Bữa ăn này Vương Tuyển ăn rất không ngon miệng, còn Quý Yên thì lại ăn uống thỏa thích.
Cô ăn xong một phần trứng onsen, thấy phần của anh vẫn chưa động đến, bèn giả vờ như không thấy hàng mày anh đang nhíu chặt, mà cười tủm tỉm hỏi: “Anh có ăn không? Không ăn thì tôi ăn giúp cho.”
Anh nhìn cô, thở dài một tiếng, dời chiếc đĩa trống cô vừa ăn xong qua phía mình, rồi đặt phần anh chưa động đến trước mặt cô.
Quý Yên nói cảm ơn, rồi cúi đầu tiếp tục ăn.
Anh nhắc nhở cô: “Đừng cúi đầu thấp như vậy.”
Cô không ngẩng đầu lên, giọng nói rầu rĩ vọng lên từ cái đĩa: “Nếu anh không thích nhìn thì có thể đi trước.”
Anh không thể nào đi được, im lặng nhìn một lúc, anh cầm lấy ly nước bên cạnh tay cô rót thêm nửa ly nước chanh, nói: “Buổi chiều em không ăn chút điểm tâm nào à?”
Quý Yên cuối cùng cũng ngẩng mặt lên, cầm ly nước uống hai ngụm, nói: “Trước đây lúc ăn cơm anh thật sự không nhiều lời như vậy đâu.”
“Em cũng nói là trước đây, Vương Tuyển của trước đây chẳng phải là thứ gì tốt đẹp.”
…
Có ai lại tự mắng mình như vậy không?
Vương Tuyển rút hai tờ khăn giấy đưa cho cô, Quý Yên ngẩn ra, thấy anh đang nhìn cô chăm chú, tâm trạng rõ ràng không vui, luôn ở trong một bầu không khí căng thẳng nặng nề, cô nhận lấy, gấp đôi lại, lau khóe miệng.
Đầu ngón tay gõ nhẹ lên bàn mấy cái, Vương Tuyển chậm rãi nói: “Trước đây tôi có rất nhiều chỗ làm không đúng, giống như những gì em vừa nói, trước đây tôi rất ít khi quan tâm đến em. Tôi đang tự kiểm điểm, đồng thời cũng đang cứu vãn.”
Trời đất chứng giám, vừa rồi cô đâu có nói câu nào như vậy, là tự anh bịa ra đấy chứ.
Anh dừng lại vài giây, rồi nói tiếp: “Những lời tôi nói trên xe không phải là bốc đồng.”
Quý Yên chớp chớp mắt: “Vụng trộm à?” Cô lắc đầu như trống bỏi, “Đùa thì đùa vậy thôi, chứ ý thức đạo đức của tôi nặng lắm, tuyệt đối không làm chuyện này đâu.”
Vương Tuyển cười, một nụ cười rất bất đắc dĩ. Cô rõ ràng biết điều anh muốn nói không phải là chuyện này, nhưng cô lại đang đánh trống lảng, đang chuyển chủ đề, anh xoa xoa ngón tay một lúc rồi nói: “Không phải nói chuyện này.”
Nụ cười trên mặt Quý Yên biến mất.
Anh nói: “Tôi rất muốn đưa em về Bắc Thành gặp bố mẹ tôi.”
Cô đáp không chút do dự: “Sao nào, nói với họ tôi là đứa em gái thất lạc nhiều năm bên ngoài của anh à?”
Vẻ mặt Quý Yên vô cùng khó hiểu, như thể vừa nghe được một câu chuyện cười động trời, khiến cho câu trả lời này của cô lại có thêm vài phần nghiêm túc.
Vương Tuyển lập tức không nói nên lời, mấp máy môi, một lúc lâu sau vẫn không nghĩ ra nên đáp lại thế nào.
Một Quý Yên dầu muối không thấm* như vậy, thật sự khiến anh không biết phải làm sao.
Dầu muối không thấm*: Ý nói mềm mỏng hay cứng rắn đều không tác dụng, không thể thuyết phục hay lay chuyển
Nửa sau bữa ăn, Vương Tuyển không nói gì thêm, Quý Yên rất hài lòng, ăn càng thêm vui vẻ.
Đến lúc thanh toán, cô theo thói quen định lấy điện thoại ra, một bàn tay vươn tới ngăn cô lại, cô nhìn sang, Vương Tuyển vẻ mặt điềm nhiên: “Tôi trả, em ra ngoài đợi tôi nhé.”
Cô hơi do dự, hỏi: “Bữa này anh trả, vậy sau này tôi có cần trả lại không?”
Trong phút chốc anh không hiểu rõ ý trong lời nói của cô, nghĩ đi nghĩ lại hai lần, mới ngẫm ra được hàm ý tiềm ẩn trong đó.
Anh lại thở dài, cầm lấy hóa đơn, nắm trong tay, nói một cách rất trang trọng: “Quý Yên, tôi sẽ không vì một bữa ăn mà dây dưa với em.”
“Vậy sao?” Cô không tin.
Ánh mắt anh dừng trên khuôn mặt cô, một lúc lâu không nói gì, Quý Yên không đoán được tại sao anh lại im lặng, nên cũng im lặng theo, khoảng mười mấy giây sau, cô nghe anh nói.
