Sau Tết Nguyên đán, Vương Tuyển lại quay về với công việc bận rộn như thường lệ, tan làm về đến nhà, bố mẹ vẫn sẽ thúc giục anh xem xét chuyện cưới xin. Có lẽ là sợ anh chán ghét và phản cảm, họ không còn mạnh mẽ như trước, ngược lại trở nên uyển chuyển hơn rất nhiều, thường nói lảng sang chuyện khác.
Mỗi khi đến lúc này, Vương Tuyển luôn im lặng, anh đang suy nghĩ một chuyện…
Có nên đến Thâm Thành tìm Quý Yên hay không, có nên nói thẳng với cô, nói cho cô biết, anh muốn cùng cô cứ như vậy mà trải qua cả một đời.
Thế nhưng ngay sau đó anh lại nhận ra một sự thật khác, một chuyện mà anh đã lơ là từ rất lâu.
Sau lần không vui mà chia tay vào đêm khuya hôm đó, lời tố cáo và nước mắt của Quý Yên vẫn còn hiện rõ mồn một, sự thật là bây giờ không phải anh muốn hay không muốn, mà là Quý Yên cần hay không cần.
Với sự hiểu biết của anh về Quý Yên, e rằng kết quả sẽ không như anh mong muốn.
Đúng lúc khoảng thời gian đó, anh có mấy dự án đang tiến hành đồng thời, thường xuyên phải đi công tác, anh vừa xoay quanh công việc, vừa nghĩ xem nên tìm Quý Yên để bày tỏ ý nguyện của mình như thế nào, nên chọn một thời điểm thích hợp ra sao, để giảm thiểu sự tức giận và căm ghét của Quý Yên đến mức thấp nhất.
Anh đã nghĩ rất lâu, vẫn không có kết quả.
May mắn là, theo tin tức anh nhận được, Quý Yên đến giờ vẫn một mình.
Anh cách một khoảng thời gian sẽ đi tìm hiểu tin tức của cô, không có ngoại lệ, cô một lòng bận rộn với công việc, vẫn chưa xem xét đến vấn đề cá nhân. Điều này khiến anh có chút yên tâm.
Câu nói “sau này còn cả đống người chờ cô chọn” mà cô nói tối hôm đó, thực sự là lời nói trong lúc tức giận, không thể xem là thật.
Anh nghĩ, vẫn còn kịp.
Anh vẫn còn kịp tìm lại cô trước khi cô bắt đầu một cuộc sống mới.
Một buổi tối giữa tháng tư, anh tan làm về nhà ăn cơm như thường lệ.
Tối nay trong nhà có thêm một người, là cô cháu gái nhỏ Đô Đô đã lâu không gặp, đang ngồi trên sofa cùng Dịch Uyển Như, một lớn một nhỏ hai cái đầu ghé sát vào nhau, hai người mỗi người cầm một chiếc điện thoại, khẽ khàng nói gì đó, trông hệt như đang âm mưu chuyện bí mật lớn lao gì đó.
Vương Tuyển thay dép lê ở huyền quan rồi đi tới, còn chưa đợi anh lên tiếng, Dịch Uyển Như dường như cảm nhận được gì đó, ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh, trong mắt loé lên một tia hoảng hốt, sau đó giấu điện thoại ra sau lưng, nói một cách không tự nhiên: “Con về rồi à?”
Cô cháu gái nhỏ cũng nhìn thấy anh, cười rồi chạy từ trên sofa xuống, nói: “Chú Hai…”
Vương Tuyển xoa đầu cô bé, rồi lại nhìn sang người mẹ có chút bối rối bên cạnh nói: “Hai người đang làm gì thế?”
Dịch Uyển Như vội nói: “Mẹ đang chơi game với Tiểu Đô.” Nói rồi, bà đi tới, ôm lấy vai Tiểu Đô nói: “Đô Đô, chú Hai cháu vừa về, người toàn là bụi bẩn, để chú đi rửa mặt trước đã, chúng ta chơi game tiếp.”
Vương Tuyển không nghĩ nhiều, đi thẳng vào phòng rửa mặt.
Đợi cửa phòng rửa mặt đóng lại, Dịch Uyển Như thở phào nhẹ nhõm, Tiểu Đô ngẩng đầu, ngây thơ hỏi: “Bà ơi, tại sao không nói cho chú Hai biết, lúc nãy bà đang gọi điện cho chị gái kia ạ?”
Cũng gần đây Dịch Uyển Như mới biết, lần Tết đó Vương Tuyển mượn điện thoại của Đô Đô là để gọi cho một người phụ nữ, đối phương còn là người phụ nữ mà anh đã qua lại hai năm ở Thâm Thành.
Theo lời của chồng bà là Vương Sùng Niên thì con trai bà đối với người ta do dự không quyết, quyến luyến không quên.
Hai tháng nay, bà đã nhìn ra, Vương Tuyển không muốn bàn chuyện hôn nhân đại sự, hơn nữa còn rất phản kháng, mỗi lần nhắc đến, không khí trong nhà luôn căng thẳng, cuối cùng khiến mọi người đều không vui vẻ gì.
Nếu Vương Tuyển vẫn còn tình cảm với cô gái nhà người ta, bà nghĩ, hay là bà mặt dày một phen, đi tìm đối phương nói chuyện trước. Nếu kết quả cuối cùng là tốt đẹp, cũng coi như giải quyết được một mối bận tâm.
Nghĩ xong liền làm, bà lập tức đón cô cháu gái nhỏ về nhà.
Số điện thoại được gọi đi từ điện thoại của cháu gái Đô Đô, Vương Tuyển không hề xoá, Dịch Uyển Như lấy được số điện thoại, đầu tiên dùng số của cháu gái gọi, không ai nghe máy, bà đợi nửa tiếng, đổi sang dùng điện thoại của mình gọi, bên kia vẫn không nghe. Bà rất kiên nhẫn, lại đợi thêm nửa tiếng, cũng không biết có phải đối phương bận suốt không, lần này vẫn không ai nghe máy.
Đang chuẩn bị gọi lại lần nữa, thì Vương Tuyển về.
Bà không dám để anh biết, sợ anh tức giận.
