Quý Yên ngồi trước bàn ăn, cúi đầu ăn mì, một chút cũng không dám ngẩng đầu đối diện với Quý Nghiên Thư ở phía đối diện.
Sợ bị lộ tẩy, hoặc không chống đỡ nổi cặp hỏa nhãn kim tinh của Quý Nghiên Thư.
Khi cô đang gắp thịt vịt, điện thoại lại một lần nữa vang lên.
Cô đặt đũa xuống, Quý Nghiên Thư còn nhanh hơn cô một bước, cầm lấy điện thoại, vừa nhìn màn hình vừa nói: “Tiểu Yên, cái người WJ này sao cứ gọi cho con hoài vậy?”
Quý Yên cầm lại đũa, lí nhí nói: “Đâu có gọi hoài.” Cũng chỉ có hai lần.
Quý Yên làm như không nghe thấy, nhìn cô: “Nghe hay không nghe?”
Vội vàng nuốt xuống thức ăn trong miệng, Quý Yên hoảng hốt nói: “Không nghe ạ.”
Quý Nghiên Thư cũng không nói gì, đưa điện thoại cho cô.
Việc đầu tiên Quý Yên làm sau khi nhận được điện thoại là cúp máy.
Cô nghĩ, may mà vừa rồi đã sáng suốt xóa Wechat của Vương Tuyển, lỡ như có tin nhắn nhảy ra, với độ nhạy bén của Quý Nghiên Thư, cô thật sự không thể giải thích nổi.
Mặc dù, cô cảm thấy Vương Tuyển sẽ không nhắn tin.
Chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi úp xuống bàn, Quý Yên cầm đũa và muỗng lên tiếp tục húp canh ăn thịt, thậm chí còn nịnh nọt Quý Nghiên Thư: “Mẹ ơi, mì mẹ nấu ngon gấp trăm lần con nấu.”
Quý Nghiên Thư cười rất dịu dàng, gắp cho cô một miếng thịt nói: “Vậy sao? Vậy thì mẹ ở đây ở với con một thời gian nhé.”
Quý Yên ngây người, chỉ biết chớp mắt.
“Sao, con không muốn à? Hay là không tiện?”
Quý Yên vội vàng lắc đầu, nhìn quanh phòng một lượt, nói: “Không ạ, chỉ là chỗ này hơi nhỏ, sợ mẹ ở không quen.”
Quý Nghiên Thư cười tủm tỉm: “Mẹ là người đi lên từ những ngày tháng gian khổ, hồi mới đi làm chỗ ở còn là tầng hầm, tệ hơn ở đây nhiều…”
Nghe ý này, Quý Yên cuối cùng cũng hiểu ra, Quý Nghiên Thư tiền trảm hậu tấu đến Thâm Thành, e rằng không chỉ đơn giản là đến thăm cô, xem ra là định ở lại lâu dài.
Ăn cơm xong, Quý Nghiên Thư rửa chén trong bếp, Quý Yên muốn giúp thì bị bà đẩy ra: “Mẹ còn không biết con rửa chén thế nào à? Rửa một cái làm vỡ một cái, đi làm cả ngày cũng mệt rồi, ra ngoài ngồi nghỉ đi.”
Quý Nghiên Thư nói cũng không sai, Quý Yên rửa chén lúc nào cũng làm vỡ vài cái. Hồi mới học rửa chén, Thẩm Ninh Tri lúc nào cũng ra làm người hòa giải, lý do không ngoài mấy câu như “bể vỡ là bình an*”, “cái cũ không đi cái mới không đến”. Mãi cho đến một lần Quý Yên làm vỡ tan tành một bộ đĩa sứ hoa văn xanh trắng rỗng ruột phong cách Trung Hoa đắt tiền mà Quý Nghiên Thư mới mua về, từ đó trở đi, Quý Nghiên Thư không cho cô rửa chén nữa.
Bể vỡ là bình an*: Ý riêng trong ngữ cảnh này là “vỡ” – 碎 (suì) đồng âm với “tuổi” – 岁 (suì) trong câu chúc “tuế tuế bình an” (tuổi ), thay vì nói năm này qua năm khác đều bình an (tuế tuế bình an) thì nói vó bể vỡ là bình an.
Lý do là “học phí” quá cao, mà học cũng vô ích.
