Sau buổi trưa, cả buổi chiều là một trận bão tuyết, Quý Yên và hai đồng nghiệp vừa trở về ngồi trong khách sạn viết tài liệu.
Điện Tử Minh Cảnh có kế hoạch nộp hồ sơ vào cuối tháng 3, mà năm mới sắp đến ngay rồi, thời gian dành cho Quý Yên và mọi người không còn nhiều.
Chập tối, tuyết bên ngoài cửa sổ đã rơi thưa hơn một chút, Tiểu Triệu và Tiểu Hứa nói muốn đến quán rượu tối qua dùng bữa lần nữa, lần này họ muốn tự đi, không làm phiền Tiểu Trang nữa, nếu không lại phải để Tiểu Trang thanh toán.
Quý Yên tỏ vẻ không có ý kiến.
Ba người lần lượt về phòng thay quần áo.
Lúc Quý Yên mặc áo khoác, cô ngước mắt lên, không khỏi nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ màu xám đen treo trên giá.
Người đó…
Cô cúi đầu thở dài một tiếng, đừng nghĩ về anh ấy nữa.
Cô lấy chiếc khăn quàng cổ màu trắng bên cạnh, quàng lên cổ, rời khỏi phòng ra hành lang hội hợp với đồng nghiệp.
Chín giờ sáng hôm sau, họ lên chuyến tàu lửa đến Pháp.
Vương Tuyển làm xong việc công, từ văn phòng đi ra, bên ngoài trời đã nhá nhem tối. Đèn trên đường phố sáng rực, trận bão tuyết vừa kết thúc, người đi đường tấp nập không ngớt.
Anh nhìn quanh một vòng, tiếng người ồn ào, mọi thứ đều vô cùng náo nhiệt. Chỉ là một khung cảnh đường phố về đêm bình thường như vậy, anh lại không khỏi nghĩ đến Quý Yên.
Rõ ràng đang cùng một thành phố, đi xe cũng chỉ mất nửa tiếng, muốn gặp cô là một việc rất dễ dàng. Nhưng vừa nghĩ đến việc buổi trưa cô hai lần muốn trả lại chiếc khăn quàng cổ, Vương Tuyển lại dằn xuống ý định đi tìm cô.
Cứ từ từ đã, đợi một thời gian nữa rồi nói. Nếu bây giờ mà đến, không chừng cô lại muốn trả khăn cho anh, vậy thì lần sau anh muốn gặp cô sẽ không có lý do thích hợp nữa.
Hơn nữa, một tuần sau Quý Yên sẽ về nước, sau khi về rồi, muốn gặp lại sẽ dễ dàng và thuận tiện hơn nhiều.
Cách đó không xa, tiếng lốp xe dần rõ hơn, Vương Tuyển nghiêng đầu nhìn qua, không vội không từ từ bước xuống bậc thềm, chiếc xe vừa hay dừng lại trước mặt anh, anh kéo cửa xe, cúi người ngồi vào trong.
Cảnh đường phố ngoài cửa sổ lướt qua với tốc độ đều đặn, người đi đường cũng vậy.
Tạm thời cứ như vậy đi, Vương Tuyển nghĩ.
Ở lại Đức nửa tháng, giải quyết xong công việc bên này, anh lên đường về nước.
Những ngày sau khi trở về vẫn không có bất kỳ thay đổi nào, công việc vẫn chiếm phần lớn thời gian của anh.
Có một lần anh phải đến Thâm Thành gặp một khách hàng, xe chạy qua khu Phố tài chính, anh liếc nhìn ra ngoài, vẻ mặt điềm tĩnh, trong lòng lại nghĩ…
Quý Yên đã về nước một tuần trước rồi.
Nhưng cô không hề liên lạc với mình.
Chiếc khăn quàng cổ kia dường như đã bị cô lãng quên, không hề nhắc lại chuyện muốn trả nữa.
Anh đã hy vọng cô có thể giống như trước đây, mọi việc đều tính toán rạch ròi, như vậy họ sẽ không tránh khỏi việc phải liên lạc.
Những lúc rảnh rỗi sau khi làm xong việc, anh hết lần này đến lần khác mở điện thoại, không làm gì cả, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, không vì điều gì khác, chỉ là đang nghĩ, dãy số quen thuộc kia liệu có đột nhiên nhảy ra hay không.
Anh đang đợi điện thoại của cô.
Thế nhưng, số của cô chưa từng sáng lên một lần nào.
Anh dần quen với việc trong cuộc sống của mình không có sự tồn tại của Quý Yên. Vương Tuyển nghĩ, cuộc sống chính là như vậy.
Ban đầu, bạn sẽ để tâm, sẽ nhớ nhung, thậm chí sẽ tự dằn vặt mình; nhưng thời gian dài rồi, những suy nghĩ mông lung này đều sẽ dần phai nhạt theo thời gian.
Giống như nỗi nhớ của anh dành cho cô, tất cả đều được cô đọng trong vài giờ đồng hồ bên nhau vào buổi sáng hôm đó ở Munich.
Anh tự nhủ, đợi đến lần sau khi nỗi nhớ thực sự không thể kiềm chế được nữa, anh sẽ lại tìm một lý do để đến gặp cô.
Ở lại Thâm Thành hai ngày, anh trở về Bắc Thành như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tết Nguyên đán đến gần, trong nhà rộn ràng náo nhiệt, Dịch Uyển Như gọi dì giúp việc trong nhà dán rất nhiều câu đối Tết.
