Diệp Thanh Tuệ

Chương 9



“Dùng ngân châm và đá thử độc đặc chế để nghiệm qua, xác nhận không vấn đề mới được dâng lên.”

 

“Nếu có nửa điểm nghi ngờ, lập tức giữ lại, bất kỳ kẻ nào cũng không được ngăn cản.”

 

Giọng Tần Phong vô cùng nghiêm túc.

 

“Đây là đích thân đại nhân căn dặn.”

 

“Vâng. Dân phụ hiểu rồi.”

 

Ta trịnh trọng nhận lấy lệnh bài, trong lòng nặng nề.

 

Sai sự này là lưỡi d.a.o hai mặt.

 

Cũng là sự tín nhiệm lớn nhất… hoặc thử thách lớn nhất… mà Tần Tranh dành cho ta.

 

Cuộc sống bắt đầu trong sự căng thẳng và cẩn trọng cao độ.

 

Mỗi ngày trời còn chưa sáng, ta đã thức dậy.

 

Trước tiên tới tiểu trù phòng, nhìn đám hạ nhân kiểm kê từng loại nguyên liệu tươi mới nhập kho trong ngày.

 

Sau đó đứng canh đầu bếp chuẩn bị bữa sáng.

 

Mỗi công đoạn, mỗi loại gia vị đều phải kiểm tra kỹ càng.

 

Sau khi món ăn hoàn thành, sẽ có người chuyên thử món ăn trước.

 

Nửa canh giờ sau, ta lại đích thân dùng ngân châm và khối đá thử độc lạnh buốt kia để kiểm tra từng món.

 

Xác nhận không vấn đề mới cho người mang tới thư phòng hoặc thiện sảnh của Tần Tranh.

 

Bữa trưa, bữa tối cũng đều như vậy.

 

Thuốc thang càng là trọng điểm trong trọng điểm.

 

Từ lúc bốc t.h.u.ố.c, sắc t.h.u.ố.c đến khi đưa vào miệng, ta đều phải tự mình canh giữ, nửa bước không rời.

 

Cuộc sống của Tần Tranh cực kỳ quy luật.

 

Thậm chí có thể nói là cứng nhắc.

 

Xử lý công vụ đến khuya là chuyện thường, nhưng ăn uống lại đơn giản thanh đạm đến cực điểm.

 

Hắn dường như không quá để ý tới sự tồn tại của ta.

 

Ngoài mỗi lần kiểm tra đồ ăn, nhàn nhạt “ừ” một tiếng, gần như không có thêm bất kỳ trao đổi nào.

 

Phủ Thủ Phụ rộng lớn như một cỗ máy vận hành chính xác tuyệt đối.

 

Mà ta chỉ là một linh kiện mới được thay vào, nhỏ bé và không đáng chú ý.

 

Người trong phủ đối với vị “dược thiện nương t.ử” đột nhiên xuất hiện như ta có đủ loại thái độ.

 

Mụ quản sự nhà bếp ban đầu khá bất mãn, cảm thấy ta tuổi còn trẻ lại là người ngoài tới, cướp mất vị thế của bà ta.

 

Nhưng thấy ta làm việc quy củ, chưa từng vượt phận, cũng không chỉ tay năm ngón, chỉ nghiêm chỉnh làm theo quy tắc, dần dần bà ta cũng chấp nhận.

 

Những hạ nhân khác phần nhiều vừa kính sợ vừa xa cách.

 

Dù sao ta cũng là người có thể trực tiếp tiếp xúc với Thủ Phụ đại nhân.

 

Khoảng thời gian áp lực nhất là lúc Tần Tranh mở tiệc tiếp đãi đồng liêu hoặc môn sinh trong phủ.

 

Nhà bếp bận đến người ngã ngựa đổ.

 

Sơn hào hải vị liên tục được đưa vào trong.

 

Mỗi món ăn, mỗi vò rượu đều phải qua tay ta kiểm tra.

 

Ta giống như một cái bóng đứng canh trên con đường duy nhất từ bếp tới yến sảnh, thần kinh căng cứng đến cực điểm.

 

Chỉ sợ sơ suất một chút thôi sẽ vạn kiếp bất phục.

 

May mà mấy tháng trôi qua vẫn bình yên vô sự.

 

Dưới sự “chăm sóc” của ta, thân thể Tần Tranh dường như không xảy ra vấn đề gì.

 

Trong phủ cũng chưa từng xuất hiện sai sót.

 

Tinh thần căng thẳng của ta cuối cùng cũng thả lỏng được đôi chút.

 

Chiều hôm ấy, Tần Tranh triệu kiến mấy vị quan viên vừa từ nơi khác hồi kinh trong thư phòng.

