Trong đêm khuya tĩnh lặng, chiếc xe chạy đều đều trên con đường rộng lớn.
Một lúc sau, chiếc xe từ từ dừng lại, Quý Yên cũng vừa lúc lấy chiếc gối ôm ra khỏi mặt và đặt lên đùi, cô nhìn Giang Dung Dã ở ghế lái, chân thành nói: “Dung Dung, làm phiền cậu rồi.”
Giang Dung Dã nói: “Cậu với tớ là ai với ai chứ, cần gì phải nói mấy lời khách sáo này?”
Quý Yên khẽ “ừm” một tiếng, hai tay buông thõng tự nhiên trên chiếc gối ôm, trông vô cùng thất vọng.
Giang Dung Dã thấy cô như vậy, lại nhìn chiếc khăn choàng vừa lấy từ tay Vương Tuyển ban nãy, suy nghĩ một lát, vẫn quyết định cầm lên đưa cho cô, nói: “Yên Yên, dù có bực bội với anh ta thế nào, cậu cũng không thể tự làm hại mình được, ngoan nào, choàng khăn vào đi.”
Quý Yên không nhúc nhích.
Giang Dung Dã dỗ dành như dỗ trẻ con: “Cứ choàng tạm đã, lát nữa về đến nhà là nó hết tác dụng rồi, chúng ta sẽ vứt nó đi.”
Quý Yên nhận lấy, chậm rãi choàng lên, sau đó vén mái tóc còn hơi ẩm ra khỏi chiếc khăn, có lớp ngăn cách này, vùng cổ cũng dễ chịu hơn một chút.
Đúng lúc đèn xanh, Giang Dung Dã cũng không nói gì thêm, tập trung lái xe. Thỉnh thoảng qua gương chiếu hậu nhìn ra ghế sau, Quý Yên vẫn luôn nghiêng mặt, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nửa tiếng sau, xe vào tiểu khu, đỗ xong ở bãi đỗ xe ngầm, Giang Dung Dã ở ghế lái tháo dây an toàn, mở cửa xe bước xuống.
Cùng lúc đó, cửa ghế sau cũng mở ra.
Sắc mặt Quý Yên trông không được tốt lắm, rõ ràng là mệt mỏi.
Giang Dung Dã nhìn một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mái tóc của cô, một lát sau, cô bước tới, kéo tay Quý Yên và nói: “Về thôi, sấy khô tóc trước đã, kẻo lát nữa lại bị cảm.”
Quý Yên “ừm” một tiếng, giọng rất nhỏ, như có như không. Lúc đi ngang qua thùng rác, cô cũng không quên giật chiếc khăn choàng xuống vứt vào trong.
Giang Dung Dã chỉ nói vậy thôi, không ngờ cô lại làm thật.
“Vứt đi cũng tốt.” Trước khi vào thang máy, Giang Dung Dã cảm thán một câu như vậy.
Rất nhanh đã đến tầng của Quý Yên, hai người một trước một sau đi ra. Lúc Quý Yên thuê căn hộ này, Giang Dung Dã đã giúp cô xem xét, những lúc Quý Yên không đi công tác mà làm việc ở công ty, thỉnh thoảng cô ấy sẽ ghé qua, chìa khóa và mật khẩu Quý Yên đều đưa cho cô ấy, thế nên khi đến trước cửa nhà Quý Yên, cô ấy một mạch nhập mật khẩu, mở khóa cửa chống trộm, quen thuộc như thể về nhà mình.
Vào nhà, việc đầu tiên cô ấy làm là rót cho Quý Yên một cốc nước ấm, sau đó đến tủ lấy máy sấy tóc.
Giang Dung Dã cắm điện máy sấy ở tủ TV trong phòng khách, kéo một chiếc ghế ra, gọi Quý Yên: “Lại đây, tớ sấy tóc cho.”
Quý Yên đặt cốc nước xuống, đi tới, nói: “Không cần đâu, tớ tự làm được. Đột nhiên gọi cậu qua đây, cậu cũng mệt rồi, đi tắm nước nóng cho thư giãn trước đi.”
Tối nay bộ phận của Giang Dung Dã cũng tổ chức tiệc chúc mừng thường niên, nhưng cô ấy không may mắn như Quý Yên, mấy sếp lớn bên trên đều là người khó chơi, hễ đến những buổi tụ tập thế này là không thể thiếu rượu, mà còn rất thích ép rượu, đặc biệt là ép các cô gái trẻ uống.
