Lý Quân Ngật nâng chén rượu lên, chậm rãi uống một ngụm, ánh mắt lười biếng quét quanh một vòng trong sảnh, cười rất thản nhiên:
“Hoàng huynh, thần đệ mang mệnh khắc thê mà. Huynh hỏi thử xem, ở đây có ai dám gả cho thần đệ chứ? Người nào mà chẳng là nữ nhi được gia đình nâng niu trong lòng bàn tay?”
Lời này vừa nói ra, trong tiệc lại càng yên tĩnh hơn vài phần.
Quả thật không ai dám lên tiếng đáp lời.
Hoàng hậu thấy vậy, mỉm cười đứng ra hòa giải:
“Nếu đã vậy, không bằng vẽ xuân đi.”
“Các quý nữ có mặt hôm nay mỗi người vẽ một bức xuân cảnh, lại đề thêm vài câu thơ. Ai làm hợp ý Vương gia nhất, liền chọn người đó làm Vương phi, thế nào?”
Ý tưởng này quả thực mới mẻ.
Vừa giữ được thể diện cho Vương gia, không đến mức mất mặt trước đám đông, cũng cho những quý nữ đang nóng lòng muốn thử một cơ hội danh chính ngôn thuận.
Được chọn là phúc khí, không được chọn cũng chẳng mất mặt.
Lý Quân Ngật nhướng mày, cười mà không tỏ ý kiến, lại nâng chén uống thêm một ngụm, xem như đồng ý.
Bút mực giấy nghiên rất nhanh đã được bày lên.
Thật sự có không ít quý nữ muốn thử một phen.
Dù sao gương mặt của Lý Quân Ngật đặt ở đó, thực sự rất khó khiến người ta không động lòng.
08
Ta lại chẳng có hứng thú tranh giành vị trí Vương phi này.
Một là, ta chỉ là nữ nhi của một tiểu quan, phụ thân trong triều cũng chỉ là nhân vật chẳng mấy nổi bật, vốn không xứng với môn hộ Vương phủ.
Hai là, đối với vị Vương gia khắc thê này, ta thật sự không có chút tâm tư nào.
Đẹp thì đúng là đẹp thật, nhưng đời này ta chỉ muốn bình bình an an mà sống qua ngày, không muốn lại cuốn vào những chuyện thị phi ấy nữa.
Đã tới thì cứ thuận theo tự nhiên, chẳng qua chỉ đi cho có lệ mà thôi.
Ta cầm b.út suy nghĩ một lát, tiện tay vẽ hai con bướm, lại đề thêm hai câu thơ.
Chỉ vài nét đơn giản rồi đặt b.út xuống.
Những bức họa được dâng lên lần lượt trải ra trước mặt Lý Quân Ngật.
Đậm nhạt khác nhau, mỗi người đều thi triển tài nghệ, bức nào cũng tinh xảo, bức nào cũng đầy tâm ý.
Ta đang cúi đầu uống trà, chợt nghe giọng Lý Quân Ngật vang lên: “Bức này là ai vẽ?”
Ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy chàng rút ra một bức từ giữa đống tranh, cầm trong tay, đáy mắt hiện lên vài phần hứng thú.
Tim ta bỗng giật thót.
Bức tranh đó… là của ta.
Hoàng hậu nghiêng đầu nhìn một cái, cũng lộ vẻ bất ngờ, sau đó mỉm cười khen:
“Đôi bướm này vẽ thật sống động. Mùa xuân đúng lúc bướm tung cánh bay lượn, ngược lại còn thú vị hơn những hoa cỏ tầm thường kia, rất có ý vị riêng.”
“‘*Lưu luyến hí điệp thời thời vũ, tự tại kiều oanh kháp kháp đề’, hai câu thơ này cũng rất hợp cảnh.”
(*Bướm lưu luyến hoa xuân, chập chờn bay múa mãi; oanh vàng tự tại, ríu rít hót không ngừng)
Ta đứng sững tại chỗ, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Chỉ là một bức tranh tiện tay vẽ ra tầm thường vô vị, sao lại thành đặc biệt rồi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đúng lúc ấy, một ánh mắt rơi lên người ta.
