Chào tạm biệt Vương Tuyển rồi đóng cửa lại, Quý Yên dựa lưng vào cửa, tay áp lên vị trí lồng ngực, nơi trái tim đang đập thình thịch, vượt ra khỏi phạm vi mà cô có thể khống chế.
Cô hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh, đợi nhịp tim trở nên bình thường hơn một chút, cô mới chậm rãi bước về phía căn phòng.
Chỉ là mới đi được hai bước, ngay khi nhìn thấy vật ở phía trước không xa, cô liền khựng lại tại chỗ.
Trên giường đặt một bộ đồ ngủ để thay và một bộ đồ công sở để mặc đi làm ban ngày.
Không cần đoán cũng biết, người có thể chuẩn bị những thứ này chỉ có một.
Cô nắm chặt tay rồi lại buông ra, lặp lại mấy lần như vậy, cô cố gắng thuyết phục bản thân rằng, dù sao cũng là anh đặt phòng bảo mình ở lại, chuẩn bị quần áo thay giặt cũng là điều nên làm, nếu không thì cô sẽ rất bất tiện.
Cô giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, bước lên phía trước.
Chỉ là những sự chuẩn bị tâm lý này đều sụp đổ tan tành khi cô nhìn thấy kích cỡ và nhãn hiệu trên quần áo.
Kích cỡ vừa vặn, nhãn hiệu cũng là mấy hãng cô thường mua, ngay cả màu sắc cũng là màu cô thích. Quý Yên sờ sờ bộ quần áo trong tay, quay đầu nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt.
Một lúc lâu sau, cô quay đầu lại, cúi đầu nhìn món đồ trong lòng, chầm chậm đi về phía phòng tắm.
Khoảnh khắc dòng nước xối xuống, Quý Yên cảm thấy, một nơi nào đó trong lồng ngực như được rót vào một dòng suối nước nóng, ấm áp, ấm đến nỗi khiến cô đặc biệt muốn khóc.
Nửa tiếng sau, cô từ phòng tắm bước ra, sấy khô tóc, ngồi khoanh chân trên sofa ôm điện thoại trả lời mấy tin nhắn công việc, lại lướt xem tin tức trên mấy tài khoản công chúng, thật sự không có gì để làm nữa, Quý Yên ném điện thoại sang một bên, dựa vào lưng sofa ngước nhìn trần nhà ngẩn người một lúc.
Một lát trôi qua, cô mím môi, dường như đã hạ quyết tâm gì đó, với lấy điện thoại, mở tin nhắn, tìm số của Vương Tuyển, gửi đi một tin.
Quý Yên: [Anh vẫn ổn chứ?]
Tin nhắn này gửi đi mười phút sau vẫn không có hồi âm, như đá chìm đáy biển.
Nhớ lại ban nãy anh đã uống nhiều rượu như vậy, lại có cái cớ đỡ rượu giúp cô ở trước đó, rồi nhìn lại bộ quần áo đang mặc trên người và căn phòng mình đang ở, dù nói thế nào đi nữa, cả về tình lẫn về lý, cô cũng nên quan tâm anh một chút.
Quý Yên đứng dậy, cầm lấy thẻ phòng trên bàn mở cửa ra, hai giây sau, cô đã đứng trước cửa phòng bên cạnh.
Nếu anh không say, hỏi cô lý do gõ cửa phòng anh, cô phải nói sao đây?
Không thể nào nói thật được, thế thì chẳng phải là đúng như ý anh rồi sao.
Quý Yên do dự.
Thậm chí còn có ý định lùi bước.
Đang lúc rối rắm vẫn chưa có kết quả, một giọng nói từ phía không xa truyền đến.
“Quý Yên?”
Quý Yên giật nảy mình, cô nghiêng mặt tìm theo nguồn phát ra giọng nói, Vương Tuyển đã đi đến trước mặt cô.
Anh nhìn cô: “Sao vậy?”
Quý Yên cẩn thận quan sát anh một lúc, có vẻ không say, trông rất tỉnh táo, sự lo lắng của cô đúng là thừa thãi rồi.
Cô không trả lời, chỉ đăm đăm nhìn anh, Vương Tuyển đợi một lúc, thấy cô vẫn nhìn mà không nói gì, bèn cúi thấp đầu, nhoài người lại gần cô hơn một chút, cười nhàn nhạt: “Có việc tìm tôi sao?”
Anh đột nhiên đến gần, hơi thở mát lạnh ấy thoáng chốc phả vào khoang mũi cô, cô như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, lùi về sau một bước, nhìn anh với vẻ không mấy tán thành: “Có gì thì cứ nói, anh đột nhiên sáp lại gần như vậy làm gì?”
Vương Tuyển đứng thẳng người dậy, nhìn cô đầy ẩn ý, chỉ chỉ vào phòng mình: “Tôi hỏi em hai lần rồi, đứng trước cửa phòng tôi có phải là có việc muốn tìm tôi không, em đều không trả lời, tôi đành phải tự mình xác nhận một chút.”