Vương Tuyển mang theo cả người đầy tuyết trở về, đập vào mắt là những câu đối và đồ trang trí treo khắp nơi.
Đỏ rực, phản chiếu trên nền tuyết trắng dưới đất, trông rất vui mắt.
Buổi tối, trên bàn ăn, cả nhà vẫn dùng bữa trong im lặng như thường lệ, được một nửa, Dịch Uyển Như không khỏi nhắc đến vấn đề cá nhân của anh.
“Chú hai con có xem cho con một người rồi, có muốn gặp không.”
Giọng điệu vô cùng khẩn khoản.
Vương Tuyển thái độ hết sức bình tĩnh: “Mấy đứa con nhà chú hai đều lập gia đình hết rồi sao?”
Dịch Uyển Như lắc đầu: “Vẫn còn một đứa đang học đại học.”
Anh ngẩng đầu, ánh mắt nhàn nhạt nhìn qua: “Nếu chú hai sốt ruột thế, vậy thì để đứa trẻ đó đi gặp đi.”
Dịch Uyển Như ngẩn người, sau đó tức giận nói: “Đứa út là con gái, con bảo con gái đi gặp con gái, nói có nghe được không?”
Vương Sùng Niên chậm rãi ăn cơm, không nói một lời, như thể một người ngoài cuộc.
Vương Tuyển đặt bát xuống, không nhanh không chậm lau miệng, khẽ đáp: “Tình yêu đích thực không phân biệt giới tính.”
Nói xong, anh đứng dậy rời bàn ăn lên lầu.
Dịch Uyển Như: “…”
Ăn hai miếng rau, bà nhìn người chồng đối diện vẫn luôn im lặng, hỏi: “Bình thường ông không phải hay chất vấn nó sao? Tối nay sao im lặng thế?”
Vương Sùng Niên hừ một tiếng: “Con trai của bà bà không rõ à?”
“…”
Lời của mẹ, Vương Tuyển không hề để trong lòng.
Thoáng cái lại là một tuần mới, anh lại phải đến Thâm Thành gặp một khách hàng, nhận được lịch trình do Mạnh Dĩ An gửi tới, anh mới muộn màng nhận ra, gần đây tần suất xuất hiện của Thâm Thành có phải hơi cao rồi không.
Ngày hôm sau, Mạnh Dĩ An đến đón anh, Vương Tuyển nhàn nhạt nhìn cậu ta, không nói một lời.
Mạnh Dĩ An không đoán ra được tại sao anh lại nhìn mình như vậy, nhưng lại không dám hỏi, suốt đường đi đều nơm nớp lo sợ.
Đến Thâm Thành, Vương Tuyển day trán, đột nhiên nói: “Bảo người dọn dẹp lại chỗ ở trước đây của tôi, mấy ngày nay tôi sẽ ở bên đó.”
Mạnh Dĩ An suy nghĩ một lát mới hiểu ra ý của anh.
Một buổi sáng tháng sáu năm ngoái, Vương Tuyển đột nhiên ném cho cậu ta một chùm chìa khóa và mật khẩu, nói đó là nơi ở trước đây của anh ở Thâm Thành, bảo cậu ta liên hệ với dịch vụ giúp việc định kỳ đến dọn dẹp, còn đặc biệt dặn dò đồ đạc trong nhà không được động đến.
Mạnh Dĩ An vội nói cậu ta sẽ sắp xếp ổn thỏa.
Sau đó Mạnh Dĩ An gửi thông tin bên giúp việc cho Vương Tuyển, Vương Tuyển liếc qua loa vài cái, không nói gì.
Trong lòng Mạnh Dĩ An thấp thỏm không yên.
Một lúc lâu sau mới nghe Vương Tuyển nói, cứ vậy đi.
Có một chút phảng phất sự thỏa hiệp, cũng có một sự hài lòng không nói nên lời.
Mạnh Dĩ An không dám suy đoán nhiều, chỉ định kỳ gửi tình hình căn nhà cho Vương Tuyển.
Nhưng từ đó về sau, Vương Tuyển dường như đã quên mất sự tồn tại của căn hộ này, chưa từng nhắc đến nửa lời.
Không ngờ, hơn nửa năm đã trôi qua, cuối cùng anh cũng coi như đã nhớ lại mình còn có một căn hộ ở Thâm Thành.
Làm xong việc đã là mười giờ tối, Mạnh Dĩ An đỗ xe bên cạnh tòa nhà Công nghệ, Vương Tuyển lên xe, vẫn luôn day trán.
Mạnh Dĩ An vừa lái xe vừa hỏi: “Trực tiếp đưa anh về chỗ ở ạ?”
Vương Tuyển dừng tay, mở mắt ra, nhìn ra ngoài cửa sổ, một lúc lâu sau mới “ừm” một tiếng.
Rất lâu rồi mới lại bước vào căn nhà này, Vương Tuyển vậy mà lại có một cảm giác thân thuộc đã lâu không gặp.
Anh nhanh chóng nhìn quanh một lượt, những nơi ánh mắt tìm đến, không nơi nào là không hiện lên bóng dáng của Quý Yên.
Hai năm thời gian, dấu chân cô để lại ở nơi này thực sự quá dày đặc.
Mạnh Dĩ An đợi một lát, thấy Vương Tuyển cứ nhìn căn nhà mà không nói tiếng nào, ngập ngừng lên tiếng: “Sáng mai tám giờ tôi qua đón anh nhé?”
Vương Tuyển bừng tỉnh, day day thái dương, nói: “Sớm hơn nửa tiếng nữa.”
