Đỉnh Lưu, Anh Đừng Gài Bẫy Tôi!

Chương 11



 

Đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ được, suy nghĩ miên man. Sau khi Kỷ Tà Xuyên đã ngủ say, tôi rời khỏi phòng ngủ, ma xui quỷ khiến thế nào lại bước vào phòng nhạc của anh ấy.

 

Bật đèn lên, nhìn những nhạc cụ mà bấy lâu nay tôi chẳng hề chạm tới, tôi ngắm nhìn từng món một, tôi cũng đã từng coi chúng như sinh mạng của mình.

 

Tảng đá lớn trong lòng dần biến mất trong đêm mất ngủ này.

 

Tôi biết tại sao mình lại tức giận, tại sao lại đau lòng rồi.

 

Người tôi giận không phải là thầy Lâm ngốc nghếch, mà là chính bản thân tôi đã không kiên trì được như thầy ấy.

 

Thầy ấy nói đúng, có những thứ là định mệnh mang lại, không thể buông bỏ được.

 

Kẻ ngốc thật sự chính là tôi.

 

Mấy năm qua, đây là lần đầu tiên giai điệu tự nhiên len lỏi vào trong đầu, lần đầu tiên tôi muốn bắt đầu viết nhạc trở lại.

 

Không phải để kiếm tiền, không phải để nổi tiếng, chỉ đơn giản vì nó đã xuất hiện trong tâm trí tôi và tôi muốn viết nó ra, chỉ vậy thôi.

 

10.

 

Tôi tự nhốt mình trong phòng vài ngày.

 

Khi bài hát đó cuối cùng cũng thành hình, tôi ở nhà ôm Kỷ Tà Xuyên xoay vòng vòng, còn vui hơn cả việc kiếm được một trăm triệu nữa.

 

Anh ấy đã đàn hát bài đó và nói: "Đây sẽ là bài hát mà anh yêu thích nhất trong một thời gian dài sắp tới."

 

Cuối cùng, tôi cũng đã tìm lại được cảm giác tự hào về chính bản thân mình.

 

Tuy nhiên đúng lúc này, chị Trương thông báo cho tôi rằng đã đến lúc đi thu âm ca khúc mới.

 

Có lẽ vì không yên tâm nên Annie lại một lần nữa xuất hiện ở phòng thu.

 

Chị ta quá lạnh lùng, đến mức tôi phải lấy hết can đảm mới dám hỏi: "Có thể đổi bài hát khác không? Đổi thành bài em viết ấy."

 

Annie cầm lấy tờ giấy trong tay tôi, xem chưa đầy một phút rồi xé làm đôi.

 

"Ôn Nhiên, chưa nói đến việc bài hát này hoàn toàn khác với phong cách trước đây của cô, cứ nói về lời bài hát đi, cô thấy cái này có thể gọi là lời bài hát được không? Một thứ rác rưởi như thế này mà cô cũng dám đưa ra à?"

 

Thật ra đó là kết quả nằm trong dự tính, nhưng khoảnh khắc đó mặt tôi vẫn trắng bệch, tôi không cam lòng nhìn chị ta: "Nhưng đây là album của em, em có logic riêng, có phong cách riêng của mình! Vả lại, Úc Tiêu viết nhạc thiếu nhi còn được, tại sao em lại không thể?"

 

Chị ta chất vấn tôi: "Cô lấy gì mà so với Úc Tiêu? Úc Tiêu viết cái gì cũng nổi được, còn cô có làm được không?"

 

"Cho em cơ hội, để em viết, em cũng có thể làm được mà!"

 

"Cô có thể? Hai album đầu tiên đều là do cô tự viết đúng không? Có bài nào tạo được tiếng vang không?"

 

Chị ta trừng mắt nhìn tôi, nhìn đến mức tôi cảm thấy cả người run rẩy không đứng vững.

 

Tôi lùi lại hai bước rồi chạy khỏi phòng thu.