“Mục đích tối nay của tôi rất đơn thuần, chỉ là muốn mời em một bữa cơm, để được ngắm nhìn em thật kỹ, rồi nói chuyện với em một lúc, tôi không nghĩ nhiều như vậy.”
Nói xong, anh dường như cũng không mong đợi câu trả lời của cô, cầm hóa đơn đến quầy thu ngân thanh toán.
Ánh đèn ở quầy bar hơi ngả vàng, anh đứng ở đó, bóng lưng cao thẳng như một bức ảnh cắt bóng (silhouette) trong ánh sáng.
Cô lặng lẽ nhìn, anh dường như cảm nhận được, nghiêng mặt qua, nhìn về phía cô, ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, Quý Yên cúi đầu, bước về phía cửa.
Trên đường về, không còn nghi ngờ gì nữa, là một sự im lặng và tĩnh mịch.
Đến khu chung cư của Quý Yên, Vương Tuyển dừng xe, nghiêng mặt nhìn cô.
Quý Yên giả vờ không phát hiện ra ánh mắt của anh, tháo dây an toàn, mở cửa xe bước xuống.
Từ đầu đến cuối, Vương Tuyển im lặng đến lạ thường, chỉ ngồi trong xe, ánh mắt dõi theo từng bước chân của cô. Ánh mắt vô cùng kiên định, cô muốn giả vờ không nhìn thấy cũng không được.
Cô vốn không muốn nói với anh một lời cảm ơn nào, nhưng nghĩ đến việc anh vừa đi công tác về, vừa xuống máy bay đã đến tìm cô, còn đợi dưới lầu lâu như vậy, và hơn nữa là vì câu nói ‘nói chuyện với em một lúc’ của anh, cô khẽ thở dài, bước chân chuyển hướng, nhanh chóng quay trở lại.
Vương Tuyển đã bước trước cô một bước, mở cửa xe đi xuống.
Cô dừng bước, đứng cách anh một khoảng nhìn nhau.
Nắm chặt tay lại mấy lần, Quý Yên nói: “Sáng mai thật sự đừng mang bữa sáng cho tôi nữa.”
Anh không trả lời.
Cô lại nói: “Sau này cũng đừng mang đến nữa, thật sự rất vô nghĩa.”
Cổ họng Vương Tuyển nghẹn lại.
Anh trước sau vẫn im lặng không nói, Quý Yên cảm thấy mình như đang diễn một vở kịch độc thoại, nhưng thôi, ý tứ truyền đạt được là được rồi.
Cô xoay người đi về phía tòa nhà.
Sau lưng truyền đến một tràng tiếng bước chân dồn dập, chẳng mấy chốc, một bóng người đổ xuống trước mắt cô, che khuất nửa thân hình của cô.
Cô không quay đầu lại.
Người phía sau dường như cũng không cần cô quay đầu lại.
Dưới màn đêm thăm thẳm, là giọng nói hơi trầm của Vương Tuyển.
“Tôi sẽ làm theo ý em, những gì em không thích tôi đều sẽ không làm, nhưng Quý Yên, tôi vẫn sẽ đến tìm em, tôi sẽ đổi một cách khác, tôi sẽ luôn thử, cho đến khi em không còn từ chối nữa.”
Lời vừa dứt một lúc lâu, cả hai đều không có động thái gì thêm, khoảng chừng hai phút sau, gió đêm thổi tới, cành cây lay động, xào xạc, cùng lúc đó, trong góc truyền đến tiếng mèo hoang kêu.
Có vài phần thê lương ai oán.
Quý Yên không nghe nổi, cô vội vã bước vào trong tòa nhà, mà người phía sau không đi theo nữa.
Vương Tuyển ngồi dưới lầu một tiếng đồng hồ. Đợi đến khi đèn ở tầng của cô tắt, mọi thứ chìm trong bóng tối, anh mới lái xe rời đi.
Về nhà, tắm rửa xong, cầm laptop định làm thêm giờ thì điện thoại reo lên, anh cúi đầu liếc nhìn, hai chữ Khương Diệp đang nhấp nháy trên màn hình.
Anh cầm lên, vốn định tắt đi, nhưng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, anh lại như bị ma xui quỷ khiến nhận cuộc gọi này.
Vừa kết nối, lời phàn nàn của Khương Diệp cũng theo đó mà đến: “Vương Tuyển, Vương Tuyển của tôi ơi, cậu đi đâu rồi, tôi muốn tìm người uống rượu cũng không tìm được, cậu cứ thế bỏ rơi tôi, sao cậu nhẫn tâm thế…”
Vương Tuyển vừa nghe anh ta diễn, vừa xem email, xử lý xong hai bức, Khương Diệp cũng xả giận gần xong, nghiêm túc hỏi: “Nghe mẹ cậu nói gần đây cậu chạy đến Thâm Thành à?”
“Ừm.” Anh nói “Họ cử cậu đến hỏi à?”
“He he, cậu biết rồi thì giữ trong lòng là được rồi, nói ra làm tôi mất mặt lắm.”
Vương Tuyển không nói nhảm với anh ta, hỏi thẳng: “Trước đây cậu tán gái thế nào?”
