Đỉnh Tầm Tàng Kiều

Chương 10



 

“Mà lần này, cô ta xuất hiện ở hiện trường một cách ly kỳ, hơn nữa lại còn có thù oán với tôi, động cơ gây án rất mạnh mẽ.”

 

Mục tiêu điều tra rõ ràng, rất nhiều chân tướng liền dễ dàng bị đào bới ra ngoài.

 

Lần này không có ai cho rằng là do tôi sơ suất dùng lửa nữa rồi, căn bản không phải nguyên nhân từ tôi.

 

Rất nhanh kết quả điều tra có rồi, quả nhiên ở hiện trường phát hiện dấu vết phóng hỏa do con người tạo ra.

 

Cách việc tống Triệu Huỳnh Huỳnh vào tù, chỉ còn một bước ngắn ngủi nữa thôi.

 

Bố nói bắt chúng tôi đợi tin tốt, ông nhất định phải bắt bằng được hung thủ thực sự hại con gái ông ra ánh sáng.

 

Ngay vào lúc này, Lục Tụng đi đầu thú rồi.

 

Lục Tụng bị truy tố kết án tù, trước khi thi hành án anh ấy đề xuất muốn gặp tôi một lần.

 

Tôi đi rồi.

 

Lục Tụng nói:

 

“Kiều Kiều, lửa không phải do anh phóng đâu.”

 

“Tôi biết.”

 

Về chuyện phóng hỏa này, tôi về sau nhớ lại rất nhiều, nghĩ kiếp trước, nghĩ kiếp này...

 

Bây giờ nhìn lại, trận hỏa hoạn kiếp trước đó, là lúc đầu bố không đồng ý cho Lục Tụng và tôi ở bên nhau, cảm thấy anh ấy chăm sóc không tốt cho tôi, cho nên Triệu Huỳnh Huỳnh và Lục Tụng vì mục đích thượng vị đã đặc biệt thiết lập ra một cái bẫy.

 

Triệu Huỳnh Huỳnh ở bên cạnh tôi hạ thu/ốc, phóng hỏa.

 

Cuối cùng lại để Lục Tụng đến cứu.

 

Chỉ là họ không ngờ tới, Thẩm Kỳ Niên đến càng kịp thời hơn, Lục Tụng chỉ kịp vào thời khắc cuối cùng đưa tôi ra ngoài mà thôi.

 

Còn kiếp này, Triệu Huỳnh Huỳnh ôm hận trong lòng đối với tôi, quyết định bí quá hóa liều trả thù tôi.

 

Kiếp này Lục Tụng căn bản không biết tình hình, cho nên anh ấy mới đến muộn, có thể nói anh ấy căn bản không lường trước được, không có sự tham gia của anh ấy, kiếp này vẫn xảy ra hỏa hoạn.

 

Lục Tụng biết rõ, tôi cuối cùng đã gặp được người thực sự cứu tôi rồi, kiếp này anh ấy đến cả cơ hội cuối cùng cũng không còn nữa rồi.

 

Lục Tụng nói với tôi:

 

“Anh ngồi tù là vì em.”

 

“Không phải anh phóng hỏa, nhưng anh tự nguyện ngồi tù, thì có quan hệ gì với tôi chứ?”

 

Trên mặt Lục Tụng râu ria lởm chởm xanh rì, đầy vẻ mệt mỏi:

 

“Kiều Kiều, em cũng sống lại quay trở về rồi, có phải không?”

 

Tôi giả ngu không hiểu, Lục Tụng cười chật vật nói:

 

“Bất luận em có quay về hay không, kiếp này anh tất thảy đều không có được em nữa rồi.

 

Nhưng mà Kiều Kiều ơi, anh chưa từng chính diện nói cho em biết, anh yêu em.

 

Là anh ngốc, vào lúc có được thì không trân trọng, mất đi rồi mới hối hận không kịp.

 

Em từng yêu anh một cách nghiêm túc như vậy, từ ngây ngô đến trưởng thành, em đem nửa đời tình yêu tất thảy đều trao cho anh, nhưng anh thẹn với em, là anh không xứng.”

 

“Hai năm này anh luôn suy nghĩ, nếu như lúc đầu anh không phạm sai lầm, có phải liền không đi đến bước đường này không?

 

Kiều Kiều, chúng ta có phải sẽ rất hạnh phúc không?

 

Anh ấy mỉm cười một cái:

 

“Vợ hiền bên sườn, kinh tế sung túc, biết bao người đàn ông mơ ước cuộc đời như vậy, anh lại không hiểu.

 

Đem lòng tự trọng xem trọng hơn tất thảy mọi thứ.”

 

“Kiều Kiều, em có biết không, anh kiếp này ghét nhất chính là người ta nói anh là gã đàn ông phượng hoàng, họ nói Lục Tụng anh là dựa vào nhạc phụ mới phát đạt!

 

Vậy còn sự nỗ lực của anh thì sao?

 

Sự bỏ ra của anh lại có ai nhìn thấy được chứ?!”

 

“Cái em cho anh quá mức ch.ói lóa rồi, đã che lấp đi hào quang của anh rồi!

 

Cho nên anh bắt buộc phải đem những khoản tiền đó nắm trong tay mình, chỉ có những thứ đó đều là của Lục Tụng anh, chỉ có giữ Huỳnh Huỳnh bên cạnh, anh mới tính là người đàn ông đường đường chính chính.”

 

Lục Tụng cúi đầu xuống, đuôi mắt có chút đỏ:

 

“Nhưng làm lại một lần nữa, anh mới phát hiện anh sai đến mức ly phổ rồi.