Mạnh Dĩ An rời đi, khóa cửa khớp lại, cả căn phòng trở về với sự tĩnh lặng chết chóc.
Vương Tuyển ném chìa khóa vào chiếc hộp ở huyền, ánh mắt đột nhiên khựng lại, anh quay người trở lại, cầm chiếc hộp trên tủ lên.
Chiếc hộp này chuyên dùng để đựng chìa khóa. Bên trong có hai chùm chìa khóa xe Audi, là hai chiếc mà Quý Yên thường lái trước đây.
Dấu vết của cô quả thực ở khắp mọi nơi. Anh nhìn một lát rồi đặt lại chỗ cũ.
Tối hôm sau làm xong việc, Mạnh Dĩ An như thường lệ đưa anh về chỗ ở, chỉ là trước khi đi có nói thêm một việc.
Cậu ta nói: “Ngày kia là tiệc tất niên của bộ phận số Mười một, Triệu tổng nghe nói anh đang ở Thâm Thành, hỏi anh có muốn qua tham dự không ạ.”
Vương Tuyển nhìn lại thời gian, lúc này mới nhớ ra, lại một năm nữa đã trôi qua.
Mạnh Dĩ An vẫn đang chờ câu trả lời.
Anh suy nghĩ một lát, một lúc lâu sau mới nói một cách nước đôi: “Tôi sẽ liên lạc với anh ấy.”
Mạnh Dĩ An rời đi.
Căn nhà lại chìm vào một khoảng lặng như không có người.
Vương Tuyển cởi áo khoác, rót một ly nước, ngồi trên sofa phòng khách, nhìn chằm chằm ra ban công.
Một lát sau, anh tiện tay cầm lấy một chiếc gối ôm, đang định đặt ra sau lưng thì đột nhiên khựng lại.
Đó là một chiếc gối ôm hết sức bình thường, nhưng lại là kiểu mà Quý Yên rất thích, cô nói hình con ngỗng ở giữa gối trông rất ngố, rất ngốc, nhìn rất giải tỏa căng thẳng.
Lúc đó anh nghe mà chẳng mấy để tâm, giật lấy chiếc gối trong tay cô, quấn quýt với cô.
Bây giờ nghĩ lại, con ngỗng này đúng là rất ngố rất ngốc, nhưng nhìn lâu chẳng hề giải tỏa chút nào, ngược lại càng thêm phiền muộn và bối rối.
Anh ném chiếc gối xuống, đứng dậy, vừa c** q**n áo vừa đi về phía phòng tắm.
Thoáng cái lại đến tiệc tất niên của bộ phận.
Năm ngoái đa số đồng nghiệp đều đi công tác làm dự án, tiệc tất niên của bộ phận bị hủy bỏ, năm nay gần như mọi người đều có mặt, Ôn Diễm sớm đã bảo thư ký sắp xếp quà tặng, khách sạn.
Quý Yên gõ xong chữ cuối cùng, vừa hay Thi Hoài Trúc đến gõ vào vách ngăn của cô: “Đi thôi.”
Quý Yên khóa máy tính, đi theo sau anh ta, khẽ hỏi: “Sư phụ, tiền thưởng năm nay bao nhiêu vậy?”
Ôn Diễm là người gốc Lâm Thành, tiệc tất niên của bộ phận mỗi năm một lần, anh ta đều sẽ trích ra một phần tiền, sau đó dùng cách chơi Bác Bính* của Lâm Thành để chia tiền thưởng.
Chơi Bác Bính*: Một trò chơi đổ xúc xắc để giành bánh trung thu
Hoàn toàn là một cách thức dựa vào may mắn, Quý Yên và mọi người cảm thấy cách này nhân văn hơn nhiều so với việc ép rượu của các bộ phận khác, hơn nữa còn có ý nghĩa quảng bá lễ hội truyền thống của Lâm Thành, có thể nói là một công đôi việc.
Thi Hoài Trúc ra một dấu tay.
Trong lòng Quý Yên lập tức như pháo hoa nổ tung, 66 vạn! Ôn Diễm lần này đúng là chơi lớn.
Tiệc tất niên của bộ phận năm nay vẫn được tổ chức tại một khách sạn quen thuộc.
Trước khi bước vào khách sạn, Quý Yên nhìn logo tên khách sạn quen thuộc đó, có một cảm giác vật còn người mất phức tạp.
Tiệc tất niên của bộ phận ba năm trước, tình cờ là bộ phận số Sáu của Quý Yên và bộ phận số Mười một của Vương Tuyển đều tổ chức ở khách sạn này, và còn trùng hợp hơn nữa là đều ở cùng một tầng, ngay sát vách. Nửa sau của buổi tiệc năm đó, hai bộ phận gần như là ăn mừng cùng nhau.
Ánh đèn sáng rực, rượu ngon mỹ tửu, ly chén cụng nhau loang loáng, một vài sai lầm cứ thế xảy ra.
Quý Yên vẫn nhớ, tửu lượng của cô tốt, sau khi đưa tất cả mọi người lên xe an toàn, cô quay lại đón Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc.
Bất ngờ là, Vương Tuyển cũng ở đó, đang nói chuyện với Ôn Diễm, thấy cô, chỉ nhàn nhạt gật đầu.
Lúc đó, hai người không thân, thậm chí còn không mấy khi nói chuyện, ngoài vài lần cô giúp Thi Hoài Trúc và Ôn Diễm đưa tài liệu và truyền lời.