Bên kia im lặng một chút, ngay sau đó là sự kinh ngạc không chút diễn xuất: “Hô, cậu thật sự là Vương Tuyển à? Nếu bị bắt cóc thì cậu… gõ hai tiếng, tôi lập tức gọi 110.”
Vương Tuyển lắc đầu, nói: “Tranh ở nhà cũ cậu cứ tùy ý lấy.”
Lời này vừa nói ra, Khương Diệp lập tức nghiêm túc hẳn lên: “Tán gái cũng phải có phương pháp, đầu tiên cậu phải khẳng định những gì cô ấy nói đều đúng, đừng phản bác cô ấy; thứ hai, cậu phải dây dưa không dứt với cô ấy, thỉnh thoảng xuất hiện trước mặt cô ấy để tạo sự hiện diện; cuối cùng, đàn ông mà, dịu dàng hơn một chút, chu đáo ân cần là điều bắt buộc. Phụ nữ hiện đại thích kiểu dịu dàng, cái kiểu tổng tài bá đạo đã lỗi thời rồi, nhớ kỹ, nhất định phải học cách tôn trọng họ, đặt mình vào vị trí của họ mà suy nghĩ, mấy cái kiểu cưỡng đoạt ép buộc thì cậu đừng học, đừng để phản tác dụng làm người ta chạy mất.”
Kết hợp với hành vi của mình trong thời gian này, Vương Tuyển nghĩ một lúc lâu, nói: “Còn gì nữa không?”
“Để tôi nghĩ xem,” Khương Diệp nói, “Làm theo sở thích của người ta, người ta cần gì thì cậu chuẩn bị sẵn hai tay dâng lên, không ai là không thích chốn dịu dàng. Đặc biệt là những người đã trải qua sự vùi dập của xã hội, cảm xúc rất cần được chăm sóc, lúc này cậu mà cứng rắn thì chắc chắn không được.”
Vương Tuyển trầm ngâm.
Khương Diệp hỏi: “Vẫn là cô Quý đó à?”
Anh “ừm” một tiếng: “Là cô ấy. Từ trước đến nay đều là cô ấy.”
Đầu dây bên kia cười phá lên, như đang xem chuyện cười: “Đáng đời chưa, hối hận không kịp chưa, để xem lúc trước cậu nói gì nào, kết thúc quan hệ không qua lại nữa, ha ha, nói nghe sao mà dứt khoát thế, kết quả thì sao, bây giờ người vội vàng chạy qua đó chẳng phải là cậu sao.”
Hiếm khi Vương Tuyển không phản bác, cũng không cúp điện thoại, mà im lặng lắng nghe.
Khương Diệp nói: “Cậu cứ chịu đi, là cậu sai trước, dỗ dành người ta cho tốt vào, có cần giúp gì cứ nói, lần đầu tiên cậu theo đuổi người ta, anh em tôi đây không thể không vì cậu mà xả thân vì nghĩa được.”
Vì câu nói sau cùng này, Vương Tuyển nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính một lúc, đột nhiên nói: “Tối nay có một người đàn ông có cảm tình với cô ấy đã gửi đặc sản quê hương đến.”
“Chậc chậc,” Khương Diệp hả hê “Thì ra cậu cũng có tình địch à.”
“…”
“Đơn giản, người ta tặng thì cậu cũng tặng, tặng lớn vào, đè bẹp anh ta xuống.”
Vương Tuyển suy nghĩ một chút, nghiêng mặt, nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, một lúc lâu sau, anh nói: “Giúp tôi đặt vài thứ, chuyển phát nhanh khẩn cấp, tốt nhất là ngày mai giao đến.”
Khương Diệp lắc đầu thở dài: “Cậu đúng là không khách sáo chút nào.”
Lần này, Vương Tuyển vẫn không trả lời anh ta, mà ngắt điện thoại.
Nghe tiếng tút tút, Khương Diệp nghiến răng nghiến lợi, cầu còn chưa qua xong đâu đấy, mới đó đã đòi rút ván rồi à?
Có phải chuyện con người làm không?
Giây tiếp theo, điện thoại rung lên, là tin nhắn mới trên Wechat.
Anh ta nhấn vào xem.
Vương Tuyển gửi đến một tin nhắn văn bản, và hai lần chuyển khoản.
Lần chuyển khoản đầu tiên là để mua đồ.
Lần thứ hai là phí vất vả cho anh ta, nhìn mấy con số không, Khương Diệp rất hài lòng. Anh ta nghĩ, Vương Tuyển lúc đưa tiền cũng khá là nhanh gọn và hào phóng.
Anh ta trả lời lại bằng một biểu tượng ok.
Sau đó anh ta bỏ điện thoại xuống đi tắm, lúc quay lại cầm lên xem, hai mươi phút trước, Vương Tuyển đã trả lời.
Rất đơn giản hai chữ: Phiền cậu.
Khương Diệp nhìn, cuối cùng, lắc đầu cảm khái.
Đúng là sa vào lưới tình rồi.
Sống đến từng này tuổi anh ta còn có thể thấy Vương Tuyển nói chữ “phiền cậu”.
Mà còn là một Vương Tuyển sống sờ sờ.
