Ban đầu tôi cũng định mặc kệ cô ta, nhưng nhịn mãi rồi cũng không nhịn nổi, tôi nhìn cô ta, nở một nụ cười đầy mỉa mai đáp lại:
"Chiêu trò thì đã sao? Đối phương là Kỷ Tà Xuyên kia mà, vừa đẹp trai, vừa tài hoa, lại còn cực kỳ biết cách chăm sóc người khác, được anh ấy gọi là 'cưng ơi, cưng hỡi' thì đúng là sướng không để đâu cho hết! Úc Tiêu này, cô đã bao giờ được anh ấy gọi là 'cưng' chưa?"
Mặt Úc Tiêu cứng đờ lại, cô ta đảo mắt một cái: "Chỉ là hợp tác thôi chứ có phải yêu thật đâu mà chị đắc ý cái nỗi gì?"
"Chuyện đó thì ai mà biết được liệu có “tin giả tình thật' hay không, bao nhiêu cặp hợp tác rồi yêu nhau rồi dẫn nhau đi đăng ký kết hôn đấy thôi. Chậc, coi như công ty phát cho tôi một anh người yêu vậy."
Nói xong câu đó, mặt cô ta xanh mét lại, đôi mày thanh tú cau c.h.ặ.t: "Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, không biết soi gương xem mình trông thế nào à?"
Annie sợ hai chúng tôi lao vào đ.á.n.h nhau nên nắm tay cô ta lảng sang chuyện khác: "Thôi nào cưng, đã hơn hai giờ rồi mà chưa ăn trưa nữa, em muốn ăn gì nào?"
"Gì cũng được ạ."
Úc Tiêu trả lời chị ta, rồi lại quay sang nhìn tôi: "Chị Ôn Nhiên, chị định về bằng gì thế? Ối em quên mất, chị dọn đi rồi, xe cũng chẳng còn nữa, chắc chỉ có nước đi xe buýt thôi nhỉ?"
Mấy chuyện này cô ta nắm rõ gớm nhỉ.
Hừ, tôi chẳng thèm đi xe buýt, tôi đi taxi.
Tôi bước xuống bậc thềm, vừa định lôi điện thoại ra bắt xe thì một chiếc xe Hyundai màu đen chạy vào rồi dừng ngay trước mặt tôi.
Úc Tiêu liếc nhìn một cái rồi khinh khỉnh nói: "Ồ, hóa ra là đổi xe rồi, từ Rolls-Royce xuống Hyundai, chị Ôn Nhiên bắt đầu học cách tiết kiệm lo cho gia đình rồi đấy à."
Tôi hơi ngẩn người ra, không thèm chấp cô ta, bởi vì chiếc xe này trông quen lắm, hình như hôm qua tôi mới ngồi xong.
Cửa xe mở ra, người bên trong cầm một chiếc ô trong suốt bước xuống, giây phút anh ngẩng đầu lên, tôi đứng hình toàn tập.
Úc Tiêu sững sờ, mắt cô ta bỗng sáng rực lên.
"Tà Xuyên!"
Cô ta chạy nhanh xuống bậc thềm, hào hứng hỏi: "Sao anh lại đến đây thế? Anh đến đây để thu âm à?"
Kỷ Tà Xuyên liếc nhìn cô ta một cái rồi quay sang nhìn tôi: "Tôi đến để đón cục cưng nhà mình."
6.
... Cục... cục cưng? Đầu óc tôi như bị chập mạch vậy.
"Đứng dưới mưa làm gì? Tóc ướt hết cả rồi kìa."
Anh khẽ cau mày, kéo tôi vào dưới tán ô, dùng tay lau đi những giọt nước mưa trên trán tôi.
"Không... không sao đâu, mưa nhỏ mà."
Sao anh ấy lại đến đây chứ? Trong đầu tôi vẫn đầy rẫy những dấu hỏi chấm.
"Thế cũng không được, dễ bị cảm lạnh lắm, sao chị cứ như trẻ con thế không biết."
