Diệu Âm

Chương 1



1

 

Ta ngã xuống đất, nơi mắt cá chân truyền tới một cơn đau thấu tim, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Dạng.

 

Hắn lùi ra sau ba bước, kéo giãn khoảng cách với ta, giữa hàng mày là sự chán ghét không hề che giấu.

 

Ngô Duyệt bên cạnh che miệng cười khẽ: 

 

“Đứng trên đất bằng cũng có thể ngã, Thẩm Diệu Âm, ngươi muốn câu dẫn ai đây?”

 

Ta nhịn cơn đau nơi mắt cá, ngẩng đầu nhìn nàng ta: “Ngô Duyệt, rõ ràng là ngươi đẩy ta.”

 

Nàng ta vội xua tay, vẻ mặt vô tội: “Ngươi đừng vu oan cho ta.”

 

“Có ai nhìn thấy sao?”

 

Xung quanh chợt yên lặng trong chốc lát.

 

Người xung quanh lần lượt lắc đầu, đều nói không nhìn thấy.

 

Ta quỳ ngồi trên nền đá xanh lạnh buốt, móng tay bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay.

 

Tạ Dạng rũ mắt nhìn ta một cái: “Thẩm tiểu thư, nếu nàng không đứng dậy nổi, vậy gọi nha hoàn đưa nàng trở về đi.”

 

Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, nhất thời thất thần.

 

Hồng Trần Vô Định

Kiếp trước… rõ ràng không phải như vậy.

 

Kiếp trước tại yến tiệc thưởng hoa ấy, cũng là Ngô Duyệt từ phía sau đẩy ta một cái.

 

Dưới chân ta trượt đi, cả người mất khống chế ngã về phía trước, vừa khéo ngã vào lòng Tạ Dạng.

 

Hắn chẳng những không đẩy ta ra, trái lại còn đưa tay đỡ lấy cánh tay ta, dịu giọng hỏi ta có bị thương không.

 

Khi ấy ta mới biết, hắn là thế t.ử phủ Tĩnh Bắc Hầu, Tạ Dạng.

 

Cũng là huynh trưởng ruột của vị hôn phu tương lai của ta.

 

Tiểu công t.ử Tạ Tinh Hà là đứa con độc nhất mà Hầu phu nhân khó khăn lắm mới có được, từ nhỏ thân thể yếu ớt, vẫn luôn phải dựa vào t.h.u.ố.c men để giữ mạng.

 

Phụ thân ta vì muốn bám víu vào môn hộ Tạ gia, nghe nói Hầu phủ muốn tìm người xung hỉ, liền vội vàng đem bát tự của ta đưa qua.

 

Không ngờ âm sai dương thác, lại tính ra ta có mệnh vượng phu đối với Tạ Tinh Hà. 

 

Nhưng ngày thành thân, Tạ Tinh Hà lại vì canh t.h.u.ố.c đã uống tương khắc với rượu, hộc m.á.u mà c.h.ế.t.

 

Mệnh vượng phu của ta chỉ sau một đêm đã biến thành mệnh khắc phu.

 

Trên dưới trong phủ đều ghét bỏ ta, nói ta là tai tinh, là chổi quét cửa, không một ai chịu quản sống c.h.ế.t của ta.

 

Chỉ duy nhất Tạ Dạng là khác.

 

Hắn ép xuống mọi lời dị nghị, đội lên đầu sự c.h.ử.i rủa của người đời, c.ư.ỡ.n.g é.p cưới thê t.ử của đệ đệ làm vợ.

 

Còn đem ta che chở phía sau lưng, thay ta ngăn hết mọi lời cay nghiệt và ánh mắt khinh miệt, hết mực yêu thương.

 

Ngày lâm chung, Tạ Dạng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, trong mắt tràn đầy không cam lòng cùng tiếc nuối.

 

Hắn nói: “Nếu không phải năm ấy tại yến tiệc thưởng hoa, nàng vừa hay ngã vào lòng ta, ta sao có thể vì một ánh mắt ấy mà chấp niệm cả đời, c.ư.ỡ.n.g đ.o.ạ.t thê t.ử của đệ đệ?”

 

“Nếu có kiếp sau… ta nhất định sẽ cưới nàng trước một bước, tuyệt không để nàng phải chịu ngàn người chỉ trích.”

 

……

 

2

 

Thu Sương vội vã chạy tới đỡ lấy ta, ngồi xổm xuống xem xét vết thương nơi mắt cá chân, mặt đầy đau lòng:

 

“Tiểu thư, người không sao chứ?”

 

Ta lắc đầu, vịn tay nàng miễn cưỡng đứng vững: “Không sao.”

 

Ngô Duyệt đứng một bên, lạnh nhạt mở miệng:

 

“Không sao mà ngươi làm bộ cái gì? Sao nào? Một bên nghị thân với Tạ tiểu công t.ử, một bên cố ý ngã vào lòng thế t.ử? Thẩm Diệu Âm, tâm tư của ngươi cũng quá rõ ràng rồi đấy.”

