Đố Phu

Chương 2



Lời còn chưa dứt, sấm nổ rung trời.

 

"Á ——"

 

Ta sợ đến không dám nói nữa, vội chui vào lòng Ninh Yếm.

 

"Sao ngay cả ông trời cũng oan uổng ta..."

 

Hắn im lặng thở dài, cúi đầu ôm c.h.ặ.t lấy ta.

 

"Ừm."

 

"Thật lòng mà." Dù bản thân không làm gì sai, trong lòng vẫn thấy chua xót.

 

"Hay là, để ta hôn chàng một cái, chàng đừng giận nữa được không?"

 

Ninh Yếm cụp mắt nhìn ta, không nhịn được mà khẽ cười.

 

"Nữ nhân xấu xa này, đúng là biết dỗ người."

 

Ta với hắn quấn quýt đến nửa đêm.

 

Ninh Yếm khuyên ta đi ngủ sớm.

 

Dù sao ngày mai còn phải tiếp khách, ắt hẳn sẽ mệt mỏi.

 

"Ta nhớ mà. Ngày mai là ngày đệ đệ Ninh Trầm trở về."

 

Ta quay người nhìn hắn.

 

"Chàng với đệ ấy quan hệ thế nào?"

 

"Cùng mẹ sinh ra. Ta làm quan, hắn làm thương nhân. Lúc thành thân hắn vốn nên về, nhưng nghe nói bệnh tình quá nặng nên bỏ lỡ."

 

"Vậy sao giờ lại trở về?"

 

"Cũng lớn tuổi rồi, về để bàn chuyện hôn sự."

 

Ninh Yếm đưa tay che mắt ta lại.

 

"Đừng hỏi nữa, ngủ đi."

 

Ta đã mệt mỏi rã rời, chẳng bao lâu liền chìm vào giấc ngủ.

 

Không biết vì sao, lại mộng thấy chuyện cũ nơi chùa xưa.

 

Đêm tuyết lạnh buốt, rét đến run người.

 

Ta ngửa cổ lên, bắt gặp tượng Phật từ bi hiền hậu, xấu hổ đến mức phải vội vàng dời mắt đi.

 

"Đừng sợ, nàng cũng là nữ Bồ Tát của ta mà."

 

Khi ấy giọng nói của Ninh Yếm, hình như có phần khác biệt với bây giờ.

 

Ta không dám nhìn thẳng hắn.

 

"Ngươi thật sự là nam t.ử nhà họ Ninh sao?"

 

Hắn nâng mặt ta lên, chăm chú nhìn ta, hé môi định nói, nhưng giọng nói lại vô cùng mơ hồ.

 

"Tỷ tỷ, ta là người nhà họ Ninh, ta tên là Ninh…"

 

Ta chợt bừng tỉnh.

 

Ninh Yếm đang ngồi bên giường, lạnh lùng nhìn ta.

 

"Phu nhân, đang mộng thấy ai thế? Nhìn xem, mặt đỏ bừng cả rồi."

 

Ta lí nhí đáp: "Không… không có ai cả."

 

Sắc mặt Ninh Yếm trầm xuống, đứng dậy rời đi.

 

Dùng cơm trưa xong, ta theo mẹ chồng – phu nhân nhà họ Ninh – ra cổng chờ Nhị công t.ử Ninh gia trở về.

 

Từ xưa đến nay, người làm mẹ luôn thương con út hơn.

 

Ninh phu nhân cũng không ngoại lệ.

 

Bà hỏi ta, đã biết hôm nay là ngày đệ đệ về, sao Ninh Yếm lại không nghỉ ở nhà.

 

"Phu quân có nói, hôm nay triều đình không có việc, sẽ về sớm."

 

Bà chỉ lạnh nhạt liếc ta một cái.

 

"Tính tình mềm yếu như vậy, ngay cả nam nhân của mình cũng không quản được, đúng là vô dụng."

 

Hồng Trần Vô Định

Ta không dám cãi lời.

 

Ninh phu nhân thương con út, lại bất hòa với trưởng t.ử, cho nên mới ép Ninh Yếm cưới vợ sớm, mong nhờ ta trói buộc hắn lại.

 

Khi ta mới gả vào phủ, bà còn từng dạy ta cách trị chồng.

 

Nhưng hiển nhiên, ta chẳng có bản lĩnh ấy, không nỡ thấy Ninh Yếm đau đớn, ngược lại còn để hắn chiếm hết thế thượng phong.

 

Không lâu trước đây, ta còn nghe hạ nhân bàn tán, rằng mẹ chồng muốn tìm vợ cho Ninh Trầm, tuyệt đối không thể tìm loại phế vật như ta lần nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong lòng ta cũng thấy tủi thân.

