Ngày đầu tiên đến Tam Á, có lẽ là do lạ giường, hoặc có lẽ là vì câu nói kia của Vương Tuyển — nhiệt tình phóng khoáng, mà Quý Yên mất ngủ đến tận một giờ sáng. Vương Tuyển đã ngủ rồi, cô nhìn anh, trong đầu hồi tưởng lại từng chút một những kỷ niệm từ lúc hai người mới quen nhau.
Nhớ lại chuyện xưa, thực ra có rất nhiều chi tiết cô đã quên đi ít nhiều, chỉ có mỗi một lần rung động vì anh là nhớ rõ một cách lạ thường.
Cô đã tò mò không chỉ một lần, rằng lúc đó cảm giác của anh dành cho cô là gì, một người chưa bao giờ có kinh nghiệm tình cảm và luôn bận rộn với công việc, đã thay đổi suy nghĩ như thế nào, để rồi ngay từ đầu đã đồng ý với lời đề nghị táo bạo của cô.
Cô đã nghĩ đến đủ mọi khả năng, nhưng lại chẳng bao giờ ngờ được, hóa ra ấn tượng của anh về cô lại là như vậy.
Nhiệt tình phóng khoáng.
Quý Yên bất giác nghĩ lại, thảo nào mỗi lần thân mật, gần như đều là cô trêu chọc anh nhiều hơn, và lần nào anh cũng đều chấp nhận hết, không một lần nào tỏ ra phản đối.
Bầu không khí gia đình ấm áp đã tạo nên tính cách lạc quan, cởi mở và chủ động của cô. Khi đó cô đã ôm lòng may mắn và mừng thầm, cảm thấy anh cũng thích điều đó.
Sau này chia tay, anh không nói một lời níu kéo nào, cô nghĩ, quả nhiên chỉ là may mắn, tất cả đều là cô tự mình tưởng tượng ra.
Nhiều năm trôi qua, nỗi hụt hẫng bâng khuâng năm xưa dường như đã có một điểm tựa xác thực.
Hóa ra, ngay từ đầu, anh ít nhiều cũng đã thích cô.
Quý Yên đưa tay vào trong chăn, chạm vào tay anh, đang định luồn vào kẽ tay anh thì anh tỉnh giấc.
Ánh đèn trong phòng mờ ảo, chỉ có ánh trăng bên ngoài rọi vào cửa sổ, mang theo chút sáng sủa.
Vừa mới tỉnh, giọng Vương Tuyển vẫn còn hơi khàn, anh nắm ngược lại tay cô nói: “Không ngủ được à?”
Quý Yên nhích người lại, nép vào gần anh hơn, tựa vào vai anh nói: “Còn không phải là vì anh sao.”
Anh cười, nói: “Anh lại phạm lỗi ở đâu rồi à?”
Đụng một tí là phạm lỗi, Quý Yên thầm nghĩ, thái độ của anh cũng không cần lúc nào cũng phải đặt xuống thấp như vậy, làm như thể anh không có địa vị gì trong nhà vậy.
Cô nói: “Ai bảo anh nói em nhiệt tình phóng khoáng làm gì? Anh không nói, em có thể mất ngủ được sao?”
Vương Tuyển cử động, bật đèn lên, dựa vào đầu giường, di chuyển cô sang một vị trí khác để cô nằm thoải mái hơn “Là lỗi của anh.”
Quý Yên mím môi cười.
Tay anh v**t v* gò má cô, có chút cảm khái: “Bốn chữ đơn giản đó có ma lực lớn đến vậy sao?”
Cô ít nhiều không thèm che giấu tình cảm của mình, vẫn thẳng thắn như ngày xưa: “Người khác nói em sẽ coi đó là lời khen ngợi lịch sự, nhưng anh nói thì lại khác.”
“Khác ở đâu?”
Quý Yên cảm thấy, trong chuyện nói chuyện với anh, cô ít nhiều gì cũng sẽ rơi vào bẫy của anh.
Cô không nói.
Vương Tuyển bế cô lên, để cô ngồi trên người mình, sau đó choàng tay qua cổ cô, kéo về phía mình rồi hôn cô.
Trước đây cũng không phải chưa từng hôn như vậy, nhưng vào lúc này của đêm nay, tim Quý Yên lại đập cực nhanh.
Có lẽ liên quan đến việc cô nhớ lại chuyện cũ.
Hôn một lúc, hơi thở dần trở nên dồn dập, Quý Yên quay mặt đi, môi Vương Tuyển lướt qua gò má cô.
Anh véo vành tai cô, nhìn nó dần dần ửng hồng lên, cười nói: “Ngại à?”
Không phải ngại!
Trong từ điển cuộc đời cô không có từ này.
Cô nhìn anh, rồi đặt tay lên vai anh, ghé sát lại gần, nhìn chằm chằm vào mắt anh: “Trả lời em một câu hỏi.”
Anh cười nhạt: “Em nói đi.”
Cô ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi: “Tết năm đó em nhắn tin cho anh đề nghị chuyện kia, anh đã nghĩ thế nào?”
Vương Tuyển bất giác nhớ lại mùa đông năm đó, anh đang bận công tác ở nước ngoài, đột nhiên nhận được tin nhắn của cô.
Hơn nữa còn là một tin nhắn có thể lật đổ ấn tượng của anh về cô.
Anh không lên tiếng.
Quý Yên chẳng thèm bận tâm, lời đã nói, chuyện cũng đã làm, bây giờ con của hai người cũng đã lớn rồi.