Lúc này, bà hoảng sợ nhìn về phía phòng rửa mặt, cửa vẫn đóng, bên trong truyền ra tiếng nước chảy ào ào, bà cúi đầu lấy ra một bao lì xì, lắc lắc, hỏi: “Đô Đô, chú Hai cháu là một tên xấu xa, nói cho chú biết rồi, sau này chúng ta không gọi được cho chị gái kia nữa, cháu cũng không có lì xì nữa, cháu muốn nhận lì xì hay là muốn bị chú Hai mắng?”
“Vậy ạ, thế thì cháu chọn lì xì.”
Buổi tối cả nhà cùng ăn cơm, Vương Tuyển gắp thức ăn, múc canh, lau miệng cho cháu gái, Dịch Uyển Như ở bên cạnh nhìn, cảm thấy con trai mình thật dịu dàng hiếm thấy, thế là bèn nói: “Con xem con đi, biết chăm con nít như thế, sao không nghĩ đến chuyện tự mình sinh một đứa?”
Còn chưa đợi Vương Tuyển trả lời, Vương Sùng Niên đang im lặng ăn cơm bên cạnh đã lên tiếng: “Nó sinh được không?”
“…”
Dịch Uyển Như nghĩ đến cuộc điện thoại buổi chiều ba lần đều không gọi được, tâm sự càng thêm nặng nề, lại thấy Vương Tuyển như không có chuyện gì, khẽ nhắc Đô Đô ăn chậm một chút.
Bà tự dưng nổi giận, giọng cũng lớn hơn một chút: “Vương Tuyển, mẹ nói chuyện với con con không nghe thấy à?”
Vương Tuyển vẻ mặt bình thản, nhìn bà như không có chuyện gì, nói: “Lời con muốn nói bố vừa nói rồi.” Nói xong lại gắp thức ăn cho cháu gái.
Dịch Uyển Như hít một hơi thật sâu, hận rèn sắt không thành thép mà nói: “Xem con tài giỏi chưa kìa, có bản lĩnh thì sinh một đứa con gái ra tự mình nuôi, tự mình cưng, con nhà người ta có tốt đến mấy cũng không phải của con.”
Nói xong cũng cảm thấy lời của mình có hơi làm tổn thương cháu gái, vội gắp một cái đùi gà, cười an ủi: “Đô Đô, lời của bà là mắng chú Hai cháu, không phải nói cháu đâu.”
Vương Tuyển nhìn cháu gái đang cúi đầu ăn đùi gà, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ: Nếu anh và Quý Yên có con, chắc cũng sẽ mũm mĩm đáng yêu như thế này.
Con của anh và Quý Yên…
Trong tiềm thức, anh đã nghĩ xa đến vậy cho anh và tương lai của mình, lồng ngực Vương Tuyển hơi nóng lên.
Cũng chính trong khoảnh khắc này, anh đã quyết định, đợi xử lý xong công việc trong tay, cũng đợi bên Quý Yên không bận việc nữa, anh sẽ đến Thâm Thành tìm cô nói chuyện rõ ràng.
Anh phải tìm kiếm sự tha thứ của cô trong trạng thái tốt nhất của cả hai, sau đó mới nói đến chuyện này.
Sau bữa ăn, đưa cháu gái về xong, thấy bố mẹ vẫn ngồi xem TV trong phòng khách như thường lệ, lúc đi ngang qua, anh dừng bước, im lặng một lát rồi nói: “Sự quan tâm của bố mẹ con đều biết, con sẽ suy nghĩ kỹ. Có tin tức gì con sẽ nói cho bố mẹ biết.”
Nói xong, anh bình thản lên lầu.
Dịch Uyển Như ngẩn người một lúc lâu, vỗ vai Vương Sùng Niên: “Con trai ông vừa nói vậy là có ý gì? Có phải là ý mà tôi hiểu không?”
Vương Sùng Niên liếc nhìn đầu cầu thang, ra vẻ từng trải: “Tôi đã nói rồi, con trai bà vẫn quyến luyến người ta không quên.”
Dịch Uyển Như cũng phản ứng lại, vô cùng vui vẻ, nhưng vẫn không khỏi chê bai: “Sao không làm sớm đi, lãng phí thời gian vô ích, nếu nó tích cực một chút, có lẽ Tết đã dắt về rồi, còn cần phải mượn điện thoại của con nít để liên lạc với người ta không? Cũng không thấy mất mặt.”
Một khi sự việc đã có phương hướng cụ thể, mọi thứ đều trở nên rõ ràng và minh bạch lạ thường.
Chỉ là ý muốn của cá nhân, cuối cùng vẫn không thể chống lại bước tiến của cuộc sống. Rất nhiều chuyện, không phải Vương Tuyển muốn, là có thể phát triển theo ý anh mong muốn.
Một ngày nọ, một tin tức bất ngờ ập đến, làm đảo lộn tất cả các bước của anh.
Đó là vào cuối tháng sáu, anh vô tình biết được tin tức mới nhất của Quý Yên.
Anh đến Giang Thành để xử lý một dự án sáp nhập và mua lại, tại khách sạn nơi anh ở, anh đã gặp Ôn Diễm cũng đang đi công tác ở Giang Thành. Hai người vội vàng nói chuyện vài câu, cuối cùng, là Ôn Diễm mời anh tối ra ngoài uống rượu.
Ôn Diễm nói: “Cũng một thời gian không gặp rồi, ra ngoài trò chuyện đi.”
Trong lời nói rõ ràng có ẩn ý, nghĩ đến việc đối phương chính là sếp trực tiếp của Quý Yên, không ai rõ tình hình gần đây của Quý Yên hơn anh ta, Vương Tuyển nói: “Lần này tôi mời.”
Công việc trong tay chất đống như núi, theo lý thì buổi tối phải thức đêm làm thêm giờ, căn bản không có thời gian rảnh rỗi để làm việc khác. Nhưng đến giờ hẹn, Vương Tuyển vẫn quả quyết gập máy tính lại, thay một bộ quần áo ra ngoài dự hẹn.
Anh đến sớm hơn nửa tiếng, ngược lại người đề nghị uống rượu là Ôn Diễm lại đến muộn.