Điều đáng nói là gần đây cô ấy thức khuya làm việc quá nhiều, bệnh đau dạ dày tái phát, xem như là trong rủi có may, may mắn thoát được một kiếp, nhưng mấy thực tập sinh dưới trướng cô ấy thì không may mắn như vậy.
Cuộc gọi của Quý Yên đến rất đúng lúc, khi rời đi, cô ấy tiện thể đưa mấy thực tập sinh đi cùng, gọi xe đưa từng người về, sau đó mới lái xe đến địa chỉ Quý Yên gửi.
Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, có lẽ lúc này Quý Yên rất cần một không gian yên tĩnh để từ từ bình tâm lại, nhưng Giang Dung Dã vẫn không yên tâm, cô ấy lo lắng hỏi: “Cậu ở một mình có được không?”
Quý Yên cười nhạt: “Không phải chuyện gì to tát đâu, chỉ là muộn quá rồi, mai còn phải đi làm, vốn dĩ tối nay đã đột ngột gọi cậu đến, nếu còn làm lỡ công việc ngày mai của cậu thì là tội của tớ rồi.”
Đã nói đến mức này, Giang Dung Dã đành thôi, vào phòng ngủ của cô tìm quần áo để đi tắm.
Trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào, Quý Yên nghe một lúc, nỗi buồn trong lòng ngày càng nặng trĩu, như thể sắp nuốt chửng cô bất cứ lúc nào.
Cô bật máy sấy, muốn chuyển sự chú ý, nhưng tiếng máy sấy tóc rền rĩ khe khẽ, rất giống tiếng kêu ai oán của một con vật nhỏ bị thương và bất lực, càng làm nổi bật thêm nỗi khổ của cô.
Quý Yên nghe mà phiền lòng, bật mức lớn nhất, sấy qua loa vài cái, sờ thử thấy cũng gần khô rồi, cô liền đặt máy sấy xuống.
Lòng cô rất rối loạn, hay nói đúng hơn là, từ khoảnh khắc nhìn thấy Vương Tuyển, nó chưa từng bình lặng.
Sự xuất hiện của anh giống như một viên sỏi ném vào mặt hồ, gợn lên những gợn sóng trong chốc lát rồi lại quay về với sự tĩnh lặng thường ngày. Nhìn bề ngoài thì không thấy động tĩnh gì lớn, nhưng bên dưới đáy hồ, ở nơi không nhìn thấy được, lại là sóng ngầm dữ dội.
Quý Yên ngồi trước cửa sổ sát đất một lúc, lấy điện thoại từ trong túi ra.
Trời cố tình trêu ngươi, vừa mở khóa màn hình, hiện ra toàn là những thứ liên quan đến Vương Tuyển, ó Wechat, có tin nhắn, có cuộc gọi đến.
Giống như virus Trojan*, không đâu không len lỏi vào được.
Virus Trojan*: Trojan là loại mã lây nhiễm máy tính ẩn trong các chương trình dường như vô hại hoặc sẽ cố lừa bạn cài đặt nó vào máy tính.
Quý Yên không thèm nhìn, xóa từng cái một, rồi chặn từng cái một, cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Nếu như hơn mười tháng chia tay vừa qua, cô vẫn còn ôm một chút hy vọng, thì sau cuộc đối đầu vừa rồi, cô đã hoàn toàn tro tàn nguội lạnh với anh.
Cô tự thấy mình thật quá nực cười.
Sau khi nghe anh nói chắc như đinh đóng cột rằng không thể kết hôn, sau hơn mười tháng xa cách, chỉ vì anh tìm đến vài lần mà cô lại nghĩ rằng, anh cũng không nỡ, biết đâu anh đã thay đổi ý định rồi thì sao?
Thật sự hoang đường.
Phía sau vang lên một tiếng “két”, cô thu lại suy nghĩ rồi quay người lại.
Giang Dung Dã mặc đồ ngủ của cô bước tới, hỏi: “Sấy tóc xong rồi à?”
“Ừm, máy sấy ở kia kìa, có cần tớ sấy giúp không?”
“Không cần, tớ tự làm được.”
Giang Dung Dã sấy tóc, Quý Yên cúi đầu xem tin nhắn trong nhóm.
Hai người mỗi người một việc, không ai làm phiền ai.
Hai mươi phút sau mới chuẩn bị lên giường đi ngủ, hai người mỗi người chiếm một nửa giường, cùng tựa vào đầu giường, rồi lại cùng thở dài.