Cô nói: “Mau nói đi.”
Anh ung dung đáp: “Muốn biết à?”
“Đương nhiên.” Cô nói “Không muốn biết thì em đã không hỏi anh rồi.”
Vương Tuyển gật đầu: “Nói ra thì có lợi ích gì?”
“?”
Quý Yên lùi ra xa anh một chút: “Vương Tuyển, anh đừng có lần nào cũng giở trò này ra, em cũng có lúc không bị mắc lừa đâu.”
“Ồ.” Anh cực kỳ bình tĩnh nói “Hóa ra em cũng không muốn biết đến thế.”
“…”
Quý Yên tức đến nỗi lập tức cắn anh một cái, anh dường như rất hưởng thụ: “Có thể làm lại lần nữa không?”
Quý Yên định từ trên người anh bước xuống, anh giữ lại, cô mất thăng bằng, ngã vào người anh, cô ngẩng đầu lên, còn anh cúi đầu, đỡ cô ngồi dậy ngay ngắn.
Lần này, Quý Yên có chút ngại ngùng thật.
Cô nói: “Anh còn đùa giỡn em nữa. Anh tin em làm như buổi chiều, đuổi anh ra ngoài ngủ không.”
Vương Tuyển nói: “Anh tin.”
Quý Yên đang đắc ý thì lại nghe anh nói: “Nhưng anh nghĩ em sẽ không làm thế, em không nỡ.”
“…”
Anh chính là điểm yếu của cô. Anh biết rất rõ ràng, tường tận.
Quý Yên dứt khoát tung ra chiêu cuối: “Anh đã biết em yêu anh đến thế này rồi, anh không thể thỏa mãn trí tò mò của em được sao?”
Vẻ đáng thương tội nghiệp, cúi đầu đúng lúc để tỏ ra thảm thương, ai mà chẳng biết làm.
Vương Tuyển thích nghe cô nói cô yêu anh nhất, anh nhất định sẽ giơ tay đầu hàng.
Quý Yên tự cho rằng mình làm rất tốt, hơn nữa còn vô cùng tự tin.
Vương Tuyển nắm lấy tay cô, người ghé sát lại gần cô, không lâu sau, anh ôm lấy eo cô, ghé vào tai cô nói: “Anh có thể dùng một cách khác để thỏa mãn em.”
Quý Yên: “!!! Anh…”
Chưa đợi cô nói hết câu, một trận trời xoay đất chuyển, cô bị đặt lên giường, còn Vương Tuyển thì cúi người nhìn cô.
Anh ở trên, cô ở dưới, ánh sáng trong phòng đều bị thân hình anh che khuất, rơi trên người cô là một mảng tối mờ.
Quý Yên nói nhỏ: “Đừng hòng dùng cách này để quyến rũ em, em sẽ tức giận đấy.”
Vương Tuyển cúi đầu xuống, mũi chạm vào mũi cô, anh nói: “Anh quyến rũ trước, lát nữa em ngủ rồi, ngày mai tỉnh dậy cũng gần như sẽ quên mất phải tức giận chuyện gì thôi.”
Quý Yên thật sự tức giận rồi: “Vương Tuyển, anh…”
Anh không cho cô cơ hội nói chuyện, hôn cô, vừa hôn vừa nói: “Anh thích em gọi tên anh, lát nữa gọi thêm mấy lần nữa nhé.”
Quý Yên cứ như vậy bị anh quyến rũ đến nửa đêm.
Về sau, cô thật sự mệt, liên tục ngáp ch** n**c mắt, Vương Tuyển giúp cô tắm rửa sạch sẽ, bế cô lên giường đắp chăn, v**t v* gò má cô rồi nói: “Vất vả cho em rồi, em ngủ trước đi, anh qua xem An An.”
Anh sảng khoái vô cùng, tinh thần lại càng tốt. Quý Yên thì không còn chút sức lực, gật đầu rồi nhắm mắt ngủ.
Còn về chuyện cô muốn biết, chuyện cô định tức giận, đều bị cô quên sạch sành sanh.
Ngày hôm sau, Quý Yên không phụ sự mong đợi mà ngủ nướng.
Tỉnh dậy, cô mở điện thoại ra xem, mười giờ.
Nhìn lại tên đầu sỏ Vương Tuyển, sớm đã không biết tung tích ở đâu, ánh nắng bên ngoài chiếu vào cửa sổ, cả căn phòng sáng sủa ấm áp.
Cô gãi gãi đầu, rửa mặt xong, thay một bộ quần áo rồi mở cửa phòng ngủ.
Từ phòng khách truyền đến giọng của An An: “Mẹ nuôi, sao mẹ vẫn chưa dậy ạ?”
Giang Dung Dã nói: “Mẹ đi làm mệt, đang nghỉ ngơi.”
Quý Yên nghĩ, vẫn là bạn bè chu đáo, Vương Tuyển thì tính là cái thá gì.
An An lại nói: “Mẹ còn chưa ăn sáng, bố nói không ăn sáng không tốt cho sức khỏe.”
Giang Dung Dã an ủi cô bé: “Mẹ con không thích ăn cơm cho lắm, không ăn một bữa cũng không sao đâu.”
“Thật ạ?”
“Thật đó, bảo bối, mẹ nuôi còn lừa con sao?”
An An lại đi chơi xếp hình.
Quý Yên đứng bên cạnh, ôm trán, đây mà là bạn tốt chu đáo gì chứ, nói xấu cô trước mặt con gái.