Sáng hôm sau, đến giờ cố định, Vương Tuyển quả nhiên không mang bữa sáng đến, Quý Yên nhìn điện thoại một lúc, không nhận được tin nhắn của anh, rất hài lòng.
Lần này, anh chắc là thật sự biết khó mà lui rồi nhỉ.
Cô thu dọn đồ đạc ra ngoài, ở quán ăn sáng gần công ty gọi một ly sữa đậu nành và một quả trứng, ăn cho qua bữa.
Đến công ty, bận rộn một lúc, quay sang thấy hai thùng giấy, cô suy nghĩ một chút, lấy dao rọc giấy rạch thùng ra, chia đặc sản Lâm Thành mà Chu Hiển gửi cho đồng nghiệp.
Thi Hoài Trúc nhận được một túi khô mực và một hộp bánh dừa, anh ngạc nhiên: “Cô đi Lâm Thành à? Không phải còn một thời gian nữa mới đi sao?”
Quý Yên cười nói: “Không có, một người bạn tặng ạ.”
Tiểu Triệu vừa gửi tài liệu xong còn chưa đi, trêu chọc: “Ai tặng thế? Anh đẹp trai nào vậy?”
Thi Hoài Trúc cũng hùa theo: “Giảng viên đại học kia à?”
Quý Yên cũng không che giấu: “Là cậu ấy, nhưng mà sư phụ, tôi cần phải nhấn mạnh, chúng tôi chỉ là bạn bè, quan hệ rất đơn giản.”
Tiểu Triệu cười trêu cô: “Giải thích chính là che giấu.”
Thi Hoài Trúc phụ họa: “Sự mập mờ giữa nam và nữ là chất xúc tác, tôi hiểu mà.”
Nói rồi, anh ta nhướng mày ra hiệu với cô.
Quý Yên lắc đầu cười khổ: “Tôi không hiểu, nhưng anh thật sự nghĩ nhiều rồi.”
Cô rời khỏi văn phòng của Thi Hoài Trúc, lúc đi qua hành lang, cô dừng lại nhìn bầu trời xanh bên ngoài một lúc.
Lời của Thi Hoài Trúc ngược lại đã nhắc nhở cô, nên có qua có lại, như vậy sẽ không còn nợ nần, càng không cần phải bàn đến sự mập mờ không đâu đó.
Ba giờ chiều, vào giờ này ngày thường, Chu Hiển và các sinh viên trong nhóm đề tài đang họp nhóm, cô đến quán cà phê dưới lầu đặt bảy phần trà chiều cho Chu Hiển, còn đặc biệt dùng giấy ghi chú của quán viết một mẩu giấy gửi kèm chuyển phát nhanh trong thành phố qua.
Lúc quay về, đồng nghiệp ở quầy lễ tân gọi cô lại.
Quý Yên đi tới, hỏi: “Sao vậy?”
Đồng nghiệp chỉ vào bốn cái thùng lớn bên cạnh, cười nói: “Chuyển phát nhanh của cô này, cô mua gì mà dùng thùng lớn thế này để đựng vậy, còn đựng tới bốn thùng.”
Cô mơ hồ: “Gần đây tôi không mua đồ trên mạng.”
Đồng nghiệp chỉ vào người nhận trên thùng: “Cô xem có phải số điện thoại của cô không.”
Quý Yên lại gần xem, quả thật là số điện thoại của cô, cô đặc biệt chú ý, phát hiện kiện hàng này đến từ Bắc Thành.
Cô nghĩ mãi vẫn không hiểu, kiện hàng này rốt cuộc là ai gửi tới.
Cô mượn đồng nghiệp dao rọc giấy, rạch một thùng hàng ra, sau đó, cô sững sờ.
Sau lưng vang lên tiếng reo kinh ngạc của đồng nghiệp: “Quý Yên, cô sắp kết hôn à?”
Thùng đầu tiên, bên trong toàn là các loại bánh ngọt, bao bì rất tinh xảo, còn đặc biệt dùng màu đỏ, rất giống với bao bì dùng cho kẹo cưới, không lạ khi đồng nghiệp lại nghĩ như vậy.
Quý Yên cười cười, giả vờ bình tĩnh mở thùng thứ hai.
Đồng nghiệp lại một lần nữa kinh ngạc: “Quý Yên, cô định mở tiệm vịt quay à?”
Thùng này đựng toàn là vịt quay đóng gói hút chân không, Quý Yên xem qua, là một thương hiệu rất nổi tiếng ở Bắc Thành, trước đây Thẩm Nho Tri từng gửi về mấy lần.
Thùng thứ ba không cần mở nữa, Quý Yên đã đoán được tám chín phần mười bốn cái thùng lớn này là của ai.
Đồng nghiệp hóng chuyện hăm hở: “Quý Yên, còn hai thùng nữa, mở ra xem chung đi.”
Nhiều đồ như vậy, cô không thể mang về nhà được, lát nữa cũng sẽ chia ra, đồng nghiệp thúc giục, Quý Yên mở hai thùng còn lại.
Thùng thứ ba vẫn là vịt quay đóng gói hút chân không, nhưng khác thương hiệu với thùng thứ hai.
Thùng thứ tư đựng một ít trà hoa, bao bì vẫn tinh xảo, phong cách rất trong trẻo, tươi mới.
