Sau này, mỗi khi nhớ lại chuyện đêm đó, Quý Yên đều cảm thấy vừa hoang đường vừa vô lý.
Cô cứ ngỡ người vừa điên rồ vừa hỗn loạn chỉ có mình cô, lại chẳng ngờ, Vương Tuyển còn hơn cả cô.
Cô quả thực đã đánh giá thấp anh rồi.
Sau đó vào đêm ấy, là Vương Tuyển đã lấy ghế cho cô, còn cô thì giống hệt một con chuột túi, đu trên người anh không hề nhúc nhích.
Anh bận rộn suốt nửa tiếng, trả lời xong một email, thấy cô vẫn còn ôm mình, anh bèn xoay người ôm cô lên, dời một chiếc ghế đặt bên cạnh để cô ngồi.
Quý Yên khẽ giọng nói một cách vô tội: “Mì anh nấu ngon quá, em ăn no căng rồi.”
Vương Tuyển ngước mắt, nhàn nhạt liếc cô một cái.
Cô lại nhấn mạnh: “Thật đó.”
Anh “ừm” một tiếng, như có như không, không chắc là đã nghe lọt tai hay chưa.
Quý Yên cuộn người trong ghế, nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh một lúc, thấy anh vẫn đứng trước máy tính, mải mê bận rộn, xem chừng trong chốc lát cũng không thể xong việc được.
Quý Yên nghiêng đầu, ngáp hai tiếng.
Anh nghe thấy tiếng động bèn quay đầu lại.
Cô cười nói: “Có iPad dư không?”
Anh lại quay đi, đưa tay lấy một chiếc iPad từ ngăn thứ hai của tủ trên bàn làm việc ra.
“Em có thể tải ứng dụng không?”
Anh nói: “Có thể.”
Quý Yên tải ứng dụng đọc sách Wechat, sau đó quét mã để đăng nhập tài khoản, tìm đến cuốn sách tài liệu hướng dẫn ôn thi Người đại diện bảo lãnh phát hành《Nghiệp vụ Ngân hàng Đầu tư》, bắt đầu đọc từ mục đầu tiên 《Tổng quan về Kế toán》 của phần 《Phân tích Tài chính》.
Cuốn sách này cô đã đọc qua sáu lần, cô vừa đọc vừa ghi chú lại các điểm kiến thức vào ghi nhớ trên điện thoại.
Phần phân tích tài chính có tổng cộng bốn trăm trang, sau khi đọc xong, Quý Yên lưu lại ghi chú, ngẩng đầu lên, Vương Tuyển đang tựa vào cạnh bàn, lơ đãng nhìn cô.
Trong đầu cô vẫn còn đang là những ghi chú vừa rồi, dày đặc như những sợi chỉ không thể gỡ rối. Bất chợt nhìn thấy anh, tuy sắc mặt vẫn nhàn nhạt, nhưng cô không khỏi một lần nữa cảm thán sao người này lại có thể đẹp đến vậy.
Ngẩn ngơ một lúc, cô bỏ điện thoại và iPad xuống, giơ hai tay về phía anh.
Vương Tuyển liếc nhìn nội dung trên iPad ở trên bàn, khẽ giọng hỏi: “Sắp thi à?”
“Ừm,” Quý Yên choàng tay qua cổ anh, một lần nữa đu trên người anh như một con chuột túi nói “Em đã thèm muốn khoản phí ký tên bảo lãnh phát hành đó từ lâu lắm rồi.”
Anh nhướng mày, không nói thêm gì nữa.
Đến phòng tắm, Vương Tuyển lấy kem đánh răng, Quý Yên đưa bàn chải.
Hai người đứng sóng vai trước bồn rửa mặt, nhìn vào gương, đánh răng.
Ra khỏi phòng tắm, Vương Tuyển đang điều chỉnh nhiệt độ trong phòng, Quý Yên dựa vào khung cửa nhìn một lúc, rồi xoay người ra phòng khách dạo một vòng, lát sau mang về một chai Tequila, một đĩa chanh đã cắt lát.