Trước đó, sự tồn tại của Vương Tuyển đối với Quý Yên chỉ giới hạn ở việc, anh là một nhân vật rất lợi hại, là người mà cô ngưỡng mộ. Cô biết rõ khoảng cách giữa hai người, càng hiểu đạo lý “chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể mạo phạm”.
Vì vậy, cô chỉ nhìn anh từ xa, thuận tiện học hỏi năng lực làm báo cáo và phân tích dữ liệu của Vương Tuyển.
Nhưng đêm đó, có lẽ là một ngoại lệ.
Vợ của Ôn Diễm đến đón người, Thi Hoài Trúc cũng bị một cuộc điện thoại gọi đi gấp. Trước cửa khách sạn lạnh lẽo, vắng vẻ, hai người lặng lẽ nhìn nhau vài giây, Quý Yên vội nói: “Vương tổng, tôi gọi xe rồi ạ.”
Vương Tuyển đã uống rượu cả tối, tuy không đến mức say, nhưng gió lạnh thổi qua, đầu hơi đau nhức, nghe thấy lời của Quý Yên, anh gật đầu.
Xe nhanh chóng đến, Quý Yên mở cửa xe, nhìn Vương Tuyển, người sau khựng lại vài giây, lát sau, cất bước tiến lên, lúc đi ngang qua cô, nói một tiếng cảm ơn.
Quý Yên cười nói đó đều là việc cô nên làm.
Đúng là việc cô nên làm, Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc biết tửu lượng của cô tốt, trước khi đi đã dặn cô nhất định phải đưa Vương Tuyển lên xe an toàn.
Vương Tuyển lên xe, người dựa vào lưng ghế, tay day trán, hai mắt nhắm hờ.
Tài xế bên kia đang hỏi điểm đến.
Quý Yên nhìn về phía Vương Tuyển, môi anh mím chặt, không nói một lời.
Do dự một lúc, Quý Yên đã làm một hành động táo bạo.
Cô kéo mở cửa ghế phụ, và báo địa chỉ nhà mình cho tài xế.
Sau này Quý Yên vô số lần nghĩ, đêm đó rốt cuộc có phải là do rượu tác quái hay không, nếu không sao cô lại có dũng khí đưa Vương Tuyển về nhà.
Chỗ ở của cô là hai phòng ngủ một phòng khách, phòng ngủ chính rất lớn, có một phòng thay đồ thông vào, phòng ngủ còn lại bị cô dùng làm phòng làm việc, để bình thường tăng ca.
Lúc đó cô chọn thuê căn hộ này, chính là vì bố cục tốt, không gian như đã tính toán qua, lớn nhỏ rất vừa mắt cô.
Tiền thuê có hơi đắt, nhưng đắt xắt ra miếng.
Nhưng khi cô đưa Vương Tuyển về nhà, lại thấy khó xử.
Vương Tuyển ngủ ở đâu, còn cô thì nên ngủ ở đâu?
Cô vào bếp pha một ly nước mật ong, không biết Vương Tuyển có ăn được đồ ngọt không, cô còn pha đi pha lại mấy lần, lúc cầm ly nước ra khỏi bếp, Vương Tuyển đang đứng trước cửa sổ kính sát đất, quay lưng về phía cô.
Anh rất cao, dáng người lại đẹp, bộ vest được cắt may vừa vặn tôn lên vẻ thanh tú, thẳng tắp của anh, vừa có vài phần phong thái ngọc thụ lâm phong*, lại có vài phần cảm giác trường thân ngọc lập*.
Ngọc thụ lâm phong*: tao nhã như cây ngọc trước gió
Trường thân ngọc lập*: dáng người cao ráo, đứng thẳng như ngọc
Cũng chẳng trách nhiều người trong công ty để ý đến anh như vậy.
Đang lúc xuất thần, người đang quay lưng về phía cô, từ từ xoay người lại.
Ánh mắt giao nhau giữa không trung, mày anh hơi nhíu lại, ánh mắt có chút mông lung; còn Quý Yên thì chớp chớp mắt, ngây người tại chỗ, quên cả nói năng.
Im lặng vài giây, Vương Tuyển lên tiếng: “Đây là?”
Giọng anh hơi khàn, âm thanh như ma sát vậy, Quý Yên cảm thấy đặc biệt êm tai.
Cô bình tĩnh bước tới, đưa ly nước mật ong cho anh nói: “Đây là nhà tôi, lúc nãy tài xế hỏi địa chỉ của anh, anh không trả lời, nên tôi…”
Mặc dù là cái cớ đã nghĩ sẵn từ trước, nhưng đến lúc nói ra, lại cảm thấy vô cùng căng thẳng.
Vương Tuyển uống nửa ly nước, cầm ly trong tay, nhàn nhạt nói: “Cảm ơn cô.”
Quý Yên nghĩ, anh thật là kiệm lời, cô còn đang bối rối căng thẳng không biết trả lời anh thế nào, anh lại dùng một câu “cảm ơn cô” nhẹ bẫng cho qua chuyện.
Cả phòng im lặng, một lát sau, ngay lúc Quý Yên không biết phải trả lời thế nào, lại nghe anh nói: “Còn nước không?”
Giọng vẫn khàn khàn.
Quý Yên vội nói: “Có ạ.” Lại đưa tay ra định lấy ly nước của anh “Để tôi rót cho anh.”
Anh lùi tay lại, tránh cô, sau đó lắc đầu, nhìn về phía phòng ăn: “Ở trong bếp phải không? Tôi tự làm được.”
Quý Yên vội vàng đưa anh vào bếp.