Giang Dung Dã cười xoa đầu An An, một cái liếc mắt vô tình, thấy Quý Yên đang đứng ngay sau lưng, bèn nói: “Ối, người bận rộn dậy rồi à?”
An An quay đầu nhìn thấy cô, buông khối xếp hình trong tay, chạy lại ôm chân cô, ngẩng đầu cười tủm tỉm: “Mẹ, cuối cùng mẹ cũng chịu dậy rồi.”
Một chữ ‘chịu’ thật hay.
Quý Yên cúi xuống bế cô bé lên nói: “Nhớ mẹ à? Không phải còn có mẹ nuôi chơi với con sao?”
An An liếc nhìn Giang Dung Dã, rồi lại nhìn Quý Yên, cuối cùng ôm chặt lấy Quý Yên nói: “Con thích mẹ nuôi chơi cùng, cũng nhớ mẹ nữa.”
Tuổi còn nhỏ mà đã biết cân bằng hai bên rồi.
Giang Dung Dã đi tới nói: “An An đúng là giống cậu, rất biết ăn nói.”
Quý Yên nói: “Thế à? Tớ biết ăn nói sao?”
Giang Dung Dã nói: “Cậu đừng có được khen rồi còn ra vẻ.”
Cô ấy nói xong liền đi đến phòng ăn, Quý Yên đặt An An xuống, An An nhìn hai người một lúc, rồi chạy ra phòng khách bê khối xếp hình lại, ngồi chơi trên chiếc sofa nhỏ bên cạnh.
Quý Yên nói: “Tớ được khen chỗ nào, ai vừa mới bôi nhọ tớ đấy.”
Giang Dung Dã lắc đầu cười, hâm nóng bữa sáng cho cô, nói: “Chồng cậu nấu cháo cho cậu rồi đấy.”
Nhắc đến Vương Tuyển, Quý Yên không khỏi nghĩ đến chuyện tối qua, rồi lại nhớ ra mình lại bị anh qua mặt một vố, mặt đỏ bừng, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Anh ấy đâu rồi, còn chồng cậu nữa?”
Giang Dung Dã đặt bữa sáng đã hâm nóng xong trước mặt cô, nói: “Họ đi xem ván lướt sóng trước rồi, xem xong buổi chiều chúng ta lại đi.”
Quý Yên nói một tiếng: “Cảm ơn.”
Ăn sáng xong, Quý Yên chơi xếp hình với An An một lúc, còn Giang Dung Dã bên cạnh thì bị một cuộc điện thoại công việc níu chân nửa tiếng đồng hồ.
Quý Yên hỏi: “Sao nghỉ phép rồi mà vẫn còn công việc vậy?”
Giang Dung Dã đặt điện thoại sang một bên nói: “Công việc là thế đấy, càng muốn rảnh rỗi thì nó lại càng tìm đến cậu.”
Không biết có phải câu nói này có tác dụng hay không, chẳng bao lâu sau, điện thoại của Quý Yên cũng reo lên.
Nhìn thấy là cuộc gọi từ Thâm Thành, ghi chú còn là Thi Hoài Trúc, cô đưa cho Giang Dung Dã xem, nói: “Giúp tớ trông An An nhé, tớ đi nghe điện thoại.”
Cô đi ra hành lang bên ngoài, bước trên nền nắng, nghe đầu dây bên kia Thi Hoài Trúc nói: “Quý Yên, tôi biết là cô đang nghỉ phép, nhưng cuộc điện thoại này liên quan đến công việc của cô, tôi không thể không làm phiền cô.”
Quý Yên cười nói: “Sư phụ, sao đến anh cũng khách sáo thế.”
Mục đích của cuộc gọi này là Thi Hoài Trúc muốn xác nhận với cô một vài chuyện về công ty Thiết bị điện Ức Gia.
Anh ta hỏi khá phức tạp, không phải là chuyện có thể nói rõ trong đôi ba câu, Quý Yên nói: “Tôi đi mở máy tính, chúng ta gọi video.”
Cúp điện thoại, Quý Yên đi vào trong, cách đó không xa Vương Tuyển và Khương Diệp vừa hay quay lại, Khương Diệp nói: “Là Quý Yên kìa.”
Vương Tuyển nhìn qua, đúng là Quý Yên, mặc một bộ đồ ở nhà thoải mái, quay lưng về phía họ đi vào trong, dáng người cao ráo.
Anh đột nhiên nhớ lại câu hỏi mà tối qua cô cứ truy vấn mãi.
Anh nhướng mày, bước nhanh về phía cô, sau lưng là tiếng cười nhạo của Khương Diệp, anh không để tâm, chỉ đi về phía Quý Yên.
Quý Yên vừa đi đến cửa, một bàn tay sau lưng đã mở cửa nhanh hơn cô một bước.
Cô gần như không cần nhìn, không cần đoán, cũng biết người sau lưng là Vương Tuyển, nhưng cô vẫn nhìn sang.
Vương Tuyển mày mắt vô cùng thanh tú: “Ăn chưa?”
May mà câu đầu tiên anh quan tâm là cô đã ăn chưa, tâm trạng Quý Yên rất tốt: “Cháo anh nấu khá ngon.”
Xem ra là đã ăn rồi.
Vương Tuyển mở cửa cho cô, nói: “Buổi chiều đi lướt sóng nhé?”
