Ta lặng người.
Nghĩ đến những gì Ninh Yếm từng làm với ta, nói thật, cũng chẳng thể gọi là tốt lành gì.
Bỗng bên ngoài vang lên một âm thanh, là đại công t.ử trở về.
Ta giật mình tỉnh táo lại.
"Là Ninh Yếm tới rồi!"
Ta bừng tỉnh, vội đẩy người trước mặt ra.
Không xa phía sau, có tiếng bước chân vang lên, cửa bị đẩy ra, rồi dừng lại.
"A Dư? Nàng… sao lại ở đây?"
4
"Mẫu thân bảo ta đưa tiểu thúc về nghỉ ngơi. Hắn nói không thích bộ trà cụ kia, ta đang định đem đi đổi."
Ta bịa đại một lý do.
"Trà cụ?"
Ninh Yếm bước đến, nắm lấy tay ta.
"Nàng đâu phải hạ nhân, mẫu thân lúc nào cũng như vậy đấy."
Hắn lơ đãng liếc sang Ninh Trầm.
"A Dư đâu có hiểu mấy chuyện ấy, sau này cứ để người khác lo là được."
Ninh Trầm đứng dậy, nhìn hắn, chậm rãi nói: "Nhưng tẩu tẩu đã hứa sẽ giúp ta đổi rồi mà."
Ninh Yếm thoáng khựng lại: "Vậy ngươi muốn đổi loại nào?"
Ánh mắt Ninh Trầm lướt xuống, lướt qua bàn tay hai chúng ta đang nắm c.h.ặ.t.
Hồng Trần Vô Định
"Loại mà ca ca đang dùng, rất vừa ý."
Ninh Yếm tuy không hiểu, nhưng vẫn sai người đi lấy.
Ta vội lên tiếng: "Để ta đi lấy, hai người huynh đệ lâu ngày gặp lại, cứ chuyện trò đi."
Đến tận nửa đêm, Ninh Yếm mới trở về, nói rằng Ninh Trầm cứ giữ hắn không chịu buông.
"Hắn còn muốn ta thức đêm tâm sự cùng hắn, nhưng không có nàng bên cạnh, ta thật sự chẳng ngủ nổi..."
Ninh Yếm chui vào trong chăn, tay chân quấn lấy ta không buông.
"Sao lại không để ý tới ta? Hôm nay mệt sao? Hay mẫu thân lại mắng nàng?"
Ta quay lưng lại với hắn.
"Không có gì."
Ninh Yếm lật chăn, trở mình nằm đối diện ta.
"Hôm nay nàng là lạ, có chuyện gì sao? Nói cho ta nghe đi."
Ta nhìn vào mắt hắn, do dự một chút.
"Cũng không có gì, chỉ là ta có một điều muốn hỏi, khá tò mò. Chẳng hay bệnh của nhà chàng, nếu… Ta nói là nếu thôi nhé, nếu như cô nương lần đầu kia biến mất, thì phải làm sao?"
Ninh Yếm không hiểu: "Thê t.ử sao lại biến mất được?"
"Ta nói là giả dụ mà, cũng chưa chắc là thê t.ử… lỡ như là duyên phận thoáng qua như trong thoại bản thì sao?" Ta khẽ thăm dò.
Hắn vươn tay dài kéo ta vào lòng.
"Nàng nghĩ linh tinh quá rồi. Gia huấn nhà họ Ninh, tuyệt không được lăng nhăng. Nếu đối phương thất tín bạc nghĩa, sau này sống sao nổi?"
Tim ta như thắt lại.
"Vậy nếu xảy ra chuyện như thế, chẳng còn cách nào sao?"
Ninh Yếm đáp: "Chờ người đó c.h.ế.t đi là được. Nhưng dù người ấy c.h.ế.t rồi, cũng không thể gần gũi nữ nhân khác."
"Không được."
Ta không thể c.h.ế.t.
Ninh Yếm sững lại: "Gì cơ?"
"Không có gì."
Ta quấn lấy chăn, quay người đi, "Ngủ thôi."
Ninh Yếm rúc sát vào.
"Nàng cuốn hết chăn rồi, ta lạnh c.h.ế.t mất."
"... Lúc nào chàng cũng nói vậy, sớm muộn gì cũng phải đổi chăn lớn hơn thôi."
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không đổi đâu."
Ta lơ mơ ngủ thiếp đi.