 

Trong tám năm tình cảm đó anh từ lâu đã yêu em rồi, anh sợ em khóc, sợ em đau, sợ em không vui.

 

Em nhíu cái chân mày một cái, anh liền đau lòng.

 

Đáng tiếc những cảm xúc này, anh hiểu được quá muộn màng rồi.”

 

“Kiều Kiều, anh bây giờ ngồi tù chính là quả báo của anh, là anh trả lại cho em đấy.”

 

Lục Tụng nói kiếp trước, chuyện anh ấy làm sai quá nhiều rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không biết bù đắp như thế nào, liền như vậy đi.

 

21

 

Tôi từ trại tạm giam đi ra, vừa vặn bắt kịp bữa cơm gia đình do bố tổ chức.

 

Bất luận như thế nào, chuyện này bụi trần lắng xuống rồi.

 

Nói là bữa cơm gia đình, trên một chiếc bàn ăn chỉ có ba người:

 

tôi, bố, Thẩm Kỳ Niên.

 

Thẩm Kỳ Niên ngồi bên bàn, nhìn tôi mỉm cười.

 

Tôi bị cậu ấy nhìn đến mức ngại ngùng, cúi đầu xuống giả vờ uống nước.

 

Lần này thì hay rồi, bố tôi nhìn nhìn Thẩm Kỳ Niên, lại nhìn nhìn tôi, trên bàn ăn cười ha ha lớn tiếng:

 

“Bố thấy hai đứa bây giờ giống như hai con dòi ăn no rống mỡ không có việc gì làm ấy, vặn qua vặn lại, hay là hai đứa ra ngoài đi dạo hai vòng đi?”

 

Tôi kinh ngạc nhìn bố tôi, có ai hình dung con gái mình như vậy không chứ?

 

“Bố...”

 

Bố tôi trực tiếp kéo tôi đứng dậy:

 

“Đi đi đi.”

 

Cái sân nhà tôi siêu to khổng lồ, bố chuyên môn thuê người chăm sóc hoa cỏ.

 

Thẩm Kỳ Niên hai năm nay, ở đây tính gộp lại cũng ở được hơn nửa năm rồi, hai đứa chúng tôi đối với cái sân đều rất quen thuộc rồi, có cần thiết phải chuyên môn đi dạo hai vòng không chứ?

 

Thẩm Kỳ Niên mỉm cười nói:

 

“Đi thôi.”

 

Thế là dưới sự ra sức xúi giục của bố, tôi và Thẩm Kỳ Niên cùng nhau đứng dưới cây hoa chuông xanh trong sân trò chuyện.

 

Thẩm Kỳ Niên cúi đầu nhìn tôi, nói đêm xảy ra hỏa hoạn, cậu ấy mơ một giấc mơ.

 

Trong mơ cậu ấy cứu tôi, sau đó qua đời rồi.

 

Trong biển lửa, vào khoảnh khắc cậu ấy kiệt sức nhắm mắt lại, đã hứa nguyện một điều trong thâm tâm:

 

“Hy vọng vầng trăng của tôi hạnh phúc suốt đời.”

 

“Nếu như vầng trăng không hạnh phúc, tôi muốn đem lại hạnh phúc cho cô ấy.”

 

Thẩm Kỳ Niên nói, sau đó cậu ấy vừa mở mắt, liền nhìn thấy tia nắng ban mai đầu tiên, tia sáng xuyên thấu qua lòng bàn tay, cậu ấy giống như trống rỗng có thêm được một kiếp sống vậy.

 

“Kiều Kiều, cậu chẳng phải luôn muốn biết 130924 có ý nghĩa gì sao?”

 

“Cậu ghé tai lại đây, tôi kể cho cậu nghe.”

 

Tôi nhón gót chân ghé tai qua, Thẩm Kỳ Niên vậy mà lại hôn lấy tôi.

 

Cậu ấy nói:

 

“Chân Kiều.”

 

“13 là số nét chữ của chữ Chân.”

 

“09 là số nét chữ của chữ Kiều.”

 

“24 là Anh yêu em.”

 

Đây là mật mã ngân hàng cậu ấy đã dùng suốt hai kiếp.

 

Cũng là tình yêu kéo dài chưa từng tuyên ra khỏi miệng của cậu ấy.

 

22.

 

Ngoại truyện của Thẩm Kỳ Niên

 

Tôi mơ thấy cuộc đời của chính mình.

 

Tôi là con riêng, năm mẹ mười chín tuổi đó, đã gặp được bố.

 

Lúc bắt đầu bà không biết tình hình, tưởng gặp được chân ái, nhưng về sau mới biết được, người đàn ông bà yêu sâu đậm nhất đã lừa dối bà, bà trở thành kẻ xen ngang mà ai ai cũng ch/ửi bới.

 

Nếu như bà dừng lại, còn chưa đến mức đáng sỉ nhục.

 

Nhưng bà cuối cùng lựa chọn tha thứ cho bố tôi, tiếp tục đoạn tình cảm này.

 

Bà rốt cuộc có biết hay không, một khi bà lựa chọn tiếp tục, liền trở thành kẻ thứ ba chủ động phá hoại gia đình người khác?

 

Vợ của bố tôi hận thấu xương sự tồn tại của tôi, vì tôi sống thêm một ngày, chính là đang không ngừng nhắc nhở bà ta, chồng bà ta đã phản bội bà ta.

 

Đến cả chính tôi, cũng cảm thấy xuất thân như vậy thật dơ bẩn.

 

Cho nên người khác b/ạo l/ực học đường đối với tôi, tôi mặc nhiên chấp nhận rồi.

 

11.