Đồng nghiệp cười nói: “Có trà có bánh, còn có vịt quay đặc sản, Quý Yên, đây là bất ngờ ai gửi cho cô vậy?”
Bất ngờ thì không hẳn, kinh hãi thì có.
Quý Yên nói: “Chắc là khách hàng từng hợp tác bên Bắc Thành trước đây?”
Cô lấy cho đồng nghiệp ở quầy lễ tân mỗi người một phần vịt quay, một phần bánh ngọt và một phần trà hoa, sau đó tính sơ số lượng đồ trong thùng, cộng với số người đang ở văn phòng, gần như mỗi người một phần.
Trước khi về văn phòng, Quý Yên ra hành lang gọi một cuộc điện thoại.
Bên kia Vương Tuyển vừa kết nối, Quý Yên đã hỏi ngay: “Anh gửi nhiều đồ như vậy làm gì?”
Bên kia khẽ cười: “Em nhận được rồi à?”
Cô hỏi: “Bao nhiêu tiền, tôi chuyển cho anh.”
Anh lập tức đáp: “Em có chuyển tiền cho cậu ta không?”
Cô im lặng.
Anh cười một tiếng, thản nhiên nói: “Cậu ta tặng được, tôi thì không tặng được sao? Em không thể bên trọng bên khinh như vậy được.”
Hay cho một câu bên trọng bên khinh.
Quý Yên dứt khoát cúp điện thoại.
Cô rất muốn chặn số của anh một lần nữa. Nhưng dù sao cũng là người trưởng thành rồi, chuyện không chín chắn như vậy không thể làm đi làm lại mãi, làm nhiều lần sẽ thành trò cười.
Nhịn một lúc, cảm xúc của cô dần dần ổn định lại.
Quý Yên quay lại quầy lễ tân, nhờ đồng nghiệp giúp chia đồ ra.
Một ngày được cho ăn hai lần, các đồng nghiệp lần lượt trêu chọc Quý Yên.
Thi Hoài Trúc nói: “Cô đây là…”
Quý Yên thấy anh ta ngập ngừng, câu “Anh nghĩ nhiều rồi” còn chưa kịp nói ra, đã nghe Thi Hoài Trúc nói: “Quý Yên, còn có ai theo đuổi cô nữa không?”
Cô lắc đầu: “Không có ai theo đuổi tôi cả.”
Nghe vậy, Thi Hoài Trúc thở dài, rất thất vọng: “Người đàn ông tặng quà hào phóng như vậy đến thêm vài người không tốt sao? Một tuần tặng một lần, tôi cũng tiết kiệm được một ít chi phí trà chiều.”
“…” Hóa ra chỉ có mình cô bị coi là kẻ ngốc.
Ngồi ở bàn làm việc, Quý Yên nhìn chằm chằm vào những thứ trước mặt một lúc lâu, đồng nghiệp bên cạnh kéo ghế qua cười nói: “Quý Yên, chuyện tốt của cô sắp đến rồi à.”
Quý Yên nói: “Cô cũng trêu tôi.”
Đồng nghiệp nhìn quanh một vòng, bí ẩn ghé sát tai cô, nhỏ giọng hỏi: “Nghe nói Vương tổng đang theo đuổi cô à?”
Quý Yên mở to mắt.
Đồng nghiệp cười tủm tỉm: “Xem ra lời đồn không giả.”
“Không phải…” Quý Yên mím môi, rất không tình nguyện hỏi “Lời đồn từ đâu ra vậy?”
“Có đồng nghiệp bắt gặp ở dưới lầu,cô nghĩ xem, anh ta đã nghỉ việc rồi, lại còn là giờ tan làm, đến tìm cô, không thể nào là vì công việc được, đúng không?”
Lời này nói đến mức Quý Yên không thể phản bác.
Đồng nghiệp vỗ vai cô: “Không sao đâu, cô không cần căng thẳng, tôi chờ tin tốt của cô nhé.”
Đừng nói tin tốt, trong lòng Quý Yên toàn là tin xấu.
Trong công ty đã có lời đồn rồi, vậy Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc có biết không?
Họ sẽ nghĩ về cô như thế nào?
Buổi tối, Quý Yên tan làm sớm, lúc đợi thang máy, cô chủ động gửi một tin nhắn cho Vương Tuyển, hỏi anh bây giờ đang ở đâu.
Vương Tuyển gửi lại một địa chỉ.
Quý Yên bước ra khỏi tòa nhà, lòng do dự.
Địa chỉ Vương Tuyển gửi đến là nơi ở trước đây của anh tại Thâm Thành.
Cô suy nghĩ một lúc lâu, đi vào cổng khu chung cư, cuối cùng vẫn không đi vòng xuống bãi đỗ xe tầng hầm một, cô vừa đi về phía cổng khu chung cư, vừa gọi điện thoại cho Vương Tuyển.
“Có thời gian không? Tôi mời anh ăn cơm.”
Địa điểm ăn cơm được đặt tại một nhà hàng bít tết kiểu Tây.
Quý Yên vừa ngồi xuống, Vương Tuyển đã xuất hiện.
Phục vụ đến, cầm hệ thống điện tử đứng một bên.
Quý Yên không nói gì, Vương Tuyển nhìn thực đơn hỏi: “Vẫn khẩu vị cũ à?”
