“Tôi đang theo đuổi cô ấy.”
Trên đường trở về, trong đầu Quý Yên cứ mãi vang vọng câu nói này, cũng như vẻ mặt của Vương Tuyển khi nói ra câu đó.
Đứng đắn, nghiêm túc, sâu sắc, và một sự dịu dàng mang ý thế nào cũng phải có được.
Không thể không thừa nhận, có một khoảnh khắc cô đã rung động.
Đây là câu nói mà trong hai năm cô và anh ở bên nhau, cô rất muốn được nghe từ miệng anh. Nhưng khi thật sự nghe được từ miệng anh vào lúc này, so với sự rung động, nhiều hơn cả là vị đắng chát.
Có lẽ là vì lúc cô muốn, anh không nói cũng không làm. Đợi đến khi cô đã không còn muốn nữa, anh lại đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, nói rằng anh hối hận rồi.
Quý Yên bước ra khỏi thang máy, tâm trạng sa sút, đã quên mất người đi cùng còn có cả Giang Liệt. Ngược lại, Giang Liệt thấy cô cứ thế bỏ mặc mình mà đi về phía văn phòng, anh ta nhanh chân bước tới bên cạnh cô, ho khan hai tiếng.
Ý tứ vô cùng rõ ràng, Quý Yên muốn lờ đi cũng khó.
Nếu không phải vì câu hỏi của anh ta, Vương Tuyển cũng sẽ không nói thẳng trước mặt mọi người là đang theo đuổi cô, cô lại càng không phải phiền lòng suốt cả quãng đường cho đến tận bây giờ.
Nói anh ta là kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này cũng không quá lời.
Quý Yên lấy lại tinh thần nhìn anh ta, đặc biệt tốt bụng nhắc nhở: “Không phải buổi chiều anh còn có việc khác sao?”
Giang Liệt nói: “Đúng là có chút việc cần xử lý, nhưng không phải lúc này có chuyện quan trọng hơn sao?”
Quý Yên ngay lập tức cảnh giác.
Giang Liệt đột nhiên ghé sát vào bên cạnh cô, hạ thấp giọng hỏi: “Cô dạy tôi đi, làm sao để bắt cá hai tay?”
Giọng điệu vô cùng thành khẩn như đang thỉnh giáo.
???
Quý Yên hít sâu một hơi, cũng chẳng buồn để tâm đến chuyện hợp tác sắp tới là gì nữa, cô nói với giọng điệu lạnh lùng: “Về phương diện này không phải anh có kinh nghiệm dày dặn lắm sao? Có cần thỉnh giáo thì cũng là tôi phải thỉnh giáo anh.”
Nói xong, cô không chút biểu cảm mà đánh giá anh ta từ đầu đến chân, sau đó không thèm nhìn ngang liếc dọc mà đi thẳng về phía văn phòng.
Ánh mắt đó như đang nhìn một món đồ chẳng đáng giá chút nào.
Giang Liệt cảm thấy vô cùng tổn thương.
Nhưng buổi chiều quả thật có việc, anh ta lại không thể đuổi theo hỏi tiếp một cách mặt dày như vậy được, chỉ đành ai oán đi thang máy xuống lầu.
Bên này, Quý Yên trở về chỗ làm, trong lòng vô cùng phiền muộn, chủ yếu là vì Vương Tuyển.
Anh ta rốt cuộc có hiểu cái gì gọi là tôn trọng không.
Đến một lời chào hỏi cũng không có, đã nói trước mặt đồng nghiệp khác là muốn theo đuổi cô, đây không phải là đặt cô lên giàn lửa để nướng sao?
Càng nghĩ càng thấy không đúng, Quý Yên tỉ mỉ suy xét lại, đến cuối cùng, đầu óc cô lại tỉnh táo ra một chút.
Vừa rồi đúng là tức đến hồ đồ, quên mất trọng điểm.
Cô vội vàng tìm Wechat của Giang Liệt, nhấn vào hộp thoại, bắt đầu gõ chữ, xóa xóa sửa sửa, cuối cùng tin nhắn gửi đi là: [Vương tổng say rồi, những lời anh ấy nói anh đừng để tâm. Tái bút: Tài liệu ngày mai nhớ gửi nhé, cảm ơn~]
Gửi đi một lúc lâu, bên Giang Liệt vẫn không trả lời.
Quý Yên cũng không vội, mở máy tính lên làm việc.
Lúc bốn giờ chiều, điện thoại rung lên, cô tranh thủ cầm lên xem, Giang Liệt đã trả lời.
[Vương tổng có say hay không thì tôi không biết, nhưng tôi thì rất muốn say, ra ngoài uống một ly không? Tái bút: Tài liệu nửa tiếng nữa sẽ gửi cho cô.]
Quý Yên lờ đi.
Nửa tiếng sau, cô quả nhiên nhận được một bản tài liệu do Giang Liệt gửi đến.
Cô đăng nhập Wechat trên máy tính, mở tài liệu ra, xem xét kỹ lưỡng, không thể không nói, Giang Liệt viết còn cẩn thận hơn cô một chút, rất nhiều chi tiết cô bỏ sót anh ta đều đã bổ sung, hơn nữa còn rất chu đáo mà vá lỗi trên bản tài liệu của cô, trong đó có vài chỗ còn có cả số liệu hỗ trợ.
Bữa trưa hôm đó, mặc dù Giang Liệt chỉ dùng chưa đến năm phút để bàn công việc, nhưng năng lực chuyên môn của người này quả thực khiến người khác phải khâm phục.
Quý Yên trả lời một chữ “Đã nhận”, sau đó in bản phân tích của anh ta ra, so sánh với bản của mình, rồi gõ gõ đánh đánh, lại tạo ra một bản mới, gửi cho anh ta.
Lần này Giang Liệt trả lời sau ba phút.
[Được, gửi cho Ôn tổng đi. Tái bút: Uống rượu không?]
Quý Yên vẫn lờ đi nửa câu sau, kiểm tra lại tài liệu một lần nữa xem có lỗi chính tả không, sau khi xác nhận không có sai sót, cô gửi cho Ôn Diễm.
Sau đó lại là một trận bận rộn không ngừng nghỉ, lúc ngẩng đầu lên khỏi bàn máy tính lần nữa, bên ngoài trời đã tối đen.
Nhìn đồng hồ, đã tám giờ.
Nhìn lại văn phòng, có vài chỗ đã trống, có vài người giống cô, vẫn đang cúi đầu tăng ca, Quý Yên đứng dậy đi đến phòng trà nước pha một ly nước rồi quay lại, vừa uống được hai ngụm, điện thoại trên bàn reo lên.
Là Giang Dung Dã.
Giọng cô ấy yếu ớt: “Có rảnh không?”
Quý Yên nói: “Có, làm gì?”
“Hehehe.”
Nghe tiếng cười ngây ngô này, Quý Yên đoán tám phần là không có chuyện gì tốt.