Trước đây khi Quý Yên đến chỗ Vương Tuyển, cũng từng làm vỡ hai món trong bộ dụng cụ ăn bằng bạc cao cấp nhập khẩu từ Ý của anh, Vương Tuyển tuy không nói gì, nhưng cũng không cho cô vào bếp nữa.
Món mì Trùng Khánh thất bại lần đó, cũng là cô nhân lúc anh đi tắm lén lút nấu.
Nhìn anh gọi điện hai lần trước sau, e là lúc này đã về đến Thâm Thành rồi, phần lớn là gọi điện bảo cô qua đó.
Nếu hôm nay Quý Nghiên Thư không đến Thâm Thành, Quý Yên rất vui lòng qua gặp anh, dù sao thì cô cũng thực sự nhớ anh rồi.
Nhưng lúc này cô có chuyện quan trọng hơn cần phải xác nhận.
Quý Yên trốn vào thư phòng, khóa cửa lại, gọi điện cho Thẩm Ninh Tri.
Thẩm Ninh Tri nhận được điện thoại của cô, không hề bất ngờ, nói: “Mẹ con đến chỗ con rồi à?”
Quý Yên lo lắng đến mức đi đi lại lại tại chỗ: “Bố, bố không có việc gì sao lại nhận việc làm thêm làm gì, không phải bố nên cùng mẹ vui vẻ sống cuộc sống hưu trí từ đây sao?”
Đầu dây bên kia Thẩm Ninh Tri cười một tiếng, nói: “Hết cách rồi, bên này lương cao, dù sao bố rảnh rỗi cũng không có việc gì làm, dạy học trồng người tốt biết bao, mấy năm nữa hẵng nghỉ hưu.”
“Bố thiếu tiền à? Con có, để con chuyển cho bố.”
“Trước đây không phải con hay nói chỉ thích tiền vào chứ không thích tiền ra sao? Nhìn nó tăng vùn vụt con mới vui mà.”
“…”
Đúng là gậy ông đập lưng ông, Quý Yên đi đi lại lại, hỏi: “Khi nào bố về Quảng Thành?”
“Chắc phải đến Tết Dương lịch,” nói rồi, Thẩm Ninh Tri chuyển chủ đề, “Lẽ ra lúc đó nên để con đến Lâm Thành học, con xem thành phố này cây xanh làm tốt biết bao, trên đường không có một chút bụi bẩn, quan trọng hơn là, nó rất đáng sống, thích hợp để dưỡng lão.”
Nói tiếp nữa, bố cô chắc thành Đại sứ quảng bá cho Lâm Thành mất.
Quý Yên ôm trán: “Bố, Quảng Thành đáng sống hơn, giá nhà còn rẻ hơn một chút, giá nhà ở Lâm Thành đứng trong top 5 cả nước, sắp bắt kịp Bắc Thành, Thượng Thành rồi.”
“Ây, chuyện tiền bạc con không cần lo, sau này của bố mẹ đều là của con, con lo gì chứ. Mà đừng nói nữa, hai ngày nay bố đi ngang qua một khu dân cư, môi trường thật sự rất tốt…”
Thôi xong, tiếp tục nói nữa chắc là sẽ nghĩ đến chuyện định cư ở Lâm Thành luôn, Quý Yên thở dài một hơi, cắt ngang lời thao thao bất tuyệt của Thẩm Ninh Tri, “Bố, hay là bố để mẹ đến Lâm Thành đi? Phong cảnh môi trường ở đó tốt như vậy, mẹ cũng nhân tiện qua đó nghỉ dưỡng, hai người có người chăm sóc lẫn nhau cũng tốt.”
Thẩm Ninh Tri thẳng thừng đập tan giấc mộng đẹp của cô: “Con đừng nghĩ nữa, bố nói cho con biết thế này nhé, cái người mà con xem mắt lần trước ấy, chuyện đại sự cả đời không bàn được, lại đi giới thiệu cho người ta đầu tư cái gì, mẹ con biết được tức đến đau cả tim, thế là không phải dọn đồ đến chỗ con luôn rồi sao, trong thời gian ngắn bà ấy sẽ không về đâu.”