Là cô có vấn đề trước, nhưng Quý Yên sẽ không thừa nhận, cô nhíu mày: “Tính ra đều là lỗi của tôi hết à?”
Một câu hỏi không hề có chút tự tin nào như vậy, Vương Tuyển nghe ra được sự che giấu trong đó, anh cười cười, chủ động nhận lỗi: “Là lỗi của tôi, tôi không nên không có ở trong phòng lúc em muốn tìm tôi.”
“…”
Xác nhận anh không say rượu, mọi thứ đều ổn cả, Quý Yên giả vờ mất kiên nhẫn xua xua tay: “Không có chuyện gì, tôi về phòng đây.”
Nói rồi cũng không cho anh cơ hội nói chuyện, cô quẹt thẻ vào phòng rồi đóng cửa, động tác như nước chảy mây trôi, Vương Tuyển nhìn mà hơi ngẩn người. Một lúc lâu sau, anh lắc đầu cười, quẹt thẻ mở cửa vào phòng mình.
Vương Tuyển vào phòng tắm rửa tay trước, rồi mới đi ra phòng khách mở máy tính tiếp tục bận rộn. Khoảng mười phút sau, chiếc điện thoại đang sạc trên tủ TV rung lên, anh đi tới cầm điện thoại lên.
Là một tin nhắn công việc, anh bấm vào hộp thoại gõ mấy chữ trả lời, quay lại giao diện chính, anh kéo trang xuống định xóa hết thông báo trong danh sách, bỗng nhiên, một tin nhắn trong đó đã thu hút sự chú ý của anh.
23 phút trước, Quý Yên đã gửi một tin nhắn, một câu hỏi rất đơn giản, nghĩ đến tình cảnh ban nãy cô đứng trước cửa, Vương Tuyển rút dây sạc ra, mở cửa phòng.
Lúc nghe thấy tiếng gõ cửa, Quý Yên đang gọi điện thoại với mẹ, Quý Nghiên Thư vẫn như thường lệ rất quan tâm đến vấn đề cá nhân của cô, tiếng gõ cửa này đúng lúc giúp cô giải vây, cô cười nói: “Mẹ ơi, đồng nghiệp có việc tìm con, con không nói nữa nhé, lần sau về con lại nghe mẹ dạy bảo, vậy trước nhé, tạm biệt mẹ.”
Quý Yên dứt khoát ngắt điện thoại.
Lúc này, tiếng gõ cửa đã dừng lại một lúc lại vang lên lần nữa, cô đi ra mở cửa.
Thấy là Vương Tuyển, cô nhướng mày: “Có việc gì à?”
Vương Tuyển nhìn cô, cúi đầu, lướt hai cái trên màn hình điện thoại, sau đó đưa điện thoại đến trước mặt cô: “Ban nãy em có gửi tin nhắn cho tôi à?”
Cô hơi mất tự nhiên, giọng cũng nhỏ đi một chút: “Phải, sao vậy?”
Cái vẻ thẳng thắn hùng hồn đầy ẩn ý này, Vương Tuyển nén nụ cười trong lòng, giải thích: “Ban nãy đột nhiên có việc xuống lầu gặp một người, điện thoại hết pin để trong phòng sạc, tôi cũng vừa mới thấy tin nhắn của em, xin lỗi nhé.”
So với đoạn hội thoại dài của anh, Quý Yên chỉ đáp lại một tiếng “Ồ”, cực kỳ nhẹ nhàng bâng quơ, như không có chuyện gì.
Vương Tuyển nghĩ một lát, rồi hỏi: “Tôi có thể cho rằng em gửi tin nhắn này là đang quan tâm tôi không?”
Quý Yên nói rất bình thản: “Đúng vậy, trước sau gì anh cũng đã giúp chúng tôi nhiều như vậy, tôi quan tâm anh là hợp tình hợp lý.”
Lần này đến lượt Vương Tuyển “Ồ” một tiếng, thế mà anh còn cố tình kéo dài giọng điệu, nghe có vẻ đầy ẩn ý.
Quý Yên hạ lệnh đuổi khách: “Tôi buồn ngủ rồi, đi ngủ trước đây.”
Cô định đóng cửa lại, giây tiếp theo, một bàn tay đã chặn cửa, cô ngẩng đầu lên, nhìn Vương Tuyển: “Anh định làm gì?”
“Tôi có lời muốn nói với em.”
Cô dừng lại một chút, bàn tay đang vịn cửa cũng nới lỏng ra “Nói gì?”
“Tin nhắn đó tôi không thấy kịp thời là vấn đề của tôi, tôi rất xin lỗi, nhưng tôi rất vui vì em đã quan tâm tôi. Điều tôi muốn nói chính là cái này.”
