Diều Về Bên Hạc

Chương 2



“Có một năm trời lạnh lắm, ta sốt li bì suốt ba ngày, vậy mà bên cạnh ngay cả một bát nước ấm cũng không có.”

 

“Khi ấy ta đã cầu xin trời cao, chỉ cần để ta giữ được mạng này, sau này dù sống thế nào, ta cũng nhất định phải sống cho t.ử tế.”

 

Ta nói những lời ấy rất nhẹ, như thể đang kể lại chuyện của một người xa lạ.

 

“Cho nên chàng xem.” Ta cong môi cười với chàng. “Được tới đây, có mái nhà để trú, có cơm nóng để ăn, bên tai không còn ai ngày ngày mỉa mai khinh miệt, với ta đã là phúc phần không nhỏ.”

 

“Chàng rơi vào hoàn cảnh gì, ta không ghét bỏ. Ta xuất thân thế nào, mong chàng cũng đừng soi xét.”

 

“Người đời đã vứt chúng ta sang một bên, vậy chúng ta càng không nên tự tay vứt bỏ chính mình. Chàng nói có phải không?”

 

Trong phòng lặng xuống rất lâu.

 

Ngọn lửa đèn dầu run nhẹ, ánh sáng lúc chìm lúc nổi phủ lên gương mặt xanh xao của chàng.

 

“Nàng có hiểu gả cho ta nghĩa là gì không?”

 

“Là sau này không cần nhìn sắc mặt đích mẫu, không phải chịu đích tỷ bắt nạt, cũng không bị phụ thân tùy tiện đem gả cho một kẻ nào đó làm thiếp. Nghĩ thế nào cũng là chuyện tốt.” Ta nghiêm túc bẻ từng ngón tay mà tính.

 

Khóe môi chàng như khẽ nhúc nhích.

 

“Nàng đúng là nghĩ thoáng.”

 

Ta lắc đầu.

 

“Không phải nghĩ thoáng, chỉ là đã không còn đường khác để đi. Nếu vậy thì sống khó nhọc một chút cũng hơn là c.h.ế.t một cách vô ích.”

 

Chàng im lặng hồi lâu, rồi lại quay đầu nhìn ra ngoài song cửa.

 

Cành hòe già đung đưa trong gió đêm.

 

Ánh trăng lọt qua tán lá, rơi xuống sân thành từng mảng bạc vụn dịu dàng.

 

“Ban nãy nàng nói tên nàng là gì?”

 

“Thôi Thời Diên.”

 

“Thôi Thời Diên.” Chàng lặp lại, giọng khàn mà trầm. “Diên trong diều giấy sao?”

 

“Ừm. Là tên nương đặt cho ta. Người nói con người cũng như cánh diều, nhìn thì tưởng bị sợi dây níu giữ, không thể tự quyết định mình bay về đâu. Nhưng chỉ cần gặp được ngọn gió đủ mạnh, cánh diều ấy vẫn có thể cố sức bay lên trời cao.”

 

Chàng trầm mặc rất lâu.

 

“Là cái tên đẹp.”

 

Ta quay lại bên bàn, mở tay nải của mình ra.

 

Trong đó có mấy thứ ta đem được từ Hầu phủ: hai bộ y phục cũ để thay, một túi bạc vụn nhỏ, một gói bánh hoa quế và một quyển y thư cũ mép giấy đã cong lên.

 

Gói bánh hoa quế là trước lúc rời phủ, ta lén xuống bếp làm.

 

Bánh được gói kỹ bằng nhiều lớp giấy dầu, mở ra vẫn còn mùi hương ngọt dịu.

 

Ta lấy hai miếng, đem đến trước giường đưa cho chàng.

 

“Chàng đói không? Ta tự làm đấy. Trông không đẹp mắt lắm, nhưng ăn cũng được.”

 

Chàng cụp mắt nhìn bánh trong tay ta, lại không nhận.

 

“Nàng không cần nhọc lòng vì ta.”

 

Ta cau mày.

 

Người này đúng là đã rơi xuống bùn rồi mà vẫn còn giữ mấy phần kiêu căng khó chiều.