 

Xung quanh truyền tới vài tiếng cười khẽ đầy chế giễu.

 

Ta đang định biện giải, Tạ Dạng lại lên tiếng trước.

 

“Thẩm tiểu thư, hành vi hôm nay của nàng, ta sẽ bẩm báo đúng sự thật với mẫu thân. Bát tự dĩ nhiên quan trọng, nhưng phẩm hạnh của một con người… cũng quan trọng không kém.”

 

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y Thu Sương, ép xuống cảm xúc đang cuồn cuộn nơi đáy lòng, mở miệng giải thích:

 

“Ta chỉ là vô ý ngã xuống, cũng chưa hề chạm vào thế t.ử. Cái gọi là ‘hành vi như vậy’ mà thế t.ử nói, rốt cuộc là hành vi gì?”

 

Cuối cùng hắn cũng nhìn về phía ta, giữa mày thoáng hiện một tia mất kiên nhẫn, môi mỏng khẽ động:

 

“Nàng tự hiểu rõ.”

 

Trong khoảnh khắc ấy, ta bỗng cảm thấy cổ họng nghẹn c.h.ặ.t, tim cũng như ngừng đập trong chớp mắt.

 

Kiếp trước hắn không phải như vậy.

 

Kiếp trước hắn đối với ta đa tình mà dịu dàng.

 

Mỗi sáng tự tay vẽ mày cho ta, ta bệnh thì canh giữ bên giường, từng thìa từng thìa đút t.h.u.ố.c, ngay cả khi ta ho một tiếng cũng phải lo lắng nửa ngày.

 

Sự lạnh lùng cứng rắn của hắn đều dành cho người ngoài, nào từng cho ta dù chỉ một phần một ly?

 

Nhưng lúc này, người đứng trước mặt ta, vẫn là đôi mày đôi mắt ấy, chỉ là ánh nhìn hướng về ta lạnh lẽo như sương giá.

 

Trong thoáng chốc, ta hiểu hết rồi.

 

Hắn cũng đã trọng sinh.

 

Kiếp trước, vì một ánh mắt mà hắn chấp niệm cả đời, c.ư.ỡ.n.g đ.o.ạ.t đệ tức, bị người đời chỉ trích, mang đầy tiếng xấu, đến lúc lâm chung vẫn còn cầu một kiếp sau.

 

Nay thật sự quay trở lại, hắn chỉ muốn tránh xa ta, không muốn giẫm lên vết xe đổ nữa.

 

Hắn sợ lại yêu ta, sợ lại bị thế nhân phỉ nhổ, sợ lại rơi vào kết cục không được c.h.ế.t yên lành như trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta không tranh cãi thêm nữa, chậm rãi nuốt xuống vị chua xót nơi cổ họng, nghiêng mặt nói với Thu Sương:

 

“Đưa ta về trước đi.”

 

Thu Sương cẩn thận dìu ta, từng bước từng bước rời khỏi hoa viên.

 

Sau lưng mơ hồ truyền tới vài tiếng xì xào bàn tán, ta không quay đầu lại.

 

Trở về phủ, mẫu thân thấy ta đi tập tễnh liền hoảng hốt, vội vàng mời đại phu tới.

 

Đại phu cẩn thận xem xét một phen, nói may mà chưa tổn thương gân cốt, nghỉ ngơi vài ngày là có thể khỏi hẳn.

 

Ta nằm trên giường, nhìn đỉnh màn, cả đêm không ngủ.

 

Sáng sớm ngày hôm sau, Hầu phủ đưa tin tới.

 

Nói bát tự của ta và Tạ tiểu công t.ử không hợp, không phải lương phối.

 

Phụ thân cầm tờ canh thiếp bị trả lại, đứng trong đại sảnh liên tục thở dài, vô cùng tiếc nuối.

 

Một lát sau lại vực dậy tinh thần, quay đầu nói với ta:

 

“Thôi vậy, không thành thân với Tạ gia thì thôi. Cha sẽ tìm cho con một mối hôn sự danh gia vọng tộc khác, tuyệt đối không kém Tạ gia.”

 

Ta cúi đầu, không đáp lời.

 

03

 

Tin đồn ta khắc phu chẳng biết nổi lên từ đâu, chưa tới hai ngày đã truyền khắp nửa kinh thành.

 

Người ta nói mệnh cách của ta quá cứng, khắc cha mẹ, khắc phu quân, ai cưới ta thì kẻ đó xui xẻo.

 

Phụ thân chỉ là một quan viên ngũ phẩm, từ trước tới nay luôn xem ta như quân cờ để bấu víu quyền quý, nghe được lời đồn ấy liền tức giận mắng suốt nửa ngày, nói thật xúi quẩy.

 

Ta lại chẳng hề bất ngờ.