Quả nhiên, Giang Dung Dã nói: “Tớ sắp ói đến nơi rồi, cậu mau qua cứu tớ đi.”
Quý Yên nói: “Lần này lại là bàn chuyện với khách hàng nào, có phải lại bị chuốc rượu không? Lần trước bị viêm dạ dày ruột đau chết đi sống lại cậu quên rồi à?”
Giang Dung Dã nói: “Cậu tưởng ai cũng giống cậu có một vị sếp tốt đỡ rượu cho à? Mau đến đây, không thì bà đây thật sự sắp gục rồi, cậu cứ chờ mà nhặt xác đi.”
“…”
Lấy địa chỉ xong, Quý Yên nhanh chóng thu dọn đồ đạc rời khỏi tầng 32.
Hôm nay cô không lái xe đến, chỉ có thể gọi xe, vừa ra khỏi tòa nhà, cô cúi đầu nhìn điện thoại, đột nhiên, một bóng người chắn ngang đường đi của cô.
Có chuyện buổi trưa làm tiền đề, lúc này, cô rất không có kiên nhẫn mà ngẩng đầu lên, định xem đối phương là ai.
Không ngờ, vẫn là Vương Tuyển.
So với sự bất lực của cô, Vương Tuyển lại vô cùng thản nhiên, anh nhìn cô một lúc, nói: “Vừa tan làm à?”
Quý Yên liếc nhìn điện thoại, xe cô gọi còn một lúc nữa mới đến, cô nhíu mày: “Tôi và anh thân lắm sao?”
Anh nghẹn lời, nhất thời không biết nói gì.
Cô lắc đầu, đi vòng qua anh.
Anh từ phía sau đuổi theo: “Em định đi đâu, tôi đưa em đi, bây giờ khó gọi xe lắm.”
Quý Yên không quay đầu lại: “Không cần. Chúng ta chưa thân đến mức đó.”
Anh thở dài một tiếng, bước nhanh lên trước mấy bước nắm lấy tay cô: “Quý Yên.”
Quý Yên nhìn bàn tay bị anh nắm lấy, trừng mắt nhìn anh: “Buông ra.”
“Em nghe tôi nói đã,” Vương Tuyển rất kiên nhẫn thương lượng với cô, “Tôi biết em và tôi không thân, là tôi muốn thân với em, giờ này đúng là khó gọi xe, nếu em không chê, tôi làm tài xế cho em, đưa em đến nơi tôi sẽ đi ngay, được không?”
Quý Yên do dự.
Cô giằng tay ra khỏi tay anh, lấy điện thoại ra xem ứng dụng gọi xe, phía trước còn có bảy tám người đang chờ.
Cô nghĩ ngợi, Vương Tuyển bên cạnh lại một lần nữa nhấn mạnh: “Tôi thật lòng muốn đưa em đi, không có ý gì khác.”
Quý Yên không tin, cô nói: “Không cần đâu, tôi tự về lấy xe.”
Nói xong cô quay đầu bỏ đi, Vương Tuyển lại một lần nữa đuổi theo, lần này anh rất biết ý mà không nắm tay cô, giữ tốc độ đi ngang bằng cô, rất kiên nhẫn phân tích cho cô: “Bây giờ em đi bộ về cũng mất 15 phút, nếu bây giờ đi ngay, em có thể đến nơi sớm hơn 15 phút.”
Quý Yên dừng bước.
Vương Tuyển nhìn cô, ánh mắt kiên định, “Quý Yên, tôi đã đợi em dưới lầu hai tiếng đồng hồ rồi, em cứ coi như là thương hại tôi, để tôi làm chút gì đó cho em đi.”
Thương hại? Anh đúng là biết cách bán thảm mà.
Một lúc lâu sau, Quý Yên nói: “Vương Tuyển, anh thật bỉ ổi.”
Miệng nói vậy, nhưng cuối cùng cô vẫn lên xe của anh.
Địa chỉ Giang Dung Dã gửi ở một quận khác, từ đây qua đó mất nửa tiếng, nếu trên đường gặp kẹt xe, sẽ mất 45 phút.
Quý Yên đưa điện thoại qua nói: “Đến đây.”
Vương Tuyển nhìn thông tin định vị trên màn hình, đó là một quán bar nổi tiếng ở Thâm Thành, cá rồng lẫn lộn*, rất không an toàn, anh nhíu mày: “Em đến đó làm gì?”
Cá rồng lẫn lộn*: Ý chỉ nơi phức tạp, đủ mọi hạng người
Cô thu lại điện thoại, không trả lời mà lại cười: “Đi không?”
Nói rồi, tay cô mò về phía tay nắm cửa, ra vẻ nếu anh không muốn, cô sẽ xuống xe bất cứ lúc nào.
Nhìn cô vài giây, Vương Tuyển thỏa hiệp, không hỏi tiếp nữa, mà nói: “Đi, em thắt dây an toàn vào, tôi đi đường tắt.”
Ban đầu, Quý Yên nghĩ Vương Tuyển nói đi đường tắt, chẳng qua chỉ là nói suông, điều khiến cô không ngờ là, Vương Tuyển thật sự đi đường tắt, anh lái xe luồn lách qua các con phố lớn ngõ nhỏ, như thể vô cùng quen thuộc với khu vực này.
20 phút sau, xe dừng lại.
Quý Yên vẫn còn chưa hoàn hồn, bên kia Vương Tuyển đã xuống xe, đi vòng nửa thân xe, đến hàng ghế sau, mở cửa xe phía cô.
Cô vẫn còn ngơ ngác, anh lại vô cùng tự nhiên nhìn cô “Đến rồi.”
Cùng với lời nói, anh đưa tay ra về phía cô.
Quý Yên nhìn bàn tay đó, ánh mắt dời lên trên, dừng lại trên khuôn mặt anh.
Anh ở ngay trước mặt cô, giống như hai năm trước, lúc đó, mỗi lần anh đưa tay về phía cô, cô đều rung động. Dù sao thì anh cũng ở trong tầm tay.
Nhưng tối nay, cô lại không hề rung động, trong lòng càng không có một gợn sóng nào.
Quý Yên cười với anh một cái, Vương Tuyển cũng cười theo. Giây tiếp theo, cô nhích sang ghế bên cạnh, quay lưng về phía anh mở cửa xe bên kia.
Xuống xe, Quý Yên không nhìn anh nữa, đi thẳng về phía cửa quán bar.
Nụ cười của Vương Tuyển cứng đờ trên môi.
Gió đêm thổi tới, anh nhìn bóng dáng biến mất trong quán bar, thở dài một hơi. Anh đáng lẽ phải biết, Quý Yên không thể nào dễ dàng tha thứ cho anh, và làm hòa với anh được. Vừa rồi là anh đã bị nụ cười của cô mê hoặc, từ đó mà mơ tưởng hão huyền.