Anh rất thẳng thắn, không hề có ý vòng vo che giấu chút nào.
Tay Quý Yên bất giác siết chặt lại.
Giống như hơn một tiếng trước, anh đứng trước cửa phòng cô, nói với cô rằng, anh đến là vì cô, đừng nói cảm ơn với anh, anh không muốn cô và anh quá xa cách.
Giờ phút này, chỉ còn lại nhịp tim đập.
Im lặng một lúc, Vương Tuyển nói: “Ngủ ngon.”
Cô cũng đáp lại: “Ngủ ngon.”
Đóng cửa lại, Quý Yên vào phòng tắm rửa mặt bằng nước lạnh, dòng nước lạnh buốt thấm vào da, thần trí cũng tỉnh táo hơn vài phần, nhưng nhịp tim vẫn đập rất nhanh.
Cô tắt đèn, nằm lên giường.
Trước khi ngủ cô có thói quen xem lại công việc ban ngày, nhưng lúc này, cô hoàn toàn không có tâm trí nào để ý đến công việc gì cả.
Trằn trọc một hồi, cô thở dài một tiếng, kéo chăn lên trùm kín người.
Đêm đó, cô liên tục mơ cùng một giấc mơ, trong mơ, là Vương Tuyển cứ mãi nói một câu.
“Quý Yên, tôi đến là vì em.”
Sáng sớm hôm sau, Quý Yên tỉnh dậy từ trong mơ, cô cầm điện thoại lên xem, mới hơn sáu giờ mười phút, sớm hơn hai mươi phút so với chuông báo thức cô đã đặt.
Cô ngồi dậy dựa vào đầu giường, day trán một lúc, xuống giường rửa mặt, sau đó rót một ly nước, đứng ở ban công, vừa uống nước vừa xem tin nhắn điện thoại.
Có tin nhắn của vài người, cô trả lời mấy tin nhắn công việc quan trọng trước, cuối cùng dừng lại ở phía Vương Tuyển.
Anh chỉ có một câu đơn giản: [Tỉnh rồi thì gọi cho tôi.]
Gửi từ lúc sáu giờ.
Quý Yên mím môi, không để ý, bưng ly lên uống nước. Uống hết một ly nước, cô quay người vào phòng thay quần áo.
Trang điểm xong xuôi, mở cửa ra, ngẩng đầu lên lại thấy Vương Tuyển đang đứng ở cửa.
Cả người mặc âu phục thẳng tắp, thần thái rạng rỡ, thấy cô, anh hỏi: “Tối qua ngủ ngon không?”
Cô không trả lời, mà chăm chú nhìn anh.
Vương Tuyển hỏi: “Sao vậy?”
Lúc này cô mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh…” Dừng một chút, cô đổi cách hỏi “Sao anh lại ở đây?”
“Tôi không ngủ được, lại sợ em không ăn sáng cùng tôi, nên ở đây đợi em.”
Sợ, thì ra anh cũng biết sợ à, thật là hiếm thấy.
Quý Yên bất giác nhìn anh thêm một cái.
Hai người không nói lời nào suốt quãng đường đến nhà hàng dùng bữa.
Giờ này người đến nhà hàng ăn không nhiều, chỉ lác đác vài người.
Vương Tuyển lấy hai cái đĩa ăn, hỏi cô: “Muốn ăn gì? Tôi lấy cho em.”
Nghe vậy, Quý Yên không khỏi bật cười: “Vương Tuyển, tôi không phải trẻ con.”
Anh nghe xong, rất thản nhiên: “Tôi biết, bây giờ tôi chỉ muốn làm chút việc trong khả năng để bù đắp cho sự thờ ơ của tôi đối với em trước đây.”
Anh cứ tranh thủ mọi lúc để bày tỏ lời xin lỗi, nói rất chân thành, Quý Yên nhất thời không tìm được lời nào để đối đáp. Cô đang do dự, điện thoại reo lên.
Vương Tuyển chủ động nói: “Em nghe điện thoại đi, tôi đi lấy bữa sáng, được không?”
Trên màn hình đang hiển thị tên của Giang Liệt, chắc là muốn nói về chuyện của Công nghệ Hợp Chúng, có anh ở bên cạnh, cô cũng không tiện nói, anh chủ động tránh đi cũng tốt.
Quý Yên đồng ý với đề nghị của Vương Tuyển, cô cầm điện thoại đi sang một bên.
Trong điện thoại, giọng của Giang Liệt rất khàn, anh ta nói: “Tối qua tôi uống say quá, sau đó bên phía Hạ tổng có tìm cô không?”
Quý Yên đáp: “Không có, họ không có tin tức gì.”
Yên lặng vài giây, Giang Liệt nói: “Vậy đợi thêm chút nữa đi, tối qua uống nhiều như vậy, có lẽ Hạ tổng vẫn chưa tỉnh. À đúng rồi, cô đang ở đâu vậy?”
