“Thì đã sao? Các ngươi mang tiếng là người, mà hẹp hòi nông cạn, sa vào tình ái, bạc tình ích kỷ, còn hiếu sát. Vốn đã không xứng với địa vị. Đám quyền quý kia vì chút trường sinh nực cười mà có thể bỏ cả vợ con. Họ c.h.ế.t cũng đáng. Các ngươi nên cảm ơn chúng ta thay các ngươi trút giận. Mạnh được yếu thua vốn là thiên đạo. Các ngươi thua là thua.”
Ta lắc đầu:
“Cùng các ngươi “dữ hổ mưu bì” (cùng hổ bàn chuyện lột da hổ) là Quý phi. Tham lam vô độ là đám nam nhân. Họ thua, liên quan gì đến chúng ta?”
Giang Nguyên bật cười lớn:
“Các ngươi — những quý phụ mười ngón tay không dính nước mùa xuân — không dựa phúc tổ tông thì cũng nhờ phu quân, con cái. Từng có nửa phần bản lĩnh thuộc về mình chưa? Họ thua, các ngươi sẽ trắng tay.”
Ta khẽ thở dài.
Thì ra nàng nhìn chúng ta như vậy.
Nàng tiếp:
“Tam hoàng t.ử nói, trên người ngươi có thứ của Thái t.ử. Quý phi muốn lấy, nhưng hắn không chờ nổi nữa. Hắn chỉ cần mạng ngươi.”
“Thẩm Kinh Hàn vô dụng, sợ mang tiếng mưu sát chính thê nên cứ dây dưa.”
“Chỉ cần ngươi c.h.ế.t, có hay không có thứ kia cũng chẳng còn ai thấy. Đợi thú nhân chúng ta g.i.ế.c vào kinh, Đại Ung của các ngươi sẽ hết t.h.u.ố.c cứu.”
Nàng rút đao khỏi thắt lưng, khóe môi cong lên ác ý:
“Ngươi nói xem, nếu ta cầm đầu ngươi đến trước mặt tên ngu Thẩm Kinh Hàn kia mà khóc, hắn sẽ bảo vệ ai?”
Lời chưa dứt, nàng đã vung đao.
Cùng lúc đó, đoản đao trong tay ta đã bay ra, gọn ghẽ cắt ngang cổ họng nàng.
Nàng giơ cao lưỡi đao, tay ôm cổ, m.á.u tuôn ào ạt.
Trong mắt đầy vẻ không tin nổi.
Đồng t.ử dần dần giãn ra, thân thể mềm nhũn ngã xuống.
Ta nhìn “cái đầu cá béo” kia, mỉm cười:
“Mượn d.a.o g.i.ế.c người, ngươi biết, chẳng lẽ ta không biết? Biết rõ mưu tính của ngươi, sao có thể không đề phòng? Thuốc các ngươi hạ cho ta, ta một ngụm cũng chưa từng uống. Ngược lại, hồ cá của ngươi, ta đã bỏ vào không ít thứ. Hôm nay chỉ là dẫn dụ ngươi tự chui đầu vào bẫy.”
“Đám nam nhân tự cho mình là đúng kia, chúng ta cũng nhẫn đủ rồi. Các ngươi g.i.ế.c họ, còn chẳng bẩn tay chúng ta. Đó mới là lý do ta giữ ngươi sống đến giờ.”
Giang Nguyên co giật, rơi xuống hai hàng “trân châu” đầy oán hận, rồi hóa thành một con cá béo c.h.ế.t lặng.
Ta lau m.á.u trên tay, chưa quên Thẩm Kinh Hàn.
Phất tay gọi Hồ ma ma:
“Nấu một bát canh đầu cá. Ta đích thân mang đến thư phòng cho đại nhân.”
Đêm nay, những nam nhân bạc tình bạc nghĩa đều phải ngã xuống.
Hắn cũng không ngoại lệ.
…
Thẩm Kinh Hàn tưởng ta như đám phu nhân kinh thành, cuối cùng cũng chịu mềm mỏng.
Hắn tự mình nếm một ngụm canh, ánh mắt mỉa mai:
“Vị không tệ. Giá như sớm biết thế này, phu thê ta đâu đến nỗi.”
“Thôi được, nếu nàng đã biết sai, ta nể mặt nhạc phụ mà tha thứ cho nàng một lần. Nhưng có hai điều. Một là giao thứ kia của Thái t.ử cho ta. Hai là sau này không được gây khó cho Nguyên Nguyên.”
Ta chậm rãi ngẩng đầu, liếc bát canh đã cạn, cười nhạt:
“Không đâu.”
“Bởi vì, ta đã lấy đầu nàng ta nấu cho ngươi ăn rồi.”
Hắn nổi giận, hất tung chén trà, chỉ thẳng vào ta:
“Ngươi độc ác như vậy, sao xứng làm chủ mẫu phủ Thượng thư! Ta sẽ hưu ngươi!”