Vừa nói anh vừa xoa đầu tôi, đúng như đang dỗ dành một đứa trẻ vậy. Tôi hơi ngẩn ngơ, Cố Hoành chưa bao giờ xoa đầu tôi dịu dàng như thế, cũng chưa bao giờ che ô cho tôi dưới trời mưa, cảm giác được quan tâm chăm sóc hóa ra lại tuyệt vời đến thế.
Bên cạnh, mặt Úc Tiêu đã tái mét, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Anh đến đây để đón cô ta à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kỷ Tà Xuyên liếc nhìn cô ta, thản nhiên đáp: "Cục cưng nhà tôi không biết lái xe, để người khác đến đón tôi cũng không yên tâm."
Úc Tiêu kinh ngạc đến mức suýt rơi cả cằm.
Tôi bỗng cảm thấy hả hê vô cùng.
"Cảm ơn cưng nhé!"
Thế rồi tôi kiễng chân lên, hôn một cái "chụt" vào má Kỷ Tà Xuyên, chính tôi cũng không biết mình làm thế là vì muốn chọc tức Úc Tiêu, hay là vì giây phút đó Kỷ Tà Xuyên trông quá đỗi đáng yêu.
Kỷ Tà Xuyên khựng lại, trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên nhưng nhanh ch.óng biến mất.
"Lên xe, về nhà thôi."
Giọng anh trầm thấp, ánh mắt mang theo chút ý cười tình tứ, anh vòng tay ôm lấy tôi rồi mở cửa xe.
"Kỷ Tà Xuyên!"
Úc Tiêu bỗng gọi giật anh lại, vẻ mặt vô cùng khó coi hỏi: "Tôi... chuyện hợp tác mà tôi nói với anh..."
"Không hứng thú."
Kỷ Tà Xuyên đóng cửa xe lại, nhìn cô ta mỉm cười lịch sự: "Tạm biệt."
Xe khởi hành, sau khi chạy đi rồi tôi ngoảnh lại nhìn, thấy Úc Tiêu đang nhảy dựng lên vì tức l, cô ta ném chiếc điện thoại xuống đất vỡ tan tành.
Điện thoại mới đấy, tiếc thật, nghe đâu cái ốp lưng đó cũng trị giá đến hai mươi ngàn tệ cơ mà.
Tôi quay lại, nhìn Kỷ Tà Xuyên đang lẳng lặng lái xe, khẽ nói: "Cảm ơn anh nhiều nhé."
"Nên làm mà."
Anh liếc nhìn tôi một cái, khẽ cười bảo: "Dù sao chị cũng là cục cưng của tôi mà."
Mặt tôi lại một lần nữa đỏ bừng lên, ngượng nghịu vô cùng: "Được rồi, đừng gọi thế nữa, người ta đi khuất rồi mà..."
Anh cười: "Chẳng phải chính chị nói, được tôi gọi là 'cưng ơi, cưng hỡi' thì sướng lắm sao?"
"Hả?"
Đó chẳng phải là câu tôi vừa mới nói với Úc Tiêu sao?
Anh vừa lái xe vừa cầm điện thoại nhét vào lòng tôi.
Trên màn hình là một cuộc gọi kéo dài hơn mười phút và vẫn chưa kết thúc, đó là cuộc gọi mà tôi đã gọi cho anh ấy!
Tôi vội vàng lôi điện thoại của mình ra, bấy giờ mới phát hiện ra tôi đã gọi cho anh từ lúc nào không biết!
Cứu tôi với, những lời tôi vừa nói với Úc Tiêu hóa ra anh ấy đều nghe thấy hết rồi sao?
Tôi vội vàng ngắt cuộc gọi, xấu hổ đến mức muốn độn thổ cho xong, tôi lấy tay che mặt, lí nhí giải thích bằng cái giọng nhỏ đến mức chính mình cũng suýt không nghe thấy: "Tôi chỉ là... nói bừa thôi, anh đừng để tâm nhé..."
====================