Quý Yên quay đầu nhìn sảnh lớn, Vương Tuyển đang đứng ở khu vực đồ ăn chọn thức ăn, anh cao ráo, dáng người xuất sắc, một bộ vest đen vừa vặn tôn lên vẻ thanh tú lịch lãm của anh, cũng đặc biệt thu hút sự chú ý.
Giang Liệt không nghe thấy câu trả lời, lại hỏi một lần nữa.
Quý Yên thu hồi ánh mắt, nhìn bụi cỏ ngoài cửa sổ, nói: “Đang… chuẩn bị ăn sáng, có cần mang cho anh không?”
“Không cần đâu, tôi đau đầu ngủ thêm lát nữa, lát nữa gọi đồ ăn, trưa chúng ta liên lạc lại.”
Kết thúc cuộc gọi, Quý Yên xoay người đi về.
Vương Tuyển đã lấy bữa sáng xong, chọn một vị trí cạnh cửa sổ, cô đi về phía anh.
Bữa sáng là cháo kê rất thanh đạm, món ăn kèm là cải ngồng luộc và một xửng bánh bao tôm, cùng với một đĩa dưa chuột giòn chua ngon miệng.
Vương Tuyển hỏi: “Còn cần gì khác không?”
Quý Yên lắc đầu: “Đủ rồi,” lại nhìn bữa sáng của anh, cũng là cháo kê, món ăn kèm chỉ có một cái bánh bao chay trơ trọi.
Như để ý thấy ánh mắt của cô, anh giải thích: “Tối qua uống nhiều rượu, ăn ít một chút.”
Lời này vừa nói ra, Quý Yên không khỏi nghĩ đến câu nói của anh tối qua ‘tôi đến đây là vì em’.
Câu nói này đã làm phiền cô cả một đêm.
Cô không nói gì nữa.
Một bữa sáng trôi qua trong im lặng.
Nửa tiếng sau, hai người rời khỏi nhà hàng.
Lúc đi thang máy, Quý Yên nhìn con số đang nhảy, lại cảm nhận được hơi thở không thể phớt lờ bên cạnh, không nhịn được mà nhìn về phía Vương Tuyển.
Có lẽ cô nhìn đủ lâu, lại không nói một lời nào, Vương Tuyển cong khóe môi, không nhanh không chậm hỏi: “Có gì muốn nói à?”
Quý Yên đắn đo một lúc lâu mới hỏi: “Anh cứ thế này mà qua đây, không ảnh hưởng đến công việc sao?”
“Qua đây gặp em và công việc, hai việc này không mâu thuẫn.”
“…”
Quý Yên không muốn nói chuyện nữa.
Trêu chọc xong, Vương Tuyển nghiêm túc nói: “Trước đây Hạ Vân Lai đã từng tìm chúng tôi về việc đưa vào nhà đầu tư chiến lược, lúc đó vì một vài chi tiết chưa thỏa thuận được nên chúng tôi chưa chốt dự án này. Lần này tôi đã xem lại tài liệu của họ, rất có giá trị đầu tư. Để thể hiện sự tôn trọng, tôi đích thân qua đây một chuyến.”
Quý Yên nghe mà muốn cười, nhưng nén lại.
Vương Tuyển dường như nhìn ra, vạch trần cô: “Muốn cười thì cứ cười, ở đây không có người khác.”
Quý Yên không nhịn được mà lộ ra một nụ cười, anh nhìn, như bị lây nhiễm, cũng cười theo.
Nghe tiếng cười khẽ của anh, Quý Yên không nhịn được cười: “Vương Tuyển, đây cũng là một trong những cách theo đuổi người khác của anh à?”
Vương Tuyển nhìn cô chăm chú, không trả lời.
Thang máy kêu “ting” một tiếng, tầng 26 đã đến.
Vương Tuyển đứng yên không nhúc nhích, Quý Yên liếc anh một cái, đi ra khỏi thang máy trước, cô không đợi anh, cứ thế đi thẳng về phía trước, người phía sau lặng lẽ đi theo.
Đến phòng, Quý Yên lấy thẻ ra, đang định quẹt thì bị Vương Tuyển cản lại, tay anh chắn trước ổ khóa, nói: “Nói chuyện một chút được không?”
Cô hỏi: “Nói chuyện gì?”
“Nói chuyện của tôi và em.”
Anh trả lời quá tự nhiên, Quý Yên nghẹn lời, đáp: “Mấy lần trước đã nói rồi.”
Anh liền hỏi: “Câu trả lời của em là gì?”
“Câu trả lời gì cơ?”
“Cho tôi một cơ hội, tôi muốn theo đuổi em.”
Vẻ mặt anh rất nghiêm túc, cũng rất chân thành, không khác gì mấy cuộc nói chuyện trước đó.