Vương Tuyển quay người lại, thấy tay cô đang bưng một cái khay, rồi nhìn những thứ trên khay, có chút bất ngờ.
Quý Yên nói: “Uống rượu không?”
Anh hỏi: “Em chắc chứ?”
Quý Yên bước tới, đặt khay lên chiếc bàn gỗ, ngồi xuống sàn gỗ, ngẩng mặt lên nhìn anh: “Uống không?”
Vương Tuyển đứng suy nghĩ vài giây, nói một tiếng chờ chút, anh rời khỏi phòng ngủ, lúc trở về mang theo một hũ muối.
Quý Yên cười tủm tỉm: “Đây là muối à? Em cứ tưởng là đường nên không lấy.”
Vương Tuyển đặt hũ muối lên bàn, cúi người chống tay vào bàn rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
Tequila có một cách uống, đó là xát muối lên hổ khẩu*, ngón cái và ngón trỏ kẹp một lát chanh, ngón trỏ và ngón giữa kẹp ly rượu, sau đó l**m một ngụm muối, rồi uống cạn một hơi rượu, cuối cùng ăn một miếng chanh. (Chú thích*)
Hổ khẩu*: Phần giữa ngón cái và ngón trỏ
Đương nhiên đây là một cách uống khá bình thường, tuy nhiên khi Tequila dính dáng đến ái tình, thì lại có rất nhiều kiểu chơi.
Trước đây Quý Yên từng uống Tequila khi đi bar với bạn bè, nhưng cũng chỉ là cách uống rất quy củ.
Đêm nay không biết vì sao, có lẽ là sắp phải chia xa, cô đột nhiên muốn thử những cách khác.
Rót hai ly rượu, Quý Yên dùng cách uống thông thường nhất để nếm thử một ly.
Vương Tuyển nhàn nhạt cười, chậm rãi kẹp ly rượu giữa ngón giữa và ngón trỏ, rồi rắc muối lên hổ khẩu, cuối cùng dùng ngón cái và ngón trỏ cầm lát chanh.
Anh ngước mắt, liếc nhìn Quý Yên một cái, sau đó cúi đầu l**m một ngụm muối, rồi uống cạn ly rượu, nhai một miếng chanh, cuối cùng đặt miếng chanh trở lại vào ly, cả một quy trình, anh làm vô cùng thành thục và có trật tự.
Quý Yên nhìn đến ngây người.
Cô cứ ngỡ anh là người nghiêm túc, không ngờ lại là một tay chơi sành sỏi.
Cô lao về phía trước, xô anh ngã xuống, Vương Tuyển một tay chống xuống sàn gỗ, một tay đỡ lấy eo cô: “Cũng không sợ bị va vào à.”
Cô nhìn anh từ trên xuống dưới một lúc, sau đó cúi đầu, ghé sát lại gần anh: “Anh…”
Lời nói đột ngột dừng lại.
Quý Yên nhìn chằm chằm vào anh, muốn hỏi anh có từng chơi như thế này với người khác, hoặc với người phụ nữ khác không, nhưng lời đã đến bên miệng, lại không tài nào hỏi ra được.
Nguyên nhân cũng không có gì khác. Hoàn cảnh không đúng, thân phận không đúng, hỏi ra sẽ tự làm mình yếu thế.
Đương nhiên, cũng sợ phá hỏng bầu không khí lúc này.
Vương Tuyển bình tĩnh nhìn cô, một đôi mắt đen láy, lạnh lùng mà lại thản nhiên.
Anh thật sự là một tổ hợp phức tạp, nói cách khác, sao lại có người có thể dung hòa hai thái cực hoàn toàn đối lập tốt đến vậy, đầy sức hút đến vậy.
Quý Yên khẽ giọng, hơi thở lướt qua chóp mũi anh: “Em có thể làm chuyện xấu không?”
Vương Tuyển véo nhẹ eo cô một cái.
Cô nhạy cảm mà vùi vào vai anh khẽ cười.
Anh đã đồng ý.
Quý Yên lấy một lát chanh để anh ngậm, sau đó lại rắc muối lên xương quai xanh của anh.