Nhìn nhau, cả hai đều mỉm cười bất đắc dĩ.
Quý Yên nhích người một chút, trượt người xuống, rồi tựa vào ngực Giang Dung Dã, hỏi: “Khi nào được nghỉ?”
Giang Dung Dã vuốt tóc cô: “Ngày kia, còn cậu?”
“Cũng vậy, lúc đó cùng về, tớ đưa cậu về nhà rồi tớ mới về.”
“Được.”
Im lặng một lúc, Giang Dung Dã hỏi: “Tắt đèn không?”
Quý Yên “ừm” một tiếng: “Tắt đi.”
Đêm đã khuya, sau khi rèm cửa tự động đóng lại, phòng ngủ chìm trong một màu đen kịt.
Trong bóng tối, Quý Yên rúc vào lòng Giang Dung Dã, nói ra nỗi băn khoăn đã kìm nén suốt cả chặng đường: “Có phải tớ quá nhu nhược rồi không?”
Giang Dung Dã trả lời cô: “Dám yêu dám hận, nói không quay đầu là không quay đầu, cậu là người dứt khoát nhất mà tớ từng thấy.”
“Nhưng mà, tớ vẫn cảm thấy rất buồn, tớ đã phơi bày bản thân mình không chút giữ lại trước mặt anh ấy, mà anh ấy đến một cái nhìn cũng không thèm đoái hoài.”
Giang Dung Dã an ủi cô: “Có gì đâu, đàn ông đều một ruột như nhau cả, những thứ tự tìm đến họ đều không quan tâm. Trước đây tớ đã bảo cậu đừng quá nghiêm túc, cậu lại không nghe mà cứ đâm đầu vào, bây giờ như vậy cũng tốt, sau này cậu đừng nghĩ đến anh ta nữa.”
Sau này, cậu đừng nghĩ đến anh ta nữa.
Vòng tay của cô ấy thật sự ấm áp, ấm sực, Quý Yên lại ôm cô ấy chặt hơn một chút, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, cô cắn chặt môi.
Giang Dung Dã đặt tay lên lưng cô, nhẹ nhàng vỗ về.
Hồi lâu sau, Quý Yên khẽ nói: “Dung Dung, tối nay cảm ơn cậu.”
Giang Dung Dã cười cười: “Thật sự cảm ơn tớ thì sau này đừng để ý đến anh ta nữa, nhìn về phía trước mới là thực tế nhất.”
Quý Yên rất lâu không trả lời, chỉ cử động cơ thể, đổi một tư thế thoải mái hơn để ôm cô ấy.
Giang Dung Dã không nói thêm gì nữa, tay vẫn đặt trên eo cô, giống như thời còn đi học, hai người chen chúc trong cùng một chiếc chăn, áp sát vào nhau.
Ngay lúc Giang Dung Dã đang mơ màng sắp ngủ, trong phòng ngủ yên tĩnh vang lên một tiếng “được” khe khẽ.
Dưới màn đêm sâu thẳm, chiếc xe bật đèn sau, dần dần rời khỏi tầm mắt, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Vương Tuyển đứng ở cửa rất lâu, nhìn chằm chằm về phía trước, đôi mắt hơi nheo lại, không biết đang nghĩ gì.
Sau đó, một chiếc xe từ phía trước chạy vào, đèn xe sáng rực, ngày càng gần, càng chiếu càng sáng, dường như muốn rọi thẳng vào lòng anh, soi cho anh tỏ tường.
Lòng anh đột nhiên hoảng hốt.
Giây tiếp theo, chiếc xe chạy vụt qua trước mặt anh, không dừng lại, đi vào tiểu khu, rẽ qua một ngã rẽ, chẳng mấy chốc đã biến mất vào màn đêm ở phía khác.
Giống như chiếc xe vừa chở Quý Yên rời đi.
Anh để ý biển số của chiếc xe đó, không phải là chiếc xe Quý Yên đã ngồi lúc rời đi. Hơn nữa, hai chiếc xe cũng không cùng một hãng.
Không nói rõ được đó là cảm giác gì, anh có chút hy vọng đó là xe của Quý Yên quay lại, nhưng không quá mãnh liệt, vì vậy cũng không thể coi là hy vọng tan vỡ.
Nhưng dù thế nào đi nữa, cũng có chút kỳ lạ.
Cảm xúc này còn khó hiểu hơn cả lần trước ở bãi đỗ xe của công ty, khi cô đột ngột thông báo kết thúc.
