”
Triệu Huỳnh Huỳnh lập tức bị nghẹn họng, vội vàng giả bộ điệu bộ sở luyến đáng thương.
Cô ta muốn thu hút ánh mắt của người khác, để mọi người xem cái tính khí đại tiểu thư thối tha của tôi, nhưng tôi làm sao có thể để cô ta như nguyện chứ?
Đối phó với trà xanh, chính là phải trà xanh hơn cả trà xanh.
Tôi đau lòng hỏi cô ta:
“Thẩm Kỳ Niên là bạn học của chúng ta, hơn nữa còn là con trai của bạn tốt của bố tớ, cậu là bạn cùng bàn của tớ, sao có thể thực tế lợi lộc như vậy chứ?
Lời ra tiếng vào của cậu lại chê bai cậu ấy đến thế...”
“Huỳnh Huỳnh, cậu như vậy...
Làm tớ rất khó xử đấy!”
Biểu cảm trên gương mặt Triệu Huỳnh Huỳnh nứt toẻ ra rồi, cô ta đến cả nụ cười nhu nhược cũng không duy trì nổi, cay mũi, uất ức nhìn tôi.
Thấy tôi không có ý định giải vây giúp cô ta, cô ta đành phải tùy tiện nói câu “xin lỗi”, vội vã rời đi.
Tiễn Triệu Huỳnh Huỳnh đi xong, tôi vừa ngẩng đầu, phát hiện Thẩm Kỳ Niên đang nhìn tôi với ánh mắt nghiên cứu dò xét.
“Vừa rồi tại sao lại nói như vậy?”
Cậu ấy bỗng nhiên hỏi tôi:
“Chân Kiều, cậu là vì ghét cô ta, hay là muốn bảo vệ tôi?”
6
Giọng nói của Thẩm Kỳ Niên rất có từ tính, nhịp tim tôi trong một khoảnh khắc liền loạn nhịp.
Tôi nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa cậu ấy sẽ qua đời, tôi do dự một lát, hít sâu một hơi nói:
“Muốn bảo vệ cậu.”
Thẩm Kỳ Niên hơi ngẩn ra, dời mắt đi chỗ khác:
“Kẻ l.ừ.a đ.ả.o tinh ranh.”
“Thẩm Kỳ Niên, không lừa cậu đâu.”
Động tác theo bản năng vừa rồi của cậu ấy, không lừa được người khác.
Triệu Huỳnh Huỳnh bắ/t n/ạt tôi, cậu ấy bảo vệ tôi.
Vậy người khác có định kiến với cậu ấy, tôi liền phải bảo vệ cậu ấy.
Hơn thế nữa, không khuấy đục vũng nước lên, thì Triệu Huỳnh Huỳnh sao có thể lộ ra cái đuôi cáo chứ?...
Sau khi kết thúc tiết học đầu tiên, không ngoài dự liệu của tôi, Triệu Huỳnh Huỳnh quả nhiên lén lút đi ra ngoài.
Tôi im lặng bám theo, kết quả ở phòng thí nghiệm hẻo lánh bắt gặp cô ta và Lục Tụng.
Lục Tụng vừa nhìn thấy cô ta liền hỏi:
“Huỳnh Huỳnh?”
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ta và Lục Tụng chung đụng riêng tư dưới trướng.
Trong ký ức của tôi, Triệu Huỳnh Huỳnh vĩnh viễn tự ti, yếu đuối, sợ đàn ông, đến cả nói chuyện cũng nhỏ nhẹ thỏ thẻ.
Những năm qua chỉ cần có tôi ở mặt, cô ta mới bằng lòng nói thêm vài câu với Lục Tụng.
Trước đây tôi bảo cô ta kết bạn WeChat với Lục Tụng, cô ta đều từ chối không kết bạn.
Lúc đó cô ta nói:
“Kiều Kiều...
Không tốt lắm đâu, anh ấy là bạn trai cậu mà.”
Tôi nói chính vì cô ta là bạn thân của tôi, cho nên mới bảo cô ta kết bạn với bạn trai tôi.
Lúc đó cô ta còn một mặt bất lực, thẹn thùng trước mặt tôi, lưu ghi chú cho Lục Tụng là:
“Bạn trai của Kiều Kiều.”
Mà bây giờ, bốn bề không người, cô ta lại chủ động nhào vào vòng tay của Lục Tụng.
Phần ng/ực còn cố ý hay vô ý cọ xát vào Lục Tụng, nũng nịu hướng về phía Lục Tụng làm nũng.
Lục Tụng mười mươi tuổi đã trổ mã, chiều cao 1m88, đẹp trai khôn tả, khắp người đều là mùi vị của ánh mặt trời.
Gió thổi qua sợi tóc của anh ấy, che khuất đôi mắt anh ấy.
Tôi cứ ngỡ Lục Tụng sẽ ôm lấy Triệu Huỳnh Huỳnh, kết quả Lục Tụng lại cứng đờ người một lát, ngay sau đó, anh ấy đẩy Triệu Huỳnh Huỳnh ra ngoài.
Triệu Huỳnh Huỳnh rõ ràng kinh ngạc.
Sắc mặt Lục Tụng có chút trắng bệch, lùi lại hai bước, đỡ lấy trán.
“Cô đợi đã, để tôi bình tĩnh lại.”
Giọng nói này xuyên qua gió, truyền vào tai tôi, quen thuộc một cách kỳ lạ.
Lục Tụng thời cấp ba, giọng nói tràn đầy ánh mặt trời thanh sảng có thừa, nhưng trầm ổn lại thiếu hụt.
