Diều Về Bên Hạc

Chương 10



Ánh trăng chen vào, rơi trên nền gạch xanh thành một mảng trắng nhợt nhạt.

 

Ta đặt tay nải ở đầu giường, ngồi xuống tấm ván cứng, nhìn căn phòng chỉ lớn hơn phòng chứa củi năm xưa một chút.

 

Nơi nguy hiểm nhất, đôi khi lại là nơi khó bị g.i.ế.c nhất.

 

Suốt đường vào cung, ta đã nghĩ rõ dụng ý của Thẩm Tri Hạc.

 

Chỉ còn một chuyện, ta muốn tự tai nghe chàng nói.

 

Vậy nên, khi nửa đêm Thẩm Tri Hạc lẻn vào phòng, ta chẳng hề bất ngờ.

 

Cánh cửa được đẩy ra gần như không phát ra tiếng.

 

Một vệt trăng len qua khe cửa, phủ lên bóng dáng cao gầy hơi khom người của chàng.

 

Chàng bước vào rồi khép cửa lại.

 

Vừa quay người, ánh mắt chàng đã chạm vào mắt ta.

 

Trăng từ ô cửa hẹp vừa vặn chiếu lên gương mặt ta.

 

Ta tựa ở đầu giường, y phục chỉnh tề, trên môi còn mang ý cười.

 

Rõ ràng ta không hề vừa bị đ.á.n.h thức.

 

Chàng sửng sốt.

 

Vẻ mặt có chút phức tạp.

 

Chàng dựa vào cánh cửa, hơi nghiêng đầu nhìn ta, nở một nụ cười lấy lòng.

 

Khóe mắt cong xuống khiến vẻ mặt chàng vô tội đến đáng giận.

 

“Diên nương đang đợi ta sao?”

 

“Phải.” Ta nhìn chàng. “Ta đang đợi kẻ phụ lòng vừa chọn ngôi Thái t.ử thay vì chọn ta.”

 

Quả nhiên, chàng lộ vẻ khổ sở.

 

“Diên nương, lúc ấy ta thật sự không còn cách nào khác…”

 

Hừ.

 

Nam nhân trên đời này lúc nào cũng nói mình không còn cách nào khác.

 

Dù trong lòng đã hiểu đại khái tâm ý của chàng, ta vẫn không muốn dễ dàng tha cho chàng như vậy.

 

Ta cố ý tỏ ra vừa giận vừa tủi.

 

“Kẻ phụ lòng không được gọi ta bằng cái tên ấy.”

 

Chàng bước đến trước giường, chậm rãi ngồi xuống thấp.

 

Rồi chàng quỳ bên chân ta.

 

“Xin lỗi nàng.” Chàng nói. “Dù chỉ là kế sách tạm thời, nhưng ta vẫn để nàng nếm lại cảm giác bị bỏ rơi.”

 

Chàng ngẩng đầu nhìn ta.

 

Từ vị trí này, mọi cảm xúc trên gương mặt chàng đều không có chỗ trốn.

 

Gương mặt vốn đã đẹp ấy, khi mang vẻ thành thật lại càng khiến lòng người mềm đi.

 

“Diên nương, ta biết nàng thông minh, nhất định đã đoán ra ta muốn làm gì.”

 

“Là ta quá ích kỷ. Ta không muốn rời nàng dù chỉ một khắc.”

 

“Ngôi Thái t.ử từng bỏ rơi ta một lần, ta còn quý trọng nó làm gì? Thứ ta muốn giữ là nàng, là đời này đời sau đều được ở cạnh nàng.”

 

Ta không nói, chỉ cúi xuống nhìn chàng.

 

Thấy ta vẫn im lặng, nụ cười nơi môi chàng dần pha thêm chút chua xót.

 

Chàng thăm dò đưa tay ra, đặt nhẹ ngón tay lên mu bàn tay ta đang để trên đầu gối.

 

Không dám nắm.

 

Chỉ đặt hờ ở đó.

 

Giống một con mèo làm sai chuyện, dè dặt đưa móng vuốt đến thăm dò chủ nhân có còn giận hay không.

 

Thấy ta không rút tay.

 

Ngón tay chàng mới chậm rãi khép lại, nắm lấy tay ta.

 

“Diên nương, ta đã động lòng rất sâu.”