Cô “ừm” một tiếng.
Vương Tuyển gọi món xong với phục vụ, rót cho cô một ly nước chanh, hỏi: “Sao đột nhiên lại mời tôi ăn cơm? Tôi còn tưởng sau tối qua em sẽ không thèm để ý đến tôi nữa.”
Anh cũng biết là đột nhiên, Quý Yên tức thì không còn chút tức giận nào, nhấp một ngụm nước chanh nói: “Anh tặng một món quà lớn như vậy, tôi đương nhiên phải mời anh ăn cơm.”
Anh không hề bất ngờ, hỏi ngược lại: “Em có mời cậu ta không?”
“…”
Im lặng vài giây.
Quý Yên hỏi ra thắc mắc của mình: “Tại sao anh cứ luôn nhắc đến cậu ấy thế?”
Anh thản nhiên: “Tôi đang theo đuổi em, cậu ta là người em đang có thiện cảm, vậy thì cậu ta là tình địch của tôi, nên tôi phải so sánh.”
“Anh cũng nghĩ nhiều thật.”
“Không nhiều.” Anh khiêm tốn. “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”
Rất tốt, Quý Yên không còn h*m m**n nói tiếp với anh nữa.
Thức ăn lần lượt được dọn lên, Vương Tuyển cắt phần của mình xong, đổi với phần chưa động đến của Quý Yên, sau đó pha hai đĩa nước chấm quay lại, lần lượt đặt trước mặt cô nói: “Sốt mè và sốt đậu phộng em thích nhất.”
Một miếng thịt bò nghẹn lại trong cổ họng cô.
Anh thấy sắc mặt cô kỳ lạ, anh hỏi: “Sao vậy?”
Quý Yên chỉ vào ly nước đã cạn, Vương Tuyển rót một ly đưa qua.
Uống xong nước, cổ họng Quý Yên dễ chịu hơn nhiều, cô nhìn anh với ánh mắt hơi phức tạp, nhắc lại chuyện cũ: “Khi nào anh về Bắc Thành?”
Anh nhíu mày: “Em rất muốn tôi về à?”
“Không phải, thuần túy là cảm thấy anh bận rộn như vậy, không cần thiết phải tốn thời gian ở đây, ảnh hưởng đến công việc.”
Lần này, hiếm khi anh không phản bác, một lúc sau, anh đặt dao nĩa xuống, lau khóe miệng nói: “Ngày mai tôi về.”
Cô vừa thở phào nhẹ nhõm, lại cảm thấy có chỗ nào đó trống rỗng.
“Không nói gì sao?” Anh nói “Không phải vẫn luôn mong tôi về à?”
“Tôi thật lòng hy vọng anh không ảnh hưởng đến công việc, dưới trướng anh có bao nhiêu người, họ đều đang đợi anh đưa ra quyết định.”
Giọng cô không nghe ra là vui hay buồn.
Vương Tuyển nhìn cô thêm vài lần, một lúc sau, anh đột nhiên hỏi: “Em đang quan tâm tôi à?”
Quý Yên cảm thấy, vẫn là anh của trước đây dễ nói chuyện hơn, anh của bây giờ lúc nào cũng thích đánh trống lảng.
Cô đặt dao nĩa xuống, lau khóe miệng, nhấp một ngụm nước, nói: “Tuy bây giờ anh là bên A, nhưng tôi ít nhiều cũng từng tiếp xúc với những người có chức vụ tương tự anh, tôi có mấy người bạn học cũng vậy, biết một chút về quy trình làm việc của các anh, không có gì cả.”
“Vậy sao?” Vương Tuyển cầm ly nước lên, uống một ngụm “Quý Yên đừng phủ nhận, em đã ngấm ngầm tìm hiểu về tôi, em để tâm đến tôi.”
Anh đặt ly nước xuống, bình thản nhìn cô.
Quý Yên chống hai tay lên bàn, cô nắm chặt tay, gật đầu thừa nhận: “Tôi có để tâm đến anh.”
Mắt anh ánh lên một tia cười.
Cô tiếp tục nói: “Nhưng đó là trước đây.”
Nụ cười của anh cứng lại.
“Vương Tuyển, chúng ta đều trưởng thành một chút đi, tại sao anh lại đến tìm tôi, tại sao lại ở lại đây, tại sao lại quan tâm tôi như vậy, anh có thật sự từng nghĩ qua chưa?”
Anh nghiêm mặt lại: “Tôi không chỉ nghĩ qua, tôi còn nghĩ rất rõ ràng, chưa nghĩ rõ ràng tôi sẽ không tùy tiện đến đây.”
“Vậy sao?” Giọng điệu Quý Yên đầy vẻ không tin tưởng “Có phải là vì lý do của Chu Hiển không?”
Hàng mày Vương Tuyển khẽ nhíu lại, rồi lại giãn ra, như thể chỉ thoáng qua trong chớp mắt, Quý Yên không bỏ qua chi tiết nhỏ này, cô tự giễu: “Có phải nghe nói gần đây tôi và cậu ấy đang qua lại, anh sốt ruột rồi không? Vương Tuyển, là như vậy phải không? Anh chỉ là không cam tâm thôi.”