 

Ta trực tiếp đặt bánh vào tay chàng.

 

“Chúng ta bây giờ đã là phu thê trên danh nghĩa. Chàng tốt nhất mau nuôi lại tinh thần đi. Ta không muốn sau này ngày ngày phải chăm một phu quân yếu ớt như ngọn cỏ trước gió. Đợi chàng đứng dậy được rồi, đến lượt chàng chăm sóc ta.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nói xong, hai má ta bất giác nóng lên.

 

Nghĩ kỹ lại, chúng ta tính là phu thê kiểu gì chứ?

 

Ngay cả lễ bái đường cũng chưa từng có.

 

Một con hạc từng bay giữa mây xanh bị đ.á.n.h rơi xuống bùn, lúc ấy mới gặp được cánh diều giấy thấp bé như ta.

 

Ngón tay chàng khẽ khép lại, nắm lấy hai miếng bánh.

 

Lớp giấy dầu phát ra tiếng sột soạt rất khẽ.

 

“Đứng dậy…” Chàng nhẹ giọng lặp lại, như đang chạm vào một giấc mộng chẳng dám mong cầu.

 

Ta vờ như không nghe ra vị chua chát trong giọng ấy, quay người đi ra ngoài.

 

“Ta xuống bếp xem còn chút gạo nào không. Chàng ăn trước đi, bánh để nguội lâu sẽ bớt thơm.”

 

Vừa bước khỏi chính phòng, gió đêm đã ùa tới khiến ta rùng mình.

 

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, bước nhanh về phía nhà bếp.

 

Nhà bếp nhỏ hẹp, bụi phủ trên mặt bếp.

 

Trong góc tường còn mấy bó củi khô.

 

Chum gạo vẫn còn hơn nửa, bên cạnh đặt vài cây cải héo và một miếng thịt khô nhỏ.

 

Tình cảnh như thế này, so với tưởng tượng của ta đã tốt hơn nhiều.

 

Ta nhóm lửa, vo gạo cho vào nồi, thái mỏng miếng thịt khô rồi bỏ vào nấu cùng.

 

Lửa bếp bùng lên, ánh sáng đỏ ấm phủ khắp gian bếp cũ.

 

Ta ngồi xổm bên bếp, rút quyển y thư giấu trong tay áo ra.

 

Đây là thứ nương để lại cho ta.

 

Nương vốn là một y nữ thôn quê, năm xưa từng cứu phụ thân ta trong một chuyến ông ra ngoài du ngoạn.

 

Người theo ông trở về kinh thành, đến lúc ấy mới biết ông đã có chính thê trong phủ.

 

Nhưng khi đó nương đã m.a.n.g t.h.a.i ta.

 

Muốn quay đầu rời đi cũng không còn dễ nữa.

 

Một người vốn có thể tự do chữa bệnh cứu người, cuối cùng lại bị đưa vào cửa sau Hầu phủ, từ đó mang thân phận thiếp thất, bị nhốt trong bốn bức tường son.

 

E rằng phụ thân ta đã sớm quên mất, vị thiếp thất mà ông lạnh nhạt năm xưa từng có đôi tay biết cứu người.

 

Trong y thư viết rất nhiều phương pháp điều dưỡng thương tổn gân cốt, xương khớp.

 

Giấy đã úa vàng, mỏng giòn, các góc sách vì bị lật nhiều mà rách lở.

 

Lúc nãy ngồi bên giường chàng, ta không dám nhìn đôi chân ấy quá kỹ.

 

Người trong cung chỉ nói chàng chịu hình trong ngục, đầu gối tổn thương nghiêm trọng.

 

Nhưng nếu thương tích chỉ nằm ở gân cốt, chưa hủy hoại tận căn nguyên, chậm rãi chăm sóc vẫn chưa chắc là không còn hy vọng.

 

Dĩ nhiên, chuyện ấy không thể nóng lòng.

 

Càng không thể để người ngoài biết.

 

Căn nhà này trông hoang vắng, nhưng chưa chắc thật sự không có tai mắt ẩn quanh.

 

Trong cung đã ném chàng tới đây, nhưng chưa chắc họ đã hoàn toàn yên tâm.