Anh chậm rãi đi về, chậm rãi tự thuyết phục mình.
Quý Yên là người phụ nữ đầu tiên anh thân mật trong hai năm, tuy hai người không xác nhận quan hệ, phần lớn là giao lưu về thể xác, nhưng đây là lần đầu anh tiếp xúc với tình cảm, anh nghĩ, những cảm xúc khó hiểu, không nơi giải tỏa này là hợp lý, là bình thường.
Về đến nhà, anh ném chìa khóa vào chiếc hộp ở huyền, thay dép lê xong, ánh mắt lướt qua đôi dép lê lông màu hồng nhạt đang xiêu vẹo ở đó.
Anh làm như không thấy, đi đến bàn ăn rót một cốc nước, uống hai ngụm, quay người lại, tầm mắt lại rơi xuống.
Đôi dép lê lông màu hồng nhạt lại xuất hiện trong tầm mắt.
Im lặng vài giây, anh đặt cốc nước xuống, đi tới, cúi người nhặt đôi dép lên, không chút do dự mà cất vào tủ giày.
Vẫn là đặt ở tầng trên cùng.
Quý Yên từng nói, để trên đó cô lấy sẽ thuận tay và tiện hơn.
Trở lại phòng ngủ, Vương Tuyển đưa mắt nhìn quanh, đâu đâu cũng là đồ của Quý Yên, quần áo, đồ trang trí, đồ treo, sách vở…
Anh đi đi lại lại xem hai vòng, rẽ vào phòng thay đồ, ở đây đồ của cô còn nhiều hơn.
Cô vừa nói gì nhỉ, vứt đi.
Vương Tuyển day day trán, phiền muộn nghĩ, căn nhà này anh không thể ở lại thêm một khắc nào nữa.
Ý nghĩ vừa lóe lên, anh tiện tay lấy một bộ vest thay vào, không một giây chần chừ rời khỏi nhà.
Đi rất vội vàng, như thể có hồng thủy mãnh thú đang đuổi theo sau lưng.
Anh lái xe lượn lờ trên con phố vắng lặng hồi lâu, trong lòng vô cùng phiền muộn, anh cởi áo khoác vest ra, tiếp tục lái xe loanh quanh, lượn qua lượn lại, cuối cùng chiếc xe dừng lại ở tiểu khu nơi Quý Yên ở.
Anh lờ mờ nhớ rằng, việc ra vào tiểu khu của Quý Yên được quản lý rất nghiêm ngặt, nhưng trước đây để tiện cho anh ra vào, cô đã đăng ký mấy chiếc xe anh thường dùng với bên hệ thống quản lý tài sản.
Như để xác minh, anh cho xe nhích lên một chút, vài giây sau, màn hình hệ thống nhận dạng hiện lên biển số xe của anh, cổng rào ở cửa cũng từ từ nâng lên theo, anh vừa lái xe vào, vừa nhận ra một cách muộn màng.
Quý Yên đối với anh, quan tâm hơn anh tưởng rất nhiều.
Anh lái xe đến tòa nhà của cô, đỗ xe lại, mở cửa bước xuống, ngẩng đầu nhìn lên.
Giờ này, chắc cô đã ngủ rồi. Trong ấn tượng của anh, trừ khi phải tăng ca vì công việc cần thiết, còn lại cô không bao giờ thức khuya, cô nói, đó là dưỡng sức để đối phó với những công việc đột xuất bất cứ lúc nào, đồng thời cũng là yêu quý cơ thể mình.
Nhìn một lúc lâu, anh lấy điện thoại ra, mở Wechat.
Trên giao diện trò chuyện vẫn là tin nhắn anh gửi trước khi ra khỏi nhà, lặng lẽ nằm đó, không ai ngó ngàng, ngoài ra còn có cả tin nhắn điện thoại và cuộc gọi cũng bị phớt lờ như vậy.
Suy nghĩ một lát, anh nhấn vào khung trò chuyện, gửi đi một đoạn văn.
Giây tiếp theo, một dấu chấm than màu đỏ to tướng xuất hiện bên trái đoạn văn của anh, lạnh lùng nhắc nhở anh.
Anh đã bị Quý Yên xóa khỏi danh sách bạn bè.
Đây không phải lần đầu tiên anh bị Quý Yên xóa, nhưng lại là lần khác biệt nhất.
Lần này, Quý Yên đã làm thật.