Khoảnh khắc đó, cô nghĩ, may mà mình là một kẻ mù bếp núc, bình thường ngoài đun nước, hâm sữa và hâm nóng đồ ăn ngoài, gần như không dùng đến. Vì vậy cả nhà bếp giống như một căn phòng mẫu, không có một chút mùi dầu mỡ nào.
Vương Tuyển uống hai ly nước, rửa sạch ly, quay người nhìn cô, dường như đang hỏi ly nên để ở đâu.
Quý Yên ngẩn người nói: “Để đâu cũng được.”
Anh khựng lại một chút, đặt lên chiếc giá bên cạnh bồn rửa.
Quý Yên nghĩ, người này thật là kỹ tính.
Lần nữa ngồi trong phòng khách, Vương Tuyển nói: “Tôi…”
Chưa nói xong, Quý Yên vội ngắt lời anh: “Không sao đâu ạ, muộn thế này rồi, gọi xe cũng không tiện, anh cứ ở lại chỗ tôi một đêm đi.”
Anh đột nhiên nhìn qua, ánh mắt chăm chú, không nói một lời.
Quý Yên không khỏi căng thẳng, không khỏi lúng túng, cô cười, giả vờ trấn tĩnh: “Phòng ngủ, phòng làm việc, tùy anh xem ở đâu tiện.”
Anh cười một cách bất đắc dĩ: “Cô…”
Chỉ nói một chữ rồi đột ngột dừng lại.
Quý Yên rất muốn hỏi, cô làm sao?
Nhưng Vương Tuyển không nói tiếp, thậm chí, anh cứ ngồi trên sofa phòng khách, ánh mắt sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì.
Quý Yên có thể chắc chắn rằng, anh không có ý định rời đi.
Đã gần một giờ, thời gian đúng là rất muộn rồi, ngày mai còn phải đi làm, Quý Yên về phòng.
Em trai cô và Vương Tuyển cao gần bằng nhau, mùa hè năm ngoái đến Thâm Thành dự hội thảo học thuật, có ở tạm chỗ cô một đêm, vì vậy chỗ cô vẫn còn giữ hai bộ quần áo của cậu.
Là hai bộ quần đùi áo cộc, kiểu đen trắng.
Mặc dù lúc này là mùa đông, nhưng trong nhà có bật máy sưởi, đối phó một đêm vẫn được.
Quý Yên tìm quần áo ra, lại tìm một chiếc khăn lông mới, cùng lúc đưa cho anh.
Vương Tuyển ngồi trên sofa, đôi mắt đen láy lặng lẽ nhìn cô.
Quý Yên vội giải thích: “Đây là quần áo của em trai tôi.”
Ánh mắt anh đột nhiên trở nên mập mờ.
Cô lập tức hoảng hốt biện minh: “Em trai ruột.”
Anh hiếm khi cười một tiếng, tiếng cười nhẹ nhàng, như một chiếc lông vũ mỏng manh, lướt qua tim cô, để lại một cảm giác chạm vào như có như không.
Hơi ngưa ngứa, còn có chút tê dại.
Quý Yên ngây người.
Vương Tuyển thì lại thản nhiên nhận lấy quần áo trong tay cô, bình thản đi qua trước mắt cô, sau đó đi qua phòng khách, vào phòng tắm, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Quý Yên quay người, nhìn cánh cửa phòng tắm, và bóng đèn vàng mờ ảo hắt ra từ lớp kính mờ. Khoảnh khắc này, một cánh cửa nào đó trong lòng cô, cứ thế dễ dàng bị mở ra.
Nửa tiếng sau, cửa phòng tắm mở ra.
Vương Tuyển lau mái tóc ướt bước ra. Tay dài chân dài, vóc dáng vô cùng thẳng tắp.
Quý Yên ngồi trên tấm thảm trải sàn gỗ, nghe tiếng, ngẩng đầu nhìn anh.
Anh cũng nhìn cô, đôi mắt đen láy tĩnh lặng, một lúc sau, anh nói: “Tôi xong rồi.”
Quý Yên chống tay vào bàn đứng dậy, chỉ vào hai căn phòng bên cạnh: “Anh chọn một phòng đi.”
Vương Tuyển hỏi: “Có phòng làm việc không?”
“Có, phòng bên tay trái chính là nó.”
Anh gật đầu, đi thẳng về phía phòng làm việc.
Phòng làm việc có một chiếc giường nhỏ, có thể gấp gọn được, bình thường không dùng, Quý Yên sẽ gấp nó lại dựa vào tường.
Lúc này nó đã được cô hạ xuống, và trải sẵn ga giường, trên đó còn có một chiếc chăn lụa tơ tằm.
Vương Tuyển đứng ở cửa nhìn vào trong, quay người, nói với Quý Yên: “Tối nay tôi ở bên này, làm phiền cô rồi.”
Một câu nói khách sáo, ngay lập tức vạch rõ ranh giới giữa hai người.
Quý Yên tỉnh táo lại, cười nói: “Không có gì, điều khiển ở trên bàn, anh có thể tự điều chỉnh nhiệt độ.”
Vương Tuyển gật đầu nói cảm ơn.
Quý Yên vào phòng lấy máy sấy tóc, lúc ra ngoài, thấy Vương Tuyển đang đứng trước cửa sổ sát đất, vừa lau tóc vừa ngắm cảnh đêm.
Dưới màn đêm dày đặc, bóng lưng anh thon dài, nhưng lại vô cùng cô độc.