 

Rõ ràng đã gả vào danh môn bậc nhất kinh thành, vậy mà lại rơi vào cảnh phu quân không thương, mẹ chồng không quý.

 

Xe ngựa của Ninh Trầm từ xa chầm chậm tiến lại.

 

Ta theo sau mẹ chồng, trong lòng cũng có phần hiếu kỳ, không biết dung mạo Ninh Trầm thế nào.

 

Dù gì cũng là nghe đồn: nam t.ử nhà họ Ninh, ai nấy đều tuấn tú tuyệt trần.

 

Một bàn tay trắng trẻo như ngọc vén màn xe lên.

 

Người kia cúi người bước xuống, khoác ngoại bào, mặc áo trắng, bước nhanh tới trước, lao vào lòng Ninh phu nhân.

 

"Mẫu thân!"

 

Ta còn chưa kịp nhìn rõ mặt mũi.

 

Nhưng giọng nói ấy lại khiến ta thấy quen thuộc đến khó hiểu.

 

Cho tới khi Ninh phu nhân kéo tay hắn, quay đầu giới thiệu với ta:

 

"Đây là tẩu tẩu con, họ Thẩm."

 

Người nọ lúc ấy mới nhìn sang ta, khóe môi khựng lại.

 

Ánh mắt ta chạm vào ánh mắt hắn, cả hai đều vô cùng kinh ngạc.

 

"Ngươi… ngươi với Ninh Yếm sao lại giống nhau như đúc thế này?"

 

Mẹ chồng chẳng buồn đáp lời ta.

 

"Sao thế, phu quân ngươi chưa từng nói, nó và Trầm nhi là một đôi song sinh à?"

 

Tim ta đập dồn dập.

 

Ninh Trầm cũng sững người tại chỗ, sắc mặt tái nhợt thêm vài phần, ngơ ngác nhìn ta.

 

"…Tẩu tẩu? Tẩu là, thê t.ử của ca ca ta?"

 

3

 

"Con bị bệnh đến hồ đồ rồi sao?"

 

Mẹ chồng đưa tay dò trán Ninh Trầm.

 

"Tẩu tẩu con chẳng phải chính là thê t.ử của Ninh Yếm sao? Con còn từng gửi lễ đến đấy, quên rồi à?"

 

Ninh Trầm nhìn ta, thân mình khẽ run, siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.

 

"Tẩu tẩu mạnh khỏe. Sớm biết vậy… ta đã nên về chúc mừng rồi."

 

Lòng ta rối như tơ vò.

 

"Nghe nói khi ấy đệ bị bệnh, dưỡng bệnh là quan trọng nhất, sức khoẻ quan trọng hơn."

 

Ninh Trầm cười khổ.

 

"Phải, khi đó bệnh rất nặng, t.h.u.ố.c lại không tìm ra…"

 

Lời nói đáng thương đến mức mẹ chồng lập tức ôm lấy hắn.

 

"Thôi thôi… đừng nhắc nữa, về nhà thôi."

 

Mọi người trở về phủ.

 

Lúc ta bước qua ngưỡng cửa, suýt nữa vấp ngã.

 

Chính là hắn.

 

Chắc chắn là hắn.

 

Người đã nói sẽ tới cầu thân với ta năm xưa, nhất định là nhị công t.ử Ninh Trầm.

 

Chỉ tiếc khi đó trùng hợp thay, Ninh Yếm cũng vừa ý ta.

 

Trách ta năm ấy quá đỗi vui mừng, chỉ thấy tình lang đúng hẹn mà tới, đâu ngờ lại là một người khác?

 

Chẳng trách Ninh Yếm dày vò ta nhiều năm như vậy.

 

Thì ra, ta thực sự không hề oan uổng hắn.

 

Xong rồi.

 

Nếu để Ninh Yếm biết chuyện, lúc chẳng có người thật hắn đã không chịu để yên, giờ lại thực sự có người, không biết sẽ làm loạn đến thế nào...

 

Xong rồi, xong rồi...

 

Khó trách ông trời đ.á.n.h ta một tiếng sấm!

 

"Thẩm Lệnh Dư?" Mẹ chồng gọi ta, "Nhũ mẫu đã bế Lâm nhi tới, làm mẹ mà chẳng biết trông con sao?"

 

Ta giật mình hoàn hồn.

 

Chỉ thấy mẹ chồng bế Lâm nhi đến trước mặt Ninh Trầm.

 

"Đây là cháu trai của con."