Ta cười lớn:
“Mơ đi. Triệu gia ta chỉ có goá chồng, không có hòa ly.”
“Ngươi chỉ xứng c.h.ế.t trong tay ta.”
Hắn run lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi đại nghịch bất đạo, mưu sát trọng thần trong triều, có biết là tội gì không?”
Ta nhìn hắn, ánh mắt thương hại:
“Trọng thần? Ngươi rõ ràng là tội thần.”
Lời vừa dứt, quản gia xông vào:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Không xong rồi! Bệ hạ bị hồ yêu làm bị thương, nay hôn mê bất tỉnh, có nguy cơ băng hà. Quý phi và hồ yêu đã bị hoàng hậu bắt giữ.”
“Tam hoàng t.ử tập kết binh mã, mưu phản.”
Thẩm Kinh Hàn đầu tiên kinh hãi, rồi ánh mắt lóe sáng:
“Triệu Việt, thấy chưa? Tam hoàng t.ử có ba nghìn cấm quân. Chỉ chớp mắt là g.i.ế.c vào hoàng đình.”
“Ta có công phò rồng, tiền đồ mở rộng. Ngươi thua, thua t.h.ả.m.”
Nhưng quản gia nói tiếp:
“Tam hoàng t.ử vừa vào thư phòng đã bị một cơ thiếp do thú nhân giả dạng c.h.é.m rơi đầu. E rằng thú nhân sớm có mưu tính!”
“Đại tướng quân thổ huyết mà c.h.ế.t. Hầu gia bạo t.ử trên giường lộc nhân. Các quyền quý khác cũng liên tiếp c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.”
“Huân quý kinh thành, kể cả bệ hạ, đều bị thú nhân tính mạng. Chỉ e kinh đô sắp loạn.”
Thẩm Kinh Hàn lảo đảo.
Cuối cùng hắn cũng hiểu, “chân tình” của hắn đã bị nhân ngư lợi dụng sạch sẽ.
Ta buông tay.
Chén ngọc lấm m.á.u rơi xuống, vỡ nát dưới chân.
Ta nhìn hắn, lạnh lẽo:
“Ngươi giống như chiếc chén này. Khi ta nâng đỡ, ngươi là bảo vật. Khi ta buông tay, ngươi chỉ còn là mảnh vỡ.”
“Ngươi thật ngây thơ, đi tìm tự tin và tình yêu từ một con cá.”
“Không biết rằng, vì Nam Châu, Quý phi từng truy sát cá giao không chừa đường sống.”
“Vì nhung hươu, diệt cả Lộc Sơn.”
“Vì mật gấu, g.i.ế.c cả gấu con chưa đầy tháng.”
“Tội ác như vậy, thú nhân sao có thể nghe nàng sai khiến?”
Thẩm Kinh Hàn dù ngu đến đâu cũng hiểu.
Đó là báo thù.
Mà hắn, cùng lòng tự tôn và tự ti méo mó của mình, chính là điểm yếu để thú nhân lợi dụng.
Hắn ngã phịch xuống ghế.
“Không thể nào… Nguyên Nguyên yêu ta như thế. Nàng tận tâm chữa thương cho ta, dưới trăng ước nguyện con cái đầy đàn…”
“Cả trái tim nàng đều vì ta…”
Ta nhìn hắn, lắc đầu:
“Từ sau khi cánh tay ngươi khỏi hẳn, có phải ngươi thường xuyên mệt mỏi, tay chân rã rời, đầu óc mơ hồ?”
Hắn đột ngột nhìn ta.
Không ngừng lắc đầu.
Như cầu xin ta đừng nói tiếp.
Nhưng ta vẫn chậm rãi, nói ra từng chữ một:
“Trong phương t.h.u.ố.c thú nhân dùng để ‘tiêu tai trừ bệnh’, họ đã cho quá liều mạn đà la. Tác dụng tốt là khiến tinh thần hưng phấn, nhìn thì thần thái sáng láng. Nhưng cái hại là hao tổn nguyên khí quá mức, sớm muộn cũng kiệt sức mà c.h.ế.t. Như lão hầu gia và tướng quân, càng đòi hỏi nhiều, c.h.ế.t càng nhanh.”
Thẩm Kinh Hàn ôm đầu sụp đổ:
“Không… vì sao nàng ấy lại làm vậy? Ta đối xử với nàng ấy tốt như thế, một tấm chân tâm đều trao hết cho nàng ấy, vì sao nàng ấy lại phản bội ta?”
Ta lạnh nhạt đáp:
“Ngươi tưởng thú nhân cấu kết làm loạn triều cương là vì tình ái sao? Ngay cả việc ta chọn ngươi năm đó, cũng chỉ để làm một thê chủ sống thoải mái mà thôi. Ngươi không làm được, thì đi c.h.ế.t đi.”