Cô cúi đầu l**m chỗ muối trên xương quai xanh của anh, sau đó ngồi dậy uống cạn một hơi Tequila, rồi lại tìm đến miếng chanh trong miệng anh.
Còn chưa kịp chạm vào, miếng chanh đã bị lấy đi, sau đó là một trận trời đất quay cuồng, cô bị đặt lên sàn gỗ, còn Vương Tuyển thì ở trên, anh nhìn cô một lúc, cảm xúc trong mắt dần trở nên đậm đặc, không lâu sau, anh cúi đầu phủ lên môi cô.
Một chút chua, một chút cay nồng, và một chút mặn.
Quý Yên cảm thấy những hương vị mãnh liệt nhất trên thế gian này đều chứa đựng cả trong nụ hôn này.
Cô v**t v* sống lưng anh, anh x** n*n bên hông cô.
Quý Yên khẽ r*n r*, vừa khó chịu lại vừa hưởng thụ.
“Em…”
Vừa thốt ra một chữ, lại bị một luồng hơi thở gấp gáp bao phủ.
Trong phòng lành lạnh, Vương Tuyển ôm cô dậy, ghì vào cạnh bàn, vừa day dưa trên môi cô, vừa điều chỉnh ánh đèn trong phòng tối đi.
Cùng với ánh đèn dần tối lại.
Quý Yên cảm thấy không gian của mình lại nhỏ đi.
Chật hẹp, giống như thứ tình cảm mãi không thể nào giãi bày, dằn vặt cô hết lần này đến lần khác.
Trầm lắng, kìm nén, nơi đâu cũng không có lối thoát.
Đêm nay, Quý Yên đã nhóm lên ngọn lửa, nhưng ngọn lửa cô châm quá mãnh liệt, quậy đến tận sau nửa đêm, mới xem như tạm tắt được một nửa.
Ngày hôm sau, Quý Yên tỉnh dậy đúng bảy giờ.
Cô theo thói quen liếc nhìn sang bên cạnh, người vốn nằm ở đó đã không biết đi đâu từ bao giờ, cô làm như vô số lần trước đây, đưa tay vào trong chăn, sờ thử, lạnh ngắt.
Anh lại dậy sớm rồi.
Dù cho có quậy phá quá trớn đến đâu, muộn đến đâu, nếp sinh hoạt của anh cũng không bao giờ bị xáo trộn.
Quý Yên tựa vào đầu giường nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, năm phút sau, chuông báo thức vang lên, cô tắt đi, vén chăn xuống giường.
Nửa đêm, Vương Tuyển đã giúp cô tắm rửa sạch sẽ, cơ thể không có gì khó chịu. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Quý Yên tìm một bộ quần áo để thay.
Trên bàn ăn có sẵn bữa sáng đã được chuẩn bị, góc bàn có một tờ giấy đè lên.
Cô vừa ngồi xuống, vừa cầm tờ giấy lên.
[Ăn sáng xong rồi hãy đến công ty, xe tạm thời để chỗ em.]
Anh ấy thật là…
Quý Yên vẫn luôn cảm thấy, một người có trật tự, có chừng mực, lại biết quan tâm đến người khác trong từng chi tiết nhỏ như anh, cô khó mà không rung động.
Dùng xong bữa sáng, Quý Yên lái chiếc Audi A3 đó về nơi ở của mình.
Kiểm tra lại cửa ra vào và cửa sổ, cô khóa cửa cẩn thận, xách vali hành lý đến công ty.
Đối chiếu tài liệu suốt cả buổi sáng, đến giờ ăn trưa, cô tiện đường lên tầng 35 dạo một vòng, mang trà chiều cho các đồng nghiệp vào cùng đợt trước đây, lúc đi qua văn phòng của Vương Tuyển còn cố ý đi chậm lại.
Người không có ở đây.
Nhìn lại vị trí của trợ lý anh là Mạnh Dĩ An, cũng trống không.
Xem ra là đã đi làm việc rồi.