Gió đêm lạnh lẽo thổi tới, trên người Vương Tuyển chỉ có một chiếc áo mỏng, rất lạnh, nhưng cái lạnh của thể xác, sao có thể sánh bằng sự hoang vắng trong lòng lúc này.
Hôm đó, anh đã ngồi dưới lầu nhà Quý Yên cả một đêm.
Anh không hề buồn ngủ, cũng không biết tiếp theo nên đi đâu, nghĩ tới nghĩ lui, ở lại đây là thích hợp nhất.
Sáng hôm sau trời sáng rõ, anh tỉnh táo lại, lái xe rời đi.
Lúc rời đi, anh lại quay đầu nhìn cửa sổ tầng lầu nơi Quý Yên ở một lần nữa.
Cái nhìn đó là cảm giác gì nhỉ?
Vương Tuyển không biết.
Buổi sáng, sau khi bàn xong công việc, chiếc xe một lần nữa đi qua khu phố Tài chính.
“Dừng một chút.”
Mạnh Dĩ An kịp thời dừng xe, nhìn về phía ghế sau.
Vẻ mặt Vương Tuyển lạnh lùng nghiêm nghị, mày nhíu chặt, dường như đang trầm tư, lại giống như đang đưa ra một quyết định khó khăn nào đó.
Cậu ta lặng lẽ chờ đợi.
Hai phút trôi qua.
Vương Tuyển lại lên tiếng, đồng thời mở cửa xe: “Cậu về khách sạn trước đi, tôi có chút việc riêng cần giải quyết.”
Một lát sau, cửa xe nhẹ nhàng đóng lại từ bên ngoài, chặn đứng lời Mạnh Dĩ An định nói.
Cậu ta quay người, nhìn ra ngoài cửa sổ ghế lái.
Hướng Vương Tuyển đi đến là công ty chứng khoán mà anh từng làm việc – Công ty chứng khoán Quảng Hoa.
Hôm nay là ngày cuối cùng trong chuyến công tác này của họ, tối sẽ phải về Bắc Thành, cậu ta thật sự không hiểu nổi Vương Tuyển có việc riêng gì cần giải quyết.
Rồi lại nghĩ đến tối qua, sau khi Vương Tuyển đến khách sạn gặp Triệu tổng của bộ phận Mười một, anh đã xuống lầu đón Quý Yên.
Cậu ta và Quý Yên vào công ty cùng năm, nhưng hai người khác bộ phận, công việc cũng không có giao thoa, vì vậy không quen thân.
Nhưng cậu ta không tài nào có thể liên hệ Vương Tuyển và Quý Yên với nhau.
Cậu ta đã theo Vương Tuyển hơn ba năm, từ thực tập sinh lên làm trợ lý, theo lý mà nói cậu ta là người gần gũi nhất với Vương Tuyển, cũng biết rõ về Vương Tuyển đôi chút. Vương Tuyển trước nay luôn xem công việc là quan trọng nhất, tình cảm hay nói đúng hơn là tình cảm nam nữ, anh chưa từng dính dáng đến.
Trong công ty hay khách hàng bên ngoài không thiếu người để ý đến anh, nhưng anh trước nay đều làm như không thấy, hoặc dùng cách khéo léo nhất không làm mất lòng người để từ chối một lần dứt khoát.
Lần nào cũng gọn gàng, dứt khoát.
Mạnh Dĩ An rất khâm phục anh.
Người xung quanh lộn xộn như vậy, coi tình cảm nam nữ như cơm bữa, anh lại vững như bàn thạch, lòng như nước lặng.
Không thể ngờ được, sau lưng anh lại có qua lại với Quý Yên.
Mà bản thân mình, với tư cách là người gần gũi nhất với Vương Tuyển, lại không hề nhận được chút tin tức nào, càng không hề phát hiện ra.
Mạnh Dĩ An lại một lần nữa khâm phục anh.
Bất kể là công việc hay cuộc sống, tình cảm, có thể làm được kín kẽ đến mức này, thật sự là người có tài.
Đến tòa nhà của Công ty chứng khoán Quảng Hoa, Vương Tuyển ngẩng đầu nhìn lên một lát, hồi lâu sau mới bước vào trong tòa nhà, đi thang máy lên quán cà phê ở tầng 6.
Đây là quán mà Quý Yên thường ghé.
Anh cũng là tình cờ phát hiện ra.
