Đô Thị Chi Sát Lục Du Hí

Chương 306:  Thu Phục Nữ Quỷ



Từ trước đến nay có tiền thì dễ làm việc. Sau khi Trương Chí Bân lại ném ra mấy chục khối đại dương, nơi này được bố trí lại hoàn toàn mới. Vấn đề duy nhất là, không thể chiêu mộ được người nguyện ý làm việc ở đây. Tạ Sơn Kê gãi đầu nói: "Chuyện nơi đây có quỷ mọi người đều biết, cho nên không có ai nguyện ý đến. Nếu thiếu gia nguyện ý, có thể mua mấy người từ nha hành." Trương Chí Bân gật đầu, lần nữa ném cho hắn một thỏi vàng nhỏ, làm ra một bộ dáng vẻ thờ ơ nói: "Vấn đề có thể dùng tiền giải quyết thì đều không gọi là vấn đề. Vậy chuyện này cứ giao cho ngươi đi làm đi! Đừng chọn loại mụ già chân tay thô vụng, hãy chọn một số tiểu nữ hài thông minh lanh lợi. Ngoài ra, tìm cho ta một đầu bếp giỏi, ta rất kén chọn về mặt ăn uống, chính yếu nhất là không được dùng nam nhân." Tạ Sơn Kê lập tức làm ra một bộ dáng vẻ hiểu rõ, dù sao trong nhà có hai người vợ xinh đẹp như vậy, đổi lại là ai cũng không yên lòng dùng nam người hầu. Lãnh Tuyết Diễm ở một bên dùng giọng nói băng lãnh nói: "Buổi tối hôm nay ta muốn thu thập cái quỷ hồn kia, những người này sáng sớm ngày mai ngươi hãy dẫn đến đi!" Tạ Sơn Kê gật đầu cúi người đáp ứng, trong lòng đã vui vẻ như nở hoa. Hôm nay kiếm được còn nhiều hơn cả một năm mình kiếm được, sau này phải thường xuyên đến lấy lòng mới được. Sau khi tiễn gã này đi, Trương Chí Bân từ trong bao lấy ra ăn uống tiệc tùng. Mọi người nhanh chóng rượu no cơm say, liền chờ đợi sự xuất hiện của nữ quỷ kia. Rất nhanh đã đến nửa đêm, liền nghe thấy tiếng khóc thút thít truyền ra từ sương phòng. Sau khi khóc được một lát, lại có một tiếng đàn vang lên. Lãnh Tuyết Diễm vừa mới muốn đứng lên, Trương Chí Bân cười ha hả nói: "Giết gà đâu cần dùng dao mổ trâu, chuyện nhỏ này cứ giao cho ta là được rồi, các tỷ tỷ cứ ở đây nghỉ ngơi một lát." Hắn nói xong lảo đảo đứng dậy, rồi đi thẳng ra ngoài, rất nhanh đã đến sương phòng, đẩy cửa vào nhìn một cái, liền thấy một nữ tử mặc bạch y đang ngồi đó đàn cầm. Hắn một mặt ý cười nói: "Ngươi ở đây giả bộ Tiểu Thiến gì chứ, nào có ai thấy khí chất nữ thần kiểu đó, cùng lắm cũng chỉ là một nữ quỷ thanh lãnh mà thôi. Trước kia ngươi là địa chủ nơi này, nhưng bây giờ đã khác rồi, gian phòng này đã bị tiểu gia ta mua lại. Sau này đây chính là đất của ta, đừng nói ta khi dễ nữ quỷ, cho ngươi một cơ hội mau chóng dọn đi, bằng không đừng nói ta đối với ngươi không khách khí." Nữ quỷ kia dừng đàn tấu, giọng nói trầm thấp nói: "Vẫn hy vọng vị thiếu gia này làm ơn giúp đỡ. Ta ở đây đã rất lâu rồi, thật sự không có địa phương nào để đi. Mà thiếu gia tài đại khí thô, viện tử nơi đây lại nhiều như vậy, không bằng mua một nơi khác đi. Ta không muốn cùng thiếu gia ngươi xảy ra xung đột, hy vọng không nên ép ta." Trương Chí Bân hừ một tiếng từ cái mũi, tùy tay búng một cái, Thiết Câu Thuyền Trưởng và Tôn Đào liền trực tiếp xuất hiện ở trước mặt của hắn, hai tên gia hỏa này cung kính vô cùng. Hắn dùng ngón tay chỉ vào nữ quỷ nói: "Con đàn bà thối tha này không nể mặt ta, lại ở chỗ của ta làm đinh tử hộ, vậy giao cho hai ngươi đấy, cho ta thật tốt trừng trị nàng." Thiết Câu Thuyền Trưởng một mặt cười gằn nói: "Da thịt của quỷ hồn này ngược lại khá mượt mà, ăn vào nhất định sẽ rất thoải mái. Chủ nhân cứ yên tâm đi, nhất định sẽ ăn nàng đến nỗi không còn sót lại cả cặn bã." Lúc này lại lóe lên hai đoàn khói, Sơn Điền Mỹ Tử xuất hiện trước mặt bọn họ, phía sau còn theo Ba Đa Dã Kết Y, trên mặt cả hai đều là tiếu dung