Nếu thật sự phải nói có gì khác, thì đó là đường môi mím chặt của anh lúc này, có một sự căng thẳng không dễ nhận ra, cũng có một cảm giác căng mình chờ đợi phán quyết.
Thì ra anh cũng biết căng thẳng.
Quý Yên nhìn anh, một nơi nào đó trong lòng cô lún xuống, mềm mại, ấm áp.
Cô mím môi nói: “Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Anh “ừm” một tiếng, trịnh trọng nói: “Đã suy nghĩ rất kỹ, mục tiêu cuộc đời của tôi chưa bao giờ rõ ràng đến thế.”
Anh đang tuyên thệ đấy à?
Suy nghĩ của Quý Yên đến không đúng lúc chút nào.
Cô gạt tay anh ra, quẹt thẻ phòng, rồi đi vào trong.
Vương Tuyển vẫn đứng ở cửa. Anh đang chờ câu trả lời của cô.
Quý Yên vịn vào khung cửa, nghĩ một lát, rồi nói: “Anh cân nhắc kỹ càng là chuyện của anh, có thực hiện được hay không còn phải xem mức độ nỗ lực.”
Cô dừng một chút, trước khi đóng cửa, cô lại nói: “Vương Tuyển, biết căng thẳng, biết sợ hãi là chuyện tốt.”
Cửa đóng lại, mọi thứ lại trở về yên tĩnh.
Vương Tuyển trầm ngâm một lát, ngẫm nghĩ kỹ ý trong lời nói của cô, đặc biệt là câu cuối cùng, anh không khỏi cúi đầu mỉm cười.
Cái gọi là hy vọng, có lẽ chính là như vậy.
Anh đứng một lúc, xoay người về phòng, trước khi vào cửa, anh còn nhìn thêm vài lần về phía cửa phòng của Quý Yên.
Đợi cả một buổi sáng, bên phía Hạ Vân Lai không có một chút tin tức nào, Quý Yên gọi điện hỏi thư ký thì nhận được câu trả lời Hạ tổng đang nghỉ ngơi.
Thế là cả một buổi trưa, Quý Yên và Giang Liệt ngồi trong phòng sửa lại bản kế hoạch kinh doanh, trong lúc đó, Vương Tuyển có đến gõ cửa, hỏi cô có muốn ăn trưa cùng không, Quý Yên liếc nhìn vào trong, từ chối, cô nói: “Tôi phải tăng ca. Lát nữa sẽ gọi đồ ăn.”
Vương Tuyển liếc vào trong phòng, hỏi: “Giang Liệt cũng ở đó à?”
“Ừm.”
“Có phiền nếu thêm một người không?”
“?”
Vương Tuyển vừa bình tĩnh vừa thản nhiên nói: “Tín hiệu phòng tôi không tốt lắm, mạng không ổn định, tải tài liệu lên rất chậm.”
Lý do vụng về như vậy, Quý Yên đời nào tin: “Anh có thể xin nhân viên đổi phòng khác.”
Anh gặp chiêu phá chiêu: “Các phòng khác đều đã kín, không còn phòng trống.”
Cô biết anh đang nói bừa, nhưng cũng hiểu tính cách của người này, không đạt được mục đích thì quyết không bỏ cuộc.
Cô nói: “Phòng là anh mở, anh cứ tự nhiên.”
Cô không đóng cửa, xoay người vào phòng tiếp tục gõ máy tính.
Vương Tuyển liếc nhìn, trở về phòng của mình, không lâu sau, anh ôm máy tính và tài liệu vào phòng của Quý Yên, sau đó đóng cửa lại.
Trong phòng khách có một cái bàn dài, giống như một bàn đảo bếp. Lúc này, Quý Yên và Giang Liệt ngồi đối diện chéo nhau, mỗi người một chiếc laptop bận rộn, trên bàn thì chất đầy tài liệu.
Thấy anh, Giang Liệt rất ngạc nhiên, vội vàng chào hỏi: “Vương tổng.”
Vương Tuyển gật đầu với anh ta, nhàn nhạt nói: “Tôi qua đây tăng ca một chút, anh không cần để ý đến tôi.”
Giang Liệt gãi gãi sau gáy, cười nói: “Tối qua thật sự làm phiền anh rồi, sau đó anh còn giúp chúng tôi mở phòng nữa.”
Vương Tuyển cười cười không nói gì, anh đặt máy tính cạnh Quý Yên, kéo một chiếc ghế ngồi xuống.
Trong phòng, yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím nối tiếp nhau, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng giấy tờ ma sát.
Lúc đầu, Quý Yên nghĩ anh sẽ làm gì đó, kết quả là tâm thần bất an gần nửa tiếng đồng hồ, Vương Tuyển chẳng làm gì cả, anh chỉ đơn thuần qua đây tăng ca, giữa chừng điện thoại reo, anh cũng chỉ làm vẻ mặt xin lỗi đã làm phiền, rồi cầm điện thoại ra ban công nghe máy.