Lục Tụng sau khi thành gia lập nghiệp, vì lý do thay nhà tôi quản lý công ty, nên nhiều thêm mấy phần trầm ổn của người bề trên, ngữ điệu ngắn gọn mà có khí phách.
Tôi ở bên cạnh anh ấy tám năm, làm bạn với anh ấy suốt thời thiếu niên, nhìn anh ấy trưởng thành biến thành Lục tổng.
Từng chút thay đổi của anh ấy, tôi quá quen thuộc rồi.
Tôi lập tức khựng lại tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chuyện này còn khiến tôi chấn động hơn cả việc tận mắt nhìn thấy Triệu Huỳnh Huỳnh sà vào lòng anh ấy thời cấp ba!
7
Tôi đã có thể trở về, vậy còn anh ấy thì sao?
Không đợi tôi nghĩ thông suốt, động tác tiếp theo của Lục Tụng đã chứng minh cho suy đoán của tôi.
Anh ấy nhìn Triệu Huỳnh Huỳnh vẫn còn nét ngây ngô, hỏi:
“Đây là lúc nào, sao cô lại mặc thành thế này?”
Ánh mắt của anh ấy, dừng lại trên chiếc bụng phẳng lì của Triệu Huỳnh Huỳnh.
Triệu Huỳnh Huỳnh bị anh ấy nhìn đến mức thẹn thùng, nhỏ giọng nói:
“Anh Tụng, bây giờ là giờ ra chơi mà, anh sao thế?”
“Em mặc bộ quần áo này...
Là Chân Kiều mua cho em đấy, tận ba ngàn tệ cơ, không đẹp sao?”
Tôi nhìn thấy khi Triệu Huỳnh Huỳnh nhắc đến tôi, lông mày Lục Tụng càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Anh ấy ôm đầu, bình tĩnh rất lâu mới lấy lại tinh thần:
“Tôi hiểu rồi...”
Nói xong, anh ấy vậy mà lại cười:
“Hóa ra là như vậy, tôi hiểu rồi.”
Anh ấy nhấc chân muốn đi, Triệu Huỳnh Huỳnh kéo anh ấy lại:
“Anh Tụng, anh sao thế?
Có phải bị bệnh rồi không?”
Đáng tiếc, Lục Tụng áp căn không nhìn cô ta, ngược lại lo lắng hỏi:
“Kiều Kiều ở đâu?”
“Kiều Kiều?”
Triệu Huỳnh Huỳnh uất ức lặp lại hai chữ này, “Tại sao anh lại gọi cô ta như vậy?
Anh Tụng, em nói cho anh biết, kế hoạch của chúng ta phải nhanh ch.óng thực hiện thôi, Chân Kiều cái con ngốc đó, hôm nay không biết phát điên cái gì, lại dám hung dữ với em...”
“Không chỉ công khai khiến em không bước xuống đài được, mà còn đi rất gần với cái tên cô độc Thẩm Kỳ Niên kia nữa.”
“Nếu cô ta ở bên Thẩm Kỳ Niên, thì không còn chuyện gì của anh nữa đâu.
Anh Tụng, chúng ta mau ch.óng theo như trước đây đã bàn bạc xong xuôi, anh đi theo đuổi cô ta, rồi nghĩ cách lấy được tiền của nhà cô ta, như vậy tiền nợ của nhà anh và tiền nợ của nhà em mới có thể trả hết được.”
Lục Tụng như có điều suy nghĩ, Triệu Huỳnh Huỳnh còn đang nói:
“Chúng ta sau này đi học còn phải tiêu tiền nữa...
Anh Tụng, cô ta là con một, anh nếu như theo đuổi được cô ta, sau này tài sản nhà cô ta đều là của chúng ta, thế chẳng tốt hơn nhiều so với việc sau này ra ngoài đi làm sao.
Em đã từng nhắc đến anh với cô ta, cô ta rất có hứng thú với anh đấy.
Anh tốt nhất là nắm chắc cơ hội tăng tiến tình cảm với cô ta đi.”
“Bây giờ cô ta mới mười tám tuổi, đơn thuần như vậy, chúng ta phải nắm chắc cơ hội tốt này!”
Lục Tụng lẩm bẩm tự nói:
“Đúng vậy, cô ấy vào lúc này, vẫn còn đơn thuần như vậy.”
Nói xong, mắt anh ấy vậy mà lại đỏ lên.
8
Những lời phía sau, tôi không nghe lọt tai nữa rồi.
Đoán được là một chuyện, tận tai nghe thấy lại là một cảm nhận khác.
Tuổi thanh xuân thuần chân của tôi, vậy mà lại là thời cơ tốt “tính toán” trong mắt người khác.
Nghĩ lại tám năm trước đây của tôi và Lục Tụng, đúng là một cơn ác mộng.
Tôi phẫn nộ rời đi, kết quả ở góc rẽ gặp phải Thẩm Kỳ Niên.
Tôi nghe lén bị bắt quả tang, liền chào hỏi cậu ấy:
“Thật khéo quá...”
Thẩm Kỳ Niên mờ môi mím c.h.ặ.t:
“Không khéo.”
Cậu ấy đút tay vào túi nhìn tôi, nhìn về phía góc cua tôi vừa lén lút nhìn lúc nãy một cái, tầm mắt nhìn xa, có thể nhìn thấy Lục Tụng và Triệu Huỳnh Huỳnh.
Ánh mắt cậu ấy rơi trên người Lục Tụng, nhìn thấu sự d.a.o động cảm xúc của tôi.
Cậu ấy lông mày nhíu nhíu:
“Tan học đợi tôi, cùng nhau về.”
Tôi bỗng nhiên liền có cảm giác an toàn.
Lúc phóng học, bác tài xế Triệu đến đón tôi.
4.