GIỚI THIỆU:
Ta là tiểu thiếp được đưa vào phủ để xung hỉ khi Tống Văn Độ nguy kịch.
Hai năm hắn hôn mê bất tỉnh.
Ta đốt hương cầu nguyện, tìm thầy hỏi t.h.u.ố.c, ngày ngày túc trực bên giường tận tâm hầu hạ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trong phủ ai nấy đều nói ta hiền huệ thục đức, một lòng chân thành.
Nói Tống đại nhân phẩm hạnh cao khiết, có ân tất báo, đợi hắn tỉnh lại nhất định sẽ nâng ta lên làm chính thê.
Nhưng ta là kiểu người tham tiền háo sắc, chẳng có chí hướng lên trời gì cả.
Chỉ muốn tích góp đủ ba nghìn lượng bạc, rồi tìm cớ tự xin rời phủ.
Hiện giờ.
Chỉ còn thiếu sáu trăm lượng.
Nhìn người trên giường từ đầu đến chân chỉ còn tròng mắt là động đậy được.
Ta thở dài, chu đáo đút thêm cho hắn một muỗng t.h.u.ố.c.
Vừa rút tay về.
Cổ tay đã bất ngờ bị mấy đốt xương trắng bệch run rẩy siết c.h.ặ.t.
Người đàn ông chậm rãi mở mắt, nghiến răng thốt ra từng hơi:
“Độc phụ——!”
“Nửa tháng rồi… bổn quan bị ngươi ép uống sống sượng hai mươi bát mê d.ư.ợ.c rồi đấy!!!”
01
Lời còn chưa dứt.
Mí mắt Tống Văn Độ trợn lên, lại hôn mê bất tỉnh.
Trong lòng ta thót một cái.
Suýt nữa làm rơi vỡ cả bát sứ trong tay.
Dường như hắn không cam lòng, đầu ngón tay co giật run run khẽ động.
Ta giật nảy mình.
Cũng chẳng còn để ý tôn ti nữa, ghé sát bên tai hắn, vừa dỗ vừa dọa bằng giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Tống… Tống đại nhân, ngài mà còn động đậy nữa…”
“Hôm nay t.h.u.ố.c này… sẽ phải tăng liều đó nhé.”
Hàng mi dài của người trên giường vẫn run rẩy giãy giụa.
“Thôi được rồi, vẫn nên cho thêm chút nữa vậy.”
Ta c.ắ.n răng, cầm muỗng lại đổ thêm cho hắn hẳn hai ngụm lớn.
Cho tới khi tia giãy giụa cuối cùng giữa hàng mày hắn cũng trở về yên tĩnh, ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Trời đất ơi!
Ta vốn không phải kiểu người giỏi giấu chuyện!
Vì sáu trăm lượng bạc này.
Ta đã giấu kín chuyện vị Đại lý tự khanh đường đường tỉnh lại suốt nửa tháng.
Trong khoảng thời gian ấy, đại phu tới hết đợt này đến đợt khác.
Ngay cả danh y Hạnh Lâm do Tam hoàng t.ử mời đến, bắt mạch nửa ngày cũng chỉ nói mạch tượng của Tống đại nhân trì trệ nặng nề, vẫn cần tĩnh dưỡng, không phát hiện ra chút manh mối nào.
Chỉ là gần đây, dấu hiệu tỉnh lại của hắn ngày càng thường xuyên.
Xem ra hiệu lực của t.h.u.ố.c ngủ ta dùng cũng sắp không ép nổi nữa rồi.
Cũng đến lúc phải báo tin này cho lão phu nhân.
Xin lấy thân khế, thanh toán rõ ràng rồi rời phủ.
Ta vừa xách váy chuẩn bị ra ngoài, mới bước được vài bước, đầu ngón chân chợt co rụt lại.
Không đúng.
Ban nãy trước khi hắn ngất đi.
Hắn gọi là—
Độc phụ?!
02
Điều này có nghĩa là…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn đã nhìn rõ mặt ta rồi?
Đợi t.h.u.ố.c hoàn toàn tan hết.
Đợi hắn nhớ lại mối thù hai mươi bát mê d.ư.ợ.c này.
Với thủ đoạn của một Đại lý tự khanh như hắn.
Ta còn có mạng bước ra khỏi phủ này sao?