Quý Yên có chút ngẩn ngơ.
Giang Liệt gõ gõ lên bàn trước mặt cô, Quý Yên hoàn hồn, đối diện với ánh mắt hóng chuyện của anh ta: “Thành thật mà nói, cô và Vương tổng là tình hình gì vậy?”
Quý Yên cầm một tập tài liệu lên, giả vờ đang xem.
Giang Liệt không chút nể nang vạch trần cô: “Tập này hai phút trước cô vừa mới sửa xong.”
Đúng thật.
Quý Yên: “…”
Cô cầm một tập khác, bị Giang Liệt giật lấy: “Cô vẫn chưa trả lời tôi.”
Vốn định đáp lại anh ta một câu “quen thân lắm sao”, bỗng nhiên, một tiếng cửa kéo vang lên, bên kia Vương Tuyển nghe điện thoại xong đẩy cửa kính đi về phía họ, Quý Yên nhìn Vương Tuyển đang dần tiến lại gần, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, cô nói: “Anh muốn biết đến vậy, anh có thể hỏi anh ấy.”
Giang Liệt ngơ ngác: “Ai?”
Quý Yên cúi đầu nhìn tài liệu.
Vương Tuyển quay lại thấy cảnh này, không biết vì sao, lại nghĩ đến khoảnh khắc Giang Liệt thành thạo nhận lấy túi xách tối qua, trong lòng có chút không yên.
Anh kéo ghế ra, lơ đãng hỏi một câu: “Sao vậy?”
Thấy anh, Giang Liệt đâu còn tâm trí đùa giỡn, lắc đầu, cười ha hả: “Không có gì, tôi và Quý Yên đang thảo luận vấn đề công việc”.
Quý Yên liếc anh ta một cái, nói một câu không gây kinh ngạc thì không thôi: “Anh ấy có việc muốn thỉnh giáo anh.”
Vương Tuyển nhướng mày, liếc nhìn Quý Yên, rồi chuyển ánh mắt sang Giang Liệt, con ngươi hơi nheo lại: “Chuyện gì?”
Nghe vậy, Giang Liệt giơ hai tay lên lắc lia lịa: “Vừa giải quyết xong rồi, không làm phiền anh nữa.”
Nói xong anh ta trừng mắt lườm Quý Yên một cái, Quý Yên bình tĩnh dời mắt đi, tiếp tục nhìn chằm chằm vào máy tính.
Nhìn những hành động nhỏ đầy ăn ý của hai người, Vương Tuyển bất giác nhíu chặt mày.
Rất nhanh đã đến 12 giờ trưa.
Vương Tuyển gập hờ máy tính, nhìn hai người vẫn đang vùi đầu vào công việc, nói: “Bữa trưa hai người muốn ăn gì?”
Anh đã lên tiếng, Quý Yên và Giang Liệt lần lượt ngẩng đầu, nhìn nhau một cái, Giang Liệt nói: “Gọi đồ ăn của khách sạn là được rồi.”
Vương Tuyển quay sang Quý Yên.
Quý Yên nói: “Như nhau, gọi đồ ăn của khách sạn.”
Vương Tuyển nhướng mày, nhìn chằm chằm cô vài giây, anh dời mắt đi, bấm mấy cái trên điện thoại.
Một lúc sau, anh đặt điện thoại lên bàn, nói: “Mười phút nữa sẽ mang lên.”
Quý Yên và Giang Liệt đồng thanh: “Cảm ơn.”
Vương Tuyển không nói gì, liếc Quý Yên một cái, rồi quay sang bận rộn với máy tính.
Quý Yên cảm thấy một cách khó hiểu rằng cái liếc mắt đó có ẩn ý sâu xa, cô giả vờ như vô tình nhìn về phía Vương Tuyển, chỉ là một cái liếc mắt nhanh chóng, nhưng Vương Tuyển lại như đã sớm nhận ra, anh đột ngột nhìn về phía cô.
Ánh mắt cứ thế chạm nhau. Sững sờ một lúc, Quý Yên cúi đầu.
Thoáng chốc, cô cảm nhận được có tiếng động nhỏ từ phía Vương Tuyển truyền đến.
Có lẽ là đã đi làm việc khác, cái nhìn vừa rồi chỉ là một sự trùng hợp.
Cô tự an ủi mình như vậy, giây tiếp theo, điện thoại của cô rung lên.
Quý Yên ngẩng đầu, Vương Tuyển đang xem tài liệu, Giang Liệt đang xem máy tính, mọi thứ đều rất bình thường, cô cầm điện thoại lên mở ra.
Ngay khi nhìn thấy tin nhắn trên màn hình, chiếc điện thoại suýt nữa rơi khỏi tay cô.
Động tĩnh nhất thời có hơi lớn.