Quý Yên nhìn một lúc, khi nhận ra anh sắp quay người lại, cô đi tới, đặt máy sấy tóc lên bàn trà, nói: “Dùng máy sấy sấy một chút, tóc sẽ khô nhanh hơn.”
Vương Tuyển vẻ mặt nhàn nhạt, vẫn nói một tiếng: “Cảm ơn.”
Quý Yên lắc đầu, về phòng lấy quần áo đi tắm.
Khi vòi hoa sen phun nước xuống, cô nhắm mắt lại, trong đầu lại nghĩ, anh thật xa cách lạnh lùng, chẳng khác gì những lời đồn trong công ty.
Nửa tiếng sau, cô cũng lau tóc bước ra.
Vương Tuyển vẫn ở phòng khách, đang xem điện thoại, nghe thấy tiếng động, anh quay đầu nhìn qua.
Cô sững sờ, bỏ khăn xuống, nói: “Anh vẫn chưa ngủ sao?”
Anh “ừm” một tiếng, một tiếng trong trẻo nhàn nhạt, không nghe ra cảm xúc gì.
Cô nhất thời không biết trả lời thế nào.
May mà, anh nhanh chóng thu lại ánh mắt, tiếp tục nhìn điện thoại, thỉnh thoảng gõ vài chữ trên màn hình.
Chắc là đang bận công việc.
Sợ ảnh hưởng đến anh, Quý Yên cầm máy sấy tóc về phòng, cắm điện định bấm nút, nghĩ đến điều gì đó, cô đặt máy sấy xuống, đi đến cửa khép hờ, rồi quay lại sấy tóc.
Nhà cách âm tốt, như vậy sẽ không làm ồn đến anh ở bên ngoài.
Tóc cô vừa nhiều vừa dài, sấy hơn mười phút mới khô hẳn. Cô tắt máy sấy, rút điện, cuộn dây điện lại, lúc ra ngoài, Vương Tuyển vẫn ngồi ở phòng khách, nhưng lần này không cầm điện thoại, mà dựa vào lưng sofa, vẻ mặt bình thản, không biết đang nghĩ gì.
Cô cất máy sấy vào tủ đồ, lúc quay lại, cô nhìn qua, anh cũng vừa hay nhìn lại.
Đèn phòng khách hơi vàng, anh ngồi đó, ánh mắt trầm tĩnh, giống hệt một giấc mơ mà cô tưởng tượng ra.
Vương Tuyển đứng dậy đi về phía cô, nói: “Tôi…”
Chưa nói xong, một bàn tay đã chạm lên mặt anh.
Là Quý Yên, cô chăm chú nhìn anh.
Vương Tuyển tuy ngạc nhiên, nhưng lại không phản cảm. Đúng vậy, anh không phản cảm, sau này nghĩ lại chính anh cũng cảm thấy kinh ngạc.
Anh hạ tầm mắt, lặng lẽ nhìn cô.
Ánh mắt vừa chạm, Quý Yên như bừng tỉnh, cô thu tay lại, đúng lúc này, Vương Tuyển đột nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay cô.
Tim cô đập thình thịch, ngay lúc cô định nói gì đó, anh đã cúi đầu xuống. Một bóng đen phủ xuống, mắt cô chìm vào một khoảng tối đen, không lâu sau, một cảm giác ấm áp phủ lên môi cô.
Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, Quý Yên cảm thấy tim mình đã hoàn toàn mất kiểm soát, sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Sau đó, mọi thứ đều loạn cả lên.
Đợi đến khi cô tỉnh táo lại, hai người đã đổi chỗ, từ phòng khách chuyển đến phòng ngủ. Hơn nữa, cả hai đều không một mảnh vải che thân.
Trong phòng đã bật máy sưởi từ trước, không đến nỗi lạnh.
Vương Tuyển hai tay chống hai bên, giọng nói lạnh lùng hỏi cô: “Nghĩ kỹ chưa?”
Sắp đến bước cuối cùng rồi, lúc này hỏi câu này, thực sự là thừa thãi.
Quý Yên dùng hành động trả lời anh.
Cô đưa hai tay ra, ôm lấy cổ anh, khoảnh khắc cơ thể tiếp xúc gần, cô nghe thấy một tiếng trầm đục.
Là từ người ở trên.
Cô lập tức nín thở, tay hơi run.
Anh cảm nhận được, dừng lại, đưa tay lên v**t v* má cô, rồi cúi đầu ghé vào tai cô nói một câu.
“Có chỗ nào không thoải mái thì nói với tôi.”
Mặt Quý Yên lập tức đỏ bừng. Lúc này mà lại nói những lời này…
Nhiệt độ trên mặt ngày càng cao, cô nhìn anh, nghĩ, lúc này, người đàn ông này cũng thật dịu dàng.
Anh rất hiểu đạo lý làm việc gì cũng phải theo trình tự, từng bước một.
Không vội không vàng, giống như đang nghiên cứu một vấn đề khó, rất có kiên nhẫn.
Cô không có cảm giác khó chịu như dự đoán, ngược lại rất thoải mái.
Trong cơn phiêu đãng, Quý Yên bất giác nhớ lại một vài lời đồn trong công ty.
Các đồng nghiệp thỉnh thoảng có nói vài chủ đề nhạy cảm, trong đó có vài lần nhắc đến Vương Tuyển, họ đều cảm thấy người như anh trong những chuyện nhạy cảm thế này, nhất định là một người lạnh như băng.
Thực sự là hình tượng cấm dục của anh đã quá ăn sâu vào lòng người.