Cô gửi cho anh một tin nhắn, nói cho anh biết chiếc xe tạm thời đỗ trong gara khu nhà mình, sau đó kéo vali hành lý bắt taxi ra sân bay.
Thoắt cái đã đến tháng mười, công việc tại hiện trường của dự án IPO IoT trung Hạ vẫn diễn ra bình thường.
Trưa hôm đó, Quý Yên đang ở trong phòng họp đánh máy tài liệu về tình hình các bên liên quan của IoT trung Hạ thì điện thoại rung lên. Cô cầm lên xem, là tin nhắn của Thi Hoài Trúc, lướt qua sơ bộ, thấy những người của các tổ chức khác trong phòng họp đều đang bận việc riêng, Quý Yên liền tắt màn hình máy tính, đứng dậy đi ra khỏi phòng họp.
Cô gọi điện cho Thi Hoài Trúc, hỏi: “Ôn tổng sắp qua à?”
Thi Hoài Trúc nói: “Ừm, qua xem tiến độ thế nào, tôi đang ra sân bay đón anh ấy, tối nay phải nói chuyện với bên Trung Hạ.”
Quý Yên nhận lời.
Kết thúc cuộc gọi, Quý Yên không quay lại phòng họp ngay mà đứng ở hành lang hóng gió một lúc. Hơn ba tháng nay, cô chủ yếu bận rộn với dự án IoT trung Hạ này, thời gian nghỉ ngơi còn lại còn phải tranh thủ ôn thi cho kỳ thi tư cách người đại diện bảo lãnh phát hành vào đầu tháng 12, một ngày 24 tiếng, cô chỉ ước có thể kéo dài thành 30 tiếng để dùng.
Trong thời gian dự án, họ không có ngày nghỉ, ngay cả dịp Quốc khánh, họ cùng với người của công ty luật và công ty kế toán đều ở trong phòng thẩm tra chuyên sâu do IoT trung Hạ cung cấp, cắm cúi viết tài liệu.
“Chị ơi, có muốn uống cà phê không ạ?”
Một giọng nói vang lên từ phía sau, sau đó một gương mặt tươi cười hiện ra trước mắt.
Là một thực tập sinh của công ty luật, tên là Ngô Uy, ngoại hình rất non nớt, tính cách rất rạng rỡ, gặp ai cũng gọi chị gọi anh.
Thi Hoài Trúc nói đây gọi là thông minh, với gương mặt như thế này, gọi bạn là chị, bạn có thể không mềm lòng được sao?
Tiếng “chị” này quả thực khiến Quý Yên rất vui lòng.
“Không cần đâu, cảm ơn em.”
Ngô Uy lại nói: “Chị ơi, trưa nay ăn cơm cùng nhau nhé?”
Quý Yên vẫn từ chối: “Lát nữa nhóm chị có chút tài liệu cần xử lý, phải tăng ca một chút.”
Ngô Uy rời đi.
Quý Yên đứng thêm một lúc, đang định quay lại tiếp tục viết tài liệu thì điện thoại reo, người gọi là cô bạn thân Giang Dung Dã của cô.
Giang Dung Dã hiện đang làm quản lý đầu tư tại một công ty đầu tư, lần trước người mà Quý Nghiên Thư giới thiệu xem mắt là Lý Thành hiện đang khởi nghiệp và cần gấp vốn, Quý Yên đã gửi hồ sơ của anh ta cho Giang Dung Dã, mấy tháng nay cô đều bận rộn với việc của IoT trung Hạ, lần này Giang Dung Dã gọi điện đến chắc hẳn là muốn nói về chuyện của Lý Thành.
Giang Dung Dã cười ở đầu dây bên kia: “Cậu đúng là đã gửi cho tớ một dự án tốt đấy.”
Quý Yên với cái đầu đầy những con số nhất thời không nghe ra đây là lời khen hay lời châm biếm, “ồ” một tiếng: “Nói chuyện hợp nhau không?”
“Cũng được, sếp của tớ khá coi trọng dự án này, bàn thêm một chút chi tiết nữa là gần như chốt rồi.”