Cô nhẹ nhàng định đoạt sinh tử cho anh.
Vương Tuyển không thể phủ nhận, có một vài yếu tố của Chu Hiển trong đó, nhưng nhiều hơn cả là tầm quan trọng của cô đối với anh.
Anh cúi đầu, thở dài một lúc, ngẩng đầu lên, nói rất nghiêm túc: “Có nguyên nhân từ cậu ta, nhưng nhiều hơn là bản thân tôi không muốn từ nay về sau không còn chút quan hệ nào với em.”
Sắc mặt Quý Yên không đổi, vẫn là vẻ mặt không tin tưởng anh.
Giọng Vương Tuyển có chút khàn đi nói: “Còn nhớ cuộc điện thoại đêm giao thừa không?”
Đầu ngón tay Quý Yên co lại, cô rút tay từ trên bàn xuống, đặt dưới gầm bàn.
Vương Tuyển từ đầu đến cuối không bỏ sót hành động này của cô, anh thừa thắng xông lên: “Đêm đó, họ bảo tôi gọi điện cho một người bạn khác giới, người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là em.”
Quý Yên nắm chặt tay, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ: “Điều đó không nói lên được gì cả.”
“Đối với em có lẽ là vậy, nhưng đối với tôi thì không,” Vương Tuyển nói “Đêm đó sau này có một người bạn chơi từ nhỏ của tôi hỏi tôi một câu, anh đã từng có cảm giác rất vấn vương một người chưa? Câu nói này tôi đã suy nghĩ rất lâu, tôi muốn đến tìm em, nhưng tôi vẫn luôn kiềm chế, tôi tự hỏi mình có thể chịu đựng được bao lâu, liệu tôi có thể thích nghi với cuộc sống không có em không.”
Nghe xong câu cuối cùng, Quý Yên nói: “Chắc là anh thích nghi rất tốt.”
Vương Tuyển thở dài một tiếng: “Ban đầu tôi cũng nghĩ vậy, tôi cũng cho rằng mình thích nghi rất tốt, tôi chủ động chặn tất cả tin tức của em, tôi nghĩ sẽ thích nghi được. Nhưng mà, vẫn không được, tháng tư tôi vốn đã định đến tìm em, chỉ là tôi phải xử lý xong công việc trước. Tôi đã lên kế hoạch như vậy. Nhưng tôi không ngờ mình sẽ gặp Ôn Diễm ở Giang Thành, càng không ngờ, tôi sẽ biết được từ miệng anh ta rằng em đang qua lại với một thầy giáo, tôi…”
Quý Yên không rơi vào bẫy của anh, cô nói: “Anh thấy chưa, anh là bị k*ch th*ch.”
Vương Tuyển nhìn cô, giọng nói không nhanh không chậm: “Quý Yên, cuộc nói chuyện hiện tại của chúng ta, là em muốn thuyết phục tôi về quan điểm của em, tôi muốn thuyết phục em về suy nghĩ thật của tôi. Nếu chúng ta cứ mãi phản bác nhau như vậy, chúng ta chỉ còn lại cãi vã, chúng ta sẽ không vui mà giải tán, điều đó không giải quyết được bất kỳ vấn đề gì.”
Quý Yên nghĩ, anh thật là tỉnh táo, một cái đã nhìn ra kết cục của cuộc nói chuyện này, hơn nữa anh đang dụ cô bước vào bẫy của anh.
Cô không trả lời, nếu trả lời, người thua chỉ có thể là cô.
Cô dứt khoát im lặng.
Vương Tuyển nhìn ra cô đang nghĩ gì, nói: “Quý Yên, tôi thật sự không muốn cuộc đời sau này không còn chút liên lạc, không còn chút giao điểm nào với em nữa.”
Nghe vậy, Quý Yên cười: “Anh có biết không, trước đây tôi chính là nghĩ như vậy, nhưng câu trả lời anh cho tôi là gì? Chắc không cần tôi nhắc lại một lần nữa đâu nhỉ.”
Anh gật đầu, rất tán thành lời cô nói: “Tôi của quá khứ là một tên khốn, bây giờ nhìn lại, tôi cũng rất khinh bỉ hắn.”
Anh chủ động nhận hết lỗi về mình, Quý Yên cũng hết lời để nói.
Cô im lặng.
Vương Tuyển nói: “Bây giờ tôi chỉ có một yêu cầu.”
Quý Yên ngồi im không nói.
Anh nói: “Ý của tôi từ đêm quay lại tìm em đã rất rõ ràng, Quý Yên, xin em hãy cho tôi một cơ hội để sửa chữa sai lầm.”
Quý Yên nắm chặt tay, không nhịn được lên tiếng: “Cho anh cơ hội, rồi tiếp tục hao tổn với anh ư? Tôi đã nói rồi, trên đời này không có chuyện tốt như vậy đâu.”
“Không phải.” Anh lập tức phủ nhận “Lần này tôi đến gặp em với ý định kết hôn, tôi đang cố gắng để có được một kết quả như vậy.”
Quý Yên cười, cô cảm thấy mình thật thất bại: “Vương Tuyển, anh như vậy… anh như vậy sẽ khiến tôi cảm thấy cứ như là tôi đang ép anh kết hôn với tôi, vậy tôi thành cái gì đây?”