Nhìn lại cảnh tượng lúc này, Quý Yên không hiểu sao lại có chút muốn cười.
Anh dường như chú ý tới, cũng không nói gì, chỉ hôn lên khóe môi cô, sau đó đứng dậy, đi chân trần trên sàn gỗ, trong cơn mơ màng, Quý Yên thấy anh ném một thứ gì đó vào sọt rác.
Rất nhanh, bóng người lóe lên, anh quay lại, trong tay có thêm một thứ.
Liếc thấy thứ trong tay anh, nghĩ đến nó có ý nghĩa gì, mặt Quý Yên lại đỏ bừng.
Mà Vương Tuyển thì lại vô cùng bình tĩnh, anh đặt thứ đó sang một bên, lại rút mấy tờ khăn giấy, đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.
Hơi thở của Quý Yên đột ngột dồn dập.
Dần dần, suy nghĩ của cô bắt đầu trở nên hỗn loạn, cô không muốn nhìn anh, nhưng lại không thể không nhìn anh, mấy lần, cô tình nồng khó nén, khẽ cầu xin anh, anh lại cố tình không đáp, cứ theo nhịp điệu của mình, rất kiên nhẫn mà giày vò cô.
Quý Yên nghĩ, anh chắc chắn là đang trả thù cô vì lúc nãy đã thất thần.
Đêm khuya tĩnh lặng, phòng ngủ mờ ảo, hai nhịp thở dồn dập nối tiếp nhau, dường như không có điểm dừng.
Không biết qua bao lâu, Quý Yên thực sự không chịu nổi nữa mà thiếp đi.
Nửa tỉnh nửa mê, cô nghiêng mặt qua, trên tường có bóng của hai người.
Họ lúc thì rất gần, lúc lại rất xa.
Cô lơ mơ, muốn giơ tay lên, nhưng lại không có sức, thử hai lần, cô bỏ cuộc, rồi khẽ thở dài.
Sắc đẹp đúng là hại người không cạn, cô không nên nhất thời nảy lòng tham đưa người về nhà, càng không nên quỷ thần xui khiến mà đi sờ mặt anh.
Đúng là!
Tự tìm khổ!
Chuyện cũ lững lờ trôi qua, nghĩ lại đêm đó, Quý Yên nửa mừng nửa lo, có cả niềm vui và nỗi buồn. Giống như câu nói kia, đau đớn mà hạnh phúc.
Hơn 50 người của bộ phận, ngoài một vài người đang đi công tác, gần như đều có mặt đông đủ, Ôn Diễm nói vài câu khách sáo, sau đó bắt đầu dùng bữa, ăn uống no say xong, nhân viên khách sạn đến dọn bàn, sau đó trải khăn trải bàn màu đỏ, bát lớn màu đỏ và xúc xắc được đặt lên bàn, rồi đến bảng quy tắc giải thưởng, cuối cùng là từng xấp tiền trăm nhân dân tệ mới tinh.
Đây là tiết mục chính của tối nay, mọi người đều hăm hở xoa tay, háo hức muốn thử. Vận may của Quý Yên bình thường, nhưng không cản trở việc cô mơ tưởng đến những tờ tiền trăm.
Trước khi hoạt động chính thức bắt đầu, Ôn Diễm như thường lệ nói vài câu khách sáo, sau đó đến Thi Hoài Trúc.
Hai nhân vật quan trọng của bộ phận phát biểu xong, hoạt động chính thức bắt đầu.
Vì quà tặng đều là tiền, thấp nhất là một trăm, mọi người nhiệt tình dâng cao, nhất thời, cả đại sảnh toàn là tiếng reo hò và tiếng lắc xúc xắc.
Năm ngoái doanh thu của bộ phận cao, hoàn thành được mấy dự án lớn, Ôn Diễm vô cùng nở mày nở mặt, cả tối đều cười không ngớt.
Vận may của Quý Yên quả nhiên không tốt, chỉ nhận được vài giải nhỏ, nhưng không khí ở đó, nhìn đồng nghiệp nhận giải lớn, cô cũng vui lây.
Một tiếng trôi qua, hoạt động cuối cùng cũng kết thúc.
Trong tiếng cười rộn rã, một nhóm người vui vẻ thu dọn đồ đạc xuống lầu. Quý Yên và đồng nghiệp đi sau cùng, tối nay mọi người đều đã uống rượu, túm năm tụm ba gọi xe về.
Lần lượt, mọi người đã đi gần hết, tiễn mấy đồng nghiệp say khướt cuối cùng lên xe xong, Quý Yên mới lấy điện thoại ra định gọi xe.
“Vương Tuyển.”
Đột nhiên, một tiếng gọi khiến ngón tay cô lệch khỏi giao diện, bấm nhầm vào album ảnh, thật trùng hợp, mở ra lại là một album ảnh được tạo riêng từ năm ngoái, bên trong toàn là ảnh chụp màn hình cuộc gọi và lịch sử trò chuyện với Vương Tuyển trong hai năm qua.
“Vương Tuyển, giờ này sao anh lại ở Thâm Thành, đến tham gia tiệc tất niên của bộ phận Mười một à?”
Năm nay bộ phận Mười một cũng ở khách sạn này, nhưng bộ phận của họ đông người, đã bao trọn cả một tầng lầu dưới họ.
Quý Yên tắt màn hình, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Cô không nghe nhầm, người Ôn Diễm gọi đúng là Vương Tuyển.
Anh cũng đang nhìn về phía cô. Ánh mắt tĩnh lặng và sâu thẳm, y như đêm đó ba năm trước.
