1.
Debut đã sáu năm, sự nghiệp của tôi vẫn cứ mãi lẹt đẹt, không chìm cũng chẳng nổi.
Công ty sắp xếp cho tôi xào CP với một nam nghệ sĩ, ngay ngày đầu tiên hợp tác, tôi đã bị yêu cầu phải ngồi lên đùi anh ta để chụp một tấm ảnh thân mật.
Tôi đến địa điểm hẹn, mặc một chiếc váy hai dây quyến rũ theo đúng yêu cầu, ngồi trong căn phòng đã được bày sẵn bối cảnh để chờ đối tượng hợp tác.
Đến khi nam nghệ sĩ kia xuất hiện, tôi mới biết người mà họ sắp xếp cho tôi lại chính là ngôi sao đỉnh lưu Kỷ Tà Xuyên.
Tôi: "?"
Người quản lý lộ vẻ khó hiểu: "Đó là giấc mơ của hàng vạn thiếu nữ đấy, cô còn không mau thấy hài lòng đi?"
"Không phải, lượng fan của Kỷ Tà Xuyên đông đảo như thế, tấm ảnh này mà tung ra, tôi sợ mình sẽ bị mắng đến mức phải giải nghệ luôn mất?"
Người quản lý kéo tôi sang một bên, thì thầm: "Tai tiếng cũng là nổi tiếng, chỉ cần húp được miếng nhiệt này, chúng ta sẽ một bước lên mây ngay."
"Là tan xương nát thịt thì có!"
Huống hồ, điều tôi lo lắng không chỉ có bấy nhiêu.
Cả mạng đều biết nữ ca sĩ Úc Tiêu của công ty chúng tôi có cảm tình với Kỷ Tà Xuyên, cư dân mạng trước giờ vẫn luôn đồn đoán xem họ có thành đôi hay không, giờ tôi nhảy vào giữa thế này là sao chứ?
Hơn nữa, vì Úc Tiêu có vài bài hát hit nên cô ta chính là "cây rụng tiền" của công ty, cô ta vốn đã chẳng ưa gì tôi, luôn ra vẻ cao ngạo và hay tìm cớ gây khó dễ, lần này nếu tôi cướp mất người đàn ông cô ta thích, e là cô ta sẽ có tâm tư muốn g.i.ế.c tôi luôn quá.
Chưa kịp mở miệng nói thêm gì, người quản lý nhìn ra phía sau, vội vàng kéo tôi đến bên bàn ăn: "Sắp chụp rồi, nhanh lên, nhanh lên."
Tôi cũng ngoảnh lại nhìn, Kỷ Tà Xuyên đã đến.
Khác với hình ảnh ngôi sao lớn lạnh lùng, kiêu ngạo trên màn ảnh, hôm nay anh ăn mặc rất giản dị với chiếc mũ lưỡi trai và áo thun rộng rãi, khí chất sạch sẽ, có chút giống với chàng nam thần trường học mà tôi từng thầm mến thời đại học.
Khi nhìn thấy tôi, anh khẽ nhếch môi cười, mặt tôi nóng bừng, vội vàng rời mắt đi chỗ khác.
Có nhân viên tiến lại chào hỏi và hướng dẫn chúng tôi ngồi xuống.
"Nào, hai vị, hai người ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ này nhé, vâng vâng, thầy Kỷ ngồi sát cửa sổ, còn cô Ôn Nhiên, cô..."
Tôi nhìn vào đùi của Kỷ Tà Xuyên, cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Đó là đùi của trai đẹp đấy nhé.
Kỷ Tà Xuyên kéo nhẹ vành mũ, ngước lên nhìn tôi cười: "Sao thế? Chị Ôn Nhiên."
Ánh mắt anh trong trẻo như một thiếu niên, nhưng giọng nói lại mang theo vài phần trầm ổn, dịu dàng, cực kỳ mê người.
Thế nhưng anh ấy có đến sáu mươi triệu fan, căn bản không cần dựa vào loại tin tức này để kiếm nhiệt, tôi thật không hiểu nổi tại sao anh ấy lại đồng ý hợp tác với mình.
"Cô Ôn Nhiên, có vấn đề gì sao?"