Giang Liệt nghi hoặc hỏi: “Quý Yên?”
Vương Tuyển cũng nhìn về phía cô.
Cô vội cười nói: “Không có gì.”
Dừng lại một lúc, cô mới xem tin nhắn.
Vương Tuyển: [Ban nãy sao vậy?]
Quý Yên thở ra một hơi, lờ đi tin nhắn này, úp điện thoại xuống mặt bàn.
Mười phút sau, chuông cửa reo, ba phần cơm trưa được giao đến, ba người vội vàng ăn xong, tiếp tục làm việc trong im lặng.
Bận đến ba giờ chiều, Giang Liệt lấy cớ nghỉ ngơi xuống lầu mua trà chiều.
Đợi người đi rồi, Vương Tuyển nhìn Quý Yên đang chăm chú đối chiếu dữ liệu, gõ gõ lên bàn bên cạnh cô.
Nghe thấy tiếng động, Quý Yên ngẩng đầu, hỏi: “Sao vậy?”
Vương Tuyển nhíu mày, suy nghĩ một lúc, hỏi: “Em và Giang Liệt…” Anh nghĩ một lát tìm từ “Lúc tôi đi nghe điện thoại quay lại hai người đang nói gì vậy?”
“Anh ta có việc hỏi anh.”
“Chuyện gì?”
Quý Yên lộ vẻ mặt mờ mịt: “Tôi và anh ta không thân, không biết.”
Không thân?
Vương Tuyển nheo mắt lại, chậm rãi nói: “Em và anh ta không thân sao?”
Quý Yên gật đầu: “Quan hệ đồng nghiệp đơn thuần,” nói xong, cô hỏi ngược lại “Hay là anh muốn tôi và anh ta rất thân?”
Vương Tuyển lần đầu tiên phát hiện, Quý Yên lại lanh lợi như vậy.
Anh dùng đầu ngón tay gõ gõ lên bàn, nhìn đôi mắt sáng ngời của cô cùng với nụ cười không dễ phát hiện, anh đột nhiên nhoài người cúi đầu lại gần cô, cô dường như không đoán được anh sẽ lại gần, cơ thể co lại, dựa vào lưng ghế, ánh mắt có chút ngây ra nhìn anh.
Cô bỗng chốc trở nên ngây thơ, không còn vẻ lanh lợi tinh ranh kia nữa, Vương Tuyển mỉm cười hài lòng.
Quý Yên không ngờ giây trước còn đang nói chuyện đàng hoàng, giây sau anh đột nhiên sáp lại gần, thần trí không khỏi ngẩn ngơ. Nhưng lúc này nhìn nụ cười trên mặt anh, cô liền nổi giận, đẩy anh ra: “Có gì thì cứ nói, anh dựa gần như vậy làm gì?”
Cô không dùng sức đẩy anh, hay nói đúng hơn, đối với anh, cô đã giữ lại sức lực.
Vương Tuyển nắm lấy tay cô mân mê “Nói chuyện đàng hoàng, đừng động tay động chân.”
?
Ăn vạ ngược là sao?
Quý Yên thật sự tức giận rồi, cô sa sầm mặt, giọng nói lạnh lùng: “Vương Tuyển, quân tử động khẩu bất động thủ.”
Anh nghe xong, ý cười trong mắt càng đậm hơn: “Tôi không làm quân tử, tôi là tiểu nhân.”
Anh cố tình hạ thấp giọng, một chất giọng trầm ấm, còn mang theo chút từ tính.
Quý Yên nhíu mày, đến lượt cô khiển trách anh: “Vương Tuyển, anh nói chuyện cho đàng hoàng.”
Vương Tuyển tỏ ra rất ham học hỏi: “Em muốn tôi nói thế nào?”
Quý Yên im lặng.
Anh nhìn cô không chớp mắt một lúc, xoa xoa lòng bàn tay cô một hồi, dứt khoát buông tay cô ra, nghiêm túc nói: “Đừng đi quá gần với Giang Liệt.”
Chủ đề nhảy quá nhanh, Quý Yên nghĩ mãi về lời nói của anh, mãi sau mới nhận ra: “Anh đang ghen à?”
“Còn lý do nào khác sao?”
Giọng điệu anh hết sức bình thường, nếu phân tích kỹ, còn có vài phần trách móc.
Quý Yên cảm thấy buồn cười: “Có phải mỗi một người đàn ông xuất hiện bên cạnh tôi anh đều ghen như vậy không?”
“Đúng vậy,” anh thẳng thắn thừa nhận “Trước khi xác định quan hệ, tôi lúc nào cũng căng thẳng vì em, tôi rất bất an, tôi sợ còn chưa đợi được em đồng ý lời theo đuổi của tôi, tôi đã không biết tự lúc nào bị em đá ra khỏi cuộc chơi.”
Sao nghe có vẻ hơi trà xanh* thế nhỉ?