Quý Yên nói: “Được thôi, nhưng bây giờ em cần gọi video cho sư phụ của em đã.”
Chuyện nghỉ phép mà vẫn có công việc tìm đến như thế này, trước đây Vương Tuyển thường xuyên gặp phải, anh choàng vai cô đi vào, nói: “Đi đi, bọn anh đợi em.”
Vào trong nhà, Giang Dung Dã và An An đồng loạt nhìn qua.
Quý Yên có chút ngại ngùng, nói: “Vậy em vào trước nhé, nửa tiếng là xong.”
Cửa phòng đóng lại, Vương Tuyển nhìn một lúc, đi ra phòng khách rót một ly nước, mang vào cho cô, rồi lại đi ra.
Giang Dung Dã sờ đầu An An nói: “Bảo bối, thấy chưa?”
An An hỏi: “Thấy gì ạ?”
“Thấy bố tốt với mẹ thế nào.”
An An “ồ” một tiếng: “Chỉ cần mẹ ở nhà, ngày nào con cũng thấy ạ.”
Giang Dung Dã: “…”
Vương Tuyển đi tới, nói: “Làm phiền cô rồi.”
Giang Dung Dã nói: “Không phiền.”
Khương Diệp bên cạnh tỏ ra tủi thân: “Đừng nhìn An An nữa, nhìn anh đây này.”
Giang Dung Dã ngay cả một ánh mắt cũng không cho anh ta, tiếp tục cùng An An xếp hình, Khương Diệp ra hiệu bằng mắt với Vương Tuyển, thấy khối xếp hình sắp xong, Vương Tuyển hỏi An An: “Bố kể chuyện cổ tích cho con nghe nhé?”
An An lúc này mới nhớ ra tối qua đã quên nghe chuyện cổ tích, gật đầu, “Dạ.”
Rồi lại nhìn sang Giang Dung Dã, dang tay ôm cô ấy một cái nói: “Mẹ nuôi, cảm ơn mẹ đã chơi với con.”
Giang Dung Dã thấy dáng vẻ bày tỏ tình cảm này của cô bé giống hệt Quý Yên, bèn sờ sờ má cô bé nói: “Đi đi con.”
Vương Tuyển dời khối xếp hình đã hoàn thành sang một bên, dắt An An về phòng.
Khương Diệp thấy người đi rồi, liền sáp lại gần, nói: “Dung Dung, tối qua em đã không để ý đến anh rồi, hôm nay em đừng không để ý đến anh nữa nhé.”
Giang Dung Dã mặt không cảm xúc: “Sao, còn muốn bị đá xuống giường à?”
Khương Diệp lắc đầu, nhưng vẫn nói: “Đá cũng không phải là không được, em nhẹ tay một chút.”
Giang Dung Dã tức giận đẩy anh ta một cái, Khương Diệp lại sáp lại gần nói: “Em có thích An An không?”
“Đừng có lừa em sinh con, em không chăm đâu.”
“Anh chăm.” Khương Diệp đảm bảo “Anh có thể chăm tốt hơn Vương Tuyển.”
Còn so bì nữa chứ.
Giang Dung Dã đang định nói thì Vương Tuyển đi ngang qua rót nước, nói: “Cô đừng tin cậu ta, cậu ta đến sữa pha thế nào cũng không biết.”
Nói xong liền biến mất.
Giang Dung Dã nheo mắt: “Còn không phải là lừa em sao?”
Khương Diệp trong lòng kêu oan: “Anh đã có con bao giờ đâu, cũng không cần phải chăm, việc gì anh phải học pha sữa.”
Thấy sắc mặt Giang Dung Dã dịu đi, anh ta vội vàng đảm bảo: “Chỉ cần em lên tiếng, anh về sẽ đi đăng ký lớp học ngay.”
Giang Dung Dã bị anh ta chọc cười.
Khương Diệp vội vàng ôm lấy cô nói: “Chúng ta xem xét thử đi.”
Giang Dung Dã do dự một lúc, nói: “Năm sau rồi nói.”
Khương Diệp thầm nghĩ, chỉ cần cô đồng ý là được.
Buổi trưa, cả nhóm đi ăn trưa, về nghỉ ngơi một tiếng rồi đến bãi biển gần đó. Đó là một bãi biển lướt sóng nổi tiếng, lúc họ đến, trên bãi cát toàn là người.
Quý Yên nhìn thôi đã thấy mệt, nói: “Nói trước nhé, em không chơi đâu.”
Vương Tuyển nói: “Em muốn nằm thì nằm, muốn chơi nước biển thì chơi, tùy ý em.”
Khương Diệp nghe vậy, liền lắc đầu liên tục: “Vương Tuyển, cưng vợ không phải cưng như thế đâu.”
Chưa đợi Vương Tuyển nói, Giang Dung Dã đã lên tiếng: “Vậy anh nói xem phải cưng như thế nào?”
Khương Diệp liền im bặt không nói nữa.
Không lâu sau, Khương Diệp dẫn Giang Dung Dã sang một vùng biển khác, còn Vương Tuyển thì nói nhỏ với An An.
“Sợ không con?”
An An lắc đầu: “Không sợ ạ.”
“Có thể sẽ bị đau cũng không sợ à?”
An An nhìn sang Quý Yên, Quý Yên đi đến bên cạnh cô bé nói: “Không sao, hôm nay không nhất thiết phải lướt sóng, chúng ta có thể xem bố chơi.”
An An nghĩ một lúc, nói: “Vậy mẹ có sợ đau không?”