Vương Tuyển đợi ở cửa năm phút, anh nghĩ, nếu mười phút trôi qua, Quý Yên vẫn chưa ra, anh sẽ vào tìm cô.
Phút thứ bảy, điện thoại reo, anh cầm lên xem.
Là cuộc gọi của Quý Yên.
Cô đã chặn số anh nửa năm rồi, đây là lần đầu tiên sau đêm giao thừa năm đó, số của cô hiện lên trên màn hình điện thoại của anh.
Vương Tuyển như nhặt được báu vật.
Anh bắt máy.
Giọng Quý Yên từ trong ống nghe từ từ truyền đến: “306, anh lên đây một chút.”
Khoảnh khắc bước vào tòa nhà trong màn đêm, Vương Tuyển nghĩ, dù sao đi nữa, ít nhất là lúc này, anh đang được Quý Yên cần đến.
Như vậy là đủ rồi.
Quý Yên tìm đến phòng bao theo số mà Giang Dung Dã đưa, đẩy cửa ra, bên trong nồng nặc mùi rượu, cô che mũi, trong làn khói thuốc mờ ảo, tìm thấy Giang Dung Dã đang say bí tỉ.
Cô vỗ vỗ tay Giang Dung Dã, ghé sát vào cô ấy: “Có nghe rõ tớ nói gì không?”
Giang Dung Dã đã mất ý thức, trong miệng toàn tiếng ư ư a a.
Quý Yên bỏ cuộc.
Cô nhìn quanh một vòng, trong phòng có năm sáu người đều trong tình trạng say khướt, chỉ có một hai người còn tỉnh táo.
Trong đó không có đồng nghiệp của Giang Dung Dã. E rằng lại lâm trận bỏ chạy.
Thở dài một tiếng, Quý Yên đỡ Giang Dung Dã dậy định đi, một người bên cạnh còn khá tỉnh táo lảo đảo bước tới: “Cô muốn đưa cô ấy đi?”
Quý Yên “ừm” một tiếng, không để ý đến hắn.
Người đó lại không vui: “Còn muốn ký hợp đồng nữa không? Đã nói là uống hết thùng rượu này rồi mới ký, bây giờ là có ý gì?”
Cô nhìn theo hướng tay người đó chỉ, một thùng rượu tây chỉ mới mở một chai, trong đó còn mười một chai được đóng gói nguyên vẹn nằm ở đó.
Quý Yên nói: “Bạn tôi say rồi, hay là ngày mai đợi cô ấy tỉnh, hai bên lại bàn tiếp nhé?”
Người đó cười ha hả: “Ngày mai soa? Các người bước ra khỏi cửa này thì coi như mất cơ hội rồi.”
Người bên cạnh cũng cười theo.
Quý Yên nhìn Giang Dung Dã mặt mày đỏ ửng, e rằng vì cái gọi là hợp đồng này mà đã ngâm mình trong rượu mấy tiếng đồng hồ, cô suy nghĩ một lát: “Bạn tôi không uống được nữa, tôi dị ứng với cồn, anh bắt tôi uống chẳng phải là lãng phí rượu của anh sao, tôi có thể gọi người lên giúp uống được không?”
Người đó có lẽ cũng đã say, không nghĩ nhiều, “Gọi đi, gọi một người uống được lên đây. Uống xong chúng ta sẽ ký tên.”
Quý Yên cảm thấy rất cạn lời với câu nói này.
Đều đã uống đến bất tỉnh nhân sự, còn ký tên thế nào được?
Quả nhiên, miệng lưỡi đàn ông, toàn là quỷ lừa người.
Muốn an toàn rời khỏi đây, chỉ dựa vào một mình cô hoàn toàn không được, suy đi nghĩ lại, cô lôi số của Vương Tuyển ra khỏi danh sách đen, sau đó gọi cho anh.
Cô cầu nguyện, tốt nhất là anh vẫn còn ở dưới lầu.
Hai phút trôi qua, cửa lại bị đẩy ra.
Cô liếc mắt nhìn, Vương Tuyển đi về phía cô.
Anh vừa đến gần, cô đã nói: “Bên này không cho đi, Dung Dung lại muốn có đơn hàng này, tôi không thể báo cảnh sát, anh nghĩ cách đi.”
Vương Tuyển nhìn cô, rồi lại nhìn khắp phòng, một lúc lâu sau, nói: “Tôi đưa hai người xuống trước.”
Anh giúp cô đỡ Giang Dung Dã dậy, đang định đi ra cửa, người lúc nãy lại chặn họ lại: “Cứ thế mà muốn đi à? Không cần đơn hàng nữa sao?”
Người đó đến gần, Quý Yên mới nhìn rõ mặt hắn, gầy gò, trông như chuột.
Hắn cầm chai rượu chỉ vào Quý Yên, bên kia Vương Tuyển tựa Giang Dung Dã vào ghế, đứng dậy, nắm lấy cổ tay người đàn ông đó rồi bẻ ngược lại.
Người đàn ông đó la lớn: “Đau đau đau…”
Vương Tuyển lại dùng sức một chút, cười nói: “Đau à? Lúc cầm chai rượu chỉ vào phụ nữ la lối om sòm sao không thấy đau?”
“Anh…”
Vương Tuyển ấn tay một cái, vai người đó chạm xuống đất, lại la lớn: “Các người đối xử với bên A như vậy sao? Còn các người, đều là người chết à? Dậy đi!”
Người của hắn chỉ có một người tỉnh táo, thấy cảnh hắn bị đối xử như vậy, rụt rè đứng một bên.
Quý Yên vội nói nhỏ: “Đừng làm lớn chuyện quá.”
Vương Tuyển nhìn cô, một lúc lâu sau, buông tên gầy đó ra, đứng dậy, nhìn chằm chằm tên gầy đó híp mắt một lúc, một lúc sau, anh tìm ra một bóng dáng quen thuộc trong đầu, cười như không cười: “Cậu theo Triệu Văn Cảnh lâu như vậy rồi, chỉ học được chút bản lĩnh lừa người ta uống rượu ký hợp đồng thế này thôi sao?”
Nghe thấy tên sếp của mình, tên gầy đó sợ đến run người, nhưng lại thật sự không nhớ đã gặp người này: “Anh dọa người à.”
Vương Tuyển lấy điện thoại ra, tìm một số điện thoại, cười cười nhìn hắn: “Có cần tôi gọi qua không?”
Tên gầy nhìn chuỗi số điện thoại vô cùng quen thuộc đó, càng nhìn thấy lịch sử cuộc gọi gần đây nhất của người này với sếp của mình là vào tháng trước, hắn lập tức tỉnh rượu, cười hề hề nói: “Đều là hiểu lầm, hiểu lầm thôi.”
Vương Tuyển nói giọng nhàn nhạt: “Hiểu lầm?”
“Trời đất chứng giám, đó thật sự là một hiểu lầm lớn.”