Lý Thành hiện đang làm về bảo mật an ninh dữ liệu, mỗi lần nghiên cứu và phát triển công nghệ mới đều phải đốt một khoản tiền lớn, mà số tiền anh ta nhận được từ hai vòng gọi vốn trước đó đã gần như đốt hết, bây giờ đang cần gấp vòng gọi vốn thứ ba.
Quý Yên nói đùa: “Các cậu có kỳ vọng nó sẽ lên sàn không?”
Giang Dung Dã nói: “Nói thật nhé, sếp của tớ chính là nhắm đến việc đưa nó lên sàn nên mới đầu tư.”
Quý Yên lập tức nghiêm túc: “Vậy thì dịch vụ trọn gói bảo lãnh, thực hiện và phân phối cứ giao cho công ty chúng tớ, đảm bảo sẽ làm tốt cho các cậu.”
“…”
Nói chuyện công việc một lúc, Giang Dung Dã hỏi cô khi nào ra ngoài tụ tập.
Quý Yên có chút buồn rầu: “Năm nay thì không có thời gian rồi, hẹn năm sau nhé.”
“Cậu bận như vậy, có thời gian yêu đương không?”
Nghe vậy, Quý Yên không khỏi cảnh giác: “Mẹ tớ tìm cậu rồi à?”
“Cậu nói xem? Dì giới thiệu đối tượng xem mắt cho cậu, kết quả cậu thì hay rồi, lại đi giới thiệu người ta gọi vốn.”
“Cái này oan cho tớ rồi,” Quý Yên kêu khổ không ngừng “Chắc là mẹ tớ thấy người ta là cổ phiếu tiềm năng đang khởi nghiệp, còn người ta thì để ý đến mối quan hệ của tớ trong ngành ngân hàng đầu tư, cái này gọi là đôi bên cùng có lợi.”
“Cậu cũng tỉnh táo đấy.”
Lời này nghe khiến Quý Yên rất vui: “Đương nhiên rồi, không tỉnh táo thì sao có thể trụ lại trong ngành ngân hàng đầu tư đến bây giờ?”
“Giá như cậu cũng có thể tỉnh táo như vậy trong những chuyện khác thì tốt rồi.”
Giang Dung Dã rõ ràng là có ẩn ý, Quý Yên không biết liệu cô ấy có biết chuyện gì không, bèn giả vờ không hiểu: “Thôi được rồi, sau này cậu nhận được phí dịch vụ rồi, nhớ mời tớ ăn cơm nhé, bữa cơm hôm đó vẫn là tớ trả tiền đấy.”
Giang Dung Dã không nói một lời mà cúp máy.
Quý Yên cười mắng một câu đồ ham tiền.
Buổi chiều, Quý Yên và Thi Hoài Trúc đi gặp Ôn Diễm, báo cáo lại nội dung công việc trong một tháng gần đây cũng như tiến độ mới nhất của dự án, sau đó giải thích từng vấn đề nan giải trong đó.
Buổi tối, Quý Yên và Thi Hoài Trúc cùng Ôn Diễm đi gặp Chủ tịch của IoT trung Hạ là Phùng Hải Minh, Phùng Hải Minh có mang theo thư ký, năm người ngồi trong một phòng riêng yên tĩnh, vừa ăn cơm vừa thảo luận về vấn đề cạnh tranh cùng ngành do các bên liên quan gây ra.
Có Thi Hoài Trúc và Ôn Diễm ở đó, suốt buổi Quý Yên không nói nhiều, thỉnh thoảng chỉ bổ sung một hai câu về một số chi tiết. Về vấn đề cạnh tranh cùng ngành do các bên liên quan gây ra, giải pháp cụ thể vẫn cần ngày mai ba bên trung gian ngồi lại cùng Phùng Hải Minh để giải thích, tối nay chủ yếu là giải thích cho Phùng Hải Minh về một số vấn đề lợi và hại của các quy định pháp luật trong đó.
Hai tiếng sau, cả nhóm đi từ tầng năm của nhà hàng xuống.
Tiễn xe của Phùng Hải Minh đi, Quý Yên quay đầu nhìn Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc đang hơi ngà ngà say, nói: “Xe ở bãi đỗ xe, để tôi đi lấy lại đây.”