Chủ đề này ở nhà đã nói qua rồi, Quý Yên trịnh trọng gật đầu nói: “Mẹ sợ, mẹ sợ đau nhất.”
An An cười nhạo cô: “Mẹ chẳng có dũng khí gì cả.”
Quý Yên nghiêm túc nói: “Dũng khí lớn nhất cả đời này của mẹ đều đã dùng hết cho bố con rồi.”
Cô vốn còn định nói, nếu không thì làm gì có con, nhưng sợ An An hỏi dồn, nên thôi, đợi cô bé lớn hơn một chút rồi nói cũng không muộn.
Vương Tuyển đang kiểm tra quần áo trên người An An, nghe thấy câu này, không khỏi nhìn cô.
Quý Yên nhìn lại: “Anh không dám nói, chứ em thì dám.”
Một buổi sáng đã trôi qua, cô vẫn còn tính toán chuyện tối qua.
Vương Tuyển bế An An lên, dắt tay cô, đi về phía biển, vừa đi vừa hỏi: “Vậy em có thể nói thêm vài câu cho anh nghe được không?”
Vẻ mặt An An cũng mong chờ: “Mẹ, con cũng muốn nghe.”
Quý Yên: “…”
Hai bố con nhà này này hợp sức lừa cô đây mà.
Quý Yên lập tức giả vờ tủi thân: “An An, bảo bối, sao con lại cùng bố bắt nạt mẹ?”
Lời vừa dứt cũng là lúc đi đến chỗ nước biển dâng lên, Vương Tuyển đặt An An xuống, An An giẫm lên nước biển, ngẩng đầu nói: “Mẹ, mẹ nói đi mà.”
Quý Yên âm thầm thở dài trong lòng, trẻ con thì hiểu gì chứ, lẽ nào kẻ đầu sỏ không phải là Vương Tuyển sao?
Cô nhìn Vương Tuyển, người sau thản nhiên nhìn cô, cô nói: “Anh là bố, anh nói đi.”
An An đảo mắt, quả nhiên bị dời đi sự chú ý, tay chuyển sang níu lấy chân Vương Tuyển: “Bố ơi, An An muốn nghe.”
Vương Tuyển nhìn một lớn một nhỏ.
Dưới ánh nắng chiều, hai gương mặt giống nhau như đúc đang nhìn anh. Họ là những người quan trọng nhất trong cuộc đời anh sau này.
Vương Tuyển nắm tay Quý Yên, nói: “Em thật sự muốn nghe à?”
Quý Yên khó khăn lắm mới tìm được cơ hội, nói: “Thật hơn cả vàng.”
Vương Tuyển liếc nhìn An An, ghé vào tai Quý Yên, nói: “Chuyện anh muốn nói với em, không dành cho trẻ em, chúng ta về nhà buổi tối anh từ từ nói với em nhé.”
Ai mà tin?
Cảnh mất kiểm soát nửa đêm hôm qua vẫn còn rõ mồn một, Quý Yên nói: “Em không dễ bị lừa như vậy đâu, cùng một chuyện anh đừng lừa em lần thứ hai.”
“Thật mà, lần này không lừa em.” Giọng Vương Tuyển nhẹ nhàng, như lông vũ lướt qua tai cô, khiến trong lòng cô ngứa ngáy từng cơn, anh nói “An An còn nhỏ, chúng ta nói riêng nhé.”
Quý Yên cúi đầu nhìn An An.
An An sáng ngời đôi mắt to, trong mắt toàn là sự mong đợi.
Anh nói không phải không có lý.
Quý Yên nói: “Được thôi.”
Vương Tuyển rời khỏi người cô, nụ cười trên môi khá sâu.
An An lại cảm thấy mình bị lãng quên: “Bố mẹ, hai người có phải quên An An rồi không?”
Vương Tuyển sờ đầu cô bé, nói: “An An muốn nghe bố nói gì?”
An An nghĩ một lúc, tựa vào người Quý Yên, nói: “Lời mà bố muốn nói với mẹ ạ.”
Lời vừa dứt, cả Quý Yên và Vương Tuyển đều sững sờ, sau đó đều bật cười.
Quý Yên khẽ vẩy nước biển, vẩy lên chân anh, nói: “Nhanh lên, con gái muốn nghe kìa.”
An An cười tủm tỉm.
Vương Tuyển cúi mắt, nhìn hai người, nói: “An An, muốn nghe không?”
An An gật đầu.
Vương Tuyển ghé sát trước mặt Quý Yên, trong đôi mắt mở to của cô, anh hôn lên má cô một cái.
An An ngây người, còn Quý Yên thì đỏ mặt.
Vương Tuyển như không có chuyện gì xảy ra mà đứng thẳng người.
Hồi lâu sau, An An nói: “Bố, bố giở trò lưu manh.”
Quý Yên cúi gằm mặt xuống, hai vai run lên bần bật.
Vương Tuyển bế cô bé lên, nói: “Bố không phải giở trò lưu manh, bố đang nói chuyện với mẹ đó.”
An An còn nhỏ, không hiểu, nhưng cô bé có thể học theo, cô bé gọi: “Mẹ.”
Quý Yên ngẩng đầu, trên mặt là nụ cười không thể che giấu được.
An An lập tức lao về phía cô, ôm lấy mặt cô hôn một cái chụt, sau đó rất đắc ý khoe với Vương Tuyển: “An An cũng muốn nói chuyện với mẹ.”