Anh ta cười xin lỗi: “Vương Tuyển, thật sự xin lỗi, công việc đột xuất có chút vấn đề, cậu đợi lâu rồi phải không.”
Vương Tuyển nói: “Công việc quan trọng, tôi không có việc gì, ra ngoài hóng gió trước thôi.”
Câu này đặc biệt có ý tứ, một là không phủ nhận anh quả thực đã đợi rất lâu, hai là, người luôn coi trọng công việc như anh, lại có thể nói ra câu “không có việc gì ra ngoài hóng gió”.
Ôn Diễm cười cười nhìn anh.
Đều là người thông minh, Vương Tuyển biết anh ta đang cười cái gì, nhưng Ôn Diễm không vạch trần, anh dứt khoát coi như không biết gì cả.
Vị trí Vương Tuyển chọn rất yên tĩnh, thích hợp để hóng gió, cũng đặc biệt thích hợp để nói chuyện. Hai người vừa uống rượu, vừa nói chuyện công việc.
Làm đến vị trí của họ, nói về cuộc sống chỉ có vài lời ngắn gọn, nói về công việc lại có vô số chuyện để nói. Nhưng dù nói thế nào, cũng không thoát khỏi những vướng mắc tình cảm sáo rỗng nhất.
Nói xong tình hình thị trường gần đây, Ôn Diễm chuyển chủ đề: “Nghe nói đến sự kiện gây chấn động giới tài chính gần đây chưa?”
Vương Tuyển nói có “Sao vậy?”
“Cậu nói xem phụ nữ đều biết đàn ông thối nát thế nào, sao còn bằng lòng hầu hạ tận tình, cuối cùng bị coi như vật hy sinh?”
Nghe kỹ, lời này dường như có ý nghĩa khác, quả nhiên, sau khi Ôn Diễm thao thao bất tuyệt “diễn thuyết” mười lăm phút, anh ta sờ sờ cổ họng nói: “Nói nhiều quá, khản cả cổ.”
Vương Tuyển cười, bảo bartender pha cho anh ta một ly nước chanh, Ôn Diễm uống nửa ly, cười ha hả: “Cái thứ tình yêu chó má này cũng giống như ly nước chanh chua loét này, ban đầu khiến người ta mê mẩn, thẳng thắn nói nó là thứ tốt, đến cuối cùng vẫn là chua chát khiến người ta thất vọng, thẳng thắn nói thì nó hại người không ít.”
Vương Tuyển im lặng, không nói tiếng nào, chỉ lấy một tờ khăn giấy, lau vết nước trên bàn trước mặt Ôn Diễm.
Ôn Diễm biết anh là một kẻ kín miệng, cho dù nghe ra điều gì, trước sau như một cũng coi như không nghe ra, trừ khi là chuyện anh quan tâm. Anh ta liếc nhìn Vương Tuyển, hắng giọng, âm cuối lại chuyển một lần nữa, nói đến màn kịch chính của tối nay: “Phòng tôi gần đây có mấy người đang yêu đương, ngay cả Quý Yên mà tôi coi trọng nhất cũng qua lại thân thiết với một người đàn ông dạy học, tôi dặn đi dặn lại, bảo bọn họ đừng yêu đương, ở độ tuổi thích hợp phải lấy sự nghiệp làm đầu, làm nên thành tích rồi hãy tính chuyện khác. Kết quả anh đoán xem, ha ha, người nào cũng coi như rắm. Rõ ràng bao nhiêu bài học máu me đầm đìa bày ra trước mắt, họ đều coi như không thấy, đều không màng tất cả mà nhảy vào hố lửa này,haiz, thật sự là lo chết tôi rồi.”
Nghe thấy tên cô từ miệng người khác, cùng với tình hình gần đây nhất, tâm thần Vương Tuyển rối loạn.
Cách đây không lâu, tin tức chính xác mà anh biết được rõ ràng là… Cô độc thân.
Anh cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm, sự bực bội trong lòng không đè nén được, ngược lại càng dữ dội hơn, anh v**t v* ly rượu, dứt khoát uống cạn.
“Ây…” Ôn Diễm vội đến giật ly của anh “Rượu này không nên uống như vậy, dễ say lắm.”
Vương Tuyển nói: “Đúng là có chút say.”
Ôn Diễm vội đưa một ly nước chanh “Uống cái này cho tỉnh táo.”
Vương Tuyển một đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào ly thủy tinh.
Cái này có gì đẹp đâu mà nhìn, Ôn Diễm đang định nói anh vài câu, bỗng nhiên nghe được câu tiếp theo của Vương Tuyển: “Quý Yên… cô ấy… cô ấy có người yêu rồi à?”
Câu hỏi này ngắt quãng.
Ôn Diễm giả vờ không biết, nửa phần do dự nói: “Chắc là sắp rồi, nghe nói là em trai cô ấy giới thiệu, trông có vẻ đáng tin cậy.”
Đáng tin cậy?
Vương Tuyển đột nhiên hít vào, giọng nói và cơ thể tách rời nhau, chính anh cũng không biết mình mang tâm trạng gì mà hỏi tiếp: “Anh gặp người đàn ông đó rồi à?”
Ôn Diễm suy nghĩ một chút, kể chi tiết: “Tôi gặp hai lần, một lần là người đàn ông đó cùng em trai Quý Yên đến tìm cô ấy, một lần là cậu ta đến một mình, không phải nói chứ, tuy là dạy học, nhưng trên người không có cái vẻ thư sinh yếu đuối đó, ngược lại phong thái tuấn tú, dáng vẻ bảnh bao, trông chính là kiểu Quý Yên sẽ thích.”
Kiểu Quý Yên sẽ thích.
Nếu nói sau khi nghe xong một đoạn dài của Ôn Diễm, tâm trạng của Vương Tuyển đã chìm xuống đáy vực, thì câu nói cuối cùng của Ôn Diễm, không nghi ngờ gì đã khiến anh hoàn toàn mất kiểm soát.
Cảm xúc đột ngột chuyển biến xấu, Vương Tuyển đã im lặng từ lâu, đang định hỏi Ôn Diễm thêm chuyện khác thì điện thoại của Ôn Diễm reo lên, anh ta nói một tiếng xin lỗi, rồi cầm điện thoại sang một bên nghe, không lâu sau anh ta quay lại, nói: “Vương Tuyển tối nay thật không may, tôi có việc đột xuất, thế này đi, tối nay vẫn là tôi mời, hôm khác chúng ta hẹn lại.”