Giữa đêm khuya, có người áp sát bên tai ta thì thầm:
"A Dư, nàng hỏi vậy làm ta trằn trọc mãi không ngủ được. Nàng sẽ không rời bỏ ta, đúng không?"
Ta vô thức khẽ “ừm” một tiếng.
Người ấy lập tức trở nên phấn khích, hôn hít khắp nơi.
Kết quả là tới sáng hôm sau, ta vẫn còn ngái ngủ.
Khi đến thỉnh an mẹ chồng, Ninh Trầm cũng có mặt.
Ninh phu nhân vừa trông thấy ta liền sa sầm nét mặt.
"Ngươi cứ để mặc hắn giày vò như thế à?"
Mặt ta đỏ bừng tức khắc.
May mà Ninh Trầm đứng ra hòa giải:
"Mẫu thân, người đừng giận nữa. Ca ca có thể cưới được tẩu tẩu dịu dàng như vậy, ngay cả nhi t.ử cũng cảm thấy ngưỡng mộ."
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, giọng nói chậm rãi.
"Ta cũng chỉ là lo lắng cho tẩu tẩu thôi… Mà thôi, sao tẩu quay lại sớm thế, nhìn còn tiều tụy thế kia?"
Bà định gọi phủ y đến khám, vậy mà Ninh Trầm lại nhất quyết không chịu.
Mẹ chồng chẳng còn cách nào, thấy ta vẫn đứng đây, liền trừng mắt hỏi sao còn chưa đi.
"Thưa mẫu thân, con muốn đưa Lâm nhi về, thằng bé ở chỗ người cũng hơn một tháng rồi…"
Bà nhìn ta đầy mất kiên nhẫn.
"Con cháu nhà họ Ninh chưa bao giờ nuôi bên cạnh mẹ ruột, ngươi không biết à?"
Ta sững người.
Ninh Yếm… sao chưa từng nói với ta chuyện này?
"Ngươi còn không đi?"
"Mẫu thân, con chỉ muốn nhìn Lâm nhi một chút."
Ninh phu nhân im lặng.
Đúng lúc đó, Ninh Trầm lên tiếng: "Vừa hay ta cũng muốn đi xem, để ta đưa tẩu tẩu đi."
Lúc này bà mới chịu lên tiếng.
Ngoài hành lang, lá trúc xào xạc, ánh sáng phản chiếu vàng óng như mộng.
Ninh Trầm đi bên cạnh ta.
"Tẩu tẩu, nam nhân nhà họ Ninh vốn mang thể chất đặc biệt, ai cũng trọng sắc d.ụ.c cả, nàng nên kiềm chế ca ca một chút."
Tim ta đập thình thịch, nhìn quanh xác nhận không có ai, mới quát khẽ: "Lời đó cũng dám nói ra à?"
Ninh Trầm khựng lại, nghiêng người áp sát, giọng mang theo oán khí.
"Ta cũng chỉ sợ sau này nàng phải chịu khổ."
Ta trừng mắt lườm hắn một cái, quay người bỏ chạy.
Tới nơi, Lâm nhi được chăm sóc rất tốt, lúc này đang ngủ trưa.
Ninh Trầm bảo tất cả hạ nhân lui xuống.
"Năm xưa ca ca ta cũng do tổ mẫu nuôi lớn, chỉ mình ta được ở cạnh mẫu thân. Nàng đừng trách hắn, chỉ là hắn không nghĩ tới thôi."
Ta quay lại nhìn hắn: "Đa tạ."
Hắn cúi đầu, ánh mắt chăm chú: "Nàng thật lòng cảm ơn ta, hay chỉ muốn tránh xa ta?"
"Đương nhiên là thật lòng cảm ơn."
Ninh Trầm cụp mắt xuống, giọng đầy chân thành: "Nàng biết nên cảm tạ ta thế nào mà."
Ta khẽ lùi lại nửa bước.
Ninh Trầm nắm lấy cổ tay ta:
"Tẩu tẩu, nàng và hắn vốn không hợp, người nàng thật sự thích là ta."
Ta vừa định gạt tay ra, hắn nhìn ta một cái, liền chủ động buông tay, thân hình lảo đảo.
"Chàng… làm sao vậy?"
"Ta đau, tẩu tẩu." Hắn ôm lấy n.g.ự.c, đốt ngón tay trắng bệch.
"Ta đi gọi đại phu."
"Không được!" Hắn kéo lấy tay áo ta, "Nếu để người khác biết thì nàng sẽ ra sao?"