Vương Tuyển & Quý Yên: “…”
An An làm xong chuyện mình muốn làm, từ trên người Vương Tuyển tuột xuống, đá nước biển chơi.
Quý Yên nhìn cô bé, chọc chọc vào khuỷu tay Vương Tuyển: “Anh nói xem con bé giống ai?”
Vương Tuyển choàng vai cô nói: “Giống em.”
Quý Yên cũng cảm thấy vậy, vô cùng tự hào: “Anh chăm con bé lâu như vậy, kết quả là nó vẫn giống em hơn.”
Vương Tuyển chỉ cười.
Ngày đầu tiên, so với lướt sóng, An An thích chơi nước biển hơn, hai người cùng cô bé chơi, chơi thỏa thích rồi lại ra bãi cát xây lâu đài cát.
Họ chơi đến hoàng hôn, ánh sáng màu cam từ xa chiếu xuống, nhuộm đầy mặt đất, họ mới trở về khách sạn.
Buổi tối, Giang Dung Dã và Khương Diệp có sắp xếp khác, hai gia đình tách ra.
Quý Yên tắm cho An An xong, thay cho cô bé một bộ quần áo sạch sẽ, dắt cô bé ra ngoài, Vương Tuyển bên cạnh cũng vừa từ phòng tắm bước ra.
An An chạy tới, ôm chân anh nói: “Mẹ nói đi ăn hải sản.”
Vương Tuyển đặt khăn tắm sang một bên, bế cô bé lên, chấm nhẹ vào mũi cô bé nói: “Là con muốn ăn chứ gì?”
An An mân mê hai ngón tay, quay đầu cầu cứu Quý Yên.
Quý Yên rót cho cô bé một ly nước, An An nhận lấy, hai tay bưng uống, Quý Yên lúc này mới nói: “Là em muốn ăn.”
Vương Tuyển không tin, An An đã muốn ăn hải sản từ rất lâu rồi, nhưng dạo trước lúc trời mới bắt đầu nóng lên, cơ thể cô bé có chút dị ứng, Vương Tuyển bắt cô bé kiêng ăn hải sản cho đến tận bây giờ. Có lẽ là nhịn lâu quá, An An không muốn nhịn nữa.
Bố nghe lời mẹ, bên bố không được thì cô bé tìm mẹ, mẹ rất sẵn lòng giúp cô bé.
Đã hai tháng trôi qua, cũng đã được bác sĩ kiểm tra, xác định không sao, Vương Tuyển nói: “Vậy bố đặt nhà hàng nhé?”
An An gật đầu lia lịa.
Sửa soạn một phen, cả gia đình ra ngoài.
Là một địa điểm du lịch, Tam Á đâu đâu cũng náo nhiệt, tháng tám cũng là thời gian học sinh được nghỉ hè, đi dọc đường, nhìn thấy rất nhiều trẻ em, theo sau là phụ huynh.
Quý Yên: “Sau này mỗi năm nghỉ hè nghỉ đông chúng ta dành thời gian đưa An An ra ngoài chơi nhé.”
An An vừa nghe đến chơi, liền nói: “Dạ.”
Quý Yên cười, sờ đầu cô bé, nhìn sang Vương Tuyển, Vương Tuyển nói: “Anh lúc nào cũng được.”
Anh đúng là lúc nào cũng được.
Từ khi An An ra đời, trọng tâm của anh đều đặt vào việc nuôi dạy con cái.
Quý Yên nói: “Vậy quyết định thế nhé?”
Vương Tuyển “ừ” một tiếng, nói: “Anh sẽ ghi nhớ giúp em.”
Quý Yên nhướng mày.
Họ ở Tam Á chơi một tuần, ba ngày còn lại, Vương Tuyển nói, Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri nhớ An An rồi, họ sẽ bay thẳng từ Tam Á đến Quảng Thành, đến lúc đó hết kỳ nghỉ sẽ về lại Thâm Thành.
Khương Diệp và Giang Dung Dã thì muốn ở lại Tam Á cho đến hết kỳ nghỉ mới về Thâm Thành, hai gia đình tách ra.
Về đến Quảng Thành, Quý Nghiên Thư nhìn thấy An An, mấy tháng không gặp, An An lại lớn hơn một chút, gương mặt này, tính cách này chính là phiên bản thu nhỏ của Quý Yên, bà bất giác đỏ hoe mắt, bỗng chốc nhớ lại những năm tháng chăm sóc Quý Yên.
Ở nhà, An An có bố mẹ dẫn đi chơi, hai người liền rảnh rỗi. Buổi chiều, Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri dẫn An An ra sân ăn dưa hấu, Quý Yên đứng bên cửa sổ tầng hai, nhìn hai người già một người trẻ trong sân.
Cảnh tượng này dường như đưa cô trở về thời thơ ấu.
Quý Nghiên Thư công việc bận rộn, thường xuyên phải đi công tác và tăng ca, Thẩm Ninh Tri cũng bận, nhưng ông là giáo viên, bận rộn có giờ giấc cố định, mỗi năm vào tháng bảy tháng tám oi bức, ông thường ra ngoài mua một quả dưa hấu về ướp lạnh, đợi Quý Yên và Thẩm Nho Tri tỉnh dậy, rồi cắt ra, ba người ngồi trong sân ăn.
Khi Quý Nghiên Thư cuối tuần được nghỉ không phải tăng ca không phải đi công tác, thì là cả nhà bốn người ngồi trong sân, một tay quạt, một tay cầm dưa hấu gặm.