Ôn Diễm vội vàng rời đi.
Giống như tin tức mà anh ta mang đến, vội vã, hoàn toàn không cho người ta một sự chuẩn bị nào.
Vương Tuyển một mình ngồi ở góc quầy bar, trong đầu toàn là suy nghĩ một vấn đề…
Quý Yên thích kiểu đàn ông nào?
Nghĩ nửa ngày, chỉ có được một kết quả là “đẹp trai”, ngoài ra không có kết quả nào khác.
Anh nhớ rõ, lúc đó Quý Yên đã đích thân thừa nhận, cô chỉ mê trai đẹp, thậm chí còn không biết xấu hổ mà nói, trai đẹp ngủ được người nào hay người nấy.
Câu này với anh có thể nói là ấn tượng sâu sắc, bởi vì lúc đó anh nghe thấy đặc biệt không thoải mái, bây giờ, anh nghĩ, anh đâu chỉ là không thoải mái, anh quả thực là tức giận đến cực điểm.
Bởi vì vẻ mặt, giọng điệu của Quý Yên lúc đó, đều cho thấy, cô sẽ nói được làm được.
Bây giờ, cô đang qua lại với một người đàn ông dạy học có dáng vẻ bảnh bao. Cuộc sống mới của cô đang từ từ mở ra. Mà trong đó, hoàn toàn không bao gồm con người Vương Tuyển này.
Nghĩ đến đây, Vương Tuyển đột nhiên hít vào, không cẩn thận, bị sặc, sau đó, cả hơi thở đều trở nên không thông thuận.
Anh lại gọi bartender pha một ly nước chanh, vừa uống vừa tự giải tỏa, sau đó dưới sự k*ch th*ch của vị chua chát, lại càng tự mình tỉnh táo hơn.
Thực ra nên nghĩ đến rồi, anh do dự về hôn nhân, không có nghĩa là người khác cũng giống anh.
Ví dụ như Quý Yên, cô sớm muộn cũng sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Nước mắt của cô đêm đó đã nói rõ tất cả với anh.
Nhưng anh căn bản không cần, lúc đó, anh căn bản không cần gì cả.
Anh thật sự là tự làm tự chịu, hoàn toàn đáng đời.
Vương Tuyển có thể dùng lý trí biện hộ đầy đủ cho lựa chọn của cô, hoàn hảo thuyết phục bản thân. Nhưng anh cảm thấy trong lồng ngực thực sự rất ngột ngạt. Giống như từng tảng đá lớn ầm ầm rơi xuống, đè chặt lấy anh, căn bản không có không gian để thở, càng đừng nói đến cơ hội hô hấp.
Hóa ra, biết được tình hình tình cảm mới nhất của cô, anh sẽ có phản ứng như vậy.
Sự bình tĩnh ở bãi đậu xe dưới tầng hầm hôm đó, sự may mắn trong khoảng thời gian này bỗng chốc trở thành một trò cười.
Điều đáng buồn là anh vẫn đang suy nghĩ làm thế nào để tìm cô, còn cô thì không có bất kỳ thông báo nào, đã bước vào một cuộc hành trình mới.
Cuộc sống chính là như vậy, khiến người ta trở tay không kịp, nó vẫn luôn tiếp diễn, không phải là bất biến, sẽ không bao giờ có ai ở lại tại chỗ chờ đợi. Cho dù bạn muốn mặt hồ phẳng lặng, cũng sẽ có người bất ngờ phá vỡ sự tĩnh lặng đó.
Trong cuộc sống của anh không có ai bước vào.
Nhưng không có nghĩa là Quý Yên sẽ giống anh.
Anh nên biết, nên đoán trước được từ lâu rồi. Là anh đã quá coi trọng bản thân mình.
Màn đêm bên ngoài cửa sổ giống như tâm trạng đen tối của anh lúc này, đè nén anh vô cùng khó chịu, nước chanh càng uống càng trở nên đắng chát, anh trả tiền xong, vội vàng rời khỏi quán bar.
Bắt taxi về, ngồi trong phòng khách rộng lớn, lần đầu tiên anh cảm thấy phòng khách sạn này thực sự quá lớn, lớn đến trống rỗng.
Lớn đến mức tất cả suy nghĩ, sự hoảng loạn của anh lúc này, đều bị phóng đại vô hạn.
Sau đó, chúng đồng loạt ập xuống người anh, bao phủ lấy anh thật nặng nề.
Lần đầu tiên anh cảm nhận sâu sắc một từ…
Mua dây buộc mình
Dòng suy nghĩ lướt tới nhanh chóng, anh không ngừng việc nghĩ ngợi vẩn vơ.
Lần sau, lần sau nghe tin tức của cô nữa, có phải là lúc cô kết hôn không?
Anh có thể sẽ, trong tình huống không hề chuẩn bị, nhận được thiệp cưới của cô không?
Anh sẽ nói gì với cô, chúc mừng cô sao?
Chỉ nghĩ thôi, Vương Tuyển đã khó có thể chấp nhận, sau đó lại là tự khinh bỉ.
Lồng ngực càng lúc càng phiền muộn, không có nơi nào giải tỏa, anh muốn bình tĩnh lại, nhưng lại không thể, dứt khoát lấy điện thoại ra, nhập số của Quý Yên, gọi đi.
Vài giây sau, trong căn phòng trống rỗng, vang lên một giọng máy nữ lạnh lùng:
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận…”
Dù anh gọi bao nhiêu lần, câu trả lời nhận được vẫn luôn là câu này.
Anh mở Wechat của cô, đột nhiên, liếc thấy một dấu chấm than màu đỏ bắt mắt, anh chợt nhớ ra. Tất cả các phương thức liên lạc của anh đều bị cô chặn rồi.
Lúc biết chuyện không có cảm giác gì lớn lao, sau đó một thời gian dài cũng vậy. Anh vẫn luôn cho rằng, như vậy không có gì sai. Nhưng tối nay lại cảm thấy đâu đâu cũng là sai.
