"Tôi đã bảo rồi, quán net đâu phải nơi tốt đẹp gì."
"Ngày nào cũng ở đó đến nửa đêm mới về, cái kiểu đó thì học trường số Một cũng chỉ xếp bét lớp thôi!"
Tôi cũng đâu muốn vừa học vừa làm. Nhưng họ đã cho tôi tiền đâu?
Tôi rút bảng điểm, ném lên bàn.
"Đúng là lúc nhập học tôi đứng gần cuối, nhưng lần này tôi xếp thứ 21 trong lớp, thứ hơn 200 toàn khối."
Tô Kiến Cường hét lên:
"Hơn 200 thì có gì mà khoe? Vẫn chẳng đỗ được trường đại học trọng điểm!"
Tôi hít sâu, giữ bình tĩnh:
"Tôi sẽ làm được. Tôi nhất định sẽ đỗ đại học. Đến lúc đó, tôi rời khỏi đây, không còn bất kỳ liên quan gì đến ông."
Mẹ lấy d.a.o khỏi tay tôi, Tô Kiến Cường lập tức tỏ ra cứng rắn:
"Nhà này là của tao, đất cũng là của tao. Nếu mày muốn cắt đứt quan hệ, thì biến ngay bây giờ đi."
Tôi khoác ba lô, chạy thẳng ra ngoài.
Tô Kiến Cường ở phía sau chửi rủa:
"Đi thì đừng bao giờ quay lại, tao coi như chưa từng sinh ra đứa con tạp chủng này!"
Mẹ đuổi theo, níu lấy tay áo tôi:
"Muộn thế này con đi đâu? Ba con uống say nên mới nói thế thôi."
Nhưng sau lưng, Tô Kiến Cường bắt đầu ho sặc sụa.
Mẹ tôi chần chừ vài giây, rồi buông tay tôi ra:
"Ba con không chịu được kích động. Hay là con ra quán net lánh tạm vài hôm."
17
Giờ đây, tôi không còn cảm thấy đau nữa.
Bởi tôi đã sớm biết rằng Tô Kiến Cường luôn là người được ưu tiên.
Không có chỗ nào để đi, tôi vô thức bước đến trước quán net.
Hôm nay quán nghỉ, cửa đóng kín.
Tôi ngồi xuống bậc thềm, vùi đầu vào chiếc ba lô.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^