Quý Yên lười, liền bê quạt điện trong nhà ra, hai tay bưng dưa hấu, vừa thổi quạt điện vừa ăn ngấu nghiến.
Bây giờ, Quý Yên nhìn An An đang ngồi trước quạt điện, cầm dưa hấu gặm ngon lành, bên cạnh là Quý Nghiên Thư cầm khăn tay lau nước dưa hấu dính vào áo cho cô bé.
Sau lưng có tiếng bước chân vang lên, Quý Yên quay đầu, Vương Tuyển đi tới, cô vẫy tay với anh, nói: “Mau qua đây xem này.”
Vương Tuyển đi đến bên cạnh cô, nhìn xuống cửa sổ.
An An đang ăn dưa hấu, hai bàn chân nhỏ đung đưa rất vui vẻ.
Vương Tuyển cười: “Hồi nhỏ em cũng vậy à?”
Cũng.
Một chữ thật hay.
Quý Yên tựa vào người anh, gật đầu nói: “Lúc nhỏ, vào mùa hè em mong chờ nhất chính là quả dưa hấu bố để trong tủ lạnh.”
An An đã ăn xong một miếng, Thẩm Ninh Tri đem vỏ quả đặt sang một bên, lấy cho cô bé một miếng khác.
Khóe môi Vương Tuyển khẽ cong lên, nói: “Anh xuống lầu lấy lên cho em nhé?”
Quý Yên cười cọ cọ trong lòng anh: “Em không phải trẻ con nữa.”
Dưới sân, An An quay đầu, nhìn thấy họ đang đứng trên lầu, liền gọi: “Bố mẹ xuống ăn dưa hấu đi ạ.”
Nghe thấy tiếng gọi, Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri cũng nhìn lên.
Quý Yên cảm thấy quá mất mặt, sao bộ dạng nũng nịu của cô với Vương Tuyển lại bị bố mẹ nhìn thấy thế này.
Quý Nghiên Thư cười nói: “Xuống đi, bố các con có để phần cho các con đấy.”
Quý Yên nói: “Tụi con xuống ngay ạ.”
Miệng thì nói vậy, nhưng cô lại kéo Vương Tuyển trốn sang một bên, xác nhận người dưới lầu không nhìn thấy nữa, mới nói: “Sao anh không nhắc em?”
Vương Tuyển không hiểu: “Nhắc gì?”
“An An nhìn thấy chúng ta rồi.” Quý Yên cúi đầu, tựa vào lồng ngực anh, dùng trán cụng nhẹ từng cái “Bố mẹ cũng thấy rồi.”
Vương Tuyển suy nghĩ một lúc, mới hiểu ý trong lời nói của cô, không khỏi trêu chọc cô: “Con cũng có rồi, em còn sợ à?”
Quý Yên dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh, Vương Tuyển cười rạng rỡ, cô nói: “Ở chỗ bố mẹ em mãi mãi là trẻ con, trẻ con nào mà không sợ bố mẹ biết mình yêu sớm chứ.”
Yêu sớm?
Vương Tuyển nhướng mày: “Nói đến chuyện này, anh vẫn có chút tiếc nuối.”
Anh tiếc nuối cái gì?
Vương Tuyển nói: “Quý Yên thời cấp ba chắc hẳn rất thú vị, anh rất tiếc vì đã bỏ lỡ Quý Yên của thời đó.”
Quý Yên: “…”
Một Nam một Bắc, môi trường sống khác nhau, lại không có họ hàng liên quan, họ căn bản không có cơ hội gặp gỡ.
Anh lấy đâu ra mà tiếc nuối.
Quý Yên nói: “Anh nói nhăng nói cuội còn giỏi hơn cả em.”
Vương Tuyển ôm cô hôn một cái: “Anh nói đều là lời thật lòng.”
Quý Yên nói: “Được rồi, còn ở đây nữa thì An An sẽ gọi người đấy.”
Vương Tuyển chẳng thèm quan tâm, hôn lên khóe môi cô, nói: “Cứ để con bé gọi.”
Đúng là bố ruột mà, thật nhẫn tâm.
Quý Yên nghĩ, An An cái đồ ham ăn này, chắc chắn sẽ ưu tiên việc ăn uống, đâu còn hơi sức đâu mà để ý đến bố mẹ, thế là cô cũng gạt bỏ mọi suy nghĩ mà hôn Vương Tuyển.
Đêm trước khi về Thâm Thành, An An ngủ ở phòng bên cạnh, có Quý Nghiên Thư trông.
Quý Yên và Vương Tuyển nói chuyện khe khẽ, nói qua nói lại, lại quay về chủ đề đêm đó.
Ngón tay cô điểm nhẹ lên cằm Vương Tuyển nói: “Câu hỏi đó anh vẫn chưa cho em biết câu trả lời.”
Vương Tuyển hiển nhiên là đã quên, nắm lấy tay cô, cầm trong tay n*n b*p, nói: “Câu hỏi gì?”
Quý Yên nghĩ, tối nay nhất định phải có được câu trả lời.
Không có được cô sẽ đá anh xuống ngủ dưới sàn. Bây giờ là mùa hè, sẽ không khiến anh bị cảm lạnh.
Nghĩ vậy, cô nhích người, bò lên người anh nói: “Anh vẫn chưa nói cho em biết, tối hôm Tết đó khi nhận được tin nhắn của em anh đã nghĩ gì.”