Sơn Điền Mỹ Tử cười hì hì nói: "Một vị mỹ nhân xinh đẹp như vậy, ăn đi thật sự quá lãng phí. Dù sao chúng ta còn nhiều danh ngạch như thế, không bằng bắt nàng về đi!" Ba Đa Dã Kết Y hoàn toàn thể hiện bản sắc phong lưu, trong không gian mãnh quỷ, nàng cùng những nam quỷ kia vô cùng thân mật, một mực rất được bọn chúng hoan nghênh. Nàng cũng che miệng nói: "Đem nàng về, do ta thật tốt dạy một chút, tin rằng có thể làm cho mọi người càng thêm hưng phấn, đến lúc đó làm việc tự nhiên cũng sẽ tốt hơn." Trương Chí Bân một mặt thờ ơ nói: "Vậy chuyện này cứ giao cho các ngươi. Chỉ cần nàng tự nguyện, ta sẽ không có vấn đề gì." Nữ quỷ một mặt kinh khủng nhìn bốn tên gia hỏa này, cảm nhận được lực lượng cường đại trên thân bốn người bọn họ. Một chọi một chính mình cũng không thể nói là thắng, huống chi là một chọi bốn. Sơn Điền Mỹ Tử cười híp mắt nói: "Ngươi đừng có ý nghĩ trốn khỏi đây, ngoại trừ bốn người chúng ta ra, còn có bảy tám huynh đệ tỷ muội khác nữa, ngươi nhất định trốn không thoát đâu. Bây giờ ta cho ngươi hai lựa chọn. Thứ nhất là để chúng ta ăn thịt ngươi, khi đó ngươi sẽ biến mất trong thiên địa. Hơn nữa, lúc quỷ hồn bị ăn sạch, nỗi thống khổ đó ngay cả nằm mơ ngươi cũng không thể tưởng tượng nổi. Lựa chọn thứ hai là gia nhập chúng ta, tự nguyện tiếp nhận khế ước của chủ nhân, đến lúc đó trở thành một thành viên của chúng ta. Chủ nhân nhất định sẽ ngày càng tốt hơn, khi đó chúng ta cũng sẽ nương theo mà nước lên thuyền lên." Nữ quỷ do dự một chút, phát hiện quả thật là thế cục mạnh hơn quỷ, chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu nói: "Ta chọn điều thứ hai, nhưng ta có một điều kiện..." Tôn Hùng lập tức cắt ngang lời nàng nói: "Ngươi thật đúng là to gan, thế mà còn dám ở đây ra điều kiện, có tin hay không lão tử ta bây giờ sẽ ăn ngươi!" Nữ quỷ vừa nhìn tình huống này, cũng liền biết không còn cách nào khác, chỉ đành một mặt tủi thân nói: "Tiểu nữ tử Tiền Phi Lan, nguyện ý gia nhập dưới trướng thiếu gia, còn xin thiếu gia thương yêu." Ba Đa Dã Kết Y một mặt khinh thường nói: "Ngươi còn thật sự là để ý mình, thiếu gia có hai vị phu nhân dung mạo như thiên tiên, làm sao mà đến lượt ngươi chứ!" Nếu đối phương đã đồng ý, Trương Chí Bân đương nhiên không chút khách khí, trực tiếp biến nàng thành quỷ hồn của mình, bây giờ đã sở hữu 14 cái rồi. Tâm niệm hắn bỗng nhiên khẽ động, năm tiểu quỷ do tên quỷ tử kia cầm đầu, lập tức xuất hiện ở trước mặt của hắn, sử dụng Ngũ Quỷ Bàn Vận Đại Pháp, đem tiền trang của tiểu trấn sát vách triệt để dọn sạch, không thể cứ mãi tiêu tiền của chính mình được. Sau khi giải quyết xong tất cả những chuyện này, hắn cười ha hả trở về phòng chính, nhìn hai người phụ nữ nói: "Dễ như trở bàn tay, đã giải quyết xong xuôi rồi." Lãnh Tuyết Diễm mặt lạnh nói: "Bách Quỷ Phệ Hồn thuật của ngươi quả thật rất kì lạ. Tuy nhìn qua danh ngạch nhiều, nhưng thực ra cũng chỉ vỏn vẹn một trăm cái mà thôi. Bây giờ đã bị ngươi dùng hết 1/6, nhưng ngươi xem một chút những quỷ hồn mà ngươi chiêu mộ này xem, mấy tên người chơi kia tiềm lực còn không tệ, còn lại thì xem như cái gì? Ta nhìn ra được đôi mắt kia của ngươi rất kì lạ, nhưng cũng cần hồn lực để tu luyện. Ngoài ra, những con quỷ đã chiếm danh ngạch này, cần thôn phệ quỷ hồn để tự nâng cao bản thân. Loại nữ quỷ như hôm nay, thì nên dùng làm lương thực. Mỗi một danh ngạch đều phải dùng vào việc quan trọng, sau này không thông qua sự cho phép của ta, không được tùy tiện lãng phí danh ngạch. Ý này ngươi đã hiểu chưa?" Trương Chí Bân một mặt bất đắc dĩ gật đầu, đồng thời ở đó nhỏ giọng nói thầm: "Thật giống như một bà quản gia vậy, thật là sợ ngươi rồi." Lãnh Tuyết Diễm sắc mặt có chút ửng hồng nói: "Ngươi không phải nói ta là vợ cả của ngươi sao? Vậy ta làm vợ quản ngươi thì có gì không được? Chúng ta đã ký kết khế ước, trừ ngươi ra, ta còn có thể theo ai được nữa chứ, thật là tiện nghi cho tiểu tử ngươi rồi."