Giống như tin tức bất ngờ kia, lập tức đập tan anh xuống tận tâm trái đất, ném anh vào nơi vạn kiếp bất phục.
Trong bóng tối, Vương Tuyển rơi vào một cơn lốc xoáy khổng lồ, bên trong chứa đầy sự nghi ngờ và trầm tư.
Quý Yên nhìn chiếc cốc màu trắng trước mặt, cũng rơi vào do dự và trầm tư.
“Vừa mới bắt đầu đã đính hôn, nhanh vậy sao?” Giang Dung Dã uống một ngụm nước, nói ra sự lo lắng của mình “Tớ tưởng cậu ta tỏ tình với cậu, kết quả người ta đi trước tớ nghĩ mấy bước, có phải cậu ta quá vội vàng rồi không?”
Một lúc lâu, Giang Dung Dã không nghe thấy tiếng của Quý Yên, người sau càng không có chút phản ứng nào, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc cốc sứ màu trắng.
Chỉ là một ly nước lọc, cũng không biết cô đang nhìn cái gì.
Giang Dung Dã đưa tay huơ huơ trước mặt cô.
“A…” Quý Yên ngẩng đầu, trong mắt một mảng ngẩn ngơ.
Giang Dung Dã cười: “Hỏi cậu đó, nghĩ gì mà thất thần vậy?”
Quý Yên siết chặt tay, cầm chiếc cốc sứ màu trắng lên, ủ ấm, ngẩng đầu nhìn quanh phòng, nói: “Điều hòa nhà cậu có phải bật thấp quá không?”
“Vậy sao?” Giang Dung Dã chỉ vào điều hòa trung tâm trong phòng khách, “25 độ, trước đây cậu không phải phàn nàn đám người già trong công ty cậu bật còn thấp hơn thế này sao? Tớ còn cố ý điều chỉnh cao hơn mấy độ đấy.”
“…”
Điều hòa quả thực được đặt ở 25 độ, Quý Yên nhìn con số màu trắng trên màn hình hiển thị, vẫn cảm thấy lạnh lẽo lạ thường.
Mẩu chuyện bên lề nhỏ cũng qua đi, Giang Dung Dã quay lại chủ đề ban đầu nói: “Chu Hiển tối đó thật sự nói với cậu như vậy à? Đính hôn sao?”
Quý Yên “a” một tiếng, đặt cốc xuống, có chút buồn rầu: “Cậu ấy nói người lớn trong nhà không còn khỏe nữa, tâm nguyện lớn nhất là muốn thấy cậu ấy lập gia đình, trước đây cậu ấy đều ở nước ngoài, mới về, bên cạnh không có người phù hợp, nhất thời cũng không làm được.”
“Cho nên, cậu ta vì chuyện này mà tìm cậu sao?”
“Cậu ấy nói, có thể tìm hiểu trước, nếu ấn tượng không tệ, rồi quyết định kết hôn cũng không muộn, mọi người đều có đường lui, coi như là một sự đảm bảo cho nhau.”
Lời nói sau này không sai, không ít bạn bè xung quanh đều thông qua xem mắt, quen biết vài tháng, lập tức không ngừng nghỉ bước vào hôn nhân.
Trong đó cay đắng, hạnh phúc đều có, khác nhau tùy người.
Dường như đến một độ tuổi nhất định, đối với thứ tình cảm vi diệu xa xỉ như tình yêu, mọi người đều không còn ôm hy vọng, mà quan tâm nhiều hơn đến thực tế và vật chất.
Giang Dung Dã nói một câu trúng tim đen: “Cậu ta đây là cảm thấy đến tuổi rồi tìm một người để báo cáo với gia đình thôi, vừa hay cậu lại phù hợp đúng không?”
Quý Yên không nói gì, nhưng rõ ràng cô cũng nghĩ như vậy.
Im lặng vài giây, Giang Dung Dã hỏi ra điều mấu chốt: “Còn cậu thì sao? Bản thân cậu nghĩ thế nào, quyết định của cậu là gì?”
Quý Yên mấp máy môi, muốn nói gì đó, một lúc lâu sau, môi lại khép lại.
Không cần nói, cô cũng đang bối rối.
Quan sát cô một lúc, Giang Dung Dã đột ngột hỏi: “Vẫn còn nghĩ đến anh ta à?”
“Ai?”
Giang Dung Dã huých cô một cái, chậc chậc nói: “Đừng giả vờ, chính là cái người WJ kia kìa.”
Quý Yên thở dài, quay sang cô: “Lần trước em trai tớ hỏi cậu về chuyện của anh ấy, có phải cậu bán đứng tớ sạch sẽ rồi không?”
“Em trai cậu là quan tâm cậu, đừng nói khó nghe như vậy.”
“Cậu nói xem rốt cuộc nó cho cậu lợi ích gì?”
Giang Dung Dã mỉm cười không nói.
Từ nhà Giang Dung Dã ra về, Quý Yên vẫn chưa có quyết định. Cô cảm thấy vẫn còn quá sớm, có cảm giác hoang đường như bị ép buộc.
Quan trọng hơn là, cô không có cảm giác yêu đương với Chu Hiển, mặc dù Chu Hiển quả thực rất đẹp trai, nếu như bình thường gặp trên đường, cô sẽ không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
Nhưng cũng chỉ là xuất phát từ sự ngưỡng mộ vẻ ngoài, chỉ có vậy mà thôi.
Bây giờ đột ngột phải đính hôn, cô nghĩ cũng không dám nghĩ, trong lòng càng thêm phản kháng.
Bước đi này, chẳng phải là bước quá lớn rồi sao.
Cô không chút giấu giếm mà trút hết lòng mình với Giang Dung Dã.
Giang Dung Dã an ủi cô: “Có gì đâu, đính hôn chứ không phải kết hôn, cứ tìm hiểu trước xem sao. Cậu nghĩ xem những người thực sự kết hôn có mấy ai là vì tình yêu? Có một câu rất thịnh hành cậu biết không?”
Quý Yên hỏi: “Câu nào?”
“Là, để tớ nghĩ xem, hình như là, người kết hôn với cậu, đều không phải là người cậu yêu. Ây, tớ cũng quên rồi, tóm lại đại khái là ý đó.”