Đầu óc Quý Yên trống rỗng, sau đó Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc nói gì với Vương Tuyển nữa, cô đều không nghe thấy, ngay cả khi Ôn Diễm gọi cô, cô cũng chỉ ngây ngốc đi tới, ngơ ngác chào hỏi Vương Tuyển.
Cô hoàn toàn, đứng ngoài lề sự việc.
Không lâu sau, Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc lần lượt rời đi, trước cửa khách sạn chỉ còn lại hai người họ và những người qua lại.
“Tôi đưa em về.” Vương Tuyển nói.
Quý Yên vẫn còn ngơ ngác, cô nhìn anh, véo véo ngón tay, câu đầu tiên nói ra là: “Sao anh lại ở đây?”
Cô đưa tay ra sờ mặt anh, giống như, khởi đầu của câu chuyện đêm đó ba năm trước.
Chỉ có điều, cô vẫn lâm trận bỏ chạy như cũ.
Lần này, vẫn là anh kịp thời nắm lấy bàn tay cô định rụt lại.
Ánh mắt anh đầy ẩn ý, giọng nói trầm thấp: “Tôi đến xem em thế nào.”
Tôi đến xem em thế nào.
Trong lồng ngực như bị xé một lỗ, gió lạnh gào thét thổi qua, tàn phá dữ dội, Quý Yên cảm thấy vô cùng thất bại.
Lâu như vậy rồi, anh vẫn chẳng muốn cho cô thứ gì, chỉ có một câu “Tôi đến xem em thế nào”.
Xem cô làm gì chứ, xem cô sống có tốt không ư?
Ánh mắt Quý Yên tối sầm lại, dùng sức rút tay về, anh lại cố tình không cho, nắm chặt lấy.
“Buông ra.”
“Tôi đưa em về.”
“Không cần, tôi tự về được.”
“Nghe lời đi.”
Anh đột nhiên hạ giọng, có một cảm giác thất bại bất lực.
Nhưng anh có gì mà phải thất bại chứ.
Anh muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, cô trở thành cái gì?
Điểm tham quan còn thu phí theo giờ nữa là.
Không đúng, Quý Yên muộn màng nhận ra, sao lại có thể tự mắng mình như vậy? Cô chắc là bị anh làm cho tức đến hồ đồ rồi.
Gió đêm lại lớn hơn một chút, vù vù thổi, lướt qua má cô, làm tung bay mái tóc cô.
Giây tiếp theo, cô nghiến chặt răng, hốc mắt hơi ửng đỏ, tay cũng nắm chặt lại.
Vương Tuyển thở dài một tiếng, tiến lên, ôm lấy cô, ấn cô vào lồng ngực.
“Tôi đưa em về.”
Nói xong, anh mặc kệ cô giãy giụa, dùng sức ôm lấy vai cô, ôm cô đi về phía trước, không lâu sau, dừng lại trước một chiếc xe.
Một người từ trên xe bước xuống, đi đến trước mặt anh, đưa cho một chiếc chìa khóa.
Quý Yên không ngẩng đầu, không biết người đến là ai, chỉ nghe anh nói với người đó: “Cậu về trước đi, ngày mai không cần đến đón tôi.”
Người đó đi rồi.
Vương Tuyển mở cửa sau xe, thấy cô đứng yên không nhúc nhích, anh đi hai bước tới, từ trên cao nhìn xuống cô.
Quý Yên không khách khí nhìn lại.
Anh đột nhiên cười một tiếng, rồi bất ngờ bế cô lên.
Cô kinh ngạc kêu lên, một đôi mắt sáng ngời hung hăng trừng anh.
Thời gian dài như vậy trôi qua, cô vẫn sống động như thế, anh bị lây nhiễm, cười nói: “Nhỏ tiếng thôi, người bên cạnh đang nhìn kìa.”
Cô im lặng, nhưng không hết giận, đấm vào vai anh hai cái, khóe môi anh hơi cong lên, đều im lặng chịu đựng.
Xe từ từ lăn bánh, đi được một đoạn, Quý Yên đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô thu lại ánh mắt từ ngoài cửa sổ, nhìn chằm chằm về phía ghế lái, giọng nói lạnh lùng: “Lái xe khi say rượu là vi phạm quy định.”
Anh vừa chú ý tình hình giao thông, vừa quay đầu nhìn cô một cái, nói: “Yên tâm, tôi rất tuân thủ luật giao thông.”
Xem ra là không uống rượu.
Quý Yên yên tâm.
Cứ thế im lặng suốt quãng đường.
Không lâu sau, khi Quý Yên nhận ra có điều không ổn, xe đã chạy vào khu chung cư mà Vương Tuyển ở trước đây.
!!!
Cô đúng là quá tin tưởng anh rồi, đến mức tin lời anh nói sẽ đưa cô về.
Xe vào gara, đỗ vào vị trí, Vương Tuyển xuống xe, mở cửa sau lặng lẽ nhìn cô: “Đến rồi, xuống xe.”
Cô không nói gì.
Anh đợi một lát, thấy cô vẫn ngồi yên, không có ý định xuống xe, anh khẽ cười, một tay chống lên cửa xe, một tay chống lên khung xe, người hơi cúi về phía trước.
Bóng anh phủ xuống, khuôn mặt cũng ngày càng gần.
Quý Yên bất giác hít một hơi.
Anh nhìn cô không chớp mắt một lúc, một lát sau, nói từng chữ một.
“Tôi không ngại bế em lên đâu.”