Bộ phận ngân hàng đầu tư của công ty chứng khoán chia thành tiền đài, trung đài và hậu đài (front office, middle office, back office), bận rộn và kiếm được nhiều tiền nhất là tiền đài, vì vậy, việc tăng ca và đi công tác quanh năm là khó tránh khỏi.
Có mấy lần, anh xuống đây nghỉ ngơi uống cà phê, thường xuyên bắt gặp Quý Yên quay về lấy tài liệu, tiện thể ăn một bữa ăn đơn giản ở quán cà phê cho qua bữa, rồi lại vội vã đến nơi làm việc.
Anh biết cô bận, chưa bao giờ đến làm phiền, cô cũng chưa một lần phát hiện ra anh đang ngồi bên cạnh nhìn cô.
Sắp phải về Bắc Thành rồi, có lẽ là do hứng lên, có lẽ là anh muốn thử vận may, còn nửa tiếng nữa là tan làm, anh không biết trưa nay Quý Yên có đến quán cà phê này không.
Nhưng chờ đợi thì cũng không sai.
Đúng vậy, anh vẫn muốn gặp cô.
Như cô đã nói, hai người đều bận, cô ở Thâm Thành, anh ở Bắc Thành, một nam một bắc, nếu không phải một bên cố tình, muốn tình cờ gặp được, thực sự là chuyện hoang đường.
Vương Tuyển gọi một phần ăn đơn giản mà Quý Yên thường ăn, ngồi ở vị trí cũ chờ đợi.
Có lẽ vận may của anh tốt, khoảng 12 giờ, Quý Yên xuất hiện ở quán cà phê, cô vừa nghe điện thoại vừa đứng ở quầy gọi món với nhân viên phục vụ.
Hôm nay cô không đi một mình, còn có một đồng nghiệp nữa. Hai người gọi món xong, tìm một chỗ ngồi xuống, Vương Tuyển vừa hay có thể nhìn thấy họ.
Quý Yên vẫn đang nói chuyện điện thoại, phần lớn thời gian là bên kia nói, cô ở bên này đáp lời. Lúc bữa trưa và cà phê được mang lên, cuộc điện thoại cũng vừa kết thúc.
“Quý Yên, ăn cơm trước đi, ăn xong mới có sức làm việc.” Đồng nghiệp của cô nói.
“Được, để tôi ghi lại mấy điểm đã,” cô vừa gõ chữ, vừa than thở,“Ôn lão đại hai giờ chiều đã cần tài liệu rồi, sao anh ấy lại cần gấp như vậy chứ.”
“Thế nên người ta mới làm lão đại được, còn chúng ta chỉ có thể làm cấp dưới của lão đại thôi.”
Hai người nhìn nhau cười.
Quý Yên gõ chữ xong, úp điện thoại xuống đặt sang một bên.
Hai người vừa nói chuyện vừa ăn.
Chủ đề nói chuyện đều là những việc rất nhỏ nhặt trong công việc.
Vương Tuyển vừa nghe, vừa ung dung ăn phần ăn đơn giản giống hệt của Quý Yên.
Mười lăm phút sau, Quý Yên và đồng nghiệp đứng dậy vội vã rời khỏi quán cà phê, khi bóng họ xa dần, Vương Tuyển đi theo sau không xa không gần, loáng thoáng có thể nghe thấy cuộc trò chuyện của Quý Yên và đồng nghiệp.
Quý Yên buồn bã: “Năm nay sao Tết lại bận thế này, tôi rất nghi ngờ không biết ngày mai mình có về được không nữa?”
Đồng nghiệp cũng nói với giọng sầu não: “Còn bao nhiêu tài liệu phải viết, có lẽ tôi phải ở lại công ty ăn Tết rồi.”
…
Ra khỏi tòa nhà Tài chính, anh vừa chú ý tình hình giao thông, vừa cười lắc đầu.
Sự lo lắng của anh hoàn toàn là thừa thãi, mặc dù tối qua hai người không vui vẻ gì, cảm xúc của Quý Yên vô cùng sa sút, như thể trời sập. Nhưng sang ngày mới, cô lập tức bước vào trạng thái làm việc đầy năng lượng, không hề có chút gì khác thường.
Lúc chờ đèn đỏ, anh quay đầu lại nhìn một cái.
Vài chục giây sau, anh hòa vào dòng người qua lại, băng qua đường, đi về phía đối diện.
Anh cứ thế đi thẳng về phía trước, không chút suy nghĩ, sau lưng là tòa nhà ngày càng xa dần, còn anh, không một lần nào quay đầu lại.