Nhân viên nhỏ giọng thúc giục.
Người quản lý cũng nhìn tôi ra hiệu điên cuồng.
Dù lòng đầy lo ngại nhưng đã đi đến bước này rồi, tôi không thể bỏ chạy được, đành kéo lại dây áo, gượng gạo vịn vào bàn rồi ngồi xuống.
Khi m.ô.n.g chạm vào bờ đùi ấm nóng của anh, cả người tôi nổi da gà, suýt chút nữa là không nhịn được mà nhảy dựng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kỷ Tà Xuyên đưa tay ôm lấy eo tôi, kéo nhẹ xuống, giúp tôi ngồi vững vàng trên một bên đùi của anh.
Tôi giật mình, cúi đầu nhìn anh.
"Chị Ôn Nhiên."
Anh vẫn ôm tôi, mắt chứa ý cười, thong thả nói: "Đừng căng thẳng, chỉ chụp một tấm ảnh thôi mà."
"... Được."
Mặt tôi đỏ bừng lên như lửa đốt, theo yêu cầu của nhân viên, tôi cầm ly rượu vang lên, cúi đầu, làm ra vẻ như đang trò chuyện mập mờ với Kỷ Tà Xuyên.
Chúng tôi ngồi bên cửa sổ của một nhà hàng, rèm cửa khép hờ, vừa vặn để lộ ra phân nửa cơ thể của tôi và Kỷ Tà Xuyên.
Ở tòa nhà đối diện, có mấy chiếc máy ảnh đang chĩa vào để chụp lén.
Vì quá căng thẳng, trán tôi không ngừng rịn mồ hôi.
Đang mải nghĩ xem bao giờ mới chụp xong, Kỷ Tà Xuyên bỗng nhiên ngẩng mặt lên, ch.óp mũi anh bất ngờ chạm vào ch.óp mũi tôi.
Tôi theo bản năng hơi ngả người ra sau, rượu vang suýt chút nữa thì đổ ra ngoài.
"Anh làm gì thế?"
"Chụp thêm vài tư thế nữa để lát nữa dễ chọn lựa, chị Ôn Nhiên, chị đừng căng thẳng."
Anh nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Tôi đành gật đầu phối hợp với anh.
"Ồ ồ, được rồi."
Quả nhiên là đỉnh lưu có khác, kinh nghiệm phong phú hơn tôi nhiều.
Vài phút t.r.a t.ấ.n cuối cùng cũng kết thúc, nhân viên vỗ tay nói: "Cắt! Xong rồi, xong rồi, vất vả cho hai vị quá!"
Tôi như trút được gánh nặng, nhanh ch.óng đứng dậy, trốn thoát khỏi cái góc chật chội đó.
"Xin hỏi, tôi có thể đi được chưa?" Tôi hỏi.
Nhân viên vội vàng đáp: "Được chứ, được chứ, để tôi tiễn cô ra ngoài."
Vừa mới cầm áo khoác định mặc vào, Kỷ Tà Xuyên bỗng đứng dậy hỏi tôi: "Chị Ôn Nhiên, cùng đi ăn một bữa nhé?"
Tôi hơi bất ngờ, một ngôi sao lớn như Kỷ Tà Xuyên chắc là ít khi quan tâm đến người khác lắm, vậy mà hôm nay lại chủ động mời tôi đi ăn.
Tuy nhiên, lúc này tôi chỉ muốn nhanh ch.óng chuồn lẹ.
"Thôi ạ."
Tôi mặc áo khoác vào, mỉm cười với anh rồi nói: "Tôi phải về nhà rồi, lần tới tôi sẽ mời anh ăn sau."
Trên đường xuống lầu, người quản lý vẫn đang xác nhận với tôi về những sắp xếp tiếp theo.
Chị ấy nói: "Sau khi ảnh được tung ra, chúng ta không cần lên tiếng phản hồi trực tiếp, cứ để cư dân mạng tự đồn đoán đi, đợi khi độ nóng qua đi, phía studio của Kỷ Tà Xuyên sẽ ra một bản đính chính, nói rằng đó chỉ là buổi tụ tập bạn bè, còn ảnh là do tay săn ảnh chụp ở góc độ gây hiểu lầm thôi..."
====================