“…Cậu có thể nhớ ra rồi nói cho tớ được không?”
Cách này không được thì nghĩ cách khác, Giang Dung Dã suy nghĩ miên man, tìm cách cứu vãn: “Cậu đừng nghĩ nhiều như vậy, đầu tiên, người này là bạn học của em trai cậu, quen biết nhiều năm, ít nhất là đáng tin cậy. Thứ hai, cậu và cậu ta đều cùng ngành, sau này công việc của Chu Hiển chủ yếu ở trong nước, ít nhất về mặt giao tiếp không phải là vấn đề, không sợ không có tiếng nói chung.” Nói rồi cô ấy tự mình cảm thán, “Ngay cả những người kết hôn vì tình yêu, cuối cùng kết cục thê thảm cũng không ít, ví dụ như bố mẹ tớ.”
Bố mẹ Giang Dung Dã vẫn luôn là nỗi đau trong lòng cô ấy, Quý Yên lờ đi nửa câu sau của cô ấy, bám vào câu trước hỏi: “Cậu tan làm về nhà, còn muốn cùng nửa kia của mình thảo luận công việc không?”
“…”
Hôm nay không thể nói chuyện được nữa rồi.
“Quý Yên.” Giang Dung Dã rất nghiêm túc gọi tên cô.
Bất ngờ nghe thấy tên mình, Quý Yên nhìn cô: “Sao vậy?”
“Cậu có biết bây giờ cậu giống cái gì không?”
“Cái gì?”
“Bới lông tìm vết, kiếm chuyện.”
“…”
Quý Yên mím môi, lẩm bẩm: “Tớ vẫn cảm thấy quá nhanh.”
Giang Dung Dã cười ha hả: “Nếu đổi thành Vương Tuyển cậu còn cảm thấy như vậy không? Công việc của cậu và anh ta còn giao thoa chồng chéo, cậu có tìm cớ ‘tan làm không nói chuyện công việc’ không?”
Quý Yên đang định phản bác, cô và Vương Tuyển bình thường không nói chuyện công việc, đây là sự đồng thuận mà họ đạt được ngay từ đầu, nhưng chưa kịp nói ra, đã bị Giang Dung Dã nói trước: “Nói trắng ra là người kết hôn không đúng, là con người Chu Hiển này không đúng, cậu ta không đáng để cậu hết lòng.”
Vậy thì…
Con người Vương Tuyển này có đúng không, anh có đáng để cô hết lòng không?
Sau khi về nhà, Quý Yên bị vấn đề này làm phiền mấy ngày liền.
Hôm nay thứ tư, cô lên lầu đưa tài liệu xong trở về, lúc đi thang máy xuống lầu, gặp một đồng nghiệp đã từng hợp tác. Đồng nghiệp đó xách mấy túi đồ, cô nhìn thấy, vội vàng tiến lên giúp đỡ, đồng nghiệp nói: “Quý Yên, vừa hay, đây là kẹo cưới của tôi, cô mang về phòng phân phát giúp tôi với nhé, tôi còn phải đi các phòng khác đưa.”
Quý Yên kinh ngạc, buột miệng hỏi: “Cô sắp kết hôn à?”
“Đúng vậy, nhanh không, ha ha ha,” đồng nghiệp cười ngọt ngào, “Bố mẹ tôi lúc đầu nghe tin, cũng kinh ngạc như cô vậy, nhưng tình yêu đến chính là như vậy, khiến người ta trở tay không kịp.”
Một người luôn tôn thờ chủ nghĩa không kết hôn, đột nhiên thông báo sắp kết hôn, đổi lại là ai phản ứng đầu tiên cũng là không thể tin được.
Quý Yên vẻ mặt kinh ngạc trở về văn phòng, đi một vòng quanh các bàn làm việc, phát kẹo cho đồng nghiệp, các đồng nghiệp lần lượt trêu chọc: “Quý Yên, cô sắp có tin vui rồi à?”
Các đồng nghiệp đều biết gần đây có một người đàn ông tuấn tú lịch sự thường xuyên đến tìm cô, thấy cô phát kẹo cưới, đều nghĩ cô và người đàn ông tuấn tú lịch sự đó đã định rồi.
Cô cười trả lời từng người, giải thích đây là kẹo cưới của đồng nghiệp trên lầu.
“Kẹo cưới của Tiểu Dương, gặp trong thang máy, cô ấy còn phải đi các phòng khác đưa, nhờ tôi mang về phát giúp.”
Đồng nghiệp có chút thất vọng, nhưng vẫn nói đùa: “Thế còn cô thì sao? Khi nào cô có tin vui?”
Đối mặt với ánh mắt dò hỏi của các đồng nghiệp, Quý Yên lúng túng không biết trả lời thế nào, một lúc sau, cô nói lảng: “Không vội không vội, công việc quan trọng.”
Mọi người coi như cô xấu hổ, đều nói: “Ây da đừng ngại, chúng tôi chờ tin vui của cô nhé.”
Văn phòng một phen tưng bừng vui vẻ, có mấy đồng nghiệp còn đang trêu chọc cô, Quý Yên không chống đỡ nổi, đành phải cầm số kẹo cưới còn lại mà bỏ chạy.
Đồng nghiệp đã phát xong, chỉ còn lại Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc, hai người họ có văn phòng riêng, Quý Yên đi đến văn phòng của Thi Hoài Trúc trước để giúp đưa kẹo cưới, không ngoài dự đoán, nhận được sự kinh ngạc của Thi Hoài Trúc: “Quý Yên, cô nhanh vậy sao? Cưới chớp nhoáng à? Khi nào tổ chức đám cưới?”
Quý Yên lại một lần nữa giải thích: “Sư phụ, đây là kẹo cưới của Tiểu Dương, không phải của tôi.”
Thi Hoài Trúc lại hỏi: “Thế cô và thầy giáo kia khi nào có tin tức?”
Quý Yên ánh mắt né tránh: “Công việc bận không xuể, lấy đâu ra tin tức.”
Nói xong, thấy Thi Hoài Trúc định trêu chọc mình, cô vội vàng cầm số kẹo cưới còn lại rời đi.