“Vậy hợp đồng?”
“Đã ký xong từ lâu rồi, đây, đưa cho anh ngay đây.”
Nói xong, tên gầy đó loạng choạng đi về phía sofa, giữa chừng còn thấy người nằm đó vướng chỗ mà đá một cái, sau đó cầm hợp đồng về hai tay đưa cho Vương Tuyển.
Vương Tuyển lướt nhanh qua một lượt, chỗ cần ký tên quả thật đã được ký xong.
Anh nhíu mày: “Ký xong rồi sao không đưa?”
Tên gầy gãi gãi sau gáy, liếc nhìn Giang Dung Dã đang tựa vào ghế nói: “Đều là đàn ông cả, anh hiểu mà.”
Vương Tuyển cười một tiếng, nói: “Tôi không hiểu, nhưng tôi nghĩ sếp của cậu chắc là hiểu.”
Tên gầy ngớ người.
Quý Yên cũng có chút ngơ ngác.
Vương Tuyển gấp hợp đồng lại đưa cho cô, lúc đứng trước mặt Giang Dung Dã, anh do dự một lúc lâu, cuối cùng hỏi Quý Yên: “Tôi bế bạn em xuống lầu em có để tâm không?”
Quý Yên nhất thời không hiểu ý trong lời nói, một lúc lâu sau, cô mới phản ứng lại, mặt đỏ bừng: “Anh không được thì để tôi.”
Nghe vậy, anh cười, nụ cười trong trẻo, lọt vào tai cô, rất không dễ chịu.
Quý Yên bỏ hợp đồng vào túi, định đi đỡ Giang Dung Dã.
Vương Tuyển nắm lấy tay cô nói: “Để tôi.” Ngay sau đó anh lại nhấn mạnh một câu “Tôi đưa cô ấy xuống vì cô ấy là bạn của em, chỉ có vậy thôi, hy vọng em đừng hiểu lầm.”
Lần này anh không dùng chữ “bế”, mà dùng chữ “đưa”, cộng thêm câu nói cuối cùng khiến người ta suy nghĩ miên man.
Quý Yên tức giận: “Anh rốt cuộc có được không?”
Vương Tuyển hiểu đạo lý nên biết điểm dừng, anh bế Giang Dung Dã lên, nhìn cô, nói: “Em đi trước đi.”
Ba người cứ thế thuận lợi xuống lầu.
Lên xe, sau khi sắp xếp cho Giang Dung Dã xong, Vương Tuyển hỏi: “Tiếp theo đi đâu?”
Quý Yên nghĩ ngợi, nói: “Phiền anh đưa chúng tôi về nhà.”
Cứ thế im lặng suốt quãng đường về nhà.
Đến khu chung cư của cô, vẫn là Vương Tuyển bế Giang Dung Dã lên lầu.
Lúc mở cửa, Quý Yên nghĩ, rõ ràng tối qua cô còn chỉ vào cửa bảo anh cút đi, tối nay lại phải mời anh vào nhà.
Thật đúng là thế sự vô thường.
Vương Tuyển đặt Giang Dung Dã lên giường trong phòng ngủ của Quý Yên, rồi anh lui ra ngoài, Quý Yên đang bận lấy nước lau cho Giang Dung Dã, tạm thời cũng không có thời gian để ý đến anh.
Vì cô không nói anh phải đi ngay lập tức, Vương Tuyển cũng không đến gần làm vướng mắt cô.
Anh đứng trong phòng khách lặng lẽ chờ đợi.
Đã qua lâu như vậy rồi, cách bài trí trong nhà Quý Yên gần như không thay đổi, chỉ thêm vài món đồ sinh hoạt.
Cô trước nay luôn thích nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, nói là gọn gàng thì nhìn tâm trạng sẽ tốt.
Lúc nãy vào cửa, giày của cô chưa kịp cất vào tủ giày, cứ thế đá sang một bên, anh nhìn thấy, đi tới, cúi người nhặt lên, cất vào tủ giày.
Giây phút đóng cửa tủ giày lại, anh nghĩ đến điều gì đó, lại mở ra lần nữa, anh nhìn từ trên xuống dưới một lượt, ngoài giày của Quý Yên, không thấy một đôi giày nam nào nữa.
Ngay cả đôi của anh cũng không còn.
Anh đóng cửa tủ giày lại, suy nghĩ, sau đó, lại một lần nữa nhìn quanh phòng một lượt, lần này, anh đến cả những ngóc ngách cũng không bỏ qua.
Một lúc lâu sau, anh rút ra một kết luận, Quý Yên đã giải quyết hết đồ của anh rồi.
Ngôi nhà này gần như không tìm thấy một chút dấu vết nào cho thấy anh đã từng tồn tại.
Vương Tuyển đứng dưới ánh đèn, sắc mặt nặng nề.
Quý Yên lau rửa cho Giang Dung Dã xong, đã là chuyện của nửa tiếng sau. Cô cho Giang Dung Dã uống nước, giúp kéo chăn lại, cô để một ngọn đèn tường màu vàng ấm áp, sau đó khẽ khàng khép cửa lại.
Cô quay người lại, đột nhiên nhìn thấy một người đang đứng trong phòng khách, đang lặng lẽ nhìn cô, cô không hề phòng bị, giật mình một cái: “Anh chưa đi à?”
Vương Tuyển đặc biệt bình tĩnh: “Bây giờ tôi đi.”
Cô dừng lại một chút: “Tôi tiễn anh.”
Lần này Vương Tuyển không ở lại lâu, cũng không nói thêm gì nhiều, anh đột nhiên, như biến thành một người khác. Ngược lại khiến Quý Yên có chút không quen.
Nhưng Quý Yên rất nhanh đã nghĩ thông, bây giờ không phải là lúc cô đi đoán mò về anh. Anh thế nào là chuyện của anh, không liên quan đến cô.
Ra khỏi tòa nhà, Quý Yên nói: “Tối nay cảm ơn anh.”
Vương Tuyển nói: “Không có gì, việc tôi nên làm.”
Cô im lặng một lúc, hỏi ra nghi vấn của mình: “Anh thật sự quen sếp của người đó à?”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng, “Trước đây có tiếp xúc trong công việc, đã giúp giới thiệu công ty đầu tư.”
Thì ra là vậy, Quý Yên nghĩ ngợi nói: “Anh về cẩn thận.”
Thật ra cô còn muốn hỏi, tại sao anh lại quen thuộc với con đường ở khu quán bar đó như vậy, nhưng nghĩ lại, chuyện này dường như không phải là chuyện cô nên hỏi. Thế là thôi.
Vương Tuyển không đi ngay, anh nhìn cô vài giây, đột nhiên, anh tiến lên hai bước, đứng trước mặt cô, lúc này, anh ở rất gần cô, chỉ cần anh cúi đầu, anh có thể chạm trán với cô.