Cô thật sự rất tò mò, khi đó anh đối với cô còn chưa thể gọi là quen biết, mối quan hệ cũng chỉ có một đêm đó.
Làm thế nào mà anh lại đồng ý với lời đề nghị hết sức hoang đường đó của cô.
Vương Tuyển nói: “Thật sự muốn biết à?”
Cô gật đầu, nắm lấy tay anh áp lên má mình nói: “Nói cho em biết đi, câu trả lời nào em cũng có thể chấp nhận.”
Cho dù…
Là về mặt thể xác…
Quý Yên đang nghĩ thì Vương Tuyển nói: “Anh có cảm tình với em.”
Hả?
Quý Yên không bao giờ ngờ được câu trả lời lại là như vậy.
Một câu trả lời ngoài sức tưởng tượng.
Vậy có nghĩa là ngay từ đầu, anh đã có cảm tình với cô rồi?
Sớm như vậy sao?
Lần trước anh rõ ràng không nói như vậy, thời gian phải lùi lại một chút.
Cô mừng rỡ vô cùng: “Thật sao?”
Anh “ừ” một tiếng: “Chắc chắn như đinh đóng cột.”
Cô cảm thấy như đang mơ: “Không phải dỗ em vui chứ?”
Vương Tuyển nói: “Không cần thiết.”
Quý Yên trong lòng vui như mở hội, nhưng miệng vẫn làm cao với anh: “Hóa ra anh ngay cả lừa em vui cũng không muốn.”
Vương Tuyển cười cười, có chút bất đắc dĩ: “Chuyện quan trọng như việc em vui, tại sao anh phải lừa em?”
Cô cười tủm tỉm hôn lên cằm anh một cái nói: “Anh thật biết ăn nói.”
Vương Tuyển đưa tay ra, chạm vào cằm cô, sau đó ngón tay men theo gò má đi lên, cuối cùng dừng lại ở giữa hai hàng lông mày của cô.
Anh nhìn cô, dường như đang hồi tưởng điều gì đó.
Có chút thất thần.
Quý Yên nghi hoặc: “Anh đang nhìn gì vậy, em đẹp lắm sao?”
Vương Tuyển hoàn hồn nói: “Không cần nghi ngờ, em rất đẹp.”
Quý Yên mừng ra mặt, không giấu được vẻ đắc ý: “Đương nhiên, nếu em không đẹp, tối đó anh có thể về nhà cùng em sao?”
Câu nói này rất hay
Tối đó là anh tự nguyện về nhà cùng cô.
Vương Tuyển kéo cô về phía trước, choàng tay qua cổ cô, Quý Yên hoàn toàn mất điểm tựa mà ngã vào người anh.
Quý Yên nói: “Đừng quậy, An An và mẹ đang ở phòng bên cạnh, cẩn thận làm ồn đến họ.”
Vương Tuyển nói: “Anh có chừng mực.”
Cô chẳng tin.
Vương Tuyển khẽ nâng cằm cô lên, Quý Yên nhìn anh, trong mắt toàn là ánh sáng, còn có vô số niềm vui sướng.
Lần đó nhận được tin nhắn của cô, tại sao anh lại đồng ý với lời đề nghị của cô.
Vương Tuyển cho rằng đây là một câu hỏi cần phải dùng cả cuộc đời của cô và anh mới có thể trả lời trọn vẹn.
Anh nói: “Anh muốn hôn em.”
Quý Yên nói: “Em biết.”
Vương Tuyển hôn cô, đặc biệt dịu dàng.
Giữa những hơi thở quyện vào nhau, anh dừng lại nhìn cô chằm chằm, trong lòng nghĩ …
Cô không biết, cô sẽ không bao giờ biết, cái đêm đó, cái đêm bị cô đưa về nhà, trong vô số lần thân mật, mỗi một lần anh đều muốn hôn cô.
Anh muốn hôn cô.
Câu nói này giống như nói cho Quý Yên của đêm đó nghe.
Nhưng thời gian không cho phép, Quý Yên của đêm đó không thể nào nghe được.
Nhưng anh có thể sau nhiều năm, bù đắp lại câu nói mà đêm đó đã không kịp nói ra.
Sau một hồi triền miên, Vương Tuyển ôm cô nói: “Quý Yên, anh yêu em.”
Quý Yên nói: “Đây không phải là sự thật hiển nhiên sao?”
Vương Tuyển hôn lên trán cô.
Quý Yên ôm lại anh nói: “Anh có vẻ hơi lạ.”
Anh giải tỏa nghi hoặc cho cô: “Anh đang vui.”
Quý Yên liền cười: “Nào nào nào, nói cho em biết anh đang vui chuyện gì?”
Vương Tuyển nói: “Muốn nghe không? Câu chuyện này hơi dài.”
Quý Yên lập tức hiểu anh định nói gì.
Vương Tuyển nắm lấy tay cô, nắm thật chặt nói: “Câu chuyện này một mình anh nói không hết, cần có em cùng anh.”
Quý Yên cười sửa lại lời anh: “Trước đây chỉ có anh và em, bây giờ có thêm An An nữa.”
Vương Tuyển nghĩ, cuộc sống là như thế nào?
Anh cúi đầu, Quý Yên đã nhắm mắt ngủ rồi, hơi thở của cô vô cùng đều đặn.
Anh nhẹ nhàng hành động, hôn lên trán cô.
Dáng vẻ cuộc sống của anh chỉ có hai chữ…
Quý Yên.