Từ văn phòng của Thi Hoài Trúc ra, đi trên hành lang, Quý Yên không khỏi tự hỏi, cô có đến mức vội vã muốn lấy chồng như thế sao?
Sao ai cũng muốn cô có tin tức thế?
Bố mẹ như vậy, đồng nghiệp cũng như vậy.
Đứng trước cửa văn phòng của Ôn Diễm, cô hít một hơi thật sâu, đợi tâm trạng bình tĩnh lại, giơ tay gõ cửa.
Bên trong truyền ra một tiếng “Mời vào”.
Quý Yên đẩy cửa bước vào: “Lão đại, tôi đến đưa kẹo…”
Cô ngẩng đầu, đột nhiên nhìn thấy một bóng lưng quay về phía mình, tràn ngập sự quen thuộc trong ký ức, chữ “cưới” còn lại bị cô nuốt ngược trở vào.
Anh ngồi đối diện Ôn Diễm, không quay người lại, nhưng chỉ cần một bóng lưng, Quý Yên đã nhận ra người này là Vương Tuyển.
Nửa năm không gặp, chỉ từ một cái liếc vội, người này dường như không có thay đổi gì lớn.
Vẫn lạnh lùng tuấn tú như vậy, vẫn…dễ nhận ra như vậy.
“Quý Yên, ồ, đây là kẹo cưới của cô à?” Ôn Diễm đứng dậy, từ sau bàn làm việc đi ra, cầm lấy hộp quà và túi kẹo trong tay cô, cười rất hòa nhã, “Cứ thế quyết định với thầy giáo kia rồi à?”
Cổ họng Quý Yên rất đắng chát, cô muốn giải thích đây không phải kẹo cưới của mình, là của đồng nghiệp trên lầu, nhưng nhìn vẻ mặt Vương Tuyển quay lại nhìn, vẫn bình tĩnh như thường, dường như không có chuyện gì có thể khuấy động một chút cảm xúc của anh, giống như đêm đó cô khóc lóc chất vấn anh, đặt tư thế thấp hèn như vậy, người này vẫn không hề lay động.
Cô không trả lời, cũng không phủ nhận, nhìn về phía Ôn Diễm, nói: “Cũng khá ngon, không phải anh thích sô cô la sao, loại sô cô la này không tệ.”
Ôn Diễm lập tức lấy một viên sô cô la bóc ra, cho vào miệng, rồi lại nhớ ra trong văn phòng còn có một người khác, vội vàng lấy một viên nhét vào tay Vương Tuyển, nói: “Này, ăn một viên sô cô la đi, kẹo cưới của Quý Yên, lấy chút hơi hỷ của người ta, rất nhanh thôi cậu cũng sẽ tìm được một người.”
Lấy chút hơi hỷ?
Nghe bốn chữ này, Vương Tuyển cúi đầu nhìn viên kẹo cưới mà Ôn Diễm đưa qua.
Vỏ ngoài màu vàng kim, ánh đèn sáng chói trên đầu chiếu xuống, phản chiếu một chút ánh sáng.
Cũng có chút chói mắt.
Vương Tuyển xoa xoa một chút, cảm nhận sự thô ráp của giấy gói kẹo lướt qua đầu ngón tay, rồi ánh mắt di chuyển lên, nhìn về phía Quý Yên.
Tim Quý Yên đập rất mạnh, cô thậm chí muốn lập tức rời khỏi văn phòng này.
Cô sợ giây tiếp theo, Vương Tuyển sẽ bình thản nói lời chúc mừng với cô, nói, Quý Yên chúc mừng cô.
Dù sao ngày nói lời chia tay, ở bãi đậu xe dưới tầng hầm của công ty, anh xác nhận cô đang có người để cân nhắc, phản ứng đầu tiên của anh chính là nói lời chúc mừng với cô.
Cô siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh.
Đêm đó cô đã quyết tuyệt như vậy, hôm nay cô càng không nên lùi bước, cứ coi anh như một người bạn lâu ngày không gặp, đối xử một cách bình thường.
Vương Tuyển không nói gì, chỉ nhìn cô chằm chằm như vậy, vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh, như một người ngoài cuộc. Nhưng chỉ có Vương Tuyển tự biết, anh gần như đã bóp nát viên kẹo cưới trong tay.
Đợi một lúc, anh vẫn không nói một lời.
Quý Yên nghĩ, cũng tốt.
Anh không nói câu đó.
Ôn Diễm nói: “Không tệ, khá ngon, còn không? Lần sau mang cho tôi thêm ít nữa nhé.”
Quý Yên nặn ra một nụ cười: “Tôi về lấy thêm cho anh.”
Cô bước ra khỏi văn phòng của Ôn Diễm, khoảnh khắc đóng cửa lại, qua khe cửa, cô nhìn về phía Vương Tuyển, cùng lúc đó, Vương Tuyển ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía cô.
Trong khoảnh khắc, hai người nhìn nhau qua không gian, mỗi người đều không có biểu cảm gì.
Khoảnh khắc cửa hoàn toàn đóng lại, Quý Yên tay chống vào bức tường bên cạnh, thở hắt ra một hơi thật sâu.
Cô không biết tại sao Vương Tuyển lại xuất hiện trong văn phòng của Ôn Diễm.
Đoán tới đoán lui, ngoài công việc ra, sẽ không có lý do nào khác.
Cô đi vào nhà vệ sinh, rửa mặt, tô lại son, kiểm tra lại vẻ mặt của mình, không thể bình thường hơn được nữa, thế là như không có chuyện gì xảy ra mà quay về chỗ ngồi.
Lúc này, văn phòng của Ôn Diễm.
Vừa ăn một viên sô cô la, Ôn Diễm cảm thấy trong miệng ngọt đến phát ngán, anh ta đi đến máy nước nóng lạnh rót một cốc nước lớn, quay người lại thấy Vương Tuyển đang nhìn chằm chằm vào viên sô cô la trong tay, như đang suy tư điều gì.
Anh ta đi tới, uống một chút nước, không ngại chuyện lớn mà hỏi: “Tình hình cá nhân của cậu gần đây tiến triển thế nào rồi?”