 

Tin đồn này giống hệt kiếp trước.

 

Chỉ là kiếp trước lời đồn truyền miệng khắp nơi, chẳng ai nói rõ được bắt nguồn từ đâu; còn kiếp này, ta lại rõ hơn ai hết là thủ b.út của kẻ nào.

 

Là Tạ Dạng.

 

Vì muốn ta và Tạ gia hoàn toàn cắt sạch quan hệ, hắn không tiếc tự tay hủy hoại thanh danh của ta.

 

Ta ngồi trước cửa sổ, ngẩn người nhìn cảnh cây cối trong viện, trong lòng không biết là hận hay lạnh lẽo.

 

Chỉ có một chuyện nằm ngoài dự liệu của ta.

 

Tạ Tinh Hà tới rồi.

 

Vị tiểu công t.ử phủ Tĩnh Bắc Hầu mà ta chỉ gặp đúng một lần trong đêm tân hôn ấy, vậy mà lại đích thân tới cửa.

 

Hắn đứng trong đại sảnh, sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy gò, nhưng đôi mắt lại đặc biệt sạch sẽ trong trẻo.

 

Tạ Tinh Hà chắp tay hành lễ thật sâu với ta và phụ thân, thành khẩn nói:

 

“Thẩm tiểu thư, chuyện hôn ước là do cha mẹ ta suy nghĩ chưa chu toàn, vốn không có ý như vậy. Nay liên lụy khiến thanh danh của tiểu thư bị tổn hại, là lỗi của Tạ gia.”

 

Hắn sai người dâng lễ vật lên, lại trịnh trọng nói:

 

“Những lời đồn hủy hoại thanh danh của nàng, ta sẽ điều tra rõ nguồn cơn, trả lại sự trong sạch cho nàng.”

 

Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, nhất thời không biết phải nói gì.

 

Kiếp trước ta gả vào Tạ gia, cùng hắn chẳng qua chỉ có một lần gặp vội vã trong đêm động phòng.

 

Hắn bệnh quá nặng, ngay cả khăn voan cũng chưa thể tự tay vén lên, mới chỉ nói được vài câu khách sáo đã đột nhiên hộc m.á.u, thế nào cũng không cầm được.

 

Ta chưa từng nghĩ, thiếu niên xa lạ chưa từng quen biết này, lại sẽ đứng ra vào lúc ta chật vật nhất.

 

Ta thật lòng thật dạ cảm tạ hắn. 

 

04

 

Lúc tiễn hắn ra khỏi phủ, trên con phố dài ngoài cổng phủ vừa hay có một con tuấn mã cao lớn phi nhanh tới.

 

Tạ Dạng ghìm cương ngựa, xoay người nhảy xuống.

 

Hắn nhìn Tạ Tinh Hà một cái, lập tức nhíu c.h.ặ.t mày, giọng điệu chẳng mấy thiện cảm:

 

“Tinh Hà, thân thể đệ không tốt, tới đây làm gì?”

 

Tạ Tinh Hà ngoan ngoãn đáp: “Thanh danh của Thẩm tiểu thư bị hủy vì đệ, đệ tới xin lỗi.”

 

Ánh mắt Tạ Dạng lướt qua người ta, trầm giọng nói:

 

“Mệnh cách của nàng ta vốn đã như vậy, không liên quan tới đệ.”

 

“Thẩm tiểu thư, tốt nhất nàng nên tránh xa đệ đệ ta một chút. Mệnh cách của nàng chỉ khiến nó gặp họa mà thôi.”

 

Ta đứng nguyên tại chỗ, bình tĩnh nhìn lại hắn:

 

“Đại nhân lo xa rồi. Ta không có ý bấu víu Tạ công t.ử, trước kia không có, sau này cũng không.”

 

Dường như hắn không ngờ ta lại dứt khoát như vậy, hơi sững người, sau đó liền cười lạnh một tiếng.

 

“Đệ đệ ta thân thể yếu, tâm tính lại đơn thuần, chưa từng gặp loại nữ nhân như nàng. Nàng giả vờ vô tội, chỉ càng khiến nó thêm áy náy.”

 

Giả vờ vô tội?

 

Ta nhíu mày, không hiểu mình giả vờ ở chỗ nào.

 

Từ đầu tới cuối, ta chẳng qua chỉ đứng ở đó nói một câu thật lòng.

 

Hắn quay đầu, dặn dò tùy tùng: “Đỡ thiếu gia lên xe ngựa.”

 

Hai tên tiểu tư vội vàng bước lên, một trái một phải dìu Tạ Tinh Hà lên xe.

 

Tạ Dạng xoay người lên ngựa, từ trên cao nhìn xuống ta một cái, môi mỏng khẽ mở:

 

“Thẩm tiểu thư, nam nhân trên đời này đều không lọt nổi vào mắt nàng sao? Nhất định phải bám lấy Tạ gia chúng ta không buông?”