Anh từng rất thích thân mật với cô như vậy, mà cô dường như cũng không bài xích, luôn ngẩng mặt lên, cười tít mắt nhìn anh, sau đó lại ghé vào khóe môi anh hôn.
Nhưng bây giờ, cô cúi đầu, anh chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu của cô, không nhìn thấy được vẻ mặt của cô, không biết cô đang vui, hay là không hề rung động.
Tâm trạng của Vương Tuyển cũng trở nên nặng nề.
Mà Quý Yên lúc này, không phải là không kinh ngạc. Anh đột nhiên đến gần như vậy, cô không hề phòng bị, cô muốn đẩy anh ra, hoặc là tự mình lùi về sau.
Có lẽ là nể tình tối nay anh đã giúp giải vây, cô cuối cùng đã không làm vậy, cứ thế đứng yên không động đậy.
Vương Tuyển rất muốn hỏi cô, có phải đã dọn dẹp vứt hết đồ của anh rồi không, suy nghĩ rất lâu, lời đến bên miệng, nói ra lại là: “Quý Yên, so với việc nói cảm ơn, tôi càng muốn nhận được cách cảm ơn khác.”
Quý Yên nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, bóng cây đổ dài trên đất, gió đêm thổi qua, những cái bóng lay động.
Cô im lặng.
Sau đó lại nghe anh hỏi: “Được không?”
Quý Yên lùi lại một bước, giữ khoảng cách với anh một chút, ngẩng đầu nhìn anh “Anh muốn cách cảm ơn nào khác sao?”
Anh cười nhạt một tiếng: “Để tôi nấu cho em một bữa cơm thì thế nào?”
“Anh nấu cơm cho tôi?” Cô còn lâu mới nhảy vào bẫy của anh “Như vậy không phải tôi nợ anh nhiều hơn sao?”
Bóng cây trên mặt đất vẫn còn lay động, gió đêm cũng lạnh hơn một chút, Quý Yên nghe Vương Tuyển nói.
“Em không nợ tôi bất cứ thứ gì, là tôi nợ em quá nhiều.”
Sáng sớm hôm sau, Quý Yên bị lay tỉnh.
Cô mơ màng lấy một cái gối ném qua: “Giang Dung Dã, tớ chăm sóc cậu cả đêm, cậu có thể để tớ ngủ thêm một lát được không.”
Giang Dung Dã phấn khích nhào lên người cô, tờ giấy trong tay vỗ vang lách cách: “Quý Yên, Tiểu Yên, Yên Yên, Yên Yên tốt của tớ, hợp đồng này làm sao cậu lấy được vậy?”
Quý Yên không ngủ được nữa, cô mở mắt ra, nhìn hợp đồng trong tay Giang Dung Dã, kéo chăn lên che đầu mình, buồn bực nói: “Cứ thế mà lấy được thôi.”
Giang Dung Dã không tin, lột chăn của cô ra: “Tối qua tớ uống từ năm rưỡi đến tám giờ, đám người đó cứ không chịu ký với tớ, sao cậu vừa đến đã lấy được, để tớ ngửi xem, trên người cậu có mùi rượu không.”
Nói rồi, Giang Dung Dã nhào lên người cô, ghé vào cổ cô, giống như một con chó nhỏ mà dụi vào người cô.
Quý Yên cuối cùng không thể nhịn được nữa: “Giang Dung Dã cậu mà làm lại lần nữa, tớ sẽ đá cậu xuống giường, đuổi ra khỏi phòng tớ đấy.”
Giang Dung Dã ngoan ngoãn hơn, ngồi ngoan ngoãn một bên, vẫn còn nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng đó.
Quý Yên xoa xoa trán, đứng dậy, nói: “Cậu vào tủ chọn một bộ đồ mà mặc, tớ đi làm bữa sáng.”
Mười phút sau, Giang Dung Dã sau khi rửa mặt thay đồ công sở xong ngồi trước bàn ăn, đối diện là Quý Yên đang ngáp ngắn ngáp dài, trước mặt hai người là hai lát bánh mì nướng và hai ly sữa.
Quý Yên nói: “Ăn tạm đi, tài nấu nướng của tớ có hạn.”
Giang Dung Dã nói: “Không chết đói là được rồi.”
Hai người im lặng ăn sáng, chẳng bao lâu, Giang Dung Dã không nhịn được lại hỏi: “Tối qua cậu đưa tớ về thế nào? Tớ say đến thế cơ mà.”
Quý Yên không ngẩng đầu: “Là Vương Tuyển bế cậu về, tối qua cậu gọi điện, tớ vẫn còn ở công ty, lúc xuống lầu thì gặp anh ta.”
Lượng thông tin trong câu nói này quá lớn.
Giang Dung Dã không khỏi kinh hãi, cô ấy nói: “Vương Tuyển? Là Vương Tuyển mà tớ biết đó hả?”
Quý Yên liếc mắt một cái.
Xét đến việc tối qua người ta thật sự đã giúp đỡ, Giang Dung Dã cười ngượng ngùng: “Anh ta bế tớ sao? Yên Yên, thật là tội lỗi tội lỗi, tớ tự phạt ba ly.”
Cô ấy uống ba ngụm sữa, Quý Yên coi như không nghe không thấy.
Giang Dung Dã vỗ vỗ đầu: “Không đúng, không phải cậu và Vương Tuyển đã cắt đứt sạch sẽ từ lâu rồi sao? Hơn nữa không phải anh ta ở Bắc Thành sao? Sao đột nhiên lại xuất hiện ở Thâm Thành?”
Quý Yên tỏ vẻ không liên quan đến mình: “Tớ cũng không biết anh ta bị làm sao nữa, có lẽ là lên cơn điên đột xuất thôi.”
Giang Dung Dã bật cười.
Quý Yên nuốt miếng thức ăn cuối cùng, cầm ly và đĩa đứng dậy: “Tớ ăn xong rồi, cậu cũng nhanh lên, lát nữa cậu lái xe của tớ mà đi làm.”
Rõ ràng là đang trốn tránh chủ đề, nghĩ đến sự do dự của Quý Yên với Chu Hiển hôm đó, Giang Dung Dã lắc đầu, quyết định vẫn là không hỏi nữa, cô ấy cúi đầu tiếp tục từ từ ăn bánh mì.
Mười lăm phút sau, hai người ra khỏi nhà, lúc thang máy đi xuống, Giang Dung Dã nói một câu: “Cuộc điện thoại tối qua của tớ có phải là gọi không đúng lúc lắm không?”
Quý Yên cười lạnh: “Cậu mà gọi muộn một phút nữa là tớ đã phải vào bệnh viện tìm cậu rồi.”
“…”
Đến bãi đậu xe tầng hầm một, sau khi lên xe, thắt dây an toàn xong, Giang Dung Dã nín nhịn đã lâu cuối cùng vẫn hỏi ra câu hỏi đó: “Cậu và anh ta, hai người đây là tình cũ bùng cháy trở lại à?”