Như thể chưa nói đến trọng điểm, cuối cùng Thẩm Ninh Tri lại nói: “Lần này mẹ con đã liên lạc với mấy người chị em cũ ở Thâm Thành rồi, con tự cầu phúc đi.”
Quý Yên tuyệt vọng.
Cô vội vàng xem lại lịch trình tháng 12.
Ngoài việc thi cử, nộp tài liệu của IoT Trung Hạ, còn có việc cập nhật thông tin tài chính và các thông báo khác của hai dự án mà cô phụ trách trước đây.
Cả tháng 12, cô không cần đi công tác, chỉ ngồi ở văn phòng để cập nhật tài liệu.
Quý Yên chưa bao giờ lường trước được, cuộc đời lại cứ thế âm thầm đi vào ngõ hẹp.
Ba ngày tiếp theo, Quý Yên vừa bận rộn ôn tập những chi tiết cuối cùng cho kỳ thi Bảo đại, vừa chờ đợi tin tức từ phía Hội đồng thẩm định nội bộ.
Có hai lần ăn cơm tối, Quý Nghiên Thư tình cờ hỏi: “Hôm nay cái người WJ đó không gọi cho con à?”
Khiến Quý Yên vô cùng sầu não, lúc đi làm cô ngoan ngoãn ở lại tầng 32, không dám lên tầng 35 lượn lờ nữa, buổi trưa xuống lầu ăn cơm gặp lại đồng nghiệp mà trước đây cô mời uống trà chiều, người ta cười hỏi, dạo này sao không thấy lên đây?
Quý Yên càng không biết trả lời thế nào.
Điều may mắn duy nhất là, Vương Tuyển cũng không chủ động tìm cô, cũng không gọi điện lại, về điểm này, họ thật hiếm khi có sự ăn ý.
Đó là, ở công ty phải giả vờ như những đồng nghiệp xa lạ nhất.
Hiện tại xem ra, cả hai đều làm rất tốt.
Thoắt cái đã đến ngày 3 tháng 12, kỳ thi Bảo đại bắt đầu lúc tám giờ rưỡi sáng, kéo dài ba tiếng, đề thi có tổng cộng 120 câu hỏi, đều là câu hỏi trắc nghiệm, chia thành 40 câu trắc nghiệm đơn và 80 câu trắc nghiệm tổ hợp, điểm tối đa là 100 điểm, 60 điểm trở lên là đạt.
Đến địa điểm thi, Quý Yên nói với Quý Nghiên Thư: “Mẹ, mẹ về trước đi ạ, phải ngồi ba tiếng lận đó.”
Quý Nghiên Thư nói: “Được rồi, lát nữa mẹ tìm một quán cà phê ngồi đợi con, con thi cho tốt nhé.”
Ba giờ trôi qua, Quý Yên kết thúc kỳ thi và đi ra ngoài.
Cô đi theo đám đông vừa đi vừa nhìn xuống lầu. Chỗ nào cũng là người, không thấy bóng dáng của Quý Nghiên Thư, chắc là vẫn đang đợi ở quán cà phê.
Đến chỗ vắng người, đang định gọi điện cho Quý Nghiên Thư, một bàn tay giật lấy điện thoại của cô. Cô còn đang sững sờ khi nhận ra người đó, thì ngay lập tức đã bị Vương Tuyển kéo tay nhét vào một chiếc xe hơi màu đen bên cạnh.
Cửa xe bị đóng lại, còn Vương Tuyển thì đi vòng qua nửa thân xe, mở cửa ghế lái ngồi vào.
Anh không nói một lời thắt dây an toàn, lái xe rời khỏi địa điểm thi, sau đó men theo con đường đi vào một con hẻm ít xe cộ qua lại.
Xe dừng lại, anh nhìn ra ghế sau, thấy Quý Yên đang ngây người, anh cười một cái, rất nhạt, nhưng lại quen thuộc đến lạ.
Quý Yên lập tức như bị thứ gì đó đâm trúng, cô sững sờ nhìn anh.
Vương Tuyển nhìn chằm chằm cô một lúc, vốn định hỏi cô muốn nói chuyện trong xe hay ngoài xe, bây giờ nghĩ lại, vẫn là ngồi trong xe nói chuyện thì thích hợp hơn.
Anh tháo dây an toàn, mở cửa xe bước xuống, sau đó lại mở cửa sau cúi người ngồi vào.