 

“Chỉ mong lòng nàng cũng có thể hiểu lòng ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Từng chữ rơi vào đêm khuya vắng lặng.

 

Ánh trăng đầy phòng, lòng người trước mắt cũng trong trẻo không che giấu.

 

Điều ta muốn xác nhận, chàng cứ thế bày ra trước mặt ta không giữ lại chút nào.

 

Cuối cùng ta không nhịn được, bật cười.

 

“Diên nương?”

 

Ta đưa tay kéo chàng về phía mình.

 

Chàng không kịp đề phòng, cả người nghiêng về trước, hai tay chống lên mép giường theo bản năng.

 

Ta túm lấy cổ áo chàng, chủ động hôn xuống.

 

Chàng bị ta làm cho ngẩn ra.

 

Trong khoảnh khắc chần chừ, hàng mi chàng khẽ quét lên má ta.

 

Sau đó hơi thở chàng lập tức nặng đi.

 

Một tay chàng rời khỏi mép giường, nâng lên giữ sau gáy ta, kéo ta lại gần hơn.

 

Ban đầu là chàng bị ta kéo tới, về sau lại thành chàng chủ động giữ ta trong lòng.

 

Tay còn lại ôm lấy eo ta, đưa ta từ mép giường ngã vào vòng tay chàng.

 

“Diên nương.” Môi chàng dừng bên khóe môi ta, giọng khàn đến gần như tan vào hơi thở. “Diên nương.”

 

“Ừm.”

 

“Diên nương.”

 

“Ta nghe rồi.”

 

Không biết từ lúc nào, cả hai đã ở trên giường.

 

Trán kề trán, hơi thở quyện vào nhau.

 

“Nàng tha thứ cho ta rồi sao?” Chàng hỏi.

 

“Chàng có lỗi gì mà cần ta tha thứ?” Ta cố ý chớp mắt nhìn chàng.

 

Chàng ngẩn ra, rồi bật cười.

 

Trán chàng trượt xuống, vùi vào hõm cổ ta.

 

Hơi thở nóng phả lên da thịt khiến ta hơi rụt vai.

 

“Chàng cười gì?”

 

“Cười chính mình tưởng rằng đã tính toán chu toàn.” Giọng chàng vang lên trầm trầm bên vai ta. “Kết quả từ đầu đến cuối, chẳng có gì qua được mắt nàng.”

 

Chàng lại ngẩng đầu, dịu dàng hôn lên giữa trán ta.

 

“Diên nương.” Chàng gọi rất khẽ, cũng rất trịnh trọng. “Nàng và ta, sau này không ai được bỏ lại ai.”

 

Công việc Thôi ma ma giao cho ta là quét dọn hành lang ngoài tây noãn các của Càn Thanh cung.

 

Đó là công việc rất nhỏ, nhỏ đến gần như không ai để mắt.

 

Mỗi khi Hoàng đế xử lý chính sự, ta chỉ có thể quỳ ở một nơi rất xa dưới hành lang.

 

Nhưng ta không nóng vội.

 

Người ở gần Càn Thanh cung, dù chỉ là cung nữ thấp kém, cũng luôn có cách nghe được những điều người ngoài không thể nghe.

 

Phòng trà, góc hành lang, khoảng sân sau lúc quét dọn.

 

Những lời tưởng như vụn vặt thường nối với nhau thành một tấm lưới lớn.

 

Cứ cách vài ngày, Thẩm Tri Hạc lại vào Càn Thanh cung thỉnh an.

 

Chàng đã có phủ riêng ngoài cung.

 

Mà trong mắt tất cả người ở Càn Thanh cung, Thái t.ử Thẩm Tri Hạc và thứ nữ thay gả kia nay đã không còn liên quan.

 

Hoàng đế đưa nữ nhân ấy vào cung làm cung nữ, chẳng khác gì giáng một cái tát vào mặt Thôi Hầu gia.

 

Thái t.ử thì đối với nàng như người xa lạ.

 

Ngay cả Thôi ma ma cũng có lần lén nói với người khác, thứ nữ kia thật đáng thương, vốn mơ trèo lên cao, cuối cùng lại bị đạp xuống bùn sâu hơn.

 

Ta nghe thấy, cũng chỉ cúi đầu cười thầm.