Ta càng nghĩ càng sợ.
Càng đi lại càng gần mép giường.
Run run rẩy rẩy moi từ sâu trong túi t.h.u.ố.c mang theo bên người ra thêm một gói Vong Ưu Tán.
“Tống đại nhân, ngài ngàn vạn lần đừng trách ta, cái gọi là oan có đầu nợ có chủ, muốn trách thì trách sáu trăm lượng bạc kia đi, là nó ra tay trước.”
“Ngài yên tâm, t.h.u.ố.c của ta đều là thảo d.ư.ợ.c thiên nhiên nguyên chất, xanh sạch không độc hại.”
“Nhiều nhất… nhiều nhất cũng chỉ xóa ký ức hai năm gần đây của ngài thôi, không tổn hại thân thể đâu.”
Nói xong, ta cạy miệng hắn ra.
Đổ toàn bộ vào.
Phủi lớp bụi t.h.u.ố.c trên tay, ta thở phào một hơi.
Ngay giây tiếp theo.
Ta hung hăng véo đùi mình một cái, cố ép ra hai hàng nước mắt nóng hổi.
Xô tung cửa phòng, lảo đảo lao vào sân.
Kéo giọng hét lớn:
“Người đâu——!”
“Mau đi bẩm báo lão phu nhân!”
“Tổ tông phù hộ! Đại nhân… à không, phu quân hắn tỉnh rồi!”
03
“Con nói là vừa rồi Độ nhi mở mắt rồi? Còn có thể nắm tay con nữa?”
Lão phu nhân nhìn ta, lại nhìn Tống Văn Độ nằm bất động trên giường, kích động đến mức giọng cũng run lên.
Ta cụp mắt xuống, ngoan ngoãn đáp:
“Bẩm lão phu nhân, hoàn toàn là thật ạ!”
“Dù chỉ trong chớp mắt, nhưng tay của đại nhân… quả thật đã động đậy.”
Vành mắt lão phu nhân đỏ hoe, một phen kéo ta vào lòng:
“Đứa trẻ ngoan, đứa trẻ ngoan của ta! Hai năm qua thật sự khổ cho con rồi.”
“Con tụng kinh cầu phúc, khổ luyện y thuật, trên dưới trong phủ đều nhìn thấy cả. Nếu không nhờ con ngày đêm tận tâm chăm sóc, Độ nhi sao có thể có ngày hôm nay?”
“Đợi thân thể nó hoàn toàn bình phục, ta sẽ làm chủ để nó nâng con làm di nương.”
“Nhất định không để thanh xuân của con uổng phí!”
Ách.
Nhưng ta chỉ xem đây là một công việc tháng lĩnh trăm lượng bạc, bao ăn bao ở, còn không cần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng thôi mà!
Giờ hắn tỉnh rồi.
Sau này chắc chắn sẽ cưới vợ.
Có phu quân biết nói chuyện, có chủ mẫu có quyền quyết định.
Di nương?
Không làm nổi chút nào.
Nghe vậy, ta vội vàng thoát khỏi lòng bà, hoảng hốt quỳ xuống:
“Lão phu nhân, vạn vạn không thể!”
“Tống đại nhân là rồng phượng trong loài người, còn thiếp thân chỉ là tư chất cỏ lau liễu yếu. Có thể hầu hạ đại nhân, đã là phúc phận của thiếp thân.”
“Hai năm nay, người đối đãi với thiếp thân hiền hòa, chu cấp ăn mặc, tiền tháng cũng chưa từng thiếu.”
“Nếu không nhờ người năm đó tâm thiện, đến đạo quán bố thí, sao thiếp thân có cơ duyên vì bát tự hợp nhau mà vào phủ làm tân nương xung hỉ? Thiếp thân đã cảm kích vô cùng, tuyệt đối không dám có thêm suy nghĩ không an phận.”
Lão phu nhân nghe mà đau lòng không thôi, khẽ thở dài, vỗ tay ta:
“Đứa nhỏ này, sao tâm tư lại thuần túy đến vậy.”
“Người khác gặp được tạo hóa như thế này, hận không thể cậy ơn ép báo, còn con thì hay rồi, nửa điểm lòng tham cũng không có. Mạng của Độ nhi là do con kéo về, chỉ cần ta còn sống một ngày, nhất định sẽ không để con chịu uất ức.”