Quý Yên lại một trận đáp trả: “Cậu coi tớ là nến hay sao mà bùng cháy?”
“…”
Sáng sớm mà cứ như ăn phải pháo vậy.
Xe lái ra khỏi bãi đậu xe, ba phút sau, dừng lại ở con phố bên ngoài công ty của Quý Yên.
Quý Yên tháo dây an toàn: “Cậu lái xe cẩn thận, sau này có thể không uống rượu thì đừng uống, đừng để uống đến sinh bệnh.”
Giang Dung Dã “ừm” một tiếng, thấy Quý Yên mở cửa xe rồi, cô ấy vội nói: “Yên Yên, tối qua thật sự xin lỗi, để cậu tối muộn còn phải chạy qua, tớ thật đáng bị cho vào chảo dầu.” Cô ấy dừng lại một chút. “Cái người đó, cậu giúp tớ nói một tiếng cảm ơn, đợi bà đây lấy được khoản hoa hồng này, sẽ dẫn cậu đi ăn một bữa no nê.”
Quý Yên biết cô ấy muốn nói gì, trả lời qua loa: “Cậu biết quý trọng cơ thể mình hơn là tớ đã tạ ơn trời đất rồi.”
Tạm biệt Giang Dung Dã, cô đi về phía tòa nhà.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua tòa nhà, trải dài trên mặt đất, xung quanh đều là những nhân viên văn phòng đi lại vội vã.
Mỗi người hoặc mệt mỏi, hoặc rạng rỡ, Quý Yên lướt qua, mắt bị ánh nắng chiếu vào chói một cái, cô giơ tay lên che, cùng lúc đó, trong đầu chợt lóe lên hình ảnh bóng cây lay động trên sàn nhà đêm qua.
Hôm sau tan làm, Giang Dung Dã đến trả xe, đồng thời còn mang đến cho cô một tin tức: “Kẻ chuốc rượu gây khó dễ cho tớ hôm kia đã bị sa thải rồi.”
Trong lòng Quý Yên chùng xuống: “Tên gầy đó?”
“Đúng, cái tên trông như chuột đó,” nói đến đây Giang Dung Dã lại tức giận, “Vốn dĩ chiều hôm đó đã bàn bạc gần xong rồi, chính là cái tên khốn đó cứ gây khó dễ cho tớ, nếu không tớ cũng không gọi điện cho cậu.”
Sau đó, Giang Dung Dã lại nói: “Lần này có chút kỳ lạ, sếp của hắn ta đích thân đến gặp sếp của tớ để nói chuyện, lúc đi còn cười hề hề nói hợp tác vui vẻ, trước đây ngay cả để ý đến chúng tớ cũng chẳng thèm.”
Quý Yên giả vờ hỏi một cách vô tình: “Sếp của đối phương tên gì? Tính tình chảnh chọe thế à?”
“Họ Triệu, tên Triệu Văn Cảnh, tên nghe khá văn nhã, nhưng người lại cao to vạm vỡ, cười một cái, thịt trên mặt cũng rung theo ba cái.” Giang Dung Dã rùng mình hai cái “Đáng sợ lắm, tính tình cũng thật sự không tốt, hắn cười một cái tớ đã thấy rợn người rồi.”
Quý Yên không nói gì thêm.
Một lúc sau, Giang Dung Dã lại hỏi, giọng điệu có chút ngượng ngùng: “Tối hôm đó dù sao cũng là người đó đã giúp đỡ, nói cảm ơn có phải là quá qua loa không? Cậu nói xem chúng ta có nên mời anh ta ăn một bữa cơm không.”
Mơ hồ một lúc lâu, Quý Yên mới hiểu ra người mà Giang Dung Dã đang nói đến là Vương Tuyển.
Cô lắc đầu, giọng điệu trầm thấp: “Không cần, anh ấy nói không cần.”
Tối về nhà, sau khi tắm xong, Quý Yên ngồi trong phòng khách, lướt điện thoại một lúc. Cô mở danh bạ, nhìn chằm chằm vào một dãy số không có ghi chú, trầm ngâm suy nghĩ.
Một lúc lâu sau, cô không làm gì cả, chỉ tắt màn hình, tắt đèn về phòng ngủ.
Là anh nói trước không cần cảm ơn, cô cần gì phải chủ động tìm đến.
Chuyện tự chuốc lấy sự vô vị, cô không thể làm lần thứ hai.
Thứ hai tuần sau, Quý Yên bận đến sáu rưỡi mới tắt máy tính, uống nốt nửa ly nước còn lại trong ly, cô cho mấy tập tài liệu giấy vào túi, rồi khóa máy tính vào ngăn kéo, rời khỏi văn phòng.
Từ thang máy tầng một đi ra, cô đang nghĩ xem buổi tối nên giải quyết thế nào, là ăn ở ngoài, hay về nhà nấu gói mì ăn liền, hay là hỏi xem Giang Dung Dã có rảnh ra ngoài ăn không.
Suy nghĩ một hồi, Quý Yên lấy điện thoại ra. Cô mở khóa màn hình, đang định nhấn số của Giang Dung Dã, một bóng người xuất hiện đứng trước mặt cô, che đi ánh đèn đường.
Mùi hương của người đến rất quen thuộc, có vài phần thanh lãnh.
Không cần ngẩng đầu, cô cũng biết người đứng trước mặt mình là Vương Tuyển. Cũng chỉ có anh mới có thể đường hoàng mà liên tục cản đường như vậy.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, không ngẩng đầu, nói giọng buồn bực: “Cản đường rồi, tránh ra.”
Vương Tuyển cúi mắt, nhìn đoạn gáy trắng ngần lộ ra khi cô cúi đầu, nói: “Cứ cúi đầu mãi như vậy không sợ bị bệnh cột sống cổ à?”
Cô ngẩng đầu lên, hằm hằm nhìn anh.
Anh cười nhẹ: “Có rảnh không? Tôi mời em ăn cơm. Không có thời gian thì tôi đến nhà em nấu cho em.”
Tối hôm đó anh đã giúp cô và Giang Dung Dã giải vây, cô muốn cảm ơn anh, anh lại ngược lại tuyên bố muốn cảm ơn cô.
Quý Yên nghiêm túc đánh giá anh một lúc lâu, rất không hiểu mà hỏi: “Anh làm vậy có ý nghĩa gì không?”
Vẻ mặt anh không đổi, vẫn thản nhiên như vậy: “Nếu người đó là em, tôi cảm thấy rất có ý nghĩa.”
Cô nói: “Vậy sao? Vậy thì tôi hoàn toàn ngược lại với anh, tôi cảm thấy rất vô vị.”
Anh im lặng hai giây, rất nghiêm túc trình bày một sự thật: “Quý Yên, tôi không có kinh nghiệm theo đuổi người khác, nếu có chỗ nào không ổn, em có thể nói ra, tôi sẽ sửa.”
