"Ngươi coi ta là thứ gì? Lại dám đem nam nhân khác đưa lên giường ta?"
Ninh Yếm sững sờ.
Rất lâu sau hắn mới hoàn hồn, lắp bắp nói: "A Dư, không phải vậy, không phải như nàng nghĩ..."
Ta không để ý tới hắn, quay người rời đi.
Ninh Yếm đuổi theo, ôm c.h.ặ.t lấy ta.
"A Dư, ta sai rồi. Ta chỉ nghe hắn nói, người nàng muốn gả từ đầu vốn không phải ta. Ta sợ hắn nói ra sự thật, sợ nàng sẽ rời bỏ ta, sợ mẫu thân ép nàng đi cứu hắn!"
Hắn khóc đến mức mất kiểm soát.
"A Dư, ta biết mình sai rồi, ta cũng rất đau lòng..."
Ta mạnh tay đẩy hắn ra.
"Nhưng ngươi cũng không thể làm như vậy!"
Ta lấy ra tờ thư hòa ly, đặt lên bàn.
"Ninh Yếm, hôn sự của chúng ta chấm dứt tại đây."
Ninh Yếm cầm lấy tờ giấy mỏng manh ấy, thất thần nhìn ta.
"Nàng đã thề, sẽ không rời bỏ ta."
Trong lòng ta đau nhói.
"Tất cả đều không còn tính nữa."
Toàn thân Ninh Yếm cứng đờ.
Ngay khi ta định bước ra ngoài, hắn đột nhiên xé nát tờ thư hòa ly thành từng mảnh.
"A Dư, nếu nàng hòa ly với ta, ta sẽ ôm Lâm nhi cùng nhau đi c.h.ế.t!"
Ta không thể tin nổi mà quay người lại.
"Chẳng lẽ lúc trước ngươi muốn sinh con, là để uy h.i.ế.p ta?"
Ninh Yếm chậm rãi quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn ta, khóc đến đỏ cả mắt mũi.
"A Dư, ta chỉ sợ nàng sẽ không cần ta nữa."
9
Ta tạm thời trở về nhà mẹ đẻ.
Mẫu thân hỏi ta xảy ra chuyện gì, ta lại không dám nói rõ đầu đuôi.
Người liền muốn dẫn ca ca ta tới Ninh phủ để đòi lại công bằng.
Chỉ là còn chưa kịp bước ra khỏi cửa, Ninh phủ đã có người đến.
Nghe nói là Ninh Yếm đích thân tới, mang theo lễ vật hậu hĩnh, tới cửa nhận lỗi.
Mẫu thân tới khuyên nhủ ta. Phu thê một trường, có chuyện gì thì cứ từ từ nói cho rõ.
"Ta thấy chàng rể kia của con cũng là người không tệ."
Dứt lời, mẫu thân rời đi, Ninh Yếm liền bước vào.
Ta ngồi bên giường, giận dỗi không lên tiếng.
"Tẩu tẩu?" Người kia bỗng nhiên xuất hiện.
Ta giật nảy mình, vội vàng bịt miệng hắn lại.
"Sao lại là ngươi?"
Ninh Trầm chớp chớp mắt.
"Ca ca đang ôm hài t.ử ở nhà mà khóc đây, ta lén chạy tới thăm nàng."
Ta lạnh mặt, thu tay về.
"Ngươi cũng chẳng phải thứ tốt lành gì."
Ninh Trầm cụp mắt, nơi đuôi mắt hơi ươn ướt.
"Ta biết, trong lòng nàng, ta chẳng thể so với huynh ấy. Có lẽ huynh ấy nói không sai, là do ta không biết giữ mình, không nên ban đầu chưa danh phận đã trao thân cho nàng, nên cả đời này cũng chẳng có danh phận gì cả."
Ta có chút áy náy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ninh Trầm, là ta phụ lòng ngươi. Ngươi đừng để tâm lời hắn nói."
Hắn bỗng nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay ta, đặt lên n.g.ự.c mình.
"Nếu nàng thật lòng muốn rời khỏi ca ca, nếu không chê ta, thì có thể cho ta được bầu bạn cùng nàng một thời gian được không?"
