nộ lạnh buốt từ dưới chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Còn mãnh liệt hơn cả ngày ta nhận hưu thư.

 

Ta cúi người, lặng lẽ nhặt từng chiếc túi dưới đất lên, phủi sạch bụi bặm bên trên.

 

Động tác rất chậm, nhưng vô cùng vững vàng.

 

Những tiếng ồn xung quanh dường như đều đã xa đi.

 

Nhặt xong chiếc cuối cùng, ta đứng thẳng dậy, nhìn quản gia, rồi nhìn vị “lão phu nhân” kia.

 

Giọng không lớn, nhưng rõ ràng truyền vào tai từng người:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Tiền đặt cọc, ta sẽ trả. Một văn cũng không thiếu. Nhưng những chiếc túi này là ta dùng chính đôi tay mình, từng mũi từng kim thêu nên, sạch sẽ trong sạch. Các người thấy nó bẩn, ấy là vì lòng các người bẩn. Đồ vật này, ta không bán nữa.”

 

Ta lấy từ trong n.g.ự.c ra số bạc vụn quản gia đưa lúc trước, cùng cả tiền đồng ta tự bỏ thêm để mua vải.

 

Không đếm lấy một lần, trực tiếp nhét vào tay quản gia.

 

Sau đó kéo Tiểu Đào, ôm chỗ túi còn lại xoay người bỏ đi.

 

Lưng thẳng tắp.

 

Phía sau vang lên tiếng quản gia tức tối:

 

“Ngươi… ngươi đứng lại! Chút tiền này không đủ! Ngươi làm lỡ việc của lão phu nhân…”

 

Ta không quay đầu.

 

Đám đông tự động tách ra thành một con đường.

 

Những ánh mắt và tiếng bàn tán như kim châm lên lưng, nhưng ta không cúi đầu.

 

Trở về tiểu viện đổ nát, đóng cửa lại.

 

Tiểu Đào cuối cùng cũng không nhịn được nữa, “òa” lên khóc lớn:

 

“Nương t.ử… bọn họ quá đáng quá rồi… thật sự quá đáng rồi! Sau này chúng ta biết phải làm sao đây…”

 

Ta dựa lưng vào bức tường đất lạnh lẽo, nhìn mấy chiếc túi dính bùn trong tay.

 

Trong lòng như nghẹn một tảng băng, vừa lạnh vừa cứng.

 

Làm sao đây?

 

Ta cũng không biết.

 

Chỉ cảm thấy toàn thân rét lạnh, mệt mỏi đến tận trong xương cốt.

 

Mười năm trả giá, đổi lại một phong hưu thư.

 

Muốn dựa vào đôi tay mình mà sống, vậy mà cũng khó đến thế.

 

Cõi đời này… vì sao lại khắt khe với nữ nhân đến vậy?

 

Ta ngã bệnh.

 

Có lẽ vì liên tiếp nhiều ngày lao lực, cũng có lẽ vì cơn tức giận hôm ấy công tâm, hoặc là bao uất ức tích tụ bấy lâu cuối cùng cũng phá vỡ bờ đê.

 

Đêm đến, ta phát sốt cao.

 

Toàn thân nóng rực, thần trí mơ hồ.

 

Tiểu Đào sợ hãi vô cùng, trong đêm chạy sang gõ cửa nhà một bà lão hàng xóm biết chút thảo d.ư.ợ.c.

 

Bà lão sang xem, lắc đầu thở dài:

 

“Sốt nặng quá rồi, phải mời đại phu, uống t.h.u.ố.c đàng hoàng mới được. Mấy phương t.h.u.ố.c dân gian của ta không ép xuống nổi.”

 

Mời đại phu?

 

Mua t.h.u.ố.c?

 

Lấy đâu ra tiền?

 

Chút tiền đồng cuối cùng của chúng ta đều đã trả cho tên quản gia kia.

 

Trong nhà giờ đến tiền mua gạo cũng chẳng còn.

 

Tiểu Đào gấp đến bật khóc, “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt bà lão:

 

“A bà, xin người thương tình nghĩ cách giúp chúng con! Nương t.ử nhà con… người không thể xảy ra chuyện được…”