Vương Tuyển đặt viên sô cô la lên tập tài liệu trên bàn làm việc, nói: “Vẫn như cũ.”
“Đừng có vẫn như cũ nữa, kẹo cưới của Quý Yên tôi nhận rồi đấy, tôi còn đang chờ đến lúc nhận được kẹo cưới của cậu đây.”
Lời của Ôn Diễm vô hình chung giống như từng thanh kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tim anh.
Anh không nghĩ đến việc Ôn Diễm nói câu này là cố ý hay vô ý, nhưng anh ta quả thực đang trình bày một sự thật không thể chối cãi.
Vương Tuyển không khỏi nhớ lại cảnh Quý Yên mỉm cười nói sẽ lấy thêm kẹo cưới lúc nãy.
Cô dường như rất vui, không hề có một chút dấu vết của sự giả tạo.
Vương Tuyển nhìn Ôn Diễm, cười cười không nói gì.
Trong lòng lại là một trận cuồng phong bão tố.
Ôn Diễm cũng không vạch trần anh, dù sao thì sau khi cấp trên biết được anh và Quý Yên qua lại riêng tư, phản ứng đầu tiên của anh là nộp đơn từ chức, đè nén sự việc xuống, không để cấp trên đi tìm Quý Yên nói chuyện, và sau đó không còn qua lại với Quý Yên nữa, cắt đứt một cách dứt khoát.
Nói thế nào nhỉ, loại người này quá tỉnh táo, luôn biết mình đang làm gì.
Đùa giỡn cũng gần đủ rồi, phần còn lại thì xem duyên phận của họ thôi, Ôn Diễm nói đến đây thì dừng: “Cảm ơn cậu lần này đã đưa cho tôi tài liệu nội bộ, lần trước cậu mời uống rượu, lần này đổi lại tôi mời thì thế nào?”
Gần đây anh ta đang làm một dự án thâu tóm, công ty đó nội bộ có chút vấn đề, người ngoài không dễ dàng xen vào. Vương Tuyển vừa hay quen biết người liên quan, anh ta trước đó có nhắc qua một câu, một tuần sau, Vương Tuyển đã đích thân đến tận cửa đưa tài liệu.
Thế nhưng, thật sự chỉ đơn giản là đưa tài liệu thôi sao?
Không hẳn.
Vương Tuyển đứng dậy, chỉnh lại áo vest, nói: “Lần sau đi, đợi dự án hoàn thành, anh hãy mời.”
Điều này cũng đúng, việc chưa đến phút cuối, bất cứ tai nạn nào cũng có thể xảy ra, bụi lắng xuống mới ăn mừng là quy tắc ngầm của ngành họ, Ôn Diễm nói: “Được thôi, đến lúc đó tôi sẽ đích thân đến Bắc Thành mời cậu.”
Vương Tuyển đưa tay ra, cầm lấy viên sô cô la trên tập tài liệu, nhìn một lúc, thờ ơ hỏi một câu: “Kẹo này thật sự ngon đến vậy sao?”
Ôn Diễm biết anh đang hỏi gì, giả vờ không nghe ra, ngược lại nói một cách đầy ẩn ý: “Khẩu vị mỗi người khác nhau, phải thử mới biết.”
Là vậy sao?
Vương Tuyển siết chặt viên kẹo cưới đã vỡ nát trong tay, bóp đi bóp lại, lúc đi ngang qua cửa, còn cố ý liếc nhìn hai hộp kẹo cưới trên bàn.
Sau lưng truyền đến giọng của Ôn Diễm: “Nếu cậu thích ăn, thì cậu cứ lấy hết đi, lát nữa Quý Yên sẽ mang thêm đến.”
Anh ta vẫn không ngại lớn chuyện, mỗi chữ đều như một lưỡi dao sắc bén, đâm trúng vào vết thương đã rỉ máu của anh.
Viên kẹo cưới trong tay đã vỡ nát không còn ra hình thù gì nữa, nhưng trong lòng Vương Tuyển vẫn không giải tỏa được.
Anh ung dung quay người nhìn Ôn Diễm đang đứng trước bàn làm việc, mỉm cười: “Nếu anh đã nói vậy, thì tôi không khách sáo nữa.”
Lúc xuống lầu, Vương Tuyển xách theo hai túi kẹo cưới.
Trên đường gặp không ít đồng nghiệp cũ, tuy anh đã nghỉ việc hơn một năm, nhưng các đồng nghiệp nhìn thấy anh, đều nghiêm mặt chào hỏi anh, như thể anh chưa từng rời khỏi đây.
Vương Tuyển gật đầu chào từng người.
Bước ra khỏi tòa nhà, anh nhìn túi kẹo cưới trên tay.
Nói thế nào nhỉ.
Một lúc lâu sau, anh vẫn cảm thấy chúng thật chướng mắt.
Đặc biệt là lúc ở trong văn phòng của Ôn Diễm, lúc Quý Yên bị hỏi có phải kẹo cưới của cô không, cô lại có vẻ không phản bác.
Vương Tuyển lấy ra một viên, giấy gói màu đỏ tươi, trên đó vẽ một đôi tân nhân*, tân nhân cười rạng rỡ, trông rất vui vẻ hỷ khí.
Tân nhân*: cô dâu chú rể
Nhìn chằm chằm một lát, tay anh hơi dùng sức, viên kẹo cưới lại vỡ nát.
Vự uất ức trong lòng vẫn không hề thuyên giảm, mà còn có dấu hiệu tăng thêm.
Lúc đi ngang qua thùng rác, Vương Tuyển không chút do dự ném hai túi kẹo cưới vào, giống như vứt rác, hoặc nói là đang vứt đi một thứ không liên quan gì đến mình.
Anh vừa đi xuống bậc thang, vừa chỉnh lại tay áo vest.
Khoảnh khắc mở cửa xe, anh dừng lại, quay đầu nhìn lại tòa nhà nơi công ty chứng khoán Quảng Hoa tọa lạc.
Trong khoảnh khắc này, mục tiêu của anh chưa bao giờ rõ ràng đến thế.
Anh không thể nào ăn kẹo cưới của Quý Yên và người khác được.
Nếu có ăn, thì cũng phải là người khác ăn kẹo cưới của chính anh và Quý Yên.