Ta kinh ngạc: "Ngươi điên rồi sao? Đây là nhà mẹ đẻ ta đó…"
Ninh Trầm nghiêng người, ghé sát bên tai ta thì thầm.
"Chính là vì là nhà mẹ đẻ nàng nên mới tốt, sẽ không ai biết quan hệ giữa ta và nàng. Ta đã nói với mẫu thân nàng rồi, rằng ta sẽ ở lại vài ngày."
Tim ta đập dồn dập.
"Ngươi muốn ở lại cùng ta thêm mấy ngày?"
Bàn tay Ninh Trầm càng lúc càng không đứng đắn.
"Ta muốn làm một người phu quân danh chính ngôn thuận, ít nhất là vài ngày."
Ninh Trầm không nói chơi.
Hắn thật sự ở lại phòng ta.
Ta ngủ giường, hắn ngủ sạp.
Ai nấy đều tưởng hắn là đại công t.ử Ninh phủ, xem chúng ta như đôi phu thê ân ái mặn nồng.
Ra ngoài, Ninh Trầm luôn bắt ta gọi hắn là "phu quân".
Trước mặt người ngoài, ta không dám vạch trần.
Dù sao nếu về phòng, để hắn nắm được cơ hội, thì hắn sẽ càng ngày càng làm tới.
Không biết bao nhiêu lần nửa đêm trèo lên giường nằm cùng ta.
Nửa đêm, ta khát nước, hắn còn đút ta uống.
"Ngươi đã ở lại đây sáu ngày rồi, nhỡ đâu ca ca ngươi tìm tới thì sao, mau về đi thôi!"
"Hắn chẳng dám nói gì đâu, chỉ cần nàng không chủ động hòa ly."
Ta sững sờ.
"Hắn không phải hạng người như vậy."
Ngón tay Ninh Trầm vuốt nhẹ bên môi ta, động tác đầy mờ ám: "Nàng nghĩ hắn thật sự không biết gì sao?"
Ta im lặng.
Vốn định ở lại nhà mẹ đẻ lâu một chút, nhưng Ninh Trầm cứ bám riết không chịu đi, mẫu thân cũng chẳng hiểu ta đang làm gì.
"Hai đứa tốt với nhau vậy, sao không về lại đi?"
Ta không biết đáp sao cho phải.
Nhưng ở lâu, lời đồn lan ra, đám hạ nhân bắt đầu truyền tai nhau rằng đại công t.ử Ninh phủ đang ở nhà mẹ đẻ cùng ta.
Ninh phu nhân tức giận, kéo cả đám người tới tận cửa.
Hồng Trần Vô Định
"Con trai ta đóng cửa mà khóc, cơm không ăn, vậy mà nó lại làm ra chuyện thế này! Ta phải nhìn xem là ai đã làm nên trò hề này!"
Mẫu thân ta là người thật thà, chưa từng thấy cảnh tượng như vậy.
"Chắc có hiểu lầm gì đây, mau đi gọi tiểu thư với con rể ra!"
Ta đang thu dọn đồ, định chạy đi đâu đó, ai ngờ Ninh Trầm lại nắm tay ta, đường hoàng bước ra.
"Mẫu thân, là con."
Ninh phu nhân sững người, hé miệng định nói.
Mẫu thân ta cười gượng: "Thưa thông gia, chuyện này…"
Mẹ chồng nhìn ta với Ninh Trầm, bỗng nhiên kéo hắn sang một bên, cười gượng: "Con xem con kìa, lúc nào lẻn ra ngoài thế, ta chẳng hề hay biết…" lại quay sang mẫu thân ta: "Hiểu lầm thôi mà, đúng là đại công t.ử của ta đó!"
Mẫu thân mời bà ở lại dùng cơm.
Ai ngờ Ninh phu nhân bỗng khom người, ho khan dữ dội, không ngừng được.
"Không ổn rồi, chắc ta bị trúng gió rồi, già cả rồi, bệnh đến như núi đổ! Hai đứa mau đưa ta về, không thì ta c.h.ế.t ở đây mất thôi."
Ninh Trầm vội vàng đỡ bà về.
Ninh phu nhân còn cố ý kéo ta theo.
Trên xe ngựa hồi phủ, không khí quái dị vô cùng.