 

Đêm đó, tôi nhận được điện thoại của Cố Hoành, anh ta đau đầu hỏi tôi: "Annie nói em không chịu phối hợp làm việc."

 

Tôi nghẹn ngào hồi lâu, nghiến răng, cố gắng bình tĩnh nói với anh ta: "Tôi chỉ muốn mọi người được nghe một bài hát do chính tôi sáng tác thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nhưng Annie nói, những thứ như vậy không có thị trường đâu..."

 

"Cái gì cũng là Annie nói, anh còn chưa nghe qua mà."

 

Anh ta thở dài: "Annie rất am hiểu thị trường, những gì cô ấy nói luôn có lý cả thôi."

 

"Nhưng chẳng phải năm đó anh nghe nhạc của tôi nên mới ký hợp đồng với em sao? Bây giờ thế này là tính sao đây?"

 

Anh ta im lặng, một lát sau mới nói: "Ôn Nhiên, anh cũng là vì tốt cho em thôi."

 

Câu nói này tôi đã nghe quá đủ rồi, chẳng muốn nghe thêm nữa nên "cạch" một tiếng cúp điện thoại.

 

Bài hát mới không thu được, nhưng công việc thì vẫn phải làm.

 

Tôi lờ đờ đến công ty, ký tên vào một buổi livestream, hoàn toàn làm theo kịch bản.

 

Cuối buổi livestream tôi còn phải hát một bài.

 

Vì chuyện hợp tác với Kỷ Tà Xuyên mà độ hot của album trước đã tăng lên, bọn họ bảo tôi hát bài hát chủ đề của album đó.

 

Tôi ôm đàn guitar, lúc định đàn hát thì bỗng dừng lại.

 

Tôi không muốn tiếp tục bị sắp đặt như vậy nữa.

 

Thế là, tôi đã hát bài hát do chính mình sáng tác.

 

Trong phòng livestream không có nhiều người, tôi hát trong căn phòng nhỏ này. Tôi biết mình sắp phải đối mặt với điều gì, nhưng tôi cảm thấy thỏa mãn và tự do hơn bao giờ hết.

 

Lần này, tôi đã hoàn toàn đắc tội với Annie, chị ta nổi trận lôi đình, trực tiếp đình chỉ mọi công việc của tôi.

 

Đình chỉ thì đình chỉ đi, tốt nhất là giải ước luôn, thả tự do cho tôi.

 

Lúc tôi đang nằm bò trên sofa xem tivi thì nhận được một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia là một Úc Tiêu đầy đắc thắng.

 

"Chị Ôn Nhiên ơi, nghe nói album đó của chị sắp bị hủy bỏ rồi hả!"

 

"Ừ, thì sao?"

 

"Thật là đáng tiếc quá đi, em còn đang nghĩ chị có thể nhờ nó mà một bước thành sao cơ đấy."

 

Tôi buồn cười nói: "Úc Tiêu, cô nghĩ tôi quan tâm lắm sao?"

 

Cô ta cười hớn hở: "Chị có quan tâm hay không không quan trọng, quan trọng là tôi quan tâm, tôi thấy vui. Vả lại cái CP của chị chắc cũng chẳng xào nấu được mấy ngày nữa đâu nhỉ? Chị Ôn Nhiên ơi, đừng có khóc lóc t.h.ả.m thiết quá nhé."

 

Cô ta đã học được cái tinh túy trong việc chọc tức người khác của tôi, sau khi nói năng mỉa mai xong là lập tức cúp máy ngay, không cho người ta cơ hội phản bác.

 

Có điều lần này đối với tôi, chiêu đó thật sự chẳng có tác dụng gì.

 

Ngủ trên sofa đến sáu giờ chiều, tôi chợt giật mình tỉnh giấc. Kỷ Tà Xuyên tổ chức concert kỷ niệm 4 năm tại nhà thi đấu tỉnh, tôi đã hứa là sẽ đến.

 

Suýt nữa thì ngủ quên mất!

 

 

====================