Trà xanh*: Chỉ những người tỏ vẻ ngây thơ, trong sáng nhưng thực chất lại mưu mô, tính toán
Còn chưa hoàn toàn nghĩ thông suốt, Quý Yên đã phát hiện tay mình bị Vương Tuyển nắm lại, anh xoa lòng bàn tay cô, nhìn vào mắt cô, không nhanh không chậm nói: “Tôi không muốn bị em đá ra khỏi cuộc chơi, Quý Yên.”
Quý Yên trả lời nhàn nhạt: “Nhưng tôi đã bị anh đá ra khỏi cuộc chơi rồi, Vương Tuyển, anh không phải là quý nhân hay quên đấy chứ?”
Vẻ mặt Vương Tuyển sững lại.
Quý Yên mỉm cười: “Có cần tôi giúp anh hồi tưởng lại một cách cẩn thận không?”
Anh lập tức khôi phục vẻ nghiêm túc, rất dứt khoát nói: “Không cần, tôi nhớ rất rõ.”
“Vậy sao? Vậy thì tốt quá rồi.”
“…”
Người ta thường nói, lấy đá đè chân mình, Vương Tuyển lần đầu tiên trong đời trải nghiệm cảm giác này, không dễ chịu cho lắm, nhưng lại rất mới mẻ.
Vừa rồi Quý Yên đã cười với anh.
Mặc dù là nụ cười mang ý châm biếm, nhưng nghĩ lại, là anh đã làm tổn thương Quý Yên trước, là anh có lỗi, anh nói: “Tôi…”
Két——
Vừa nói ra một chữ, cửa đã mở.
Giang Liệt xách trà chiều, đứng ở cửa, ngơ ngác nhìn hai người trong phòng, nhìn một lúc lâu, cuối cùng ánh mắt anh ta tập trung vào, bàn tay Vương Tuyển đang nắm lấy tay Quý Yên.
Khoảnh khắc đó, Giang Liệt cảm thấy mình nên quay lại muộn hơn một chút.
Không khí ngưng đọng mười giây, Quý Yên phản ứng nhanh nhất, cô rút tay về, đứng sang một bên, tiện tay cầm một tập tài liệu lật hai trang, sau đó làm như vô tình nhìn ra cửa: “Anh không vào à?”
Cười gượng hai tiếng, Giang Liệt đóng cửa lại, giả vờ bình tĩnh phân phát trà chiều, trong lòng lại nghĩ, mình đúng là không nên vào.
Mấy tiếng tiếp theo, không khí trong phòng lại một lần nữa chìm vào im lặng.
Khoảng sáu giờ, điện thoại của Quý Yên reo lên, cô xoa cổ, cầm điện thoại lên, thấy là cuộc gọi từ thư ký của Hạ Vân Lai, không khỏi thẳng lưng lên.
Cô đưa tay vẫy vẫy về phía Giang Liệt, đợi anh ta nhìn qua, cô đưa màn hình điện thoại về phía anh ta.
Giang Liệt làm động tác nghe điện thoại.
Quý Yên đáp lại bằng động tác OK, rồi bật loa ngoài.
Hai người ra vẻ ăn ý.
Vương Tuyển bị phớt lờ ở bên cạnh nhìn họ, cảm giác kỳ quặc trong lòng lại tăng thêm vài phần.
Thư ký của Hạ Vân Lai gọi cuộc điện thoại này, nhằm truyền đạt một thông tin: Ngày mai Hạ Vân Lai muốn gặp Ôn Diễm, để bàn về chi tiết hợp tác.
Cúp điện thoại, Quý Yên và Giang Liệt nhìn nhau cười, sau đó đập tay.
Quý Yên nói: “Tôi gọi cho Ôn tổng trước.”
Giang Liệt nói: “Tôi sẽ lập tức chuẩn bị tài liệu đã tổng hợp buổi chiều gửi cho anh ấy.”
Hai người lập tức phân chia công việc.
Giang Liệt đang gõ máy tính, Quý Yên cầm điện thoại, thoáng nhìn thấy Vương Tuyển đang im lặng không nói gì bên cạnh, cô nghĩ đến điều gì đó, nói: “Hơi bận một chút, anh… cứ tự nhiên nhé?”
Hay cho một câu tự nhiên.
Vương Tuyển nói đầy ẩn ý: “Không vội, phòng tôi đã đặt dài hạn, em cứ từ từ.”
Quý Yên: “…”
Cô cầm điện thoại đi ra ban công, trước khi kéo cửa kính lại, cô lại liếc nhìn Vương Tuyển một cái.
Vương Tuyển đang xem tài liệu, xem cực kỳ cẩn thận, một bộ dạng như không liên quan đến mình, rõ ràng là chỉ mới một khắc trước anh còn trêu chọc cô.
Quý Yên nghĩ, anh đúng là một tên trà xanh.