“Anh…” cô tức giận “Anh diễn tới nghiện rồi à?”
Anh nhíu mày, vô cùng nghiêm túc nhấn mạnh: “Tôi không diễn, lần này tôi là nghiêm túc.”
“Anh nghiêm túc cái gì?”
“Tôi đang theo đuổi em.” Anh quả quyết nói “Tôi đang rất nghiêm túc theo đuổi em.”
Gió đêm mùa hè thổi qua, người trong tòa nhà ra ra vào vào, họ đứng ở đây, trai xinh gái đẹp, khí chất phi thường, trở thành một phong cảnh độc đáo, người đi qua đều phải nhìn một cái.
Quý Yên từ kinh ngạc ban đầu, sau đó là bối rối, tiếp đến là xấu hổ.
Vương Tuyển cân nhắc vài giây, nói: “Tôi…”
“Anh đừng nói nữa,” Quý Yên trừng mắt nhìn anh một cái, lướt qua cánh tay anh, đi về phía trước “Xung quanh toàn là người, còn có cả đồng nghiệp quen biết, anh nghỉ việc rồi, có thể bỏ đi là xong, tôi vẫn còn ở đây, sau này họ sẽ bàn tán về tôi thế nào?”
Người phía sau đuổi theo, theo thói quen nắm lấy tay cô: “Tôi đang theo đuổi em, tình cảm bình thường nhất giữa nam và nữ, họ không có gì để bàn tán cả.”
Quý Yên dừng bước, nhìn bàn tay bị anh nắm lấy, ánh mắt dời lên trên, ghét bỏ nói: “Tôi cho anh chạm vào à? Anh có hiểu nam nữ thụ thụ bất thân không?”
Vương Tuyển nhướng cậu, véo nhẹ tay cô, sau đó buông ra, nở một nụ cười nhạt: “Xin lỗi, là tôi vội vàng rồi.”
Cái dáng vẻ đó, muốn ngây thơ bao nhiêu thì có bấy nhiêu ngây thơ, muốn đứng đắn bao nhiêu thì có bấy nhiêu đứng đắn.
Đúng là sói đội lốt cừu!
Quý Yên cảm thấy mình sắp bị anh làm cho phát điên rồi. Sao anh có thể như một người không có chuyện gì xảy ra, dày vò cô như vậy.
Lúc ở bên nhau, anh chính là như vậy; chia tay rồi, anh vẫn như vậy. Mỗi một hành động, mỗi một lời nói, đều có thể làm xáo trộn tâm trạng vốn đã không yên bình của cô.
Lúc này, cô không thể làm gì được, thôi thì, quay người rời đi.
Người phía sau lại đuổi theo.
Lần này, Vương Tuyển không chạm vào tay cô nữa, thậm chí, còn giữ một khoảng cách nhất định với cô, giống như đêm hôm đó chặn cô ở dưới lầu. Rất có chừng mực, cũng rất có khoảng cách.
Xuống bậc thềm, đi về phía trước vài bước, Quý Yên dừng lại ở ngã tư, chờ đèn đỏ.
Vương Tuyển lặng lẽ đứng bên cạnh cô, nói: “Tôi đưa em về.”
Cô lạnh lùng từ chối: “Không cần.”
“Tôi sẽ không làm gì cả, chỉ là đưa em về thôi.”
Anh vẫn là lý do của đêm hôm đó, giống như buột miệng nói ra.
Quý Yên vẫn từ chối như cũ: “Không cần, tôi tự biết đường về nhà.”
“…”
Đèn xanh rồi.
Quý Yên đi theo đám đông về phía trước, Vương Tuyển tiếp tục đi theo.
Đến bên kia đường, đi được một đoạn, anh vẫn bám sát theo sau.
Trên đường, đèn neon lấp lánh, người đi bộ lướt qua nhau. Quý Yên dừng bước. Vương Tuyển cũng dừng lại theo.
Một lúc sau, Quý Yên quay người lại, nhìn anh: “Anh rảnh rỗi lắm sao? Anh không có việc của mình à?”
Anh không chút do dự nói: “Bây giờ em chính là việc của tôi.”
Cô kinh ngạc.
Anh lại bổ sung một câu: “Việc rất quan trọng.”
Rất khó tưởng tượng đây là lời anh sẽ nói.
Người lạnh lùng như anh, không ngờ nói lời yêu lại thuận miệng đến vậy, vô cùng tự nhiên. Quý Yên có rung động, nhưng nhiều hơn là kinh hãi.
Cô đến gần anh, nhìn chằm chằm một lúc, nghi ngờ nói: “Anh có phải bị thứ gì đó bẩn thỉu ám không?”
Anh nghiêm túc đề nghị: “Hay là em tìm cho tôi một ngôi chùa để bái lạy trừ tà nhé?”
“…”
Quý Yên cạn lời bỏ đi.
Đi ngang qua một siêu thị lớn, Vương Tuyển hỏi: “Tủ lạnh nhà em còn thức ăn không?”
Quý Yên dừng lại một chút, suy nghĩ vài giây, sau đó không nói một lời mà quay sang một hướng khác, đi về phía siêu thị. Cô đi rất vội vàng, bước chân cũng rất nhanh, Vương Tuyển nhìn theo không chớp mắt, một nơi nào đó trong lồng ngực hơi nóng lên.
Đêm tối mênh mông, người người tấp nập, cùng cô đi chung một con đường, cô ở ngay trong tầm tay. Vương Tuyển nghĩ, đây chính là ý nghĩa của cuộc sống.
Ý nghĩa của cuộc sống là gì?
Đối với Quý Yên vừa tan làm, chính là về nhà mở tủ lạnh, đầy ắp một tủ thức ăn, những thứ muốn ăn đều có ở trong đó.
Thời gian này, cô ăn ở ngoài khá nhiều, trong tủ lạnh chỉ có một ít trái cây, sữa và đồ hộp.
Vương Tuyển đúng là đã nhắc nhở cô, nên bổ sung thêm đồ vào tủ lạnh rồi.
Vào siêu thị, cô đang định lấy xe đẩy, Vương Tuyển nhanh hơn cô một bước: “Tôi đẩy cho, em đi chọn đồ đi.”
Nghĩ đến đêm hôm đó anh đã giúp đỡ, vẫn chưa cảm ơn anh đàng hoàng, liên tục từ chối anh hình như cũng không thích hợp lắm, trong lòng Quý Yên mềm đi một chút, miệng lại cứng rắn: “Tôi và anh có quan hệ gì sao?”
“Cứ coi như là cho người theo đuổi em một cơ hội cộng điểm đi?”
Quý Yên ngẩn người.
Anh nói giọng trầm thấp: “Tôi đang bù đắp cho những sai lầm trong quá khứ của mình, Quý Yên, em có thể cho tôi một cơ hội để bù đắp không?”