Hồng Trần Vô Định
Ta theo bản năng nhìn theo ánh mắt ấy.
Không ngờ lại là Tạ Dạng.
Sắc mặt hắn đột nhiên lạnh xuống, giữa mày thoáng hiện một tia kinh ngạc, chăm chú nhìn ta.
Tim ta lập tức trầm xuống.
Hỏng rồi, quên mất đôi bướm ấy… là hắn dạy ta vẽ.
09
Kiếp trước, hắn từng cầm tay dạy ta vẽ bướm.
Ta học rất lâu mới miễn cưỡng ra hình ra dáng, hắn còn cười mắng ta ngốc, nói e rằng đời này cũng không dạy nổi nữa.
Vừa rồi, ta chỉ muốn tùy tiện vẽ một thứ chẳng mấy nổi bật, để bản thân không bị chọn trúng, bình yên qua loa cho xong buổi tuyển phi này.
Thế mà lại vẽ đôi bướm hắn từng dạy.
Thế mà lại bị Lý Quân Ngật nhìn trúng.
Lại càng trùng hợp bị Tạ Dạng nhận ra.
Ta cúi thấp mắt, không dám nhìn biểu cảm của hắn thêm nữa.
Đầu ngón tay lạnh ngắt, tim đập như trống dồn.
Hoàng hậu ngắm nghía bức tranh bướm kia, trong giọng mang theo vài phần hiếu kỳ:
“Bức này là ai vẽ?”
Ta hít sâu một hơi, đang định c.ắ.n răng đứng dậy nhận, lại nghe Tạ Dạng lên tiếng trước.
“Đôi bướm này ngược lại có vài phần tương đồng với họa pháp của Hương Sơn công t.ử.”
Trong tiệc tức khắc yên tĩnh trong thoáng chốc.
Hương Sơn công t.ử… ai mà không biết Hương Sơn công t.ử chứ?
Đó chính là bậc thánh thủ đan thanh đương thời, sơn thủy hoa điểu không gì không tinh thông, đặc biệt nổi danh với tranh bướm.
Tranh của hắn ngàn vàng khó cầu, bao nhiêu quyền quý ôm bạc tới cửa cũng chưa chắc mua nổi một bức.
Điều khó có được hơn nữa là người này chưa từng nhận đồ đệ, cũng chưa từng kết giao với ai, thần long thấy đầu không thấy đuôi, không ai biết dung mạo thật hay thân phận thật sự của hắn.
Ánh mắt Tạ Dạng nhàn nhạt quét qua bức tranh kia, giọng mang ý châm chọc:
“Còn bài thơ này, ta từng vô tình nhìn thấy qua, giống hệt từng chữ với câu thơ đề trên bức điệp đồ của Hương Sơn công t.ử năm ngoái.”
Hắn không nói thẳng hai chữ “đạo tranh”, nhưng lời này còn tàn nhẫn hơn cả trực tiếp mắng thẳng mặt.
Tạ Dạng đang nói cho tất cả mọi người biết, Thẩm Diệu Âm ta chẳng qua chỉ là một kẻ trộm cắp b.út mực của người khác.
Sống lưng ta cứng đờ, khó xử đến đỏ hoe cả mắt.
Những tiếng nghị luận xung quanh càng lúc càng lớn.
“Thì ra là đạo tranh của người khác?”
“Gan cũng lớn thật đấy, ngay trước mặt Hoàng hậu và Vương gia mà cũng dám làm giả?”
“Không biết là cô nương nhà ai, chẳng có chút tài học thật sự nào, lại còn dám giở trò đầu cơ trục lợi.”
Nhưng đôi bướm ấy… rõ ràng là hắn dạy ta.
Kiếp trước, thư phòng của Tạ Dạng treo đầy tranh của Hương Sơn công t.ử.