 

Ta theo thường lệ mang trà sâm tới.

 

Vừa đi đến ngoài cửa đã nghe bên trong truyền ra một giọng nói đầy nịnh nọt:

 

“…Hạ quan lần này hồi kinh, nghe nói bên cạnh Tần các lão mới có thêm một vị d.ư.ợ.c thiện nương t.ử y thuật cao minh, thật đáng chúc mừng! Các lão vì quốc gia lao tâm lao lực, đúng là cần người tri kỷ như vậy chăm sóc…”

 

Một giọng khác lập tức tiếp lời, mang theo ý cười ám muội:

 

“Đúng thế! Trước đó không lâu Thẩm Thiếu khanh còn nhắc tới mà. Người vợ trước bị hưu của hắn giờ đang ở phủ các lão, rất được trọng dụng đấy! Chậc chậc, vị Diệp nương t.ử này quả thật có bản lĩnh, rời khỏi Thẩm gia một cái là lập tức trèo lên cành cao hơn…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thẩm Hoài Cẩn!

 

Lại là hắn!

 

Hắn đang tung lời đồn bên ngoài!

 

Một cỗ lửa giận lập tức bốc lên tận đầu.

 

Bàn tay cầm khay trà của ta siết mạnh đến trắng bệch.

 

Ý trong lời ngoài của bọn chúng rõ ràng là muốn biến ta thành loại nữ nhân bám víu quyền quý, không biết liêm sỉ!

 

Trong thư phòng, giọng Tần Tranh lạnh lùng vang lên.

 

Không lớn, nhưng lập tức ép toàn bộ tiếng nói khác im bặt:

 

“Bản quan dùng ai, không cần chư vị phí tâm.”

 

“Diệp nương t.ử hiểu d.ư.ợ.c tính, tận chức tận trách, chỉ vậy mà thôi.”

 

“Nếu còn để bản quan nghe thấy bất cứ lời đồn bắt gió nào làm tổn hại thanh danh người khác…”

 

Giọng hắn lạnh thêm vài phần.

 

“Đừng trách bản quan không nể tình đồng liêu.”

 

Trong thư phòng lập tức tĩnh lặng như c.h.ế.t.

 

Ta đứng ngoài cửa, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

 

Tần Tranh…

 

Hắn vậy mà lại lên tiếng bảo vệ ta?

 

Dù chỉ là làm rõ sự thật, nhưng với thân phận địa vị của hắn, chịu mở miệng vì một kẻ nhỏ bé như ta đã là sự che chở vô cùng lớn.

 

Ta hít sâu mấy hơi, ép bản thân bình tĩnh lại, lúc này mới bưng trà sâm cúi đầu bước vào.

 

Trong thư phòng có vài vị quan viên đang ngồi.

 

Thấy ta đi vào, sắc mặt ai nấy đều lộ vẻ lúng túng khó xử.

 

Thẩm Hoài Cẩn vậy mà cũng ở trong đó!

 

Hắn ngồi phía dưới.

 

Khi nhìn thấy ta, ánh mắt vô cùng phức tạp.

 

Kinh ngạc.

 

Oán độc.

 

Cùng một tia…

 

Ghen ghét không che giấu nổi.

 

Tần Tranh ngồi ở chủ vị, thần sắc bình thản như chưa từng xảy ra chuyện gì.

 

Hắn nhận lấy trà sâm ta dâng lên.

 

Đầu ngón tay vô tình lướt qua mu bàn tay ta.

 

Lạnh buốt.

 

“Làm phiền rồi.”

 

Hắn nhàn nhạt nói một câu.

 

09

 

Ta cúi mắt, lui sang một bên đứng hầu.

 

Khóe mắt thoáng nhìn, ta có thể thấy rõ gương mặt méo mó của Thẩm Hoài Cẩn.

 

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt ấy như muốn nuốt sống người ta.

 

Khoảng thời gian tiếp theo, ta ngồi mà như trên đống lửa.

 

Khó khăn lắm mới chờ được lúc mấy vị quan viên cáo lui.

 

Thẩm Hoài Cẩn là kẻ rời đi cuối cùng.

 

Lúc đi ngang qua bên cạnh ta, bước chân hắn khựng lại, dùng giọng nói chỉ hai người chúng ta nghe thấy mà nghiến răng nghiến lợi:

 

“Diệp Thanh Tuệ, đúng là thủ đoạn cao minh!”

 

“Bám được lên Thủ Phụ đại nhân rồi, liền cho rằng có thể giẫm lên đầu ta sao?”

 

“Ngươi cứ chờ đó cho ta!”

 

Ta mặt không biểu tình, coi như không nghe thấy.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Mọi người đều đã rời đi.