Đáy mắt hơi ẩm ướt, Quý Yên quay mặt đi, cắn cắn môi, cuối cùng không nói gì thêm, đi về phía lối vào siêu thị.
Vương Tuyển hơi nhíu mày, vừa rồi, cô ấy…
Nhìn sang, Quý Yên đã đứng trước quầy mì ăn liền.
Có lẽ là anh nhìn nhầm.
Anh đẩy xe đến bên cạnh cô, cầm lấy mì sợi và mì gói bên cạnh, quan sát cô cẩn thận một lúc, thấy khóe mắt cô không đỏ, anh thở phào nhẹ nhõm, nói: “Ăn mì ăn liền nhiều không tốt cho sức khỏe, có thể dự trữ một ít những thứ này.”
Quý Yên vẫn còn chút cảm xúc, không để ý đến anh, tiện tay lấy một túi mì ăn liền ném vào xe đẩy.
Một túi có 7 gói, nấu một tuần là vừa.
Hơn nữa hôm nay còn giảm giá một nửa, dù không ăn hàng ngày, tích trữ cũng được.
Cô tiếp tục đi xem tiếp.
Vương Tuyển nhìn mì ăn liền trong xe, một lúc lâu sau, lấy sáu túi mì sợi, mì gói cho vào, lúc này mới đẩy xe đi theo cô.
Đi hết một dãy kệ hàng, Quý Yên cơ bản là thấy gì lấy nấy, chọn phần lớn là thực phẩm ăn liền, Vương Tuyển không khỏi cảm thấy đau đầu. Cuối cùng lúc Quý Yên định lấy hộp đồ hộp thứ ba, anh đưa tay ra cản cô lại.
Quý Yên nhíu mày: “Anh làm gì vậy?”
Anh có chút bất lực: “Những thứ này không có dinh dưỡng.”
“Tôi ăn hai mươi mấy năm rồi vẫn lớn tốt đó thôi, sao đến chỗ anh lại có vấn đề rồi?”
Vương Tuyển bị chặn họng đến không nói nên lời.
Quý Yên vui vẻ lấy thêm ba hộp đồ hộp nữa ném vào xe.
Ba hộp đồ hộp sau đó đã lấy là gì cô không để ý, nhưng nhìn sắc mặt Vương Tuyển ngày càng sa sầm, cộng thêm cái vẻ mặt không chịu nhún nhường kia, trong lòng cô vô cùng thoải mái.
Muốn quản cô à?
Không danh không phận, anh tạm thời vẫn chưa đủ tư cách.
Đi ngang qua khu đồ nướng, Quý Yên để ý đến một con gà quay.
Mắt cô sáng lên.
Vương Tuyển tiến lên: “Tối nay em muốn ăn cái này à?”
Cô cảnh giác: “Anh có ý kiến gì không?”
“Không.” Anh đã hoàn toàn bị cô khuất phục “Mua một con tươi, tôi về nướng cho em.”
Lượng thông tin trong câu nói này thật sự lớn.
Thứ nhất, anh có ý tự mình vào bếp làm bữa tối cho cô.
Thứ hai, anh muốn đến nhà cô.
Anh nói hai chữ “về nhà”, vượt qua hơn một năm xa cách, giọng điệu vô cùng thân thuộc tự nhiên.
Quý Yên lập tức nổi giận: “Tôi đồng ý cho anh đến nhà tôi à?”
Anh sững sờ một chút, sau đó cúi đầu cười, nhìn cô: “Nếu em phản kháng, trước tiên không đến nhà em, đến nhà tôi vậy.”
Mặt Quý Yên đỏ lên một cách không tự nhiên, giọng nói cũng ngập ngừng: “Ai… ai muốn đến nhà anh.”
“Ừm, vậy thì đến nhà em.”
“…”
Đây là cái gì với cái gì vậy?
Chơi trò đồ hàng của học sinh tiểu học à?
Quý Yên không có cảm xúc gì mà nhìn anh một cái, bỏ con gà quay xuống, quay sang chỗ khác.
Sau lưng truyền đến lời trêu chọc của Vương Tuyển: “Còn muốn ăn không?”
“Không ăn, buổi tối ăn loại thực phẩm giàu calo này, anh muốn tôi trở thành người có nguy cơ tam cao* à?”
Nguy cơ tam cao*: Cao huyết áp, cao mỡ máu, cao đường huyết
Vương Tuyển không nhịn được cười: “Được, không ăn cái này giàu calo, vậy nấu mì sợi thì thế nào?”
Quý Yên nhất thời không nói nên lời.
Anh lại hỏi một câu: “Cho nhiều rau xà lách nhé, một cây đủ không? Không đủ thì hai cây.”
Chuyện cũ như hiện ra trước mắt.
Quý Yên mấp máy môi, Vương Tuyển nhìn cô, cô cũng nhìn anh.
Một lúc lâu sau, cô nói giọng buồn bực: “Nấu xong anh phải đi ngay.”
Khóe môi Vương Tuyển cong lên: “Tôi sẽ không làm phiền em quá lâu đâu, làm xong bữa tối tôi sẽ đi ngay.”
Vương Tuyển đang chọn rau xà lách ở khu rau củ, vẻ mặt nghiêm túc, cân nhắc kỹ lưỡng. Quý Yên nhìn anh, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.
Tôi sẽ không làm phiền em quá lâu.
Anh nói thật là quá nhẹ nhàng.
Anh đã làm phiền cô quá lâu rồi.
Có lẽ anh vô ý, chỉ là sự cố ý của cô không nhận được hồi đáp mà thôi.
Nhưng, hôm nay, anh cuối cùng đã làm phiền đến cô rồi.
Lần này, Quý Yên nghĩ, có thể tin anh không?
Anh nói muốn theo đuổi cô. Cô có thể tin không?
Có phải anh chỉ là nhất thời hứng khởi, nhất thời không cam tâm, nhất thời cảm thấy anh không thể buông bỏ cô không?
Vậy sau này thì sao?
Tình cảm như vậy anh có thể duy trì được bao lâu, một năm? Hai năm? Hay là một tháng? Hai tháng?
Một ngày nào đó, nếu anh hối hận, có phải sẽ giống như hôm đó ở gara, thờ ơ đối mặt với sự kết thúc của mối quan hệ này.
Vậy còn cô, lúc đó cô sẽ phải tự xử lý thế nào?
Cô còn phải chìm đắm trong mối tình lại một lần nữa không có kết quả này bao lâu nữa?
Quý Yên đi đến bên cạnh anh.
Vương Tuyển ra hiệu cho cô xem rau xà lách trong túi, nói: “Rất tươi, có muốn mua thêm mấy cây bỏ vào tủ lạnh không?”
Cô không nhìn thứ trong tay anh, mà nhìn anh, một đôi mắt sáng ngời, lúc này vô cùng bình tĩnh.
“Vương Tuyển, lần này anh lại muốn làm gì?”