Cho đến khi cửa xe khẽ đóng lại, Vương Tuyển ngồi bên cạnh trong tầm tay với, Quý Yên vẫn còn có chút mơ hồ.
Giống như đang mơ vậy, anh đột nhiên xuất hiện, đột nhiên đưa cô đi, rồi lại đột nhiên yên tĩnh ngồi bên cạnh cô.
Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, giống như một giấc mơ.
Cô đưa tay ra, di chuyển về phía má anh, anh im lặng, cứ thế với đôi mắt sâu thẳm nhìn cô, chờ đợi động tác tiếp theo của cô.
Ngay khi sắp chạm vào má anh, đầu ngón tay Quý Yên run lên, cô rụt tay lại, giây tiếp theo lại bị anh nắm lấy, xoa nhẹ, rồi áp lên má mình, giọng nói nhàn nhạt: “Sao không sờ nữa?”
Anh trước nay luôn nghiêm túc, rất ít khi không nghiêm túc. Thỉnh thoảng vài lần tình nồng ý đậm, anh sẽ nói một vài câu, làm một vài việc hoàn toàn trái ngược với ấn tượng mà anh thường mang lại cho người khác.
Nhưng chuyện này ít đến đáng thương.
Lần ấn tượng sâu sắc nhất là lần trước ở Tô Thành, anh vậy mà lại nói đến chuyện vụng trộm.
Thật khó tưởng tượng hai chữ đó lại có thể thốt ra từ miệng anh.
Lần nữa chính là bây giờ.
Anh nhìn cô, có vài phần thâm tình, vài phần lơ đãng: “Sao em không sờ nữa?”
Ít nhiều có chút phóng túng, khác xa với vẻ xa cách cao ngạo thường ngày của anh.
Quý Yên không biết nên trả lời thế nào.
Cô cảm thấy đầu óc mình bây giờ đang bị lấp đầy.
Phần lớn là nội dung của kỳ thi Bảo đại, một phần rất nhỏ là Vương Tuyển.
Thấy cô mãi không nói gì, Vương Tuyển kéo người về phía trước, đỡ lấy eo cô, hôn lên môi cô, cẩn thận và nghiêm túc dây dưa.
Khi đầu lưỡi anh sắp sửa luồn vào, Quý Yên cuối cùng cũng hoàn hồn, cô khẽ cắn anh một cái, Vương Tuyển khẽ “hiss” một tiếng, rời khỏi môi cô, nhưng tay vẫn ôm lấy eo cô.
Hai người gần đến mức không thể gần hơn được nữa. Hơi thở quyện vào nhau.
Quý Yên khẽ nói: “Mẹ em đến rồi, đang đợi em ở quán cà phê gần đây.”
Vương Tuyển vén những lọn tóc rũ xuống của cô ra sau tai, lơ đãng đáp, “Ừm, anh biết.”
Anh biết?
Cô lại một lần nữa ngạc nhiên.
Cô nhìn anh: “Sao anh biết?”
Vương Tuyển đáp lại khá nhạt: “Đưa bạn đến gần đây làm việc, tình cờ gặp được.”
Thì ra là vậy, nhưng nghĩ kỹ lại, lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Việc cô và mẹ ở cùng nhau mà bị anh bắt gặp chắc hẳn đã xảy ra hơn ba tiếng trước, lúc đó anh đã thấy cô rồi sao?
Đang định hỏi, ai ngờ Vương Tuyển đã mở điện thoại, lật đến giao diện trò chuyện Wechat, đưa cho cô xem: “Tình hình này, có thể giải thích một chút được không?”
Trên đó rõ ràng là tin nhắn anh chưa gửi đi được.
Bên cạnh là một dấu chấm than màu đỏ vô cùng bắt mắt, phía dưới là dòng thông báo phải xác nhận bạn bè mới có thể gửi tin nhắn.
Chút tâm tư lãng mạn trong lòng Quý Yên lập tức tan biến không còn một dấu vết.
Cái này phải giải thích thế nào đây?
Nói là mẹ em đến, vô tình thấy ghi chú, em không biết giải thích thế nào nên đã xóa anh trước?
Quý Yên càng cảm thấy, con đường đời một lần nữa lại hẹp đi.