Tối nay, lần đầu tiên anh sốt ruột, tốc độ nói bất giác nhanh hơn: “Em đừng nghĩ như vậy, nếu tôi đã cho em suy nghĩ như thế, là do tôi làm chưa đủ tốt, tôi xin lỗi em.” Anh cười khổ một tiếng “Nếu thật sự phải nói, không phải em đang ép tôi, bây giờ ngược lại càng giống như là tôi đang ép em.”
Câu cuối cùng này anh rất đồng tình, nhắc lại một lần nữa: “Quý Yên, là tôi đang ép em.”
Quý Yên có một thoáng sững sờ.
Anh ngẩng đầu, nhìn cô một lúc, trên mặt có vài phần kiên quyết hiếm thấy: “Em tin không? Nếu bây giờ em đồng ý, sáng mai chúng ta sẽ bay đến Quảng Thành, nơi đăng ký hộ khẩu của em, chúng ta lập tức đi đăng ký kết hôn. Nếu em không yên tâm, tôi có thể đảm bảo quyền lợi của em trước, ví dụ như nhờ người soạn thảo một bản thỏa thuận tiền hôn nhân, chuyển toàn bộ tài sản dưới tên tôi sang tên em, rồi chúng ta đi đăng ký. Tôi không đùa đâu, lần này tôi đã mang cả sổ hộ khẩu đến đây rồi.”
Quý Yên nghe mà tim đập thình thịch, nhỏ giọng nói: “Anh điên rồi.”
Lúc không muốn kết hôn thì chống đối và không lùi bước như vậy, lúc muốn kết hôn thì lại đột ngột và quyết đoán đến thế.
Anh cười khổ: “Tôi điên rồi, không điên thì ban đầu sao có thể dễ dàng đồng ý kết thúc với em được.”
Trong lòng Quý Yên có một nơi tràn đầy cay đắng, đang sủi bọt trào ra ngoài, cô siết chặt hai tay, quấn quýt vào nhau.
Nửa sau bữa ăn, cả hai đều ăn không ngon miệng, ăn được vài miếng, Quý Yên nói ăn gần xong rồi, Vương Tuyển im lặng đứng dậy đi thanh toán.
Vốn dĩ bữa này là cô mời, nhưng, chuyện quan trọng trước mắt cũng không phải là chuyện này, Quý Yên đành thôi.
Hai người rời khỏi nhà hàng.
Ra khỏi nhà hàng là một con phố, nối liền với một công viên.
Cả hai đều không lạ gì công viên này, có lần Quý Yên say rượu, anh đến đón cô, sau khi uống rượu cô nói thật, nói với anh, cô không phải vì anh đẹp trai nên mới ngủ với anh.
Sau đó dưới sự truy hỏi của anh, cô đã phủ nhận cách nói này, biến thành, cô là vì anh đẹp trai nên mới ngủ với anh.
Lúc đó anh không có một chút ý định kết hôn nào, đối với lời nói này, tự nhiên không nghĩ nhiều, thậm chí còn có một cảm giác… nhẹ nhõm.
Ai cũng không nghiêm túc, nếu một ngày nào đó rút lui, cả hai bên đều không bị tổn thương, cũng coi như giữ lại chút thể diện.
Anh thật sự không ngờ, một chuyện cô nghiêm túc như vậy, đến chỗ anh, lại trở nên không quan trọng.
Vương Tuyển rất hối hận.
Mỗi khi nhớ lại quá khứ, cô là một trạng thái tràn đầy hy vọng, còn anh lại đầy vẻ không quan tâm, anh lại vô cùng hối hận.
Quý Yên đột nhiên dừng lại, anh thu lại suy nghĩ, nhìn về phía cô.
Cô nói: “Ngồi một lát đi.”
Cô chỉ vào chiếc ghế dài.
Vương Tuyển nhìn thêm một cái, đêm đã khuya, xung quanh có nhiều người đi dạo, đèn đường hơi mờ ảo, dù vậy, Vương Tuyển vẫn nhận ra.
Đây là chiếc ghế dài họ đã ngồi đêm đó.
Im lặng ngồi một lúc, Quý Yên đứng dậy nói: “Về thôi, mai còn phải đi làm.”
Vương Tuyển vươn tay, nắm lấy ngón tay cô.
Quý Yên quay đầu, nhìn xuống.
Anh không buông ra, anh nên buông ra, trước khi cô đồng ý, anh không nên mạo phạm như vậy. Nhưng anh không làm vậy.
Anh nắm lấy tay cô, siết chặt, sau đó đứng dậy, kéo cô một cái, giật vào lòng.
Anh ôm cô rất chặt, Quý Yên cảm thấy, hơi thở của mình cũng không thông thuận, cô định lên tiếng nhắc nhở anh, giây tiếp theo lại cảm thấy d** tai mình ấm nóng.
Anh hôn vào nơi nhạy cảm nhất của cô, cô lập tức cứng đờ người.
Anh lại ôm cô chặt hơn một chút, như muốn nắm chặt lấy cô, không bao giờ buông ra nữa, đồng thời ghé sát vào tai cô, nhỏ giọng nói.
“Xin lỗi, Quý Yên, hơn hai năm qua, là tôi đã sai.”