Tối nay Quý Yên không uống một giọt rượu nào, ngoài việc phải lái xe đưa đón Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc, một lý do khác là cá nhân Thi Hoài Trúc rất ghét việc con trai ép con gái uống rượu. Trước đây sau buổi họp điều phối trung gian đầu tiên của IoT trung Hạ, Phùng Hải Minh đã mời ba tổ chức đi ăn cơm, trên bàn ăn không thiếu những lời mời rượu, nhưng đều bị Thi Hoài Trúc chặn lại hết. Vì vậy lần này ăn cơm riêng, thư ký của Phùng Hải Minh đã rất chu đáo gọi cho Quý Yên một bình nước ngô.
Thi Hoài Trúc năm nay 33 tuổi, cả cử nhân và thạc sĩ đều học tại Bắc Đại, đến nay vẫn chưa kết hôn, một lòng một dạ với công việc.
Quý Yên vừa nghĩ, vừa lái xe ra khỏi bãi đỗ xe ngầm.
Tô Thành vào tháng mười, thời tiết đã dần chuyển lạnh, về đêm, đường phố dưới ánh đèn dù có náo nhiệt đến đâu cũng hiện lên vài phần hiu quạnh.
Quý Yên đỗ xe bên lề đường rồi xuống xe, đi về phía Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc đang đứng đợi ở cửa.
Cửa nhà hàng đông người qua lại và phức tạp, đến gần, Quý Yên mới nhận ra Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc đang nói chuyện gì đó với ai đó.
Cô lướt mắt qua, nhìn thấy một bóng người hơi quen thuộc, nhưng vì người đó đứng ở nơi ánh đèn không chiếu tới, trong ánh sáng mờ ảo, Quý Yên nhìn chằm chằm vào nơi đó, bàn tay cầm điện thoại cũng bất giác siết chặt, tim càng đập thình thịch.
Nhưng rất nhanh, tâm trạng rối bời lại bình tĩnh trở lại.
Quý Yên đã xem thông báo nội bộ của công ty, mấy dự án mà bộ phận của Vương Tuyển đang bận rộn gần đây đều ở khu vực Tây Bắc, Hoa Nam, sao lại có thể đột nhiên xuất hiện ở Tô Thành được.
Cô càng ngày càng cảm thấy là do nỗi nhớ đang tác oai tác quái, mới có thể sinh ra ý nghĩ kỳ quặc như vậy.
Cô bước tới.
Bỗng nhiên, trong đám đông vang lên một giọng nói quen thuộc và non nớt.
“Chị ơi!”
Quý Yên dừng bước, ngước mắt nhìn về phía phát ra âm thanh.
Ngô Uy cười tươi như mặt trời nhỏ, vẫy tay với cô.
Nghe thấy tiếng gọi này, mấy người vốn đang nói chuyện đều đồng loạt nhìn về phía Quý Yên.
Thi Hoài Trúc đứng đầu lắc đầu cười.
Quý Yên cũng cười theo, Ngô Uy này thật không phân biệt hoàn cảnh, đến đâu cũng không quên gọi anh gọi chị.
Chỉ là trong lúc đang cười, cô vô tình liếc thấy người ở cách đó không xa phía sau lưng Ngô Uy, nụ cười của cô chợt đông cứng lại.
Một đôi mắt đen láy lạnh lùng lướt qua cô, người đó vẻ mặt nghiêm túc, không một nụ cười.
Quý Yên cảm thấy hai chân mình không còn nghe lời nữa.
Cô dời ánh mắt đi, đứng trước mặt Thi Hoài Trúc và Ôn Diễm, đầu óc trống rỗng.
Ôn Diễm nói gì, Quý Yên đều không nghe thấy.
Hay nói đúng hơn, người xung quanh nói gì cô cũng không nghe thấy.
Trong lòng, trong mắt cô lúc này chỉ toàn là Vương Tuyển thoáng qua ban nãy, và người phụ